Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 85

Trước Tiếp

“Nếu cá heo không được đưa về biển, rất có thể chúng sẽ chết vì mắc cạn trên bờ quá lâu.”

Chết.

Một từ xa lạ và nặng nề đối với những đứa trẻ.

Nhưng với Li Li, cậu đã từng trải qua một lần, cảm giác ý thức dần mất đi chẳng dễ chịu chút nào.

Cậu không muốn cá heo phải chịu đựng cảm giác đó.

Nhóc con tóc đen sợ đến ngây người nhưng các bé khác vẫn chưa nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, chỉ mơ hồ cảm thấy việc này rất quan trọng.

Nhân viên giục: “Nhanh lên nào.”

Cố Tiểu Trạch phản ứng đầu tiên, chộp lấy tay Li Li kéo về phía giá treo áo phao, hét lớn: “Mau mặc vào.”

Các bé khác cũng bừng tỉnh, cuống cuồng chạy theo.

Cố Tiểu Trạch lấy một cái áo phao trùm lên đầu Li Li, nhóc con loay hoay gỡ ra, thấy anh Tiểu Trạch đang mặc áo phao thoăn thoắt.

Li Li mím môi cũng cố gắng chui vào cái áo rộng thùng thình.

Nhanh lên nào.

Nhanh lên chút nữa.

Cậu bé căng thẳng tột độ, may mà vẫn nhớ như in từng bước anh Tiểu Trạch dạy, không sai một ly.

Li Li là người mặc xong thứ hai.

Đầu tiên là Cố Tiểu Trạch.

Thứ ba là Tiểu Dục, sau đó đến hai chị em Tiểu Ngữ, Tiểu Văn.

Mặc áo phao vào trông Li Li càng giống chim cánh cụt hơn, cậu khó khăn cúi xuống cởi giày tất sau đó lạch bạch chạy đi lấy xô nước: “Li Li đi lấy nước đây.”

Khăn tắm thấm nước rất nặng lại phải đủ to để đắp lên nửa mình cá heo.

Cố Tiểu Trạch cầm khăn lên trước, bảo Tiểu Dục: “Cậu đi lấy khăn với tớ.” Rồi quay sang hai chị em: “Hai em đi bảo vệ lỗ thở cho cá heo nhé.”

Tiểu Dục gật đầu: “Ok.”

Được giao trọng trách, hai cô bé cũng gật đầu lia lịa.

Năm đứa trẻ cởi giày, cẩn thận bước lên bệ trắng trơn trượt ngập trong nước.

Tiểu Dục hét to: “Cẩn thận ngã đấy.”

Người huấn luyện ra hiệu.

Chú cá heo “mắc cạn” rõ ràng là diễn viên gạo cội, kêu lên một tiếng thảm thiết, tiếng kêu lảnh lót vốn có giờ nghe thê lương đến rợn người, làm mấy đứa trẻ giật bắn mình.

Tiếng kêu chuyên nghiệp đến mức...

Từ cao vút rồi yếu dần, nhỏ dần, cuối cùng chỉ còn là tiếng r*n r* “ư ử” yếu ớt.

Hai chị em Tiểu Ngữ, Tiểu Văn kiễng chân, giơ tay che chắn phía sau lỗ thở.

Cố Tiểu Trạch ném khăn tắm xuống nước cho ngấm nước sau đó hì hục kéo lên.

Tiểu Dục cũng xúm vào giúp.

Hai cậu bé khệ nệ khiêng cái khăn nặng trịch, trải một đầu lên mình cá heo sau đó chạy sang bên kia kéo nốt đầu còn lại.

Bệ trắng trơn trượt, Cố Tiểu Trạch vừa chạy vừa đỡ cá heo, cùng Tiểu Dục trải khăn phủ kín mình nó.

Mấy đứa trẻ bé tí teo, sức yếu, không thể trải khăn một phát ăn ngay được.

“Em trai đâu rồi?”

Tiểu Ngữ hỏi.

“Ở... ở đây ạ!”

