Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chuyến bay cất cánh từ London lúc 2 giờ sáng, nhiệt độ xuống thấp chỉ còn 12 độ C.
Cố Trạch nhìn đồng hồ, vội vã trở về.
Vừa hạ cánh,
Anh đã nhắn tin chào hỏi dì Hướng.
Từ khi Thời Li và Cố Trạch học cùng trường bao năm nay, hai gia đình vốn không liên quan gì trong kinh doanh cũng dần có vài dự án hợp tác.
Hồi nhỏ hai đứa còn hay được bố mẹ đưa sang nhà nhau chơi.
Cố Trạch vừa hỏi, Hướng Hiểu Ảnh biết Thời Li đang ở đâu liền vui vẻ chỉ chỗ, bảo hai anh em mấy tháng không gặp cứ tụ tập thoải mái.
Cô còn tiện thể nhờ Cố Trạch trông chừng Thời Li, đừng để cậu uống rượu.
Cố Trạch đồng ý hết, bảo tài xế chở thẳng đến cửa quán karaoke, vừa lên thang máy đã bắt gặp cảnh tượng này.
Anh không quen mấy cô gái trước mặt Thời Li.
Nhưng họ rõ ràng biết anh.
“Anh Cố?” Một cô gái rụt rè hỏi. Cô vừa dứt lời, mấy bạn nữ khác cũng nhớ ra, vẻ mặt vỡ lẽ.
Lớp Thời Li là lớp chọn, khối thi đại học đã chốt từ năm lớp 10, sĩ số ổn định suốt ba năm.
Họ vẫn nhớ anh khóa trên năm lớp 12 thường xuyên đến tìm Thời Li hồi lớp 10.
Hai năm trôi qua, gương mặt non nớt của anh Cố năm nào giờ đã trưởng thành hơn, đường nét sắc sảo, hốc mắt sâu, bộ trang phục khiến khí chất anh càng thêm áp đảo.
Nhìn qua đã thấy sự từng trải khác hẳn bạn bè đồng trang lứa.
Nhưng trước mặt lớp trưởng...
Thời Li ngẩn người: “Anh... sao anh lại ở đây?”
Khí thế bức người của Cố Trạch dịu xuống, anh đáp nhỏ: “Nghĩ là em thi xong rồi, rảnh rỗi nên anh về.”
Mấy cô gái nhìn nhau, đồng loạt có ảo giác con sói đầu đàn hung dữ bỗng hóa thành chú chó nhà ngoan ngoãn.
Thời Li nhìn Cố Trạch sau lưng sau đó nhìn mấy bạn nữ trước mặt, ngượng ngùng: “Xin lỗi, bạn tớ đến rồi, các cậu có chuyện gì muốn nói với tớ không?”
Cô gái định nói đầu tiên khựng lại, ái ngại nhìn Cố Trạch, dũng khí ban nãy bay biến đâu mất, một lúc sau ánh mắt mới kiên định trở lại nhìn Thời Li: “Có.”
Bàn tay đặt trên vai Thời Li khẽ siết lại rồi từ từ buông lỏng: “Vậy các em nói đi, anh đợi ở bên kia.”
Anh lùi lại vài bước, đi đến bên cửa sổ hành lang, lặng lẽ ngắm nhìn cảnh đêm bên ngoài.
Chàng trai mặc cả cây đen, ánh đèn mờ ảo hắt lên bóng lưng anh, mờ mờ ảo ảo, không rõ biểu cảm khi cụp mắt xuống.
“Lớp trưởng, tớ muốn cảm ơn cậu vì đã giảng bài cho tớ, hôm nay thi trúng dạng bài đó luôn.”
“Tớ, tớ...”
Cô bạn ngập ngừng không nói tiếp được, bèn kéo áo bạn bên cạnh. Cô bạn kia tiếp lời: “Tớ cũng muốn cảm ơn lớp trưởng vì đã bao che cho tớ trước mặt thầy cô.”
Cô bạn chắp tay trước ngực, làm động tác cảm ơn tinh nghịch.
