Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trước khi quay lại du thuyền lớn, Li Li ngoái nhìn mặt biển đã trở lại yên bình sau đó lạch bạch chạy lên cầu thang, vào tầng hai của du thuyền.
Năm đứa trẻ xếp hàng theo hướng dẫn, lần lượt tháo găng tay cao su vứt vào thùng rác sau đó cởi áo phao.
Cố Tiểu Trạch để ý thấy cục bột nhỏ bên cạnh vừa chậm chạp tháo khóa áo phao vừa xoa cái bụng xẹp lép.
“Tớ đói rồi.”
Tiếng nói vang lên đột ngột.
Nhân viên quay lại nhìn Cố Tiểu Trạch mặt lạnh tanh: “Tiểu Trạch đói rồi à?”
Li Li chưa kịp phản ứng, nhìn anh Tiểu Trạch mặt lạnh như tiền gật đầu cái rụp sau đó nghe nhân viên dịu dàng nói: “Hoạt động tiếp theo là đi ăn cơm đấy, chị đưa các em đi rửa tay, thay quần áo trước nhé.”
Mắt Li Li sáng lên: “Chị ơi, áo anh Tiểu Trạch ướt hết rồi ạ.”
Cố Tiểu Trạch nhíu mày khó hiểu, không hiểu sao em trai lại không quan tâm đến việc sắp được ăn cơm trước tiên.
Quần áo các bé đều bị nước biển bắn ướt ít nhiều, trừ Li Li là còn khô ráo.
Các bé vào nhà vệ sinh rửa tay sau đó dùng khăn nóng lau mặt.
Li Li cẩn thận bưng khăn nóng, úp mặt vào, hai tay xoa xoa, vì mới ba tuổi nên chưa giữ thăng bằng tốt, che mắt đi là người cứ lắc lư.
Trông như con chim cánh cụt con, Cố Tiểu Trạch bỗng nhớ đến cái meme hải cẩu rửa mặt từng thấy trên mạng.
“Tiểu Trạch? Sao em không rửa mặt?” Nhân viên hỏi.
Li Li bỏ khăn xuống, lộ ra khuôn mặt ửng hồng vì hơi nóng, đôi mắt ướt át ngước lên nhìn anh Tiểu Trạch đi tới lấy khăn trong xô, lau qua loa lên mặt.
Giống hệt anh hai.
Li Li nhắc nhở: “Anh ơi, phải lau sạch nước biển bẩn trên mặt đi ạ.”
Cố Tiểu Trạch khựng lại, lau kỹ thêm lần nữa.
Hỏi ý kiến các phụ huynh đang ở thủy cung xong, nhân viên đưa Tiểu Dục, Tiểu Văn và Cố Tiểu Trạch biết tự thay đồ vào phòng thay đồ riêng.
“Khăn nóng trên giá đấy, lau người sạch sẽ rồi thay quần áo nhanh lên nhé, giày tất ướt thì bảo các anh chị lấy đôi mới cho.”
Nhân viên bận rộn dặn dò:
“Rồi, ai không biết tự thay đồ thì đi theo chị, Tiểu Ngữ? Em theo chị kia vào phòng thay đồ nhé.”
Tiểu Ngữ gật đầu.
Nhân viên quay sang Li Li: “Li Li? Đi theo chị.”
Li Li ngơ ngác giơ tay: “Nhưng em biết tự thay đồ mà ạ.”
Nhân viên ngớ người: “Nhưng anh trai em bảo em không biết mà để chị xem lại.”
Anh ta xem điện thoại, xác nhận không nhầm.
Li Li ôm quần áo mới chạy vào phòng thay đồ, trước khi vào còn thò đầu ra nói: “Anh hai em mới là người không biết tự thay đồ ấy ạ.”
Nhân viên bật cười.
Ở bên kia, Thời Trình đang mệt lử trong thủy cung nhận được tin nhắn thì thấy oan ức vô cùng, cậu thật sự không biết Li Li học được cách tự thay đồ từ bao giờ.
