Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 90

Trước Tiếp

Đường phố Bắc Kinh ngày càng rợp bóng cây xanh, ngay cả trong trường học cũng xanh mướt một màu, tiếng ve kêu râm ran trong vòm lá càng thêm vang vọng.

Cây cối che bớt cái nắng gay gắt, những tia nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống cửa sổ sáng choang.

Bóng cây loang lổ, đốm nắng nhảy múa.

Chiếu lên người thiếu niên tóc đen đang cúi đầu chăm chú làm bài bên cửa sổ, ánh nắng làm nổi bật lớp lông tơ mịn màng trên mặt cậu, hàng mi rợp bóng đổ xuống gò má.

Qua khung cửa sổ khép hờ, có thể thấy lớp học yên tĩnh, chỉ có tiếng bút sột soạt trên giấy, ai nấy đều cắm cúi làm bài.

Nửa tiếng sau, thầy giám thị đứng dậy: “Được rồi, hết giờ.” Tiếng chuông reo vang khắp trường báo hiệu giờ tan học.

Bài kiểm tra toán kết thúc,

Lớp học ồn ào hẳn lên.

“Có ai làm được câu cuối không?”

“Đừng nhắc nữa, trang cuối tớ để trắng tinh.”

“Trang cuối á? Tớ còn chưa kịp đọc đề mặt sau.”

“Có 40 phút, làm xong trắc nghiệm là may rồi, phần còn lại về nhà làm tiếp hả thầy?”

Thầy giáo dạy toán gật đầu.

“Thật sự không ai làm xong câu cuối à? Đáp án là mấy thế? Cầu xin các cao nhân chỉ giáo, tớ tò mò quá.”

“Im đi, cậu viết nhanh nhất lớp còn gì.”

“Hỏi Thời Li ấy, cậu ấy chắc chắn làm xong rồi.”

“Đúng đấy, lớp trưởng chắc chắn...”

Thiếu niên đang cuộn bài thi cất vào cặp bên cửa sổ nghe thấy tên mình thì ngước đôi mắt đen láy lên nhìn, ngơ ngác hỏi: “Hả? Sao thế?”

Ngũ quan tinh tế, đôi mắt màu trà đen trong veo dưới ánh nắng, toát lên vẻ điềm đạm, yên tĩnh.

Giáo viên rất yên tâm về cậu học trò này. Từ nhỏ đến lớn, Thời Li đã đảm nhận đủ các chức vụ trong lớp từ cán sự môn, lớp phó đến lớp trưởng.

Cậu cũng dần quen với việc đối phó với những thành phần cá biệt hay trốn học, không làm bài tập.

Dù khí thế không áp bức, chỉ cần quay lại hỏi nhẹ nhàng “Cậu nộp bài chưa”, đối phương cũng ngoan ngoãn nộp tờ giấy trắng, lí nhí “chưa làm”.

“Câu cuối à?” Thời Li mở cặp, rút tờ đề ra xem: “Đáp án là 3.”

Cậu hỏi: “Các cậu muốn xem không? Tớ để trên bàn nhé.”

Cả đám nhao nhao: “Xem xem xem!”

Thầy giám thị nhắc nhở: “Đừng để tôi phát hiện bài tập ngày mai của ai giống hệt cách giải của lớp trưởng đấy nhé.”

Mấy cậu học sinh giơ tay ra hiệu “ok”, vẫy tay chào thầy, mong thầy đi cho nhanh.

Thầy giáo lắc đầu cười khổ, xách cặp đi ra.

Thầy vừa đi khuất, lớp học lại như cái chợ vỡ.

“Tớ chép trước tớ chép trước.”

“Cho tớ tham khảo tí nào!”

“Từ từ, tớ hỏi trước mà...”

Lớp học gắn bó với nhau suốt ba năm, thỉnh thoảng có vài người đến người đi nhưng không ảnh hưởng gì, quan hệ mọi người rất tốt cũng quen với tính cách của lớp trưởng rồi.

Thời Li giơ tay, ngả người ra sau tránh xa cái bàn đang bị vây kín: “Anh tớ đang đợi ngoài cổng, tớ đi trước được không...”

Vừa dứt lời, đám đông tự động tách ra nhường đường. Thiếu niên ôm cặp lách qua lối đi hẹp, chào mọi người rồi chạy biến ra khỏi lớp.

Cậu chạy ngay ra hành lang nhìn xuống đường.

Năm ngoái chuyển sang tòa nhà dành cho khối 12, hành lang nhìn thẳng ra cổng trường, lúc đó Thời Li mới biết mỗi lần tan học, người nhà đã đến đợi trước nửa tiếng rồi.

Nhưng lần nào cậu đủng đỉnh ra cổng, mọi người cũng bảo mới đến thôi.

Bảo cậu cứ từ từ,

Không phải vội.

Thời Li chạy xuống cầu thang, áo đồng phục bay bay trong gió, lộ ra vóc dáng mảnh khảnh. Đến cổng trường, cậu hít sâu một hơi để nhịp tim bình ổn lại sau đó giả vờ đi bộ chậm rãi ra xe.

