Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 82

Trước Tiếp

Chiếc du thuyền trắng muốt lướt nhẹ trên mặt biển xanh thẫm, xa xa bên phải là những vách đá dựng đứng.

“Để đảm bảo an toàn, các em phải mặc áo phao theo hướng dẫn của thầy nhé, nhớ chưa?” Chị nhân viên nói lớn.

Gió biển át cả tiếng loa, chị phải nhắc đi nhắc lại mấy lần thì đám trẻ đang “ố á” ngạc nhiên mới chịu đứng vào hàng.

Tiểu Ngữ phấn khích chỉ trỏ: “Đây là con thuyền nhỏ trong sách phải không ạ?”

Tiểu Văn đính chính: “Bố tớ bảo đây là du thuyền nhỏ.”

Tiểu Dục ra dáng đàn anh nhắc nhở: “Đừng đứng sát lan can quá, nguy hiểm đấy.”

Biển êm gió lặng, một buổi sáng đẹp trời nhưng gió biển và sự chòng chành của con thuyền vẫn khiến Li Li chóng mặt.

Cố Tiểu Trạch nhận ra sự khó chịu của em trai, nắm chặt tay cậu: “Em say sóng à?”

Ba bạn nhỏ kia cũng lo lắng nhìn sang, Tiểu Ngữ giơ tay: “Dì Đường ơi, em trai bị mệt.”

Li Li lắc đầu: “Em hơi chóng mặt tí thôi, em chịu được ạ.”

Chương trình đã chuẩn bị sẵn, Đường Danh cho nhân viên mang thuốc say xe đã mua trước ra, hỏi kỹ từng bé, xác nhận chỉ có Li Li bị mệt mới cho kê ghế để cậu ngồi nghỉ.

Thấy nhân viên cầm thuốc đến, Li Li mím môi từ chối: “Chị ơi, em không uống thuốc được không ạ?”

Ngoài việc sợ đắng, kiếp trước vì tuyến thể khiếm khuyết nên cậu phải uống thuốc thường xuyên, giờ lâu lắm rồi không uống nên nảy sinh tâm lý kháng cự.

Chị nhân viên nhìn cậu bé đang ngước mắt nhìn mình, lục túi lấy ra một thứ: “Cái này được không?”

Li Li nhìn theo.

Trên tay chị là một miếng dán tròn nhỏ xíu, chị cười: “Đây là miếng dán chống say xe, hình này Li Li có thích không?”

Mặt sau là hình chú heo con màu hồng đáng yêu.

Li Li gật đầu.

Nhân viên: “Đạo diễn Đường chuẩn bị đấy, đoán trước là các em sợ uống thuốc mà. Không sao đâu để chị dán cho, đừng cử động nhé.” Chị cúi xuống dán miếng dán ra sau tai cậu bé.

Li Li ngoan ngoãn: “Em cảm ơn chị ạ.”

Cố Tiểu Trạch đứng quan sát từ xa, thấy miếng dán sau tai em trai thì chớp mắt, ghi nhớ trong lòng.

Trong lúc chờ thuốc ngấm, Li Li ngồi ghế nhìn các bạn học cách mặc áo phao.

“Bước 1, mặc áo phao vào người... chú ý ba cái khóa phía trước... và quan trọng nhất là khóa ở chân, nếu quên cái này thì khi rơi xuống nước, áo phao sẽ tuột khỏi người do lực đẩy của nước...”

Thầy hướng dẫn ngồi xổm trước mặt lũ trẻ, giọng vang vang, vừa chiếu video trên máy tính bảng vừa giải thích cặn kẽ.

Sau đó thầy làm mẫu trực tiếp.

Lần này khác hôm qua, hôm qua huấn luyện viên mặc giúp còn hôm nay chương trình yêu cầu các bé phải tự học.

Loay hoay mười mấy phút, làm đi làm lại mấy lần, lũ trẻ mới nhớ hết các bước.

Cố Tiểu Trạch là người làm thạo nhất.

Đến lượt Li Li đã đỡ mệt hơn, chương trình định để thầy hướng dẫn dạy riêng cho cậu còn các bạn khác chuyển sang hoạt động tiếp theo.