“Cả lần tớ bị... cái đó, lớp trưởng đã cho tớ mượn áo che váy còn xin phép thầy cho tớ nghỉ tập thể dục nữa.”
“Lần trước mấy bạn nam ném sâu vào người tớ cũng là lớp trưởng ngăn lại.”
“Không biết lớp trưởng còn nhớ không, hồi đại hội thể thao tớ chạy xong suýt ngất là cậu phát hiện ra rồi nhờ người đưa tớ xuống phòng y tế.”
Mấy cô gái thi nhau kể.
Họ nhìn nhau rồi bật cười, cô gái đầu tiên dường như đã thông suốt điều gì đó, mỉm cười: “Thời Li, cậu thực sự rất tốt lại còn chu đáo nữa.”
“Chúc cậu thi đỗ trường đại học mong muốn nhé.”
“Hẹn gặp lại ở buổi họp lớp sau.”
Cô bạn quyết định xong, nói xong liền lùi lại một bước, lẫn vào đám bạn: “Tớ nói xong rồi, các cậu còn gì nói nữa không?”
Các bạn khác lắc đầu: “Thôi thôi, đi thôi.”
“Lớp trưởng bai bai!”
“Tạm biệt Thời Li nhé.”
Họ vẫy tay, đợi Thời Li gật đầu chào lại rồi mới nắm tay nhau quay về phòng bao.
Thời Li bất ngờ được cảm ơn một tràng vẫn còn ngơ ngác, loáng thoáng nghe tiếng cười nói của họ xa dần.
“Có anh Cố ở đấy tớ chẳng dám nói gì.”
“Lạ thật, tớ cũng thế.”
“Thôi kệ, nói ra cũng chẳng có kết quả gì đâu, cứ thế đi.”
“Đi đi đi, vào hát tiếp.”
Thời Li lịch sự nhìn theo họ đi khuất rồi mới quay lại chỗ Cố Trạch, bước chân nhanh hơn vì sự ngạc nhiên vẫn chưa tan.
Nhưng vừa dừng lại, chưa kịp nói gì thì Cố Trạch đã quay sang hỏi một câu tỉnh bơ: “Em biết họ định tỏ tình với em không?”
Thời Li sững sờ: “Gì cơ?”
Rõ ràng là chưa kịp phản ứng.
Cậu bị câu hỏi bất ngờ làm cho đầu óc trống rỗng, một lúc sau tai mới đỏ bừng lên: “Anh đừng nói con gái người ta như thế.”
Cố Trạch ậm ừ cho qua chuyện, hỏi lại lần nữa: “Em biết không?”
Thời Li đỏ mặt tía tai: “Em không biết, anh không được hỏi nữa.”
Cố Trạch thản nhiên ừ một tiếng rồi im bặt.
Thời Li đi đến bên cạnh anh: “Sao anh lại đột ngột về thế? Lần trước em bảo nếu anh còn thế nữa thì em...”
Cố Trạch bình tĩnh tiếp lời: “Không thèm để ý đến anh nữa.”
Thời Li gật đầu mạnh: “Đúng thế!”
Cố Trạch: “Ừ.”
Rồi lại im lặng.
Thời Li đợi mãi không thấy anh nói gì, dù hơi chậm tiêu nhưng cũng nhận ra điều gì đó, dè dặt nghiêng người nhìn chàng trai đang quay mặt ra cửa sổ.
Mặt không cảm xúc, không nhìn ra vui buồn nhưng đôi mắt đen láy rũ xuống nhìn xuống mặt đất xa xăm.
Khiến người ta thấy bất an lạ thường.
Thời Li vươn ngón tay trắng nõn, chủ động làm hòa, móc nhẹ vào ống tay áo len của Cố Trạch: “Anh có nóng không?”
Cố Trạch khẽ lắc đầu, không nói gì.
Thời Li dỗ dành: “Ở đây có điều hòa, ra ngoài nóng đấy, anh cởi ra trước đi.”
Cố Trạch: “Quen rồi, nửa đêm bên đó lạnh lắm.” Anh nói tiếp: “Không cởi cũng được từ sân bay bắt xe đến đây, vừa xuống xe lên đây là gặp em luôn.”