Vừa than vãn: “Lại nữa hả? Lần thứ mấy rồi, tôi không nhấc nổi tay nữa đâu.”
Tiếng Đường Danh vang lên từ điện thoại: “Vì hiệu ứng chương trình, các vị cố thêm lần nữa đi.” Rồi đổi giọng: “Các bé thay đồ xong chưa? Ra ăn cơm thôi, ăn xong là được nghỉ ngơi đi ngủ rồi.”
Mặt Thời Trình méo xệch, nhìn cái đồng hồ trẻ em trên tay.
Cậu đâu nhất thiết phải ở bên nhóm phụ huynh đâu nhỉ?
“Đây là thủy cung nổi tiếng nhất vùng này đấy.”
Khu vực này đã được chương trình bao trọn nhưng Đường Danh vẫn nhắc nhở: “Vào trong không được chạy lung tung, phải đi theo các cô chú nhân viên nhé.”
Li Li vừa bị gọi dậy trên xe, mơ màng gật đầu, dụi mắt, vẫn buồn ngủ díp mắt.
Cố Tiểu Trạch đưa tay ra: “Đi theo anh.”
Li Li gật đầu: “Cảm ơn anh.”
Hai đứa đi sau cùng, đoàn người đông đúc lần lượt vào thủy cung, đi qua một đường hầm tối om. Trừ quay phim ra, chẳng ai để ý thấy hai cái đuôi nhỏ tụt lại phía sau.
Camera quay đêm ghi lại cảnh nhóc con mắt nhắm nghiền, dường như đã ngủ gật nhưng vẫn ngoan ngoãn nắm tay anh đi theo sau.
Li Li tự tỉnh dậy khi Cố Tiểu Trạch dừng lại.
Cậu chậm chạp ngẩng đầu từ từ mở mắt: “Anh ơi, đến nơi chưa ạ?”
“Oa, đẹp quá.”
Chưa đợi Cố Tiểu Trạch trả lời, Li Li đã chạy lên trước.
Không biết từ lúc nào họ đã ra khỏi đường hầm, đến một không gian rộng lớn, leo lên dốc, đứng trên cao nhìn xuống. Đối diện là bức tường kính cao hai tầng lầu.
Phía sau là đàn cá bơi lội, rong biển hải quỳ dập dờn trong nước, rạn san hô như ngọn núi nhỏ nằm chính giữa, dòng nước nhân tạo tạo thành những bong bóng khí bay lên như một cơn lốc xoáy nhỏ dưới đáy biển.
Ánh đèn xanh huyền ảo chiếu xuyên qua làn nước.
“Kia là con gì thế ạ?”
Li Li chớp mắt kinh ngạc, chỉ vào con vật khổng lồ đang bơi qua trước mặt.
Nó chiếm gần nửa bức tường kính.
Cậu ngây ngô hỏi: “Là cá heo con lớn lên ạ?”
Cố Tiểu Trạch phủ nhận: “Đó là cá voi.”
Li Li gật gù choáng váng.
Hóa ra cá voi to thật đấy.
Đi qua bức tường kính, vào sâu bên trong lại là một đường hầm khác nhưng lần này là đường hầm dưới đáy biển.
Li Li ngửa đầu nhìn con cá voi to lớn bơi qua ngay trên đầu mình.
Suốt chặng đường, lũ trẻ không rời mắt khỏi mái vòm và xung quanh, đến cả Tiểu Ngữ nói nhiều nhất cũng im bặt, ra khỏi đường hầm vẫn còn luyến tiếc ngẩn ngơ.
Đường Danh vỗ tay: “Được rồi, tỉnh lại đi các con.” Trong nhà rộng nên cô không dùng loa nữa: “Giờ chúng ta nghe cô chú nhân viên thuyết minh nhé.”
Họ đến khu vực cá heo.
Đám trẻ xếp hàng đi xuống cầu thang, nhân viên thủy cung cầm máy tính bảng vừa đi vừa giới thiệu:
“Đây là loài động vật được bảo vệ cấp 1 quốc gia, tên khoa học là cá heo trắng Trung Hoa.”
