Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Con ốc mượn hồn bị Thời Trình xách lên.
Li Li sợ hãi hé mắt nhìn, thấy anh hai cầm cái vỏ ốc xoay xoay trên đầu ngón tay.
Tám cái chân của con ốc mượn hồn khua khoắng loạn xạ.
Thời Trình giải thích: “Cái này gọi là ốc mượn hồn, nó không cắn người cũng không ăn tay em đâu nhưng bị càng nó kẹp vào thì đau đấy.”
Cậu ngồi xổm xuống: “Xòe tay ra anh xem nào.”
Li Li vẫn còn sợ, rơm rớm nước mắt xòe bàn tay nhỏ xíu ra.
Tay nhóc con còn bé hơn cả con ốc lúc nãy, múp míp, dính chút cát nhưng vẫn trắng trẻo.
Thời Trình kiểm tra kỹ càng.
Li Li cũng cúi đầu nhìn tay mình chằm chằm dù chẳng biết anh nhìn cái gì.
Thấy tay em không có vết đỏ, Thời Trình mới thở phào. Vừa nãy chắc Li Li cũng chỉ cầm vào vỏ ốc như cậu, ngón tay bị chân cua cào trúng thôi chứ chưa bị kẹp.
Cậu đứng dậy, ném con ốc ra xa tít ngoài biển.
Thời Trình: “Không sao là tốt rồi.”
Li Li ngơ ngác nhìn tay mình.
Thời Trình giải thích theo kiểu khoa học: “Trong cát có nhiều sinh vật biển lắm, thủy triều rút là chúng mắc cạn lại, em muốn nhặt cũng được nhưng nếu sợ thì cứ nhặt vỏ ốc thôi.”
Lần đầu đi biển, Li Li gật đầu lia lịa, chăm chú nghe anh giảng giải.
Sau vụ đó, cậu bé chơi dè dặt hơn hẳn, nhặt cái gì cũng phải nhìn kỹ xem là cái gì, cẩn thận cầm lên rửa sạch trong xô nước.
Cuối cùng đáy xô cũng lấp đầy những vỏ ốc, vỏ sò xinh xắn.
Thời Trình lắc nhẹ cái xô, tiếng lạch cạch vui tai vang lên.
Li Li thò tay vào xô nghịch nghịch, đôi mắt đen láy cong lên vui vẻ.
Đang giờ ăn trưa, bãi triều vắng tanh, Li Li mặc bộ đồ hoa hòe hoa sói đi dạo một vòng quanh khu nghỉ dưỡng dường như đã quen dần với sự nổi bật bất đắc dĩ này.
Điện thoại Thời Trình rung lên, đạo diễn nhắn tin báo có thể về rồi. Chưa kịp phản ứng thì các anh quay phim và nhân viên từ xa đã lội bùn chạy tới, hét to: “Có hai khách mời đến rồi, về thôi!”
Thời Trình ra hiệu đã biết, một tay xách xô, một tay dắt Li Li thong thả đi về. Lạc Lạc lẽo đẽo theo sau, bốn chân ngắn nỗ lực bước đi trên cát ướt, mãi mới lên được bãi cát khô.
Cả ba đều lấm tấm mồ hôi.
Lạc Lạc rũ lông: “g rừ” hai tiếng.
Thời Trình quay lại nhìn, suýt ngất: “Khiếp, sao con chó này bẩn như ma lem thế kia?”
Lạc Lạc ngước đôi mắt ngây thơ vô tội nhìn cậu, nếu bỏ qua bốn cái chân đen sì thì trông vẫn đáng yêu chán.
Li Li kéo áo anh: “Anh ơi, phải gọi là Lạc Lạc, không được nói bậy đâu ạ.”
Thời Trình ho khan, buông tay em ra, túm gáy Lạc Lạc xách lên với vẻ ghét bỏ, quay sang hỏi nhân viên: “Trong kia có chỗ tắm không?”
Nhân viên vội gật đầu: “Có ạ.”
Về đến cửa nhà gỗ, Li Li ngồi xuống bậc thềm cởi đôi ủng đi mưa lấm lem bùn đất ra, bên trong vẫn đi giày thể thao trắng tinh.
Nhân viên đặt quả dừa của hai anh em lên bàn.
Thời Trình xách Lạc Lạc đi theo nhân viên ra khu tắm tráng phía sau, đi được nửa đường mới sực nhớ ra: Hai khách mời kia đâu?
