Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Cố Kỳ An nằm trên giường ngáp một cái, cảm thấy cơn buồn ngủ ập đến.
77: [Anh đi tắm đi, có thể tôi sẽ ngủ trước.]
Y: [Khoan đã, tôi còn một câu hỏi.]
77: [Sao nhiều câu hỏi thế.]
Y: [Cậu nói lần này đi công tác gặp lại đối thủ cũ, không phải hắn lại cạnh tranh cùng một dự án với cậu đó chứ?]
Nhắc đến Tần Việt, Cố Kỳ An có chút tỉnh táo hơn, gửi tin nhắn thoại trả lời: “Lần này thì không phải, nhưng tôi cũng muốn biết hắn nhắm vào công ty nào.”
Ngày mai cậu sẽ bảo trợ lý Lương điều tra xem, dự án gần đây của Hoàn Vũ ở Giang Thành rốt cuộc là gì.
Y: [Vậy thì tốt rồi.]
Y: [Có lẽ sau này hai người có thể chung sống hòa thuận.]
Cố Kỳ An bật cười, giọng lười biếng đáp lại: “Hòa thuận là chuyện không thể đâu.”
Y: [Tại sao lại không thể?]
Cố Kỳ An suy nghĩ vài giây, gõ một dòng chữ vào khung nhập liệu.
77: [Bởi vì đối thủ chính là đối thủ, không thể nào trở thành bạn bè được.]
Lần này, đối phương im lặng một lúc lâu, rồi mới gửi tin nhắn trả lời.
Y: [Thất Thất nói tuyệt đối quá rồi.]
Y: [Theo tôi thấy, trên đời này không có gì là tuyệt đối không thể.]
Cố Kỳ An chớp mắt, nhạy bén nhận ra phản ứng của Y có chút kỳ lạ.
77: [Sao anh đột nhiên lại quan tâm đến chuyện này vậy?]
Y trả lời ngay: [Không có gì, tiện miệng hỏi thôi.]
Cố Kỳ An ngồi dậy khỏi giường, bỗng nhớ lại cảnh gặp Tần Việt trong thang máy khách sạn ban ngày.
Sao lại trùng hợp đến vậy, cùng một ngày, hai người hoàn toàn không liên quan lại hỏi mình về loại nước hoa mà mình đang dùng?
Cố Kỳ An nhíu chặt mày, trong đầu hiện lên một ý nghĩ có phần hoang đường.
Chẳng lẽ Y và Tần Việt quen biết nhau?
Không đúng, cậu chưa bao giờ nhắc đến tên Tần Việt với Y, kể cả hai người có quen nhau, Y cũng sẽ không dễ dàng liên kết mình với Tần Việt như vậy.
Cố Kỳ An bắt đầu lật lại lịch sử trò chuyện, xem lại một lượt các tin nhắn với Y từ khi quen nhau, để xác nhận mình không hề tiết lộ thông tin thật.
Vừa lúc đó, tin nhắn mới của đối phương cũng gửi đến.
Y: [Được rồi, tôi không hiểu rõ tình hình cụ thể giữa hai người, vẫn là không nên nói lung tung.]
Y: [Tôi chỉ cảm thấy có thêm một người bạn thì vẫn tốt hơn là có thêm một kẻ thù.]
Cố Kỳ An thở phào nhẹ nhõm, lòng cũng bớt lo lắng.
77: [Ừm, tôi hiểu ý anh.]
Đợi đến ngày cậu rời khỏi Thịnh Thái, bọn họ sẽ không còn là đối thủ nữa, nhưng chắc cũng không thể trở thành bạn bè.
**
Ba ngày sau, tại văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Thịnh Thái.
Vài vị giám đốc lần lượt bước ra khỏi văn phòng, trên mặt mỗi người đều không vui.
Hai cô thư ký nhỏ của ban thư ký nhìn nhau, rồi đột nhiên cùng nhau hướng ánh mắt về phía trợ lý Mạnh.
Mạnh Tư Diệu đang chơi game, cảm nhận được sự khác lạ thì ngẩng mặt lên: “Các người nhìn tôi làm gì?”
Chưa đợi người khác nói, cậu ta đã tạo dáng thật ngầu: “Chẳng lẽ bị vẻ đẹp trai của tôi mê hoặc rồi?”
“Cái gì mà cái gì!” Thư ký Hạ đưa tay đẩy cậu ta: “Đừng có tự luyến nữa!”
Mạnh Tư Diệu tiếp tục tạo dáng: “Chẳng lẽ anh đây không đẹp trai sao?”
