Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tập cuối cùng?
Li Li phản ứng hơi chậm chạp, mãi đến khi mọi người đã bắt đầu cầm đũa gắp thức ăn vui vẻ, cậu mới từ từ, ngơ ngác nhìn quanh.
Nhìn dì Đường sau đó nhìn mọi người.
Chỉ mình cậu là chưa cầm đũa thìa lên, ngồi thẫn thờ giữa bàn ăn.
Tập cuối cùng nghĩa là sau lần này về nhà, cậu sẽ không còn được gặp các cô các chú nhân viên hay cười với mình, không còn được gặp chú quay phim hay khen cậu ăn ảnh, không còn được gặp các chị nhân viên kiên nhẫn giải thích mọi thứ cho cậu và cả các anh chị Tiểu Ngữ, Tiểu Văn, Tiểu Dục luôn quan tâm chăm sóc cậu nữa.
“Em có thích ăn thịt không?” Giọng nói non nớt vang lên bên tai, không mang theo cảm xúc gì, cậu bé vừa hỏi vừa gắp một miếng thịt gà to bỏ vào bát của Li Li.
Li Li hoàn hồn: “Li Li không kén ăn đâu ạ.”
Cố Tiểu Trạch nhét đôi đũa vào tay em: “Thế thì ăn nhanh đi, em đói rồi mà.”
Li Li nhìn đôi đũa trẻ em trong tay, cụp mắt xuống.
Cũng sẽ không được gặp anh Tiểu Trạch nữa.
Mọi người đang tụ họp ở đây, sau hôm nay sẽ mỗi người một ngả, trừ khi hẹn trước còn không thì muốn gặp lại phải dựa vào duyên số.
Lần đầu tiên đi quay chương trình, Li Li cảm thấy hoang mang và hụt hẫng.
Cậu cúi đầu ăn cơm, không còn ngon miệng như trước, nhai chậm rì rì, tiếng nhai “nhồm nhoàm” vui tai cũng biến mất.
Cậu ăn uống im lặng.
Cố Tiểu Trạch gắp gì Li Li ăn nấy, cuối cùng no căng bụng thì lắc đầu, bảo ăn không nổi nữa.
Thời Trình ngồi ở vị trí số 1 của phụ huynh, quay đầu là thấy ngay động tĩnh của lũ trẻ. Cậu chẳng ngại ngùng gì, nói thẳng trên bàn ăn: “Tiểu Trạch chăm sóc Li Li ghê nhỉ?”
Cậu nhìn Cố tổng: “Cảm ơn chú nhiều ạ.”
Cố Tiểu Trạch đáp: “Tay em ấy ngắn, cháu gắp hộ thôi ạ.”
Cố tổng cười xòa: “Anh chăm em là chuyện nên làm, chuyện nên làm mà.”
Thời Trình cười đầy ẩn ý: “Li Li cảm ơn anh đi.”
Li Li ngoan ngoãn làm theo: “Cảm ơn anh Tiểu Trạch ạ.”
Bữa cơm kéo dài gần một tiếng đồng hồ. Thời Trình là phụ huynh duy nhất chưa thành niên nên được các vị phụ huynh khác chăm sóc rất nhiệt tình.
Mọi người cứ giục cậu gắp thêm thức ăn, đừng ngại, cơm còn nhiều lắm, ăn nhiều vào.
Thời Trình cười đáp: “Cháu biết rồi ạ.” Cuối cùng một mình cậu quét sạch gần nửa bàn thức ăn, lau miệng thản nhiên nói: “Cháu đang tuổi ăn tuổi lớn, các cô chú thông cảm.”
Rời khỏi nhà hàng, Đường Danh cầm loa đi đầu giới thiệu: “Biết mọi người hôm nay đi đường xa vất vả nên hôm nay chỉ có một nhiệm vụ vui chơi thôi, đó là mọi người tự chọn trò chơi mình thích ở bãi biển nhé.”
“Chơi vui là được!”
Hôm nay chủ yếu quay hậu trường, ngày mai mới là trọng tâm, Đường Danh đã sắp xếp đâu vào đấy.
Cả đoàn lên xe điện mui trần màu trắng thuê của khu nghỉ dưỡng. Flycam bay trên đầu ghi lại hình ảnh 5 chiếc xe nối đuôi nhau đi giữa hàng dừa và bãi cát trắng, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp.
Mười mấy phút sau mới đến khu vực trò chơi.
Nào là du thuyền, mô tô nước, xây lâu đài cát, dù lượn, cầu trượt nước, đi bộ dưới đáy biển... đủ cả.
Tiểu Ngữ và Tiểu Văn nhìn thấy lâu đài cát đã được dựng sẵn liền nắm tay nhau chạy tới, đồng thanh reo lên: “Bố ơi, con muốn chơi cái này!”
Tiểu Dục kéo tay mẹ, chỉ vào người đang bay lơ lửng trên mặt biển nhờ ca nô kéo: “Mẹ ơi, con chơi cái dù đó được không ạ?”
Mẹ Quách Mạn giải thích: “Đó không phải dù nhảy đâu là dù lượn đấy.”
Tiểu Dục háo hức: “Thế mẹ con mình chơi được không ạ?”
Li Li được Thời Trình dắt tay, mắt tròn mắt dẹt nhìn đủ loại tàu thuyền trên biển, nào là du thuyền, thuyền chuối, thuyền buồm, thậm chí cả tàu du lịch.
