Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhân viên thả mấy chiếc xuồng cao su từ du thuyền nhỏ xuống biển. Các bé đã mặc áo phao và đeo găng tay cao su xếp hàng lần lượt xuống xuồng.
Đường Danh đứng trên một chiếc xuồng, cầm loa hỏi: “Li Li có muốn nhận hình phạt cùng mọi người không nào?”
Tối qua Thời Trình và Li Li xếp hạng nhất, đáng lẽ không phải chịu phạt hôm nay.
Đường Danh bổ sung luật chơi: “Vì tối qua Tiểu Trạch xếp cuối.” Cô nhìn Cố Tiểu Trạch: “Nên con phải chịu trách nhiệm đổ một xô cá nhé.”
“Các bạn khác có thể tự do lập nhóm, ít nhất phải đổ hai xô cá, ba hay bốn xô cũng được.”
“Tùy các con chọn bạn đồng hành nhé.”
Tiểu Ngữ và Tiểu Văn nhìn nhau, hơi sợ sau đó đồng thanh nói: “Bọn em muốn chung nhóm với anh Tiểu Dục.”
Tiểu Dục tự giác nhận trách nhiệm anh lớn: “Anh đổ cá một mình được rồi, Tiểu Văn và Tiểu Ngữ đứng xem nhé.” Rồi cậu quay sang Cố Tiểu Trạch: “Dì Đường ơi, con giúp các em xong thì giúp em Tiểu Trạch đổ được không ạ?”
Cố Tiểu Trạch lạnh lùng từ chối: “Em tự làm được.”
Tiểu Dục gãi đầu: “Được rồi, nếu em Tiểu Trạch sợ thì cứ gọi anh nhé.”
Cố Tiểu Trạch bướng bỉnh: “Em không sợ.”
Li Li kéo áo anh Tiểu Trạch, thò đầu ra cảm ơn: “Em cảm ơn anh Tiểu Dục ạ.” Rồi thì thầm vào tai anh Tiểu Trạch: “Anh ơi, cô giáo dạy phải lễ phép ạ.”
Cố Tiểu Trạch miễn cưỡng nói: “Cảm ơn nhưng em không cần.”
Cậu chưa quen được những đứa trẻ lớn hơn chăm sóc, một phần vì cậu là thủ lĩnh đội bóng, một phần vì hồi ở với ông bà nội, cậu hay bị bắt nạt.
Tóc đen, mắt đen, đi đâu cũng bị chú ý.
Đường Danh tốt bụng nhắc nhở: “Nhưng mà Tiểu Dục ơi, con không giúp được Tiểu Trạch đâu, luật không cho phép, dì xin lỗi nhé.” Cô cười: “Nào, lên xuồng thôi các con.”
“Khoan đã ạ.” Li Li giơ tay: “Dì Đường chị ơi, con đi cùng anh Tiểu Trạch được không ạ?”
Cố Tiểu Trạch ngẩn người.
Chẳng phải em trai sợ sao? Rõ ràng có thể không đi mà.
“Cái xuồng đó chòng chành hơn tàu lúc nãy nhiều lại còn gần biển đen ngòm nữa, cá trong xô toàn cá sống, nó có thể nhảy vào người em, quẫy đuôi vào mặt em, cá heo cũng có thể húc vào xuồng đấy.”
Cố Tiểu Trạch nói, giọng non nớt nhưng đầy vẻ dọa dẫm.
Biết em trai không bắt buộc phải đi, Cố Tiểu Trạch hiện tại khác hẳn Cố Tiểu Trạch vừa khuyên Li Li dũng cảm lúc nãy.
“Em không cần đi đâu.”
Cậu nói.
Li Li ngơ ngác một chút sau đó ánh mắt dần kiên định, lắc đầu: “Li Li không sợ.”
Cậu nhìn mấy chiếc xuồng, nhớ lại lời anh hai nói hôm qua, mím môi nhìn Đường Danh: “Dì Đường chị ơi, con muốn đi chiếc xuồng trắng kia ạ.”
Đường Danh cười: “Tất nhiên là được rồi.”
Dưới sự hướng dẫn của nhân viên, năm đứa trẻ lần lượt lên xuồng. Hai chiếc xuồng tiến ra xa bờ, gió biển mang theo hơi nước mặn mòi tạt vào mặt ẩm ướt.