Bốn đứa trẻ quay lại, chỉ thấy cái xô to tướng, sau cái xô vang lên giọng nói hổn hển của Li Li: “Em ở đây mà.”

Cái xô cao đến đầu gối người lớn, chứa hơn nửa xô nước, Li Li ôm xô đi liêu xiêu, nước sánh ra làm ướt sũng người cậu.

“Đợi... đợi một chút, Li Li đến ngay đây.” Đôi mắt ướt át thò ra sau xô nước như muốn nói cậu đang cố gắng hết sức rồi.

Nhưng nặng quá, nhóc con bưng muốn rụng cả tay, nói không ra hơi, dưới chân lại trơn, phải đi từng bước một cẩn thận kẻo ngã.

Chú chim cánh cụt nhỏ ôm cái xô to hơn cả đầu mình, đi đứng xiêu vẹo khiến người xem thót tim.

Bỗng nhiên tay nhẹ bẫng.

Li Li ngơ ngác chưa kịp hiểu chuyện gì thì thấy cái xô đã bị ai đó giật lấy, ngước lên chỉ thấy bóng lưng một cậu bé.

Cố Tiểu Trạch xách xô nước đến bên cá heo, dội ào lên mình nó, lẳng lặng làm việc không nói lời nào.

Li Li lon ton chạy theo.

Nước chảy xuống lỗ thở bị tay của hai chị em chặn lại, chảy sang hai bên.

Cá heo vẫn kêu yếu ớt.

Li Li lo lắng chạy tới, không phanh kịp, suýt đâm vào cá heo thì vây cá nhẹ nhàng giơ lên đỡ lấy cậu.

Li Li dừng lại, ngơ ngác sờ vây cá heo, trơn tuột, mặn chát mùi biển, ướt át.

Cậu v**t v* an ủi: “Không đau đâu.” Rồi lại nhớ ra gì đó, buồn bã sửa lại: “À không, đau một chút thôi.”

“Nhưng không sao đâu.”

“Lát nữa về biển là hết đau ngay thôi.”

Theo hiệu lệnh của người huấn luyện, tiếng kêu của cá heo nhỏ dần rồi tắt hẳn.

Vây cũng ngừng cử động.

Li Li hoảng hốt, đầu óc trống rỗng. Cố Tiểu Trạch vừa xách thêm xô nước tới nắm chặt tay cậu: “Đi gọi cứu hộ đi.”

Li Li vẫn chưa hoàn hồn: “Em không có điện thoại.”

Cố Tiểu Trạch nói gọn lỏn: “Tìm người.”

Đôi mắt đen láy của cậu bé toát lên vẻ kiên định, khí chất lãnh đạo bộc phát khiến cậu trở thành người chỉ huy của cả nhóm.

Li Li gật đầu mạnh: “Vâng! Em biết rồi.” Cậu kiễng chân nhìn quanh, thấy chị nhân viên dẫn đường lúc nãy liền chạy tới.

Chân dẫm nước bắn tung tóe.

Phía sau, Cố Tiểu Trạch và Tiểu Dục thay phiên nhau múc nước dội lên khăn và đuôi cá heo.

Li Li thở hồng hộc chạy lên bậc thang: “Chị ơi, chị gọi điện thoại giúp bọn em được không ạ?”

Nhân viên giả vờ ngạc nhiên: “Sao thế? Có chuyện gì à?”

Li Li nhớ lại lời dặn, căng thẳng nói: “Có con cá heo bị mắc cạn đằng kia ạ.” Cậu chỉ tay về phía chú cá heo nằm bất động: “Chị gọi chú cảnh sát đến cứu nó được không ạ?”

Nhân viên mỉm cười: “Được chứ.”

Cô vuốt lại mái tóc ướt nhẹp của Li Li, nhìn khuôn mặt lo lắng của cậu bé, bí hiểm nói: “Nhìn ra sau lưng em kìa.”

“Đội cứu hộ đến rồi đấy.”

Li Li ngơ ngác quay lại, dưới hồ nước chẳng có gì cả.

“Nhìn sang bên kia.”