“Đừng có đùa nữa, có việc chính đây.” Thư ký Hạ liếc nhìn cánh cửa văn phòng tổng giám đốc đang đóng chặt, hạ giọng nói: “Anh có rảnh thì giúp tôi đưa một tệp tài liệu vào đi, cần tổng giám đốc Cố ký ngay hôm nay.”
“Được thôi.” Mạnh Tư Diệu không nghĩ ngợi gật đầu đồng ý: “Đưa đây, dù sao tôi rảnh rỗi cũng chẳng có gì làm.”
Cậu ta cầm lấy tài liệu mà thư ký Hạ đưa, đứng dậy đi gõ cửa văn phòng.
Bên trong vọng ra một tiếng: “Vào đi.”
Mạnh Tư Diệu đẩy cửa vào, đi đến trước bàn làm việc: “Anh Kỳ An, đây là tài liệu cần anh ký.”
Cố Kỳ An thậm chí còn không thèm nhấc mí mắt: “Để lên bàn.”
“Anh xem đi, ký ngay bây giờ luôn đi.” Mạnh Tư Diệu dí tài liệu vào trước mặt anh: “Thư ký Tiểu Hạ đang rất cần.”
Động tác trên tay Cố Kỳ An khựng lại, ngước mắt nhìn cậu ta: “Cậu rảnh lắm sao?”
Mạnh Tư Diệu bị đôi mắt lạnh lùng đó nhìn chằm chằm, sống lưng căng cứng, cười gượng: “Không rảnh, ha ha…”
Cố Kỳ An lạnh lùng hỏi: “Trợ lý Lương không sắp xếp việc cho cậu à?”
“Có, có mà!” Mạnh Tư Diệu vội vàng phủ nhận: “Em về chỗ làm việc ngay đây.”
Nói xong, cậu ta cũng không cần tài liệu nữa, quay người đi ra ngoài. Ra ngoài rồi vẫn không quên đóng cửa văn phòng lại.
Thư ký Hạ vừa nhìn thấy bộ dạng của cậu ta là biết ngay cậu ta cũng bị mắng, chắp tay xin lỗi: “Xin lỗi nhé, trợ lý Mạnh, tôi cứ tưởng tổng giám đốc Cố sẽ không mắng anh.”
Mạnh Tư Diệu xòe tay ra, giọng thản nhiên: “Không sao, tôi quen bị mắng rồi.”
“Hình như hôm nay tổng giám đốc Cố tâm trạng không tốt, ngay cả trợ lý Lương cũng bị mắng.” Thư ký Hứa bên cạnh nhỏ giọng nói.
“Tôi cũng cảm nhận được.” Mạnh Tư Diệu sờ cằm: “Tổng giám đốc Cố hôm nay áp lực hơn bình thường.”
“Nhưng gần đây cũng không có chuyện gì xảy ra, các dự án đều tiến triển thuận lợi.” Thư ký Hạ cố gắng tìm nguyên nhân: “Lẽ nào là vì đời sống cá nhân?”
Thư ký Hứa không đồng tình: “Tổng giám đốc Cố có đời sống cá nhân gì chứ, ngày nào cũng tăng ca bận rộn với công việc.”
Thư ký Hạ: “Cũng đúng ha…”
Trong lúc nói chuyện, Mạnh Tư Diệu vô tình liếc nhìn tờ lịch trên bàn làm việc, chợt nhận ra hôm nay là ngày gì.
Vẻ mặt cậu ta lập tức thay đổi, khuôn mặt hiếm hoi lộ ra vẻ nghiêm túc.
Thư ký Hạ và Thư ký Hứa nhìn nhau, ngầm hiểu ý cúi đầu làm việc của mình.
Giờ tan làm, cửa văn phòng từ bên trong mở ra.
Cố Kỳ An bước ra ngoài, đi thẳng về phía thang máy.
Mạnh Tư Diệu đứng dậy đi theo, khẽ gọi: “Anh Kỳ An.”
Cố Kỳ An không dừng bước: “Có việc gì thì để mai nói.”
“Không phải chuyện công việc.” Mạnh Tư Diệu đi sát phía sau Cố Kỳ An, ngập ngừng nói: “Anh Kỳ An, có phải anh định đi…”
Cố Kỳ An ấn nút thang máy, nghiêng đầu hỏi: “Rốt cuộc cậu muốn nói gì?”
Mạnh Tư Diệu nhìn đối phương đầy vẻ mong đợi: “Có cần em đi cùng anh đến thăm dì không?”
“Không cần.” Cố Kỳ An thu hồi ánh mắt, bước vào thang máy: “Cậu tan làm đi.”