Sao cậu không thấy ai cả?
Li Li được đưa đi rửa tay, vừa quay lại thì cửa phòng số 5 mở ra, bố con Cố tổng bước ra đã thay quần đùi áo phông mát mẻ.
Cố Tiểu Trạch không ngờ vừa ra đã gặp em trai, sững sờ một lúc mới phản ứng lại.
Li Li cũng ngạc nhiên, lễ phép chào: “Cháu chào chú Cố, em chào anh Tiểu Trạch ạ.”
Cố tổng nhìn quanh: “Li Li à? Phụ huynh của cháu đâu?”
Nhóc con chỉ tay về hướng Thời Trình vừa đi: “Anh hai đi tắm cho Lạc Lạc rồi ạ.”
Cố tổng ừ một tiếng, quay sang hỏi nhân viên: “Các khách mời khác chưa đến đúng không? Vừa nãy nghe bảo có thể đi dạo quanh đây trước.”
Nhân viên gật đầu.
Cố tổng cúi xuống hỏi con trai: “Tiểu Trạch? Ra biển chơi không?”
Cố Tiểu Trạch nhìn Li Li ngay lập tức: “Em có đi không?”
Li Li lắc đầu: “Em vừa đi với anh hai rồi ạ, em đợi anh hai về.”
Cố Tiểu Trạch ngẩng lên nói với bố một tràng tiếng Anh:
“Dad, go alone. You should learn to grow up.”
(Bố đi một mình đi ạ. Bố lớn rồi phải tự lập chứ.) Rồi quay sang Li Li nói tiếp:
“I want to play with my brother.”
(Con muốn chơi với em trai.)
Mặt Cố tổng đen sì, day trán:
“Được rồi, bố đi một mình.”
Khó khăn lắm mới được đi du lịch, lát nữa quay phim thì làm gì có thời gian ngắm cảnh, ông vừa đi vừa lấy điện thoại gọi video call, quay cảnh biển xa xa:
“Vợ ơi em thấy không... Tiểu Trạch nó đang chơi với Li Li...”
Tiếng ông nhỏ dần rồi xa khuất.
Mười lăm phút sau Thời Trình mới về, tay xách Lạc Lạc vừa được sấy khô. Vừa bước vào nhà gỗ, cậu nhướng mày, uể oải dựa vào cửa nhìn hai đứa trẻ đang ngồi cùng nhau trong phòng khách.
Cậu bé mặc quần soóc túi hộp trắng, áo sơ mi đen loang màu ngồi cạnh em trai cậu, trông khoảng 5-6 tuổi, hốc mắt sâu như người nước ngoài nhưng đôi mắt lại đen láy.
Cậu bé nghiêng đầu chăm chú nhìn nhóc con ba tuổi bên cạnh.
Li Li đang giới thiệu quả dừa vừa mua, vỏ xanh trắng, cắm ống hút, chưa uống được mấy ngụm nên lắc lên nghe rõ tiếng nước, nhìn thấy cả cùi dừa trắng bên trong.
“Nước dừa ngon lắm ạ.” Li Li đẩy quả dừa về phía Cố Tiểu Trạch: “Anh uống thử không?”
Thời Trình nheo mắt khó chịu, tặc lưỡi một cái, bóp đuôi Lạc Lạc làm chú cún kêu “ư ử” vì sướng.
Li Li giật mình quay lại, mắt mở to: “Anh tắm cho Lạc Lạc xong rồi ạ?”
Cố Tiểu Trạch thoáng tưởng em gọi mình, quay lại thấy người anh trai lạ mặt của Li Li.
Hình như em trai có nhiều người nhà lắm.
Cố Tiểu Trạch mím môi, nhìn Li Li nhảy xuống sô pha chạy về phía người anh đang dựa cửa.
Thích thật đấy.
Cậu nghĩ.
Thời Trình xách Lạc Lạc lên, bất ngờ thả phịch vào lòng Li Li đang chạy tới.
Lạc Lạc khá nặng so với sức của một đứa trẻ ba tuổi, Li Li lảo đảo lùi lại hai bước, bị chú cún nhiệt tình dụi đầu vào mặt.
Cậu rụt cổ lại nhắm tịt mắt: “Lạc Lạc xuống đi, ngã bây giờ.”
Nặng quá, cậu bế không nổi.
