Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Được nhân viên hỗ trợ mặc áo phao, Li Li được huấn luyện viên bế đặt ngồi phía trước Thời Trình.
Thời Trình buông tay lái, vòng tay qua người Li Li nắm lại tay lái, tạo thành tư thế bảo vệ, ôm trọn em trai vào lòng.
“Bám chắc vào.”
Li Li dạ một tiếng rõ to, căng thẳng nắm chặt hai bên tay lái, vì tay lái rộng quá nên cậu nắm hơi khó khăn.
Bên cạnh bàn tay nhỏ xíu là những ngón tay thon dài, xương xương của anh trai, nước từ người anh nhỏ xuống người cậu.
Nhưng Li Li chẳng hề khó chịu, ngược lại còn tò mò nhìn những con sóng nhấp nhô bên dưới. Có anh hai ở sau lưng, cậu chẳng thấy sợ tẹo nào.
Thời Trình cúi người, tiếng động cơ gầm rú, bọt nước trắng xóa tung lên phía sau.
Giây tiếp theo, Li Li chưa kịp chuẩn bị tinh thần.
Chiếc mô tô nước lao vút đi, gió biển mặn mòi tạt vào mặt, bọt nước bắn tung tóe lên người, không khí ẩm ướt dễ chịu bao trùm.
Nhanh quá, nhanh quá đi mất.
Chiếc mô tô nước lao nhanh đến mức mũi xe nhấc bổng lên khỏi mặt nước.
“Anh cho em bay một lần nữa nhé.” Thời Trình đột ngột tăng tốc, chiếc xe như mũi tên rời cung lao vút đi.
Li Li mở to mắt kinh ngạc.
Giây tiếp theo, chiếc xe vẽ một đường cong tuyệt đẹp trên mặt biển như hình trăng lưỡi liềm.
Rõ ràng là người mới tập chơi mà tốc độ học hỏi kinh khủng khiếp, khả năng kiểm soát góc độ cũng vững vàng đến đáng sợ.
Mang lại cho Li Li một trải nghiệm hoàn hảo không thể nào quên.
Sau mấy cú drift trên mặt nước, Thời Trình cười sảng khoái. Mắt Li Li sáng rực: “Anh hai giỏi quá đi mất.”
Gió to quá nên Thời Trình không nghe rõ: “Gì cơ?”
Li Li hét to hết cỡ bằng giọng trẻ con non nớt: “Anh hai giỏi quá đi mất ạ!”
Thời Trình nhướng mày: “Đương nhiên rồi.”
Ở trường thành tích xuất sắc, được khen từ bé đến lớn nên Thời Trình chẳng biết hai chữ “khiêm tốn” viết thế nào.
Chơi chán chê, quần áo Li Li cũng ướt sũng. Thời Trình dắt em đi lung tung, lúc thì xem các bạn xây lâu đài cát, lúc lại hỏi Tiểu Dục cảm giác bay dù lượn thế nào.
Cậu thuộc phái hành động, thấy em trai có vẻ thích thú là hỏi ngay có muốn chơi không.
Chỉ cần Li Li gật đầu là cậu đi hỏi nhân viên xem trẻ ba tuổi có chơi được không.
Được câu trả lời là “có”, Thời Trình hành động ngay tắp lự, đưa Li Li lên du thuyền. Mặc đồ bảo hộ xong xuôi, chiếc du thuyền dưới chân bắt đầu rẽ sóng.
Thời Trình ở sau, Li Li ở trước.
Tốc độ du thuyền tăng dần, gió biển nâng bổng hai anh em lên. - - Truyện được chuyển ngữ bởi Page Chị Ba Mê Truyện ---
Chân rời khỏi mặt đất, bay dần lên không trung, lướt qua mặt biển xanh thẳm bên dưới, càng bay càng cao giữa những con sóng bạc đầu.
Thời Trình hỏi: “Sợ không?”
Li Li nhìn xuống độ cao chóng mặt bên dưới, thành thật gật đầu: “Cao quá ạ, em hơi sợ nhưng mà vui lắm.” Cậu định quay lại nhìn anh: “Cảm ơn anh hai cho Li Li chơi ạ.”
Thời Trình cười: “Sợ gì, mặc áo phao rồi, có rơi xuống biển cũng chỉ khó chịu tí thôi chứ không chết được đâu.”
Cậu phân tích đầy lý trí.
Li Li nuốt nước miếng, càng sợ hơn.
Thời Trình cười lớn, tiếng cười bị gió cuốn đi xa tít tắp.
Hoàng hôn buông xuống, trước mắt là biển cả mênh mông vô tận, gió biển thổi lồng lộng, phía bên kia đại dương, mặt trời đỏ rực từ từ chìm xuống biển.
Ánh hoàng hôn xuyên qua mây mù,
Nhuộm vàng mặt biển xanh thẫm lấp lánh.
Thời Trình bảo: “Ngẩng đầu lên đi em.”
Li Li chậm chạp ngẩng lên, nín thở trước cảnh tượng tráng lệ.
Bầu trời xanh nhạt ban chiều giờ như bức tranh sơn dầu loang lổ sắc màu, màu cam rực rỡ chiếm chủ đạo, phía chân trời xa xăm ửng hồng ráng chiều.
Đẹp đến mức Li Li không nỡ chớp mắt, không dám tin mình đang bay lơ lửng trên cao, dường như chỉ cần vươn tay ra là chạm tới bầu trời tuyệt đẹp kia.
Theo bản năng, cậu giơ bàn tay nhỏ xíu lên trời nhưng chỉ nắm được hư không. Đang định rụt tay về thì bàn tay to lớn của anh hai đã nắm lấy tay cậu.
“Anh nắm được rồi.” Thời Trình cúi xuống thì thầm: “Gió sẽ thổi nó đi đấy.”
Mãi một lúc sau, Li Li mới gật đầu thật mạnh trong tiếng gió rít bên tai: “Vâng ạ!”
Khi họ hạ cánh an toàn thì trời đã sẩm tối, không gian xám xịt nhưng vẫn còn vương chút ánh sáng ban ngày.
Đường Danh cùng ê-kíp vẫy tay đón họ trên bãi biển. Đợi đông đủ mọi người, cô mới cầm loa thông báo:
“Bữa tối nay chia làm 5 mức, khách mời nào trải nghiệm nhiều trò chơi nhất sẽ được thưởng thức tiệc hải sản thịnh soạn, người về chót phải tự nấu cơm nhé.”
Từ mức 2 đến mức 4 số lượng món ăn sẽ giảm dần từ 3 món xuống 1 món.
Cố Tiểu Trạch sau khi lặn biển xong thì chán không muốn chơi gì nữa, Cố tổng lại lớn tuổi không đủ sức nên xếp chót. Thời Trình và Li Li chơi bời lêu lổng khắp nơi cả buổi chiều nên chễm chệ ngôi đầu bảng.
Tiểu Dục chơi khá nhiều trò nên đứng thứ 2, hai chị em Tiểu Văn Tiểu Ngữ chơi mệt rồi nghỉ nên xếp thứ 3 và 4.
Kết quả bất ngờ khiến các bé ồ lên tiếc nuối.
Đường Danh cười: “Bất ngờ quá phải không?”
Mẹ Quách Mạn hay đi show nên quen rồi: “Tôi biết ngay mà, show nào chẳng gài bẫy khách mời. Nói đi, tiếp theo làm gì?”
Đường Danh cười bí hiểm:
“Mọi người có thể dời hình phạt sang ngày mai nhưng hình thức sẽ khác đấy nhé. Tối nay mọi người vẫn có thể ăn tiệc hải sản cùng nhau, phần hải sản sống dành cho đội về chót chương trình có thể nhờ nhà hàng chế biến giúp.”
Cô nói tiếp:
“Chọn phương án 1 hay 2 thì mọi người bỏ phiếu quyết định nhé.”
Chương trình phát cho mỗi người một tấm thẻ hai mặt xanh đỏ, chọn 1 giơ mặt đỏ, chọn 2 giơ mặt xanh. Hết 5 phút thảo luận, mọi người đồng loạt giơ mặt xanh.
Kể cả Li Li, dù không bị phạt nhưng cậu vẫn muốn chia sẻ bữa tiệc hải sản với mọi người.
Mẹ Quách Mạn cười: “Chuyện ngày mai để mai tính.”
Cố tổng khách sáo: “Tôi vụng khoản chế biến hải sản nên chọn màu xanh, nếu hình phạt ngày mai nặng quá thì để tôi chịu thay cho.”