Li Li luống cuống đứng trơ trọi một mình.

Bị bỏ lại một mình đối mặt với người lạ, cậu tủi thân mím môi, cúi đầu.

Cố Tiểu Trạch bị nhân viên dẫn đi, ngoái lại nhìn rồi bất ngờ quay lại: “Cháu dạy em ấy cũng được ạ.”

Nhân viên khuyên can nhưng cậu bé vẫn kiên quyết không đi, đứng trước mặt Li Li, mặt hằm hằm nhìn nhân viên rồi bất ngờ nói một câu tiếng Anh: “Don't worry, I'm here.” (Đừng lo, có anh ở đây rồi.)

Như đang thì thầm với em trai.

Li Li ngẩn người.

Cậu hiểu câu này, anh Tiểu Trạch bảo đừng sợ, anh ấy sẽ ở bên cậu.

Đường Danh đang dẫn các bé khác đi nghe thấy qua tai nghe liền chỉ đạo: “Không sao, cứ quay thế đi.”

Thầy hướng dẫn nhún vai bất lực, làn da rám nắng vì gió biển, cười nói: “Được rồi nhóc để xem cháu học hành đến đâu nào.”

Cố Tiểu Trạch cầm bộ áo phao trẻ em lên: “Giơ tay ra.”

Li Li theo phản xạ dang hai tay, bóng áo trùm xuống khiến cậu nhắm tịt mắt lại.

Mặc xong, Cố Tiểu Trạch nhắc: “Đừng nhắm mắt, nhìn vào đây.”

Nhóc con ngoan ngoãn làm theo tăm tắp.

Li Li mở mắt, nhìn xuống.

“Cái đai lưng này, phải căn cho thẳng hai bên, ấn mạnh vào, kêu tách một cái là được.”

Ba tiếng “tách” vang lên.

Cài xong đai lưng, Li Li vẫn ngơ ngác giơ tay, Cố Tiểu Trạch mím môi cười nhẹ: “Bỏ tay xuống được rồi.”

Nhóc con bỏ tay xuống.

“Tiếp theo là đai chân, phải cài cả hai cái.” Cố Tiểu Trạch ngồi xổm xuống chỉ cho Li Li: “Ban đầu nó cài sẵn thế này, phải tháo ra.”

“Tách.”

“Rồi luồn qua đây.” Dây đai luồn qua đầu gối Li Li, vì cậu bé thấp quá, áo phao hơi rộng.

Ví dụ như Cố Tiểu Trạch mặc thì dây đai nằm trên đầu gối còn Li Li thì trễ xuống hai bên đầu gối.

Li Li nín thở, chăm chú nhìn anh Tiểu Trạch cài nốt bên còn lại rồi thán phục: “Anh giỏi quá.”

Cố Tiểu Trạch giải thích: “Ông bà nội hay đưa anh đi biển chơi mà.”

Mắt Li Li sáng rực: “Tuyệt quá.”

Thầy hướng dẫn nhắc nhở: “Này nhóc, anh cháu biết làm chưa đủ đâu, cháu cũng phải biết làm nữa chứ.”

Li Li gật đầu: “Cháu nhớ rồi ạ.”

Dù hôm qua mới lần đầu thấy biển, hôm nay lần đầu lên du thuyền, quên hết ký ức kiếp trước nhưng rõ ràng Li Li học nhanh hơn những đứa trẻ bình thường.

Cậu cởi áo phao ra, bắt chước y hệt từng động tác của Cố Tiểu Trạch, tự mặc lại áo phao cho mình.

Không sai một bước nào.

Thầy hướng dẫn cười: “Chúc mừng nhé, hai đứa đi chơi được rồi.”

Khi hai bé chạy tới, chú nhân viên quản lý ngư nghiệp địa phương đang giới thiệu: “Đây là vịnh cá heo nổi tiếng, ngày nào cũng có người đi thuyền ra cho cá heo ăn.”

Chú vẫy tay bảo các bé khác nhường chỗ cho hai thành viên mới đến.

Tiểu Ngữ thì thầm: “Em trai đến rồi kìa.”

Tiểu Dục: “Cả em Tiểu Trạch nữa.”