Mạnh Tư Diệu còn muốn cố gắng thuyết phục thêm, nhưng cửa thang máy đã từ từ đóng lại trước mặt cậu ta.
Trên đường đến nghĩa trang, Cố Kỳ An mua một bó hoa bách hợp trắng tươi.
Vừa đến nghĩa trang, bầu trời âm u bắt đầu lất phất mưa.
Tài xế Vương lấy ra một chiếc dù đen từ trong xe, xuống xe mở dù: “Tổng giám đốc Cố, tôi đi cùng ngài nhé.”
“Không cần.” Cố Kỳ An nhận lấy dù: “Chú cứ đợi tôi trong xe là được.”
Cậu một tay ôm hoa bách hợp, tay kia cầm dù đen, bước lên những bậc thang của nghĩa trang.
Trời đã chập choạng tối, lại có mưa, nghĩa trang vắng lặng không một bóng người.
Cố Kỳ An đến trước một bia mộ, cúi người đặt bó hoa bách hợp xuống, dựa vào bia mộ.
Cậu ngồi xổm xuống, ánh mắt dừng lại trên bức ảnh đen trắng quen thuộc, khẽ nói: “Bà Cố, con đến thăm người đây.”
Trong bức ảnh đen trắng là một người phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp, đôi mắt và hàng mi có vài nét giống Cố Kỳ An, ngũ quan hiền dịu hơn, đang mỉm cười với khóe môi cong lên.
Cố Kỳ An đưa một tay ra, đầu ngón tay khẽ chạm vào bức ảnh: “Cũng lâu rồi con không đến thăm người, người ở một mình có buồn không?”
Người trong bức ảnh đen trắng vẫn mỉm cười, mãi mãi dừng lại ở khoảnh khắc này.
“Sắp rồi.” Cố Kỳ An chậm rãi nói: “Nếu không có gì bất ngờ, người đó sẽ sớm đến bầu bạn với người thôi.”
Không biết từ khi nào, mưa đã to hơn, rơi lộp bộp trên mặt dù.
Cố Kỳ An nghiêng dù về phía bia mộ, che chắn cho bức ảnh khỏi mưa lớn.
Một lúc lâu sau, cậu đứng dậy, đặt chiếc dù lên trên bia mộ, chiếc dù đen rộng lớn không chỉ che được bia mộ mà còn che cả bó hoa bách hợp, tạo ra một không gian an toàn.
“Con đi đây, bà Cố.” Cố Kỳ An lùi lại: “Lần sau đến thăm người, con sẽ mang đến một tin tức tốt lành.”
Cậu nhìn bia mộ lần cuối, rồi quay người rời đi.
Mưa vẫn rơi, rất nhanh đã làm ướt tóc và vai cậu, nhưng cậu không bận tâm, chậm rãi theo những bậc thang khi nãy, từng bước đi xuống.
Ở lối vào nghĩa trang, có hai chiếc xe đen đỗ trước sau.
Tần Việt ngồi trong chiếc xe phía sau, nhìn người đang từ xa đi xuống qua cửa sổ xe hé mở, anh nhíu mày: “Sao lại không che dù.”
“Tổng giám đốc Tần.” Trợ lý Phương dò hỏi: “Hay là anh mang cho tổng giám đốc Cố một chiếc dù?”
Tần Việt quay mặt lại: “Cậu thấy có hợp không?”
Trợ lý Phương: “Không hợp lắm…”
Tần Việt lại nhìn ra ngoài cửa sổ, như đang tự nói với chính mình: “Cha mẹ của cậu ấy đều không còn nữa.”
Anh tự cho rằng mình đã đủ hiểu Cố Kỳ An, lần đầu tiên thua Cố Kỳ An, cậu đã điều tra đối phương từ đầu đến chân.
Cố Kỳ An sống trong một gia đình đơn thân, từ nhỏ sống với mẹ. Mẹ cậu, Cố Thư Mạn, là một nhà thiết kế thời trang nổi tiếng, sau đó bị bệnh phải nghỉ việc. Cũng chính lúc này, Mạnh Nghiệp xuất hiện, với tư cách là bạn cũ của Cố Thư Mạn đã giúp đỡ hai mẹ con khá nhiều.
Dưới sự tài trợ của chủ tịch tập đoàn Thịnh Thái, Cố Kỳ An học xong đại học một cách thuận lợi, sau đó ra nước ngoài du học. Nhưng ngay năm thứ hai du học, Cố Thư Mạn không may qua đời.
Tần Việt nhìn chằm chằm vào dáng người gầy gò, cao ráo trong mưa, trái tim như bị một bàn tay lớn siết chặt. Hơi thở nghẹn lại trong cổ họng, có chút khó chịu.