Nếu mất thời gian thay đồ thì đã không vừa khéo bắt gặp cảnh tượng kia rồi.
Thời Li mím môi, lén quan sát sắc mặt anh lại móc nhẹ vạt áo anh: “Thế anh có mệt không?”
Cố Trạch lắc đầu, ánh đèn chiếu vào mặt anh làm lộ rõ quầng thâm mắt và vẻ mệt mỏi sau chuyến đi dài.
Thời Li lại móc móc: “Thế anh có đói không?”
Cố Trạch: “Ăn trên máy bay rồi.”
Lại im lặng.
Rốt cuộc là ai không thèm để ý ai đây hả?
Thật là.
Thời Li hỏi: “Anh có mang hành lý không?”
Cố Trạch: “Để trên xe.”
Thời Li “ồ” một tiếng.
Cậu kéo áo Cố Trạch lôi đi, anh không phản kháng, im lặng ngoan ngoãn đi theo sau cậu.
Thời Li đưa anh xuống tầng 1, mở một phòng bao mới, gọi đồ ăn thức uống sau đó nhờ nhân viên ra xe nhà họ Cố lấy hành lý vào.
Dắt người từ tầng 3 xuống tầng 1 sau đó lại từ tầng 1 lên tầng 3 vào phòng mới.
“Thay đồ đi rồi ăn chút gì đi.”
“Anh mà không nghe là em không thèm để ý đến anh thật đấy.”
Mặc kệ anh đang giận dỗi cái gì, kỳ cục ghê, Thời Li nghĩ.
Cố Trạch đặt ba lô xuống đất, ngồi lên sô pha, cúi người lục lọi lấy ra một chiếc áo phông đen, chẳng nói chẳng rằng túm gấu áo len kéo lên.
Ánh đèn trong phòng karaoke mờ ảo, lúc sáng lúc tối.
Trong khoảnh khắc chập chờn ấy.
Có thể nhìn rõ những múi cơ săn chắc khi anh cúi người, đường nét cơ thể hoàn hảo và sợi dây chuyền bạc lấp lánh trước ngực, không có mặt dây.
Khi anh cúi đầu cắn găng tay tháo ra, sợi dây chuyền đung đưa phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
Đứng ngay cạnh Cố Trạch, Thời Li nhìn thấy hết, vừa nãy chỉ đỏ tai, giờ thì cả mặt nóng bừng.
Cậu quay mặt đi theo phản xạ.
Đợi tiếng sột soạt dừng lại, cậu mới quay lại nhìn. Cố Trạch đã mặc xong chiếc áo phông rộng, kéo sợi dây chuyền ra ngoài.
Áo len và áo khoác dạ gấp gọn bỏ vào ba lô.
Thời Li hỏi: “Có mang áo khoác mỏng không? Ngoài trời giờ này vẫn cần khoác thêm đấy.”
Cố Trạch khựng lại, lôi ra một chiếc áo khoác gió mỏng màu đen trắng mặc vào.
Cảm giác như hồi bé Thời Li thay quần áo cho búp bê vậy, chỉ khác là con búp bê này biết tự thay đồ.
Cậu mím môi cười, lộ ra lúm đồng tiền xinh xắn.
Đồ ăn nhanh chóng được mang lên, dù là đồ ăn nhanh nhưng mùi vị cũng tạm được.
Cố Trạch uống nửa cốc nước ép, ăn vài miếng thịt nướng cho đỡ xót ruột rồi thôi.
Anh hỏi Thời Li: “Em ăn không?”
Thời Li ngồi cạnh chống cằm nghịch điện thoại lắc đầu: “Em ăn no lúc tụ tập với lớp rồi.”
Ăn nhiều quá giờ vẫn còn no.
Cố Trạch dọn dẹp qua loa, xem đồng hồ rồi hỏi Thời Li: “Tối nay em về nhà hay qua chỗ anh?”
Không phải nhà họ Cố mà là căn hộ chung cư Cố Trạch lén bố mẹ mua ở Bắc Kinh, tuy không lớn nhưng nội thất rất xịn.