Bỗng nhiên, một chiếc xe lướt qua trước mặt cậu với tốc độ chóng mặt, tạo nên những cột sóng khổng lồ.
Cậu kéo áo Thời Trình: “Anh ơi, cái kia là gì thế ạ?”
Thời Trình nhìn theo: “Mô tô nước đấy, em muốn chơi không?”
Li Li lắc đầu, tay vẫn nắm chặt áo anh: “Anh chơi gì ạ? Em chơi cùng anh.”
Nói xong cậu lại liếc nhìn chiếc mô tô nước đang rẽ sóng.
Mấy trò cảm giác mạnh này với Li Li chỉ dừng lại ở mức tò mò, muốn biết nó thế nào thôi chứ cậu không nhất thiết phải thử để tìm cảm giác mạnh.
Nên không chơi cũng chẳng sao.
“Li Li thực sự không muốn chơi à?” Thời Trình cúi xuống hỏi. Li Li do dự một chút rồi lắc đầu: “Em muốn chơi cùng anh.”
Thời Trình chỉ vào lâu đài cát của hai chị em Tiểu Ngữ: “Nếu anh muốn chơi cái kia thì sao?” Vừa nãy cậu thấy Li Li nhìn qua đó, ngạc nhiên một chút rồi thôi, có vẻ không hứng thú lắm.
Dù ký ức kiếp trước mơ hồ, kiến thức cũng quên gần hết nhưng cậu bé vẫn không mấy hứng thú với trò xây lâu đài cát của trẻ con.
Nhưng nếu anh hai muốn chơi...
Li Li vừa định gật đầu thì Thời Trình lại chỉ sang hướng khác: “Nếu anh muốn chơi cái kia thì sao?”
Cậu chỉ vào trò đi bộ dưới đáy biển, phải mặc đồ lặn, có huấn luyện viên hướng dẫn để tiếp xúc gần với sinh vật biển.
Ở đó có bố con Cố tổng.
Li Li định gật đầu thì lại bị ngắt lời.
Thời Trình nói: “Nhưng Li Li mới ba tuổi, chưa lặn biển được đâu. Nếu anh chơi cái đó thì em phải đợi trên bờ đấy.” Cậu hỏi dồn: “Thế có được không?”
Li Li ngơ ngác một lúc rồi gật đầu, lắp bắp: “Được... được ạ.” Cậu ngước mặt lên: “Li Li đợi anh được mà.”
Thời Trình nghe xong có vẻ bất lực: “Thôi được rồi, em đứng đây đợi nhé.” Cậu quay sang nói gì đó với nhân viên rồi đi một mình về phía khu vực mô tô nước.
Để lại Li Li đứng trơ trọi một mình.
Li Li ngẩn ngơ nhìn anh hai đi xa dần, nói chuyện với huấn luyện viên mô tô nước, mặc áo phao dưới sự hướng dẫn của nhân viên. Xong xuôi đâu đấy, Thời Trình leo lên chiếc mô tô nước đậu ven bờ.
Huấn luyện viên ngồi sau. Chưa đi được hai phút, Thời Trình đã đuổi huấn luyện viên xuống, kết thúc bài học vỡ lòng chóng vánh.
Dù ở xa nhưng cũng có thể thấy cậu chàng lần đầu lái xe, tư thế lóng ngóng, lảo đảo trên mặt biển chưa đầy hai phút thì “ùm” một tiếng, bọt nước bắn tung tóe, cả người cả xe lật nhào xuống nước.
Li Li mở to mắt, định chạy tới thì thấy anh hai mặc áo phao nổi lên. Huấn luyện viên cũng đi mô tô nước bên cạnh lớn tiếng chỉ dẫn cách lật xe lại.
Cậu thấy anh hai leo lên xe.
Đó là lần đầu tiên. Lần thứ hai, khi đang cua gấp, chiếc mô tô nước lại lật úp bất ngờ. Thời Trình thành thạo lật xe lại, leo lên tiếp.
Lần thứ ba, thứ tư, thứ năm...
Không biết bao nhiêu lần, khi Li Li còn chưa kịp phản ứng thì chàng thiếu niên lái mô tô nước đã thành thạo lao vút về phía bờ, dừng lại ngay trước mặt cậu và vẫy tay.
Nhân viên đứng sau Li Li bước lên: “Anh trai em bảo chị đưa em qua đó, đi thôi nào.”
Li Li ngơ ngác để chị nhân viên dắt đi, dừng lại trước chiếc mô tô nước.
Thiếu niên mặc bộ đồ đi biển sặc sỡ nắm chặt tay lái, cả người ướt sũng, mái tóc đen vuốt ngược ra sau, nước nhỏ tong tỏng xuống mặt, cả người toát ra mùi mặn mòi của biển cả sau bao lần ngã xuống nước.
Thời Trình cúi người xuống: “Thấy chưa? Anh hai không cần ai chơi cùng đâu.” Cậu nhướng mày: “Nếu em muốn chơi, anh có thể chở em một vòng.”
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của em trai, cậu cười thong dong: “Muốn chơi không? Muốn thì nói to cho anh nghe nào.”
Thấy Li Li gật đầu lia lịa: “Li Li muốn đi cùng anh...”, vừa thấy anh hai nheo mắt, cậu vội sửa lời: “Muốn ạ.”
“Li Li muốn chơi ạ.”