Tiểu Văn quan tâm: “Em trai còn mệt không?”

Li Li lắc đầu thì thầm lại: “Em hết mệt rồi ạ.”

“E hèm.” Chú nhân viên hắng giọng: “Sáng nay họ cho ăn một lần rồi nên nhiệm vụ của chúng ta bây giờ là...” chú nhìn thẻ nhiệm vụ chương trình đưa: “đổ hai xô cá này xuống biển thôi.”

Chú chỉ vào hai xô cá dưới chân.

Tiểu Ngữ kiễng chân nhìn vào, thảng thốt: “Cá sắp nhảy ra ngoài rồi kìa.”

Tiểu Văn cũng nhìn, sợ hãi lùi lại.

Các cô bé sợ cá sống giãy đành đạch.

Đường Danh cầm loa: “Đây là hình phạt hôm qua, mọi người cùng nhau đổ cá xuống biển nhé.”

Li Li nuốt nước miếng, căng thẳng.

Cậu cũng sợ.

“Mọi người đeo găng tay vào nào.” Nhân viên phát găng tay cao su trẻ em, ba bé kia ủ rũ đeo vào.

Tiểu Dục thì hào hứng ra mặt.

Cố Tiểu Trạch điềm nhiên đeo găng tay trắng vào.

“Cá heo giống...” cậu quay sang nói với Li Li, tìm từ so sánh: “giống con chó của em ấy.”

Li Li khó hiểu: “Lạc Lạc ạ?”

Cố Tiểu Trạch ừ một tiếng: “Nó không cắn người, không nguy hiểm cũng đáng yêu lắm. Nếu em đi thủy cung xem biểu diễn rồi sẽ thấy nó cũng hiểu lệnh như thú cưng vậy.” Cậu ngẫm nghĩ: “Nhưng đôi khi cũng nghịch ngợm như chó con ấy.”

Cậu nhớ lại lần đi xem biểu diễn cùng ông bà nội: “Lúc đó có 7 con cá heo, con ngoài cùng là lính mới thì phải, mấy con kia nghe lệnh xong mới được ăn cá, con này thì khác, ăn no rồi mới chịu diễn.”

Trong khi các con khác nhảy lên khỏi mặt nước, phun nước sau đó lặn xuống trong tiếng reo hò của khán giả thì con cá heo đó cứ nằm im một chỗ, báo hại nhân viên phải đút cá cho ăn liên tục.

Li Li cười tít mắt: “Cá heo giống Lạc Lạc thật đấy!” Cậu hào hứng kể: “Li Li ăn gì Lạc Lạc cũng đòi ăn nhưng bố bảo Lạc Lạc không được ăn đồ của em.”

“Lạc Lạc không được ăn là dỗi nằm một chỗ, lát sau lại chạy ra chơi với Li Li.”

Cố Tiểu Trạch ừm một tiếng: “Thế mình đi cho cá heo ăn nhé?” Cậu đưa tay ra.

Li Li nắm lấy tay anh, gật đầu thật mạnh: “Vâng ạ!”

Cậu hết sợ rồi, ngược lại còn rất muốn xem cá heo, trước giờ cậu chỉ thấy qua màn hình thôi.

Ở một diễn biến khác.

Bốn vị phụ huynh và một phụ huynh tạm thời đi xe của chương trình đến địa điểm làm nhiệm vụ.

Thời Trình xuống xe, vẫn chưa quen với việc phụ huynh và con cái tách riêng làm nhiệm vụ, cậu nhìn quanh thấy dòng người đông đúc xếp hàng soát vé vào cổng.

Công viên giải trí? Hay khu tham quan gì đây?

Thời Trình không nhận ra chỗ này.

Nhân viên dẫn đường: “Đi theo tôi, có lối đi ưu tiên.”

Họ đi vào đường hầm bằng đá tối om, đi khoảng mười phút thì trước mắt bừng sáng ánh xanh huyền ảo của đáy biển, sóng nước dập dờn.

Thời Trình đứng trên cao, nhìn xuống bức tường kính khổng lồ đối diện, phía sau là nước biển và đủ loại cá sặc sỡ bơi lội.

Thủy cung?

Đến đây làm gì?

Trước Tiếp