Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Các khách mời khác vẫn chưa đến, hai người muốn về khách sạn cất hành lý trước hay ra thẳng địa điểm quay ở bãi biển?” Nhân viên xuống xe theo, chỉ tay: “Đi xuống theo cầu thang này là tới ạ.”
Thời Trình đẩy kính râm lên hỏi: “Dưới đó có chỗ thay đồ không?”
Nhân viên gật đầu: “Có phòng thay đồ, có cả chỗ bán phao bơi nữa ạ.”
Thời Trình hào hứng: “Thế xuống đó luôn đi.”
Nhân viên định xách hành lý giúp nhưng Thời Trình ngăn lại: “Để tôi.” Cậu lấy hành lý từ cốp xe ra sau đó nhận lấy một cái hộp từ tay nhân viên.
“Đây là đồng hồ định vị của nhà tài trợ, mẫu mới nhất có chức năng chống nước, giúp các bé không bị lạc.” Biết Thời Trình lần đầu tham gia, nhân viên giải thích cặn kẽ.
Thời Trình đặt hành lý xuống: “Đeo cho em ấy à?”
Nhóc con ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Thời Trình ngồi xổm xuống: “Giơ tay lên.”
Li Li giơ hai tay ra, chăm chú nhìn anh hai đeo đồng hồ cho mình.
Cũng giống như ở sân bay, Thời Trình bảo Li Li dắt Lạc Lạc đi trước để cậu dễ quan sát, vừa định xách vali lên thì bị nhân viên ngăn lại.
“Bạn học nhỏ ơi, bạn cũng phải đeo nữa nhé~” Nhân viên chỉ vào chiếc đồng hồ khác trong hộp: “Chị Ảnh, à mẹ bạn bảo bạn chưa thành niên đúng không?”
Thời Trình đơ người một lúc, cuối cùng đành hậm hực đeo chiếc vòng tay vào, trở thành người giám hộ tạm thời đầu tiên trong lịch sử chương trình phải đeo đồng hồ trẻ em.
Là nam sinh trung học, Thời Trình thừa sức vác hai cái vali đi phăm phăm xuống cầu thang, được nhân viên dẫn đến ngôi nhà gỗ nhỏ bên bờ biển, phía sau là cả một khu tắm tráng.
Nhà gỗ rộng rãi, có phòng riêng cho từng người, trên bàn phòng khách bày sẵn hoa quả đặc sản. Mở cửa ra là hơi lạnh phả vào mặt, Thời Trình đang nóng nực vội rót cốc nước uống cạn.
Họ là nhóm đến đầu tiên, nhân viên bảo cứ tự nhiên, có thể đi chơi quanh đây nhưng phải đảm bảo liên lạc thông suốt, chương trình có thể bắt đầu quay bất cứ lúc nào.
Thời Trình gật đầu.
Li Li cũng vẫy tay chào: “Em chào chị ạ.”
Đợi người đi khuất, trong phòng khách chỉ còn hai người một chó. Li Li ngồi xổm cởi áo yếm cho Lạc Lạc đỡ nóng, ngẩng lên thấy anh hai đi loăng quăng khắp nhà, cúi xuống gõ gõ vào ống kính máy quay.
Trông có vẻ tò mò lắm.
Dạo một vòng chán chê, Thời Trình mới xách vali vào phòng số 1: “Anh vào thay đồ đây.” Trước khi vào còn thò đầu ra dặn: “Không được chạy lung tung đấy.”
Li Li gật đầu.
Đi biển tất nhiên phải mặc đồ đi biển rồi. Hai hôm trước cậu đã đặt giao hàng hỏa tốc trong thành phố, hôm sau nhận được ngay. Thời Trình mở vali, bỗng khựng lại.
Đống hành lý cậu nhét vội vàng tối qua giờ được xếp gọn gàng ngăn nắp.
Đồ dùng cá nhân và quần áo được phân loại rõ ràng trong túi hút chân không. Thời Trình ngẩn người nhớ đến Hướng Hiểu Ảnh, sáng nay hiếm khi mẹ không ra tiễn.
Cậu ngủ không bao giờ khóa cửa, vì người nhà vào phòng đều gõ cửa, vả lại cậu ngủ say như chết.
Tối qua hình như cậu có nghe thấy tiếng động gì đó. Đang thẫn thờ thì điện thoại rung lên, Thời Trình mở ra xem.
Vương Mẫu Nương Nương: [Đạo diễn vừa bảo mẹ là các con đến nơi rồi, đi đường thế nào? Có quen không?]
Thời Trình: [Mẹ, con có phải lần đầu đi xa đâu.]