Cảm giác hơi dinh dính.
Li Li tò mò xen lẫn sợ hãi nhìn xung quanh.
Nước biển xanh thẫm gần như đen kịt nhưng bọt sóng do động cơ xuồng tạo ra lại trắng xóa từng lớp.
Thật kỳ diệu.
Chiếc xuồng nhỏ bé đi ngày càng xa, cho đến khi bốn bề là biển cả mênh mông. Họ như con thuyền đơn độc giữa đại dương nhưng gió biển thổi vào mặt lại thật dịu dàng, êm ả.
Li Li không kìm được đưa tay chạm nhẹ vào mặt biển, găng tay cao su ướt đẫm.
Cậu chạm vào đại dương dịu dàng này.
Cảm giác lần đầu tiên luôn mới mẻ là điều cậu sẽ không bao giờ quên.
“Được rồi, đến nơi rồi!” Người lái xuồng hô to: “Đổ cá thôi, cẩn thận nhé!”
Các nhân viên cứu hộ đi xuồng bên cạnh cũng đã sẵn sàng.
Xô cá cao đến bắp chân người lớn, so với mấy đứa trẻ thì to bằng nửa người, bên trong đầy ắp nước biển và cá sống.
Nặng quá đi mất.
Tiểu Dục nắm quai xô cố sức kéo, cả chiếc xuồng chao đảo theo động tác của cậu bé.
Hai chị em Tiểu Ngữ, Tiểu Văn lo lắng nhìn theo.
Tiểu Văn hỏi: “Anh Tiểu Dục, anh cần giúp không ạ?”
Tiểu Ngữ nắm chặt tay chị gái: “Chị ơi, mình giúp anh ấy đi.”
Hai cô bé hít sâu một hơi, vượt qua nỗi sợ hãi, đứng dậy nắm tay nhau, loạng choạng đi tới.
Ba đứa trẻ hợp sức nhấc bổng xô cá lên, vội vàng đổ xuống biển. Nhìn cái xô rỗng không, cả ba reo hò sung sướng.
Nhảy cẫng lên vui mừng.
Xuồng chòng chành, ba đứa trẻ ngã “oạch” vào nhau nhưng vì là xuồng bơm hơi nên không đau, ngược lại còn cười phá lên thích thú.
Trên mặt biển bên kia.
Dưới ánh mắt của Li Li, Cố Tiểu Trạch kéo lê xô cá đến mạn thuyền, không nhấc nổi nên quay sang bảo em trai: “Cá nhảy ra thì em đừng động đậy nhé.”
Li Li chưa kịp hiểu gì thì Cố Tiểu Trạch đã thò hai tay vào xô, ôm một con cá to tướng lên.
Đuôi cá quẫy mạnh, nước bắn tung tóe.
Cố Tiểu Trạch ôm chặt, mặt lạnh tanh giơ con cá lên cao.
“Tõm...”
Con cá bị ném xuống biển.
Li Li ngẩn người.
Rồi con thứ hai, thứ ba, thứ tư... Cứ thế ném hết một nửa xô cá, mặt Cố Tiểu Trạch bị đuôi cá quất cho mấy phát. Cậu bực mình xách cái xô nhẹ bẫng lên, dốc ngược xuống biển, đổ ào hết cá và nước còn lại.
Xong xuôi.
Cố Tiểu Trạch quẳng cái xô lên sàn, một bên má đỏ ửng vì bị cá quất, lạnh lùng hỏi: “Chúng ta không phải đang phóng sinh thật đấy chứ?”
Nhân viên nín cười: “Tất nhiên là không rồi.”
“Bộp...”
Li Li nhìn xuống chân, một con cá không biết rơi ra từ lúc nào đang giãy đành đạch.
Nhóc con nắm chặt tay, không dám nhúc nhích, lắp bắp: “Anh Tiểu Trạch ơi, còn... còn một con cá nữa ạ.”
Cố Tiểu Trạch lau nước trên mặt: “Sorry.” Cậu xin lỗi vì sơ suất sau đó đi tới xách đuôi con cá ném đi.
“Tõm...”
Lại phóng sinh thành công thêm một em cá về với biển cả.
Cố Tiểu Trạch ném mỏi tay, ngồi phịch xuống hỏi: “Thế cá heo đâu?”
