Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Tách...”
Căn phòng tối om bỗng sáng trưng.
Thời Li đứng ngoài cửa, ngó nghiêng nhìn vào trong, cảm giác thật mới mẻ.
Từ khi Cố Trạch đi du học năm 2, ngoài cô giúp việc thì chẳng ai đến đây cả.
Bản thân Thời Li cũng ít khi qua, trừ khi Cố Trạch gọi. Năm ngoái cậu ở Bắc Kinh một mình, số lần đến đây không quá ba lần.
Nội thất bên trong vẫn y nguyên như trước.
Trên sô pha vẫn đặt con SpongeBob to bằng nửa người, mua từ hai năm trước, trông vẫn như mới. Phong cách hoạt hình vàng chóe này hoàn toàn lạc quẻ với phong cách tối giản của phòng khách.
Thời Li ngồi xuống ghế đẩu ở cửa, thay dép đi trong nhà.
Cố Trạch đứng cạnh cậu, ném ba lô xuống đất, tháo sợi dây chuyền bạc trên cổ, đồng hồ trên tay, thắt lưng da, đặt tất cả lên tủ giày.
Đợi Thời Li thay xong, anh mới cúi xuống thay giày.
Đã gần mười hai giờ đêm, Thời Li buồn ngủ díu mắt, dụi dụi mắt, mở cửa phòng ngủ phụ, tò mò mở tủ quần áo, phát hiện bộ đồ ngủ mình mua trước đây vẫn còn đó.
Cố Trạch đứng ở cửa nhìn cậu: “Đi tắm trước đi.”
Thời Li gật đầu.
Hôm nay chạy theo lớp cả buổi chiều, mồ hôi nhễ nhại, người ngợm dính dấp khó chịu.
Cố Trạch cũng mệt mỏi sau chuyến bay dài, anh cầm đồ ngủ vào phòng tắm trong phòng ngủ chính còn Thời Li dùng phòng tắm ngoài phòng khách.
Cả hai đều tắm nước nóng sảng khoái.
Thời Li ở trong phòng tắm khá lâu, tiếng nước chảy vừa vang lên một lúc đã tắt ngấm, vì có sự cố xảy ra.
Cố Trạch đang ở ngoài nghe thấy tiếng động loáng thoáng, đi lại gần cửa hỏi: “Sao thế?”
Cách một cánh cửa, giọng Thời Li nghe hơi nghẹt: “Anh ơi?”
“Đồ dùng trong này hết hạn rồi, anh cho em mượn của anh được không?”
Cố Trạch: “Để anh lấy cho.”
Tết vừa rồi anh có về ở đây một lần, lúc đó Thời Li không đến nên anh sơ suất chưa thay đồ mới.
Khi cửa phòng tắm được gõ lần nữa, Cố Trạch nghe tiếng “cạch” mở khóa, cửa hé một khe nhỏ, một cánh tay ướt đẫm thò ra, thấp thoáng thấy góc khăn tắm trắng quấn trên người.
Gió lạnh lùa vào khiến người bên trong hắt xì một cái.
Xối nước lên người rồi mới phát hiện sữa tắm dầu gội hết hạn, đành phải quấn khăn ngồi đợi Cố Trạch tắm xong.
Tội nghiệp ghê.
Cố Trạch tưởng tượng ra cảnh đó, khóe môi khẽ cong lên.
Thời Li nhận lấy hai chai sữa tắm dầu gội, đóng cửa lại.
Cố Trạch nghe tiếng nước chảy rào rào bên trong liền quay người bỏ đi.
Lát sau cửa mở, thiếu niên tóc ướt sũng, mặc bộ đồ ngủ màu be in hình ngộ nghĩnh bước ra, tay bịt mũi bằng khăn giấy, đi được hai bước lại hắt xì.
Rõ ràng là khó chịu lắm, mắt mũi đỏ hoe, ướt át.
Thời Li buồn bã vứt khăn giấy vào thùng rác.
“Lại đây.”
Chưa kịp phản ứng thì giọng nam trầm ấm vang lên từ bếp.
Thời Li hít hà, ngửi thấy mùi thuốc: “Anh pha thuốc cảm à?”
Cố Trạch ừ một tiếng, đưa cốc thuốc cho cậu.
Thời Li đón lấy, lòng bàn tay ấm sực, hơi nóng bốc lên từ cốc nước màu nâu nhạt.
“Là loại em thích uống à?”
“Ừ, không đắng đâu.”
Thời Li ngửa cổ uống một hơi cạn sạch, ngoan ngoãn vào bếp rửa cốc.
Thấy Cố Trạch đang nấu mì, cậu hỏi: “Ăn gì đấy ạ?”
Hỏi thừa.
Cố Trạch vẫn trả lời: “Mì Ý, trong tủ lạnh còn hộp sốt thịt chưa mở, chưa hết hạn đâu, ăn không?”
Thời Li giơ một ngón tay: “Ăn một tẹo.”
Cố Trạch đổ một ít mì vào nồi.
Thời Li chọc tay anh: “Thêm một tẹo nữa, anh đừng có bắt bẻ câu chữ với em.”
Giọng điệu hờn dỗi.
Cố Trạch thở dài, đổ thêm lượng mì bằng nửa bát.
Thời Li vẫn chưa hết giận: “Vừa nãy cũng thế, em biết thừa anh cố tình không nói chuyện với em đúng không?”
Cố Trạch: “Không có.”
Thời Li: “Có đấy.”
Cậu đặt mạnh cái cốc xuống bàn, tiếng động lớn làm chính cậu cũng giật mình nhưng vẫn cố tỏ ra cứng rắn, quay ngoắt đi ra ngoài.
Cố Trạch im lặng chờ đợi, lát sau lại nghe tiếng bước chân loẹt quẹt quay lại. Chẳng cần nhìn cũng biết cậu đang dựa cửa bếp, ngập ngừng một lúc lâu mới hỏi: “Cái đó... máy sấy tóc ở đâu ạ?”
Cố Trạch: “Ngăn dưới cùng tủ quần áo phòng anh.”
Thời Li “ồ” một tiếng.
Tiếng bước chân xa dần, trong bếp vang lên tiếng cười khẽ.
Cửa bếp không đóng, Thời Li sấy tóc trong phòng Cố Trạch, vài phút sau ngửi thấy mùi sốt thịt thơm lừng bay vào.
Cậu hít hít cái mũi vẫn còn ngạt.
Sấy thêm vài phút, cậu vứt máy sấy sang một bên, chạy ra ngoài chờ ăn.
Đĩa mì của Thời Li còn được phủ thêm một lát phô mai.
Phô mai tan chảy quyện với sốt cà chua đỏ au bên dưới, lượng mì vừa đủ k*ch th*ch vị giác.
“Thơm quá.”
“Ăn đi.”
Hai người ngồi đối diện nhau ăn, tivi phòng khách bật một bộ phim tiếng Anh, dù không ai xem nhưng cũng tạo thêm chút không khí.
Thời Li cuộn mì bằng dĩa, cho vào miệng, hương vị vừa miệng, dù sao đây cũng là món tủ của Cố Trạch từ bé.
Cậu ăn chậm rãi vì không đói lắm.
Cố Trạch ăn xong đứng dậy rửa bát, vào phòng dọn cái máy sấy bị Thời Li vứt lung tung, bật quạt thông gió nhà tắm, treo khăn tắm lên.
Nhìn anh dọn dẹp, Thời Li ăn càng chậm hơn, cơn giận vô cớ lúc nãy cũng tan biến đâu mất.
Cậu bỗng có cảm giác mình đang bắt nạt người ta.
Ăn xong, Thời Li hỏi: “Cần em giúp gì không?”
Cố Trạch xách đống quần áo bẩn của cậu lên: “Vứt cái này vào máy giặt.”
Thời Li đứng dậy: “Vâng.”
Ngoài phòng tắm có máy giặt mini chuyên giặt đồ lót, lúc nãy tắm xong cậu đã bật rồi, giờ chỉ còn quần áo ngoài. Vừa ném vào máy giặt xong quay ra thì thấy đĩa của mình đã được rửa sạch sẽ.
Cậu lí nhí hỏi: “Em còn phải làm gì nữa không?”
Cố Trạch ngồi trên sô pha cầm máy tính bảng vẫy tay gọi cậu: “Hai ngày tới em có lịch trình gì không?”
Thời Li chỉ vào mình: “Em á?” Rồi lắc đầu: “Không ạ.”
Cậu ngồi xuống cạnh Cố Trạch, ghé đầu xem máy tính bảng: “Cái gì đây ạ, vé máy bay à?”
Cố Trạch ừ một tiếng: “Ngày kia có chuyến bay thẳng buổi sáng, đến nơi là 3-4 giờ chiều bên đó, vừa kịp chỉnh đồng hồ sinh học.”
Thời Li ngơ ngác: “Nhanh thế ạ? Nhưng mà visa...”
Cố Trạch ngắt lời: “Anh hai em bảo làm xong rồi.”
Lịch trình đột ngột khiến Thời Li hơi choáng nhưng vì đã hứa với Cố Trạch nên cậu cũng nhanh chóng thích nghi, thậm chí còn bắt đầu mong chờ.
“Thế sang đó mình đi đâu chơi trước? Anh phải đi học mà?” Thời Li di ngón tay trên màn hình: “Đến trường anh trước nhé?”
Cố Trạch: “Hết học kỳ rồi, cuối tháng 5 là nghỉ hè.”
Thời Li thốt lên: “Nhanh thế.”
“Em muốn thì mình đến tham quan.”
“Vâng!”
“Sau đó đến nơi em sống hồi nhỏ nhé? Anh muốn xem thử, lần trước lỡ hẹn trong show tiếc quá.”
“Được ạ.”
“Ở đó có gì ngon, có gì chơi không?”
“Có an toàn không nhỉ?”
“Ưm, tour này em không thích lắm, xem cái khác đi.”
“Cái này được đấy, lưu lại.”
Hai người dựa vào nhau trên sô pha, đầu sát bên đầu, cùng xem máy tính bảng, lướt các app du lịch và video giới thiệu danh lam thắng cảnh.
Thời Li nói nhiều hơn, Cố Trạch thỉnh thoảng ừ hữ đáp lại.
Kế hoạch dần được lấp đầy, mắt cậu thiếu niên ngày càng sáng rực, tràn đầy mong đợi.
“Còn nữa còn nữa...”
Thời gian trôi đi, 2 giờ sáng, Thời Li đang hưng phấn bỗng nói chậm dần, mắt díp lại nhưng vẫn cố xem nốt video.
Nhạc kết thúc, mắt cậu nhắm nghiền, đầu nghiêng sang một bên, người đổ rạp xuống.
Buồn cười là cậu đổ về hướng ngược lại với Cố Trạch.
Anh phản ứng nhanh nhạy, nhoài người sang đón lấy, cánh tay dài ôm trọn cậu vào lòng. Va chạm nhẹ khiến Thời Li lơ mơ mở mắt, chậm chạp hỏi: “Sao thế ạ?”
Cố Trạch đặt máy tính bảng xuống bàn: “Về phòng ngủ đi.”
Thời Li ưm một tiếng, dụi mắt đứng dậy, ngơ ngác nhìn quanh, trong căn nhà lạ lẫm chỉ có một cánh cửa phòng ngủ đang mở.
Buồn ngủ quá.