Cha mẹ đều qua đời, ban đầu khi anh nhìn thấy bốn chữ này trên giấy không có cảm giác gì. Nhưng đến khoảnh khắc này, trong lòng anh đột nhiên dâng lên một cảm xúc khó tả.
Anh muốn xuống xe mang dù cho Cố Kỳ An, muốn ôm cậu ấy một cái, hoặc chỉ đơn giản là lặng lẽ đi cùng cậu ấy hết quãng đường còn lại.
Nhưng sự thật là, lúc này anh không thể làm gì cả, anh thậm chí còn không dám xuất hiện trước mặt Cố Kỳ An.
Bóng dáng đó càng lúc càng gần, Tần Việt kéo cửa sổ xe lên, ngăn cách tầm nhìn của mình.
“Tổng giám đốc Cố!” Chú Vương thò đầu ra khỏi xe: “Sao ngài lại dầm mưa đi xuống thế?”
“Không sao.” Cố Kỳ An đến bên xe, kéo cửa ngồi vào.
Chú Vương vội lấy một chiếc khăn khô đưa cho cậu: “Ngài mau lau trước đi, thời tiết này dễ bị cảm lắm.”
Cố Kỳ An nhận lấy chiếc khăn, lơ đãng lau qua loa những hạt mưa trên tóc.
Chú Vương lo lắng hỏi: “Tôi thấy quần áo của ngài cũng ướt rồi, trong xe còn có vest dự phòng, ngài có muốn thay không?”
“Không thay nữa.” Cố Kỳ An lạnh nhạt đáp: “Về thôi.”
Chiếc Cayenne màu đen từ từ rời khỏi nghĩa trang, chiếc xe phía sau cũng khởi động.
Trợ lý Phương hỏi: “Tổng giám đốc Tần, chúng ta có đi theo tổng giám đốc Cố không?”
Tần Việt hỏi ngược lại: “Cậu thấy tôi có giống kẻ theo dõi không?”
Trợ lý Phương không dám nói gì, nhưng trong lòng lại âm thầm khẳng định.
Giống, quá giống luôn ấy, còn theo dõi đến tận nghĩa trang nữa chứ…
Tần Việt liếc nhìn hắn: “Cậu đang thầm mắng tôi đấy à?”
“Không không không!” Trợ lý Phương làm sao dám thừa nhận, vội chuyển đề tài: “Tổng giám đốc Tần, vậy bây giờ chúng ta về đâu ạ?”
Tần Việt gõ ngón tay vào đầu gối: “Về nhà cũ.”
Cố Kỳ An vừa bước vào nhà, chiếc điện thoại trong túi quần tây đã rung lên.
Cậu lấy điện thoại ra, vừa đi vào phòng khách vừa xem tin nhắn.
Y: [Trời mưa rồi, có mang dù không?]
77: [Vừa về đến nhà.]
Y: [Không bị ướt chứ?]
Cố Kỳ An cởi chiếc áo vest ướt ra, tháo cà vạt, tiếp tục gõ chữ trả lời: [Hơi ướt một chút.]
Y: [Vậy đi tắm nước nóng trước đi.]
Cố Kỳ An ngoan ngoãn đặt điện thoại xuống, đi vào phòng tắm.
Tắm xong, cậu trở lại phòng ngủ, cầm điện thoại lên.
77: [Tắm xong rồi.]
Y: [Nhớ sấy khô tóc.]
Y: [Uống chút nước nóng, có trà giải cảm không, pha một ly uống để phòng cảm lạnh.]
Cố Kỳ An nhìn một loạt tin nhắn mà đối phương gửi, vẻ u buồn giữa đôi lông mày tan biến đi vài phần.
77: [Biết rồi, dông dài quá.]
Đối phương im lặng một lát, rồi trả lời: [Nếu giờ này tôi ở bên cạnh cậu, tôi sẽ không dông dài như vậy đâu, tôi sẽ chăm sóc cậu thật chu đáo.]
Lông mày Cố Kỳ An khẽ động, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Những lời này của Y không còn là ám chỉ nữa, mà là nói thẳng.
Y: [Thất Thất, cậu thật sự không tò mò chút nào, rốt cuộc tôi là người như thế nào sao?]
Cố Kỳ An mím môi, chuyện gì đến cũng sẽ đến.
Chưa đợi cậu nghĩ ra lý do từ chối, một tin nhắn mới lại bật lên trong khung chat.
Y: [Thất Thất, nếu tôi ở ngoài đời không giống như cậu tưởng tượng, cậu còn nói chuyện với tôi không?]