Cô nhắc nhở:
“Không được trèo qua lan can, chạm vào kính nhé.”
Lũ trẻ gật đầu.
Trước một số bể kính có lan can và biển cảnh báo không được đến gần.
Cá heo bơi lội tự do sau lớp kính.
Nhân viên nói: “Vốn dĩ trưa nay có biểu diễn cá heo nhưng tiếc là các em đến muộn quá.”
Cá heo biểu diễn là cá heo sinh sản tự nhiên tại thủy cung, rất thân thiết với người huấn luyện.
Cô lướt máy tính bảng: “Hôm nay chị sẽ dạy các em phải làm gì khi gặp cá heo mắc cạn trên bãi biển nhé?”
Hình ảnh trên máy tính bảng hiện ra: một chú cá heo mắc cạn trên bùn, xung quanh là nhiều người đang giải cứu.
Lũ trẻ tỉnh cả ngủ.
Tiểu Văn giơ tay: “Chị ơi, cá heo to thế tụi em cũng cứu được ạ?”
Nhân viên cười: “Tất nhiên rồi, ai cũng có thể cứu cá heo mắc cạn nhưng phải học trước đã.”
Lũ trẻ không dám tin.
Nhân viên vừa đi vừa giảng: “Khi gặp cá heo mắc cạn, việc đầu tiên là phải giữ ẩm cho da cá heo, có thể múc nước biển tưới lên người nó.”
Cô cho xem ảnh mọi người dội nước lên mình cá heo.
“Cũng có thể đắp khăn ướt lên người nó.” Lại một bức ảnh minh họa.
“Nhưng quan trọng nhất là không được che lỗ thở của cá heo, chỗ này này cũng không được đổ nước vào đó.” Cô cho xem ảnh cận cảnh lỗ thở của cá heo và ảnh nhân viên dùng tay che chắn lỗ thở khi dội nước.
Li Li hỏi: “Sau đó đẩy cá heo xuống biển ạ?”
Nhân viên lắc đầu: “Không được đâu em, đẩy trực tiếp xuống biển có thể làm cá heo va vào đá ngầm bị thương.” Cô nói tiếp: “Hơn nữa các em cũng đâu đẩy nổi, đúng không?”
Cố Tiểu Trạch hỏi: “Thế phải làm sao ạ?”
Nhân viên: “Tiếp theo là báo cho người lớn đi cùng, nhờ họ gọi điện cho cảnh sát biển, đội cứu hộ, trung tâm bảo tồn sinh vật biển địa phương...”
“Số điện thoại có thể tra trên mạng.”
Lũ trẻ gật đầu lia lịa.
Đi qua hành lang, rẽ một cái là đến sân khấu biểu diễn trong nhà.
Nhìn xuống dưới là một hồ nước xanh ngắt sạch sẽ.
Vài chú cá heo đang bơi lội tung tăng, người huấn luyện ngồi trên bệ trắng ngập nước cho cá heo ăn dặm sau bữa chính.
Nhân viên dẫn lũ trẻ đi xuống.
Cố Tiểu Trạch nhìn thấy áo phao treo bên hồ, khẽ nhíu mày.
Xuống đến nơi, nhân viên quay lại hỏi: “Những gì chị vừa nói các em nhớ hết chưa?”
Lũ trẻ đồng thanh: “Nhớ rồi ạ.”
Nhân viên chỉ vào mấy cái giỏ bên hồ: “Áo phao, khăn mặt, xô nước... đều ở đây cả.”
Theo ám hiệu của chương trình, người huấn luyện dưới hồ bỗng đứng dậy ra hiệu.
Một chú cá heo bơi đến, nằm lên bệ trắng chỗ người huấn luyện vừa ngồi.
Chú cá heo “mắc cạn” vẫy vây trong làn nước nông choèn, tự mình cũng có thể trườn xuống hồ.
Nhưng rõ ràng là 5 đứa trẻ không biết điều đó.
Nhân viên mỉm cười với đám trẻ đang ngơ ngác: “Bắt đầu chiến dịch giải cứu thôi nào.”