Bên kia dường như không để ý cậu nói gì, tiếp tục dặn dò: [Trước ống kính không cần câu nệ quá, chủ yếu là quay Li Li thôi, đừng chơi dưới nước lâu quá kẻo cảm lạnh.]
Thời Trình ngắt lời: [Được rồi mẹ, con biết hết rồi mà.]
Cậu vốn không đủ kiên nhẫn nghe thuyết giáo.
Hướng Hiểu Ảnh có vẻ bất lực, nhắn thêm một câu: [Lúc về nhớ xếp hành lý gọn gàng vào đấy.]
Thời Trình khựng lại, ngón tay gõ gõ xóa xóa một hồi, cuối cùng phá lệ nhắn lại một chữ: [Vâng.]
Khi cửa phòng số 1 mở ra, Li Li đang ngồi xổm v**t v* đuôi Lạc Lạc. Chú Bichon nằm bẹp dí dưới sàn, bốn chân duỗi thẳng, lim dim hưởng thụ.
“Lại đây thay đồ.” Thời Trình dựa cửa gọi.
Li Li quay lại nhìn sau đó ngẩn người ra, mãi không nhúc nhích.
Thời Trình tưởng em lười, dụ dỗ: “Thay xong anh cho ra biển chơi.”
Li Li nuốt nước miếng, lắc đầu, ngước mặt lên hỏi: “Anh ơi, không thay được không ạ?”
Thời Trình khó hiểu: “Sao thế? Sao lại không muốn thay?”
Li Li ngập ngừng mãi mới dám nói thật: “Hơi xấu ạ.” Rồi vội vàng bổ sung: “Li Li mặc không đẹp đâu ạ.”
Thời Trình cúi xuống nhìn bộ đồ mình vừa thay.
Áo phông trắng, quần soóc hoa dài đến gối, khoác thêm chiếc áo sơ mi chống nắng cùng họa tiết với quần. Thời Trình tuy hay ru rú trong nhà chơi game nhưng ở trường cũng thuộc dạng hot boy hay bị lôi kéo đi đánh bóng rổ.
Màu đỏ phối xanh lá cây chết chóc, họa tiết hoa hòe hoa sói khiến cậu trông vừa nổi bật vừa “chói lóa”.
Nói xấu thì cũng hơi xấu thật nhưng nhờ nước da trắng và khuôn mặt điển trai thừa hưởng gen tốt của bố mẹ nên nhìn tổng thể vẫn “cứu vớt” được.
Thấy anh hai cúi đầu nhìn mình đầy hoài nghi, Li Li vội chữa cháy: “Anh mặc đẹp lắm ạ.”
Chỉ là hoa quá thôi.
Màu sắc lòe loẹt vượt quá sức chịu đựng của Li Li. Quần áo mẹ mua cho cậu cùng lắm là thêu hình thú bông dễ thương thôi.
Đồ ngủ hình thú cũng chỉ mặc lúc đi ngủ.
Nhưng lát nữa ra biển đông người lắm lại còn bao nhiêu máy quay, gặp các bạn khác nữa.
Cảm giác giống hệt chị cả quen mặc đồ công sở lần đầu tiên phải mặc váy dạ hội đi dự tiệc vậy, cứ lúng túng xách váy suốt.
Thời Trình nhíu mày suy nghĩ một lúc rồi vẫy tay gọi em lại gần.
Li Li cúi đầu hối lỗi đi tới.
“Nhưng anh đặc biệt mua đúng cỡ của Li Li lại còn là đồ đôi với anh nữa đấy.” Thời Trình chống cằm, nheo mắt nói dối không chớp mắt: “Tối qua anh còn mơ được đi biển với Li Li.”
Cậu thở dài thườn thượt: “Mặc giống nhau thế này người ta mới biết anh là anh trai em chứ.”
Thấy em trai bắt đầu lung lay và vẻ mặt càng thêm áy náy, Thời Trình bồi thêm cú chót: “Không sao đâu, anh chọn đồ đúng là không đẹp bằng mẹ chọn, Li Li không thích cũng không sao.”
“Anh mặc một mình cũng được.”
“Khoan đã!” Li Li buột miệng ngăn lại, đấu tranh tư tưởng một hồi rồi ấp úng: “Thôi được rồi, Li Li mặc cùng anh ạ.”
Thời Trình nhướng mày: “Không hối hận chứ?”
Li Li gật đầu: “Vâng ạ!”
Lạc Lạc nằm dưới đất nhìn cánh cửa phòng đóng lại, hai phút sau lại mở ra. Li Li túm vạt áo anh trai đi ