Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 81

Trước Tiếp

Nghe anh hai xác nhận, nhóc con vùi mặt vào chăn im lặng. Nằm một lúc thì cơn buồn ngủ ập đến, cậu bé chìm vào giấc ngủ.

Tiếng thở đều đều, nhẹ nhàng vang lên trên chiếc giường nhỏ.

Trong bóng tối, Thời Trình nhỏm dậy nhìn, kéo chăn xuống một chút để lộ chiếc mũi nhỏ xinh cho em dễ thở sau đó vặn nhỏ điều hòa, sau đó mới nằm xuống ngủ tiếp.

Sáng hôm sau, 10 giờ nhân viên mới gõ cửa. Thời Trình và Li Li đã dậy, đang ăn sáng do khách sạn mang tới. Lạc Lạc cũng đã chén sạch bát thức ăn trong ổ của mình.

Ổ chó là do khách sạn chuẩn bị, Li Li bỏ thêm mấy con thú bông mang từ nhà vào cho Lạc Lạc gặm đỡ ngứa răng.

Ăn sáng xong, Li Li cùng anh hai thu dọn hành lý. Tối nay họ phải về nhà, hành lý sẽ được chuyển lên xe của chương trình, họ không quay lại khách sạn nữa.

Thời Trình ngồi xếp bằng trên thảm, trước mặt là hai chiếc vali mở tung. Lần đầu tiên trong đời cậu kiên nhẫn gấp từng bộ quần áo của mình và của em trai rồi xếp gọn gàng vào vali.

Li Li lăng xăng chạy đi chạy lại như con thoi, ôm quần áo đã giặt sấy từ hôm qua đưa cho anh sau đó lại chạy đi lấy bộ đồ ngủ tối qua, hộp kem dưỡng da, đồ chơi của Lạc Lạc, dây sạc điện thoại của anh...

Chưa bắt đầu quay mà Li Li đã vận động quá tải rồi.

Nghe tiếng gõ cửa, Li Li lon ton chạy ra, kiễng chân mở cửa, thò đầu ra hỏi: “Ai đấy ạ?”

Chị nhân viên cúi xuống nhìn bé con: “Mười phút nữa xuất phát nhé Li Li, chị đến báo trước một tiếng.”

Li Li gật đầu: “Vâng ạ, em cảm ơn chị.”

“Cạch...”

Cánh cửa nặng nề đóng lại.

Li Li chạy vào: “Anh ơi, sắp đi rồi ạ.”

Thời Trình nhìn đống quần áo gấp mãi vẫn lộn xộn, thở dài thườn thượt: “Anh biết rồi.” Dứt lời, cậu nhét tất cả vào vali, chẳng thèm nhìn lại đống lộn xộn bên trong, đóng sập nắp vali lại, kéo khóa.

Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của em trai, cậu đứng dậy xách hai cái vali lên: “Đi thôi.”

Li Li há miệng định nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng lí nhí nhắc: “Anh ơi, mẹ mắng đấy.”

Thời Trình vẫy tay gọi Lạc Lạc, giục Li Li đi theo: “Không sao, anh quen bị mắng rồi.”

Nhiệm vụ hôm nay là đi thuyền ra khơi. Xe của chương trình chở mọi người ra biển nhưng vì địa điểm khác hôm qua nên đi hơi lâu.

Xe 5 chỗ nên các khách mời chia cặp ngồi chung, một cặp ngồi xe đạo diễn Đường.

Vừa lên xe, Li Li đã thấy Cố Tiểu Trạch ngồi ghế sau, cậu lễ phép chào: “Em chào anh Tiểu Trạch.” Rồi chào Cố tổng ngồi ghế trước: “Cháu chào chú Cố ạ.”

Cố tổng cười: “Chào Li Li, mau vào ngồi với anh đi cháu.”

Li Li leo lên ghế sau, Thời Trình đứng ngoài bế Lạc Lạc bỏ vào trong, chú cún nhảy phắt lên ghế.

Khi Thời Trình lên xe, Cố tổng cũng chào hỏi xã giao: “Chú nhớ tập trước bố cháu ngồi cùng xe với chú đấy.”

Thời Trình: “Trùng hợp thật ạ.”

Sau màn chào hỏi, không khí trong xe trầm xuống. Mấy phút sau, tiếng Cố Tiểu Trạch vang lên từ ghế sau: “Xem chung không?”

Li Li đang nghịch tai Lạc Lạc, thấy anh Tiểu Trạch đẩy máy tính bảng sang liền gật đầu: “Dạ có ạ.”

Hai cái đầu nhỏ chụm vào nhau, ở giữa là cục bông trắng, Lạc Lạc cũng ngước đôi mắt tròn xoe nhìn vào màn hình.

Đầu Cố Tiểu Trạch và Li Li sắp chạm vào nhau rồi.

Nhìn qua gương chiếu hậu thấy cảnh tượng hòa thuận, Thời Trình tối qua thức khuya chơi game giờ yên tâm nhắm mắt ngủ bù.

Cố tổng cũng tranh thủ giải quyết công việc online.

Trên máy tính bảng đang chiếu tập 4 phát sóng tối qua. Vì hôm qua mọi người về muộn quá nên không kịp xem.

Không có thiết bị điện tử, Li Li quên béng mất hôm qua là chủ nhật.

Đôi mắt đen láy dán chặt vào màn hình, Li Li chỉ trỏ: “Đây là em với anh Tiểu Trạch ạ?”

Cố Tiểu Trạch ừ một tiếng.

Màn hình chiếu cảnh toàn thành phố buổi sớm sau đó zoom vào con phố nhỏ, hai bóng dáng nhỏ bé dắt nhau đi ra từ ngôi nhà, leo lên xe.

Đó là tập hai anh em cầm 50 tệ đi mua bữa sáng cho cả đoàn.

Là người trong cuộc nên hai đứa trẻ quan tâm đến bình luận và những việc người khác làm lúc đó hơn. Nhất là cảnh các bé khác đang ngủ say sưa.

Li Li reo lên: “Anh xem này, chị Tiểu Văn vẫn đang ngủ kìa.”

Cố Tiểu Trạch lạnh lùng phán: “Đồ lười biếng.”

Li Li ngẩn ra, chưa quen nói xấu người khác nên ậm ừ cho qua chuyện.

Bình luận thi nhau than thở về vật giá:

[Cứu tui, chỗ tui một cốc sữa đậu nành 6 tệ, khóc tiếng mán.]

[6 tệ á??!]

[Căng tin trường tui cũng có mì xào kiểu này, rẻ thật.]

[Đói quá, muốn ăn cùng Li Li TVT]

[Lúc đầu còn lo 50 tệ không đủ, ai ngờ vật giá thế này, đạo đức ở đâu! Lương tâm ở đâu! Địa chỉ ở đâu?!]

[Chắc mấy khu phố cũ hoặc gần trường học ở huyện lẻ mới có giá đó.]

Bỗng một dòng bình luận trôi qua: [Quan hệ của Li Li và Tiểu Trạch tốt ghê.]

Cả hai đứa trẻ đều nhìn thấy, Li Li chăm chú đọc dòng đó.

Cố Tiểu Trạch thì quay sang nhìn Li Li.

Bình luận này được nhiều người hưởng ứng:

[Đúng rồi đúng rồi, hình như hoạt động nào hai đứa cũng dính lấy nhau thì phải.]

[Chuẩn luôn, tui nhớ là toàn chung nhóm mà.]

[Lúc đầu cứ tưởng Li Li sẽ bị Tiểu Trạch bắt nạt cơ.]

[Hai đứa nắm tay nhau cưng xỉu!]

[Thấy Li Li có bạn chơi cùng là dì yên tâm rồi!]

[Cảm ơn Tiểu Trạch đã chăm sóc em nhé, anh trai tốt quá đi~]

[Hy vọng hết chương trình hai đứa vẫn làm bạn, cầu nguyện.jpg]

Cố Tiểu Trạch mím chặt môi, Li Li cũng im lặng cúi đầu.

Chương trình chia làm hai tập phát sóng, mỗi tập hơn một tiếng nhưng trừ quảng cáo và phần mở đầu kết thúc thì chỉ còn khoảng 40-50 phút.

Xem xong cũng là lúc xe đến nơi.

Nhân viên ngồi ghế phụ gọi Thời Trình dậy. Cố tổng xuống xe trước, Thời Trình mắt nhắm mắt mở bước xuống theo.

Lạc Lạc được nhân viên bế đi.

Hai đứa trẻ xuống sau cùng.

Lúc xuống xe thì Cố tổng và Thời Trình đã bị gọi đi nhận nhiệm vụ.

Chỉ còn lại Cố Tiểu Trạch và Li Li.

Chị nhân viên từ xa vẫy tay: “Lại đây nào các em!”

Li Li bảo Cố Tiểu Trạch: “Anh ơi, chị gọi kìa, mình qua đó đi.”

Cậu bước đi trước.

Đi được hai bước thì bị Cố Tiểu Trạch kéo tay lại: “Đợi đã.” Cậu bé mím môi nhìn em trai đang ngơ ngác.

Cậu hỏi: “Sau này chúng mình vẫn là bạn tốt đúng không?” Rồi lặp lại bằng tiếng Anh: “We've always been friends?”

Căng thẳng quá nên cậu lại bật ra tiếng Anh.

Li Li không hiểu câu sau.

Thấy em trai ngơ ngác, Cố Tiểu Trạch rút gọn câu: “We're friends, right?” (Chúng ta là bạn, phải không?)

Li Li hiểu câu đơn giản này, gật đầu: “Li Li và anh Tiểu Trạch là bạn tốt mà.”

Cố Tiểu Trạch buồn bã hỏi: “Mãi mãi à?”

Li Li gật đầu thật mạnh.

Cố Tiểu Trạch: “Kể cả khi không quay chương trình cùng nhau nữa sao?”

Tâm trạng cậu bé đang rất tệ, vừa bực bội vừa lo lắng, cộng thêm tiếng giục giã của nhân viên phía xa.

Và cả sự im lặng của em trai lúc này.

Một lúc lâu sau, Li Li mới hỏi: “Anh Tiểu Trạch có đến tìm em chơi không?”

Cố Tiểu Trạch đáp ngay: “Có.”

Mắt Li Li sáng lên: “Thế Li Li đến tìm anh chơi được không? Nếu bố mẹ và các anh chị đồng ý thì em sẽ đến tìm anh chơi.”

Cậu hơi băn khoăn.

Vì đi chơi phải xin phép người lớn nên Li Li chưa dám hứa chắc.

Cố Tiểu Trạch: “Anh sẽ bảo bố chuẩn bị phòng cho em, dẫn em đi đá bóng, chơi đồ chơi, cả xếp hình nữa...”

Li Li chưa kịp phản ứng nhưng đôi mắt đã cong lên vui vẻ, bán tín bán nghi: “Thật ạ?”

Cố Tiểu Trạch nghiêm túc: “Thật.”

Li Li: “Anh không lừa Li Li chứ?”

Cố Tiểu Trạch: “Không lừa em đâu.”

Trước Tiếp