Người lái xuồng tắt máy, vỗ tay đứng dậy: “Đến ngay đây.”
Năm đứa trẻ ngơ ngác nhìn nhân viên trên mỗi chiếc xuồng xách một xô sắt cao đến đầu gối đổ ào xuống biển, mùi tanh nồng bốc lên.
Li Li nhăn mũi, nín thở vì mùi tanh thì thầm: “Anh ơi, hôi quá.”
Cố Tiểu Trạch nhìn những thứ đỏ lòm bị đổ xuống: “Cái gì thế ạ?”
Nhân viên giải thích: “Cá tươi vừa làm sạch đấy, có cả tôm cua nhỏ nữa.”
Cố Tiểu Trạch im lặng một lúc lâu mới hỏi: “Thế sao bọn cháu phải đổ cá sống?”
Nhân viên cười tủm tỉm: “Chắc là để phóng sinh đấy.”
Mặt Cố Tiểu Trạch đen sì.
Tất nhiên chương trình sẽ không để trẻ con tiếp xúc với những thứ máu me nhưng để các bé có cảm giác tham gia và trải nghiệm, họ đành sắp xếp hoạt động này.
Dù sao thì ném cá sống xuống cũng có chút tác dụng.
“Anh xem kìa!”
Li Li kéo áo Cố Tiểu Trạch, bàn tay dính nước từ áo cậu nhưng nhóc con chẳng bận tâm, hào hứng chỉ xuống biển.
Dưới làn nước xanh thẫm lấp ló những bóng đen bơi lội.
Giây tiếp theo: “ào” một tiếng, một vật thể màu trắng xanh rẽ nước lao lên. Li Li chưa kịp phản ứng thì đầu ngón tay đã bị húc nhẹ, cọ cọ.
Cậu ngẩn người nhìn chú cá heo nhỏ nhô lên mặt nước, dù cách một lớp găng tay vẫn cảm nhận được sự trơn láng.
“Anh ơi, đây là cá heo ạ?”
Không dám tin vào mắt mình.
Trông y hệt trong ảnh nhưng không có filter nên màu sắc tự nhiên hơn, hòa quyện hoàn hảo với biển cả.
Bụng trắng phau, đầu tròn vo, cái mỏ nhọn cong lên hai bên như đang cười.
Anh Tiểu Trạch nói đúng, giống hệt Lạc Lạc.
Lạc Lạc cũng hay thè lưỡi cười tít mắt với cậu.
Cố Tiểu Trạch ừ một tiếng.
Li Li nhìn nhân viên trên xuồng, đôi mắt đen láy sáng rực đầy mong đợi: “Li Li sờ được không ạ?”
Nhân viên ngồi xổm xuống cạnh cậu: “Được chứ nhưng phải cẩn thận nhé.” Anh giải thích thêm: “Tuy là cá heo hoang dã nhưng được tổ chức gần đây cho ăn thường xuyên nên quen người lắm.”
“Đừng sợ, chúng thân thiện lắm.”
Cố Tiểu Trạch cũng đi tới bên cạnh Li Li, cùng em trai đưa bàn tay đeo găng cao su chạm nhẹ vào đầu chú cá heo.
Flycam trên đầu ghi lại trọn vẹn khoảnh khắc này.
Biển gợn sóng lăn tăn, trời xanh không gợn mây, hải âu chao liệng, chiếc xuồng trắng dập dềnh trên sóng nước.
Chú cá heo nhỏ nhô lên, khẽ vẫy đuôi, dụi đầu vào tay hai đứa trẻ.
Xa xa vọng lại tiếng kêu lảnh lót của cá heo, bị gió biển thổi đi rất xa, chỉ còn lại tiếng gọi khe khẽ.
Trong màn hình, cậu bé xinh xắn chớp đôi mắt tròn xoe, ngẩn ngơ nhìn chú cá heo mình vừa v**t v* cũng kêu lên một tiếng đáp lại, lưu luyến cọ vào tay cậu rồi lặn xuống biển, bơi về phía tiếng gọi xa xăm.
Ăn xong rồi, đến lúc phải đi rồi.
Nhưng cậu sẽ nhớ mãi trải nghiệm mới mẻ và đặc biệt này.
Li Li cong mắt cười, thầm nhủ trong lòng:
Tạm biệt nhé, cá heo nhỏ.