Nhân viên nhắc.

Li Li mở to mắt.

Từ đường hầm tối om dưới đáy bể bơi, ba bóng người đen sì bất ngờ trồi lên mặt nước.

Chỉ vài phút sau, họ đã bơi sang bờ bên kia.

Đội cứu hộ không đeo chân vịt, mặc đồ lặn kín mít, đeo kính bơi đen sì không nhìn rõ mặt, bơi đến chỗ cá heo mắc cạn rồi nhanh chóng leo lên bờ.

Họ dẹp gọn xô nước, khăn tắm và lũ trẻ sang một bên sau đó trước ánh mắt ngỡ ngàng của bọn trẻ, hợp sức đẩy chú cá heo xuống nước.

Một lúc sau, Tiểu Dục và hai chị em mới reo lên vui sướng, Tiểu Ngữ kéo tay chị gái lắc lấy lắc để: “Chị ơi, cá heo được cứu rồi!”

Cô bé nhảy cẫng lên.

Tiểu Dục cũng nhảy theo: “Tuyệt quá!”

“Tõm”, vừa nhảy lên Tiểu Dục đã trượt chân ngã xuống hồ, ba nhân viên cứu hộ giật mình, giây tiếp theo Tiểu Dục mặc áo phao nổi lềnh bềnh, gãi đầu cười trừ: “Em không sao ạ.”

Một nhân viên cứu hộ có vóc dáng vạm vỡ bật cười, Cố Tiểu Trạch nghe thấy quen quen, nghi ngờ ngước lên nhìn.

Người đàn ông mặc đồ lặn đen ngồi xổm trước mặt cậu, qua lớp kính bơi lờ mờ nhận ra ngũ quan quen thuộc của Cố tổng, ông không tiếc lời khen ngợi: “Vừa nãy Tiểu Trạch làm tốt lắm.”

Cố Tiểu Trạch cứng đờ người, quay mặt đi chỗ khác, lí nhí: “Bố làm cũng được.”

Một nhân viên cứu hộ khác vừa th* d*c vừa đi thẳng về phía Li Li đang đứng trên bậc thang. Bộ đồ lặn bó sát tôn lên vóc dáng mảnh khảnh nhưng cân đối của thiếu niên đang tuổi lớn.

Cậu mệt mỏi vịn tay cầu thang bước lên từng bậc, dừng lại trước mặt nhóc con tóc đen.

Thời Trình tháo kính bơi, giật mũ trùm đầu xuống, lộ ra khuôn mặt ướt đẫm, tuấn tú, nước chảy ròng ròng xuống cằm.

Cậu vuốt tóc, ngồi xổm xuống: “Thế nào? Anh hai ngầu không?”

Rõ ràng là cậu nghe thấy cuộc đối thoại của bố con nhà họ Cố rồi.

Đáng lẽ cậu không phải tham gia nhưng cậu đã đổi chỗ cho mẹ Quách Mạn để bà không phải lặn nước.

Bố Lâm Du không biết bơi nên cũng không tham gia.

Ba nhân viên cứu hộ chính là bố Tiểu Văn, Cố tổng và Thời Trình.

Li Li ngước mặt lên, dường như chưa kịp phản ứng, chậm chạp gọi: “Anh hai?”

Thời Trình nhướng mày: “Anh đây.” Cậu nhéo má Li Li: “Sao thế này? Ngốc ra rồi à, không nói được gì nữa sao?”

Giây tiếp theo, nhóc con lao tới ôm chầm lấy Thời Trình.

Thời Trình sững sờ: “Sao thế?”

Li Li ôm chặt anh hai rất lâu mới nghẹn ngào nói: “Cảm ơn anh hai đã cứu cá heo.” Cậu chớp mắt ầng ậng nước, buồn bã và tự trách: “Em cứ tưởng cá heo không về biển được nữa.”

Thời Trình ngẩn người, vò rối mái tóc ướt của em, cười rạng rỡ: “Nhưng cá heo được cứu sống rồi mà?”

“Chúng ta thành công rồi.”

Trước Tiếp