Thời Trình cười ngặt nghẽo.
Lạc Lạc lúc này mới nhảy xuống đất.
“Kia là bé nóng... à nhầm, em Tiểu Trạch đúng không?” Thời Trình hỏi.
Li Li gật đầu.
Thời Trình cười tươi rói: “Chào em chào em.”
Li Li giới thiệu: “Anh Tiểu Trạch, đây là anh hai của em.”
Có lẽ vì Thời Trình không có khí chất áp bức như Thời Thịnh, nụ cười lại rạng rỡ thân thiện nên Cố Tiểu Trạch bớt căng thẳng hơn, ngồi trên sô pha gật đầu: “Em chào anh.”
Thời Trình đi tới: “Em uống nước dừa không? Ống hút này Li Li uống rồi, anh đổ ra cốc cho.”
Li Li lẽo đẽo theo sau anh hai.
Cố Tiểu Trạch chưa kịp từ chối thì Thời Trình đã nhanh nhẹn lấy cốc giấy trong ngăn kéo bàn trà ra, rót cho cậu một cốc nước dừa thanh mát.
Cố Tiểu Trạch không nỡ từ chối, cậu không thích đồ ngọt, ngụm đầu tiên thấy thanh mát thật nhưng uống nhiều chắc sẽ ngấy.
Cầm cốc nước, cậu để ý thấy cái vòng tay trên tay Thời Trình, nhìn chằm chằm vào đó.
Thời Trình như biết cậu định hỏi gì, cười híp mắt chặn họng trước: “Trẻ con không hiểu thì đừng hỏi.”
Cố Tiểu Trạch im bặt.
Li Li ngồi trên sô pha, Lạc Lạc nằm cuộn tròn bên cạnh. Nhóc con nhích lại gần anh Tiểu Trạch thì thầm to nhỏ: “Vì anh hai em chưa thành niên nên chị quay phim bắt anh ấy đeo vòng tay giống tụi mình đấy.”
Cố Tiểu Trạch: “Thế anh ấy cũng là trẻ con giống tụi mình à?”
Li Li ngập ngừng định gật đầu.
Thì Thời Trình lên tiếng đầy ẩn ý: “Anh nghe thấy đấy nhé.”
Giây tiếp theo, nhóc con cũng im thin thít.
Hơn 1 giờ chiều, các khách mời lục tục đến đông đủ. Cố tổng đang gọi video với vợ ngoài bãi biển cũng bị gọi về, Lạc Lạc được giao cho nhân viên trông nom.
Sau khi thay đồ xong xuôi, mọi người được đưa đến nhà hàng của khu tắm tráng, Đường Danh và ê-kíp đã đợi sẵn ở đó.
Từng món đặc sản địa phương được bưng lên: lẩu hải sản thập cẩm, cơm lam đủ vị, cơm dừa, gà Văn Xương chặt miếng, lẩu gà nước dừa...
Bày kín cả bàn tròn lớn.
Lũ trẻ ngồi cùng nhau mắt sáng rực lên.
Cố Tiểu Trạch vẫn ngồi cạnh Li Li, chuyển từ vị trí số 5 lên số 1, bên trái Li Li là Tiểu Ngữ và các bạn.
Chúng ríu rít trò chuyện.
Li Li xoa cái bụng xẹp lép.
Cố Tiểu Trạch hỏi: “Em đói chưa? Muốn ăn gì anh gắp cho.”
Li Li nằm bò ra bàn: “Cảm ơn anh Tiểu Trạch nhưng hình như chưa được ăn đâu ạ.”
Tiểu Ngữ và Tiểu Văn xuýt xoa: “Chị ơi, nhiều món ngon quá.”
Tiểu Văn gật gù: “Toàn món thịt anh Tiểu Dục thích thôi.”
Tiểu Dục gãi đầu ngượng ngùng.
Phụ huynh và các bé đã vào chỗ ngồi, trước mặt là các nhân viên quay phim đang ngồi xổm trên ghế đẩu.
Đường Danh cầm loa: “Các con đói lắm rồi đúng không, dì xin lỗi nhé, vì hôm nay là một tập đặc biệt nên phải đợi đông đủ mọi người mới được ăn.”
“Tập 4 của chúng ta cũng là tập cuối cùng bắt đầu quay rồi để ăn mừng chương trình kết thúc tốt đẹp.”
“Mời cả nhà ăn cơm!”