Bố Mục Đàm cũng tiếp lời: “Cảm ơn hai bạn nhỏ đã mời chúng tôi bữa tiệc hải sản nhé.” Anh cười nhìn Thời Trình và Li Li.
Bố Lâm Du cũng cười cảm ơn.
Không khí giữa các khách mời vẫn hòa thuận như ba tập trước. Lũ trẻ mệt nhoài sau một ngày vui chơi nên chẳng còn sức đâu mà nghĩ ngợi, được nhân viên dẫn đến nhà hàng trong khu nghỉ dưỡng ăn tối.
Quần áo Thời Trình đã khô, cậu lười về phòng tắm rửa thay đồ, chỉ lấy nước suối rửa mặt mũi chân tay cho mình và Li Li rồi dắt em đi bộ thong dong trên con đường nhỏ.
Mọi người cười nói vui vẻ.
“Ơ kìa? Hai anh em nhà kia!”
Tiếng gọi từ đâu đó vọng lại.
Dọc đường, các quầy hàng thắp đèn màu lung linh, tối rồi mà du khách vẫn tấp nập.
Li Li ngẩng đầu nhìn theo hướng tiếng gọi, kéo áo anh hai: “Anh ơi là chú bán dừa ban sáng ạ.”
Ông chủ vừa chặt dừa cho khách vừa tranh thủ hỏi thăm: “Chú vẫn nhớ hai đứa đấy, hai quả dừa kia mang theo không? Để chú bổ lấy cùi cho mà ăn.”
Thời Trình ngẫm nghĩ: “Ngại quá, bọn cháu không mang theo.”
Lúc ăn trưa uống hết nước xong chẳng biết vứt vỏ dừa ở đâu rồi.
Chị nhân viên đi phía sau lên tiếng: “Bọn em cầm đây ạ.” Chị nhìn đạo diễn, thấy Đường Danh gật đầu mới đưa hai quả dừa ra.
Li Li ngơ ngác ôm một quả.
Thời Trình cũng nhận lấy một quả.
Ông chủ chặt dừa thoăn thoắt, loáng cái đã tách xong cùi dừa trắng phau.
Các khách mời khác cũng không vội, thích thú đứng xem.
“Chú ơi?” Li Li rụt rè hỏi: “Chú cắt nhỏ ra giúp cháu được không ạ?”
Ông chủ vui vẻ đồng ý, cắt cùi dừa thành miếng nhỏ bỏ vào hai cái hộp, cắm thêm chục cái tăm.
Li Li bưng hộp dừa của mình, nhìn quanh tìm chị nhân viên lúc nãy, chạy lại mời: “Chị ăn đi ạ.”
Nhóc con kiễng chân giơ cao hộp dừa.
Chị nhân viên sững sờ, xiên một miếng ăn thử: “Cảm ơn Li Li nhé.”
Mai là kết thúc quay rồi, mong lần sau đi theo đoàn của đạo diễn Đường cũng gặp được bé ngoan thế này.
Li Li lại chạy đi mời dì Đường, anh Tiểu Trạch và các anh chị khác. Thời Trình định ăn mảnh nhưng thấy thế đành ngậm ngùi mời các vị phụ huynh khác.
Ăn xong bữa tiệc hải sản hoành tráng, các khách mời lên xe chuyên dụng về khách sạn.
Lạc Lạc cũng được trả về với chủ.
Lần đầu tắm cho em trai, Thời Trình có chút lóng ngóng nhưng nhờ “phao cứu sinh” của anh cả nên cũng hoàn thành nhiệm vụ. Tắm cho Li Li xong, cậu tắm qua loa cho sạch cát rồi thở phào nhẹ nhõm ngã vật xuống giường.
Li Li cũng leo lên giường nhỏ của mình.
Tắt đèn, Li Li mệt rũ người, buồn ngủ díp mắt. Thời Trình đang nghịch điện thoại nghe tiếng em trằn trọc mãi không ngủ được bèn hỏi: “Không ngủ được à?”
Li Li vùi mặt vào chăn, giọng buồn thiu: “Anh ơi, mai về nhà rồi...”
“Là không bao giờ được đến đây nữa ạ?”
Cậu không nỡ xa những người bạn mới quen.