Đến trước chiếc xe sang trọng, cậu gõ nhẹ vào cửa kính ghế lái.

Hai giây sau cửa kính hạ xuống, lộ ra người ngồi trong xe, sườn mặt trưởng thành quay sang nhìn cậu: “Đợi lâu chưa? Anh bận chút việc công ty.”

Thời Li lắc đầu.

Rõ ràng là anh cả đợi cậu mà.

Thấy anh gập máy tính lại, cậu vội chạy sang ghế phụ ngồi.

Thời Thịnh đưa máy tính cho em trai.

Thời Li quen tay đặt máy tính lên cặp sách trên đùi, giữ hộ anh: “Anh đừng làm việc vất vả quá.”

Thời Thịnh khởi động xe, lái xe êm ái về nhà: “Sắp thi đại học rồi phải không?”

Thời Li gật đầu: “Còn nửa tháng nữa ạ.”

Đồng hồ đếm ngược trên bảng đen lớp học cứ mỗi ngày lại giảm đi một số.

Giờ chỉ còn số 15.

Thời Thịnh hỏi chuyện: “Căng thẳng không?”

Thời Li dựa vào ghế, suy nghĩ một chút: “Hơi hơi ạ.”

Vẻ mặt cậu có chút buồn phiền.

Không phải cậu sợ thi trượt.

Dù hệ thống giáo dục ở thế giới này khác hẳn kiếp trước, không dạy làm bánh hay trồng hoa nữa.

Nhưng nhờ kiếp trước tự học nên Thời Li tiếp thu kiến thức mới rất nhanh, thậm chí là dễ dàng.

Những ký ức mơ hồ và kiến thức bị lãng quên dần được khơi lại, giúp cậu luôn đứng top đầu của lớp.

Tuy vẫn không bằng anh hai.

Thời Li không tự mãn vì điều đó cũng không cắm đầu vào học ngày học đêm.

Cậu giống như một loài thực vật,

Không thích thay đổi, thích an phận thủ thường.

Thời Thịnh hỏi: “Kể anh nghe xem nào.”

Thời Li ngập ngừng: “Anh cả, em không biết nên thi trường nào.”

Thời Thịnh gợi ý: “Ra khỏi Bắc Kinh xem sao?”

Thời Li khựng lại, mím môi.

Thực ra chưa hỏi cậu cũng đoán được câu trả lời của anh cả. Nhà họ Thời rất cởi mở, luôn ủng hộ cậu thử sức với những điều mới mẻ.

Nhưng mà...

Thời Li im lặng.

Thời Thịnh dừng xe chờ đèn đỏ, liếc nhìn em trai, không thấy em trả lời cũng không giục, giọng trầm ấm bao dung: “Thế thì suy nghĩ thêm đi.”

Thời Li dạ một tiếng: “Vâng ạ.”

Cậu nghịch nút bấm cửa kính xe, ngón tay mân mê mãi.

Rất do dự.

Mãi lâu sau Thời Li mới lấy hết can đảm hỏi: “Anh cả, bố mẹ định chuyển ra ngoài sống ạ?”

Thời Thịnh ngạc nhiên: “Sao em lại nghĩ thế?”

Đèn xanh bật sáng, dòng xe cộ lại tiếp tục lăn bánh.

Thời Thịnh trầm giọng hỏi: “Nếu chuyển đi thì đi đâu được?”

Thời Li đáp tự nhiên: “Đi du lịch ạ.” Cậu quay sang nhìn anh: “Bố làm việc vất vả bao năm rồi, sắp nghỉ hưu rồi mà.”

“Mẹ cũng thế, em thấy trên mạng bảo mẹ thành lập studio riêng, lui về hậu trường rồi.”

Thời Li nhìn ra cửa sổ, nhìn dòng người xe tấp nập, ánh mắt mơ màng như đang hồi tưởng chuyện gì đó, khẽ nói:

“Đi du lịch trăng mật tuổi xế chiều, đi đâu cũng được, thư giãn tinh thần.”

Rồi cậu cười:

“Giống chị cả ấy, đi khắp thế giới.”

Như muốn đánh trống lảng.

Thời Thịnh: “Chị cả nghe thấy lại phản đối cho xem.”

Thời Li: “Em biết mà, tháng này chị lại mang đặc sản ở đâu về làm quà cho em đấy.”

Thời Thịnh lắc đầu.

Thời Vân Kinh giờ là đạo diễn danh tiếng, người trong đoàn phim thay đổi liên tục, chỉ có cô là vẫn trụ vững.

Dù đi quay phim ở những nơi khỉ ho cò gáy nhưng tháng nào cô cũng về nhà một lần.

Có lần cô còn gửi cho bố một lọ kỷ tử đặc sản vùng cô quay phim.

Thời Li im lặng một lúc rồi bỗng gọi: “Anh cả.” Giọng cậu nghèn nghẹt: “Em chỉ muốn học đại học ở Bắc Kinh thôi.”

“Em không đi đâu hết.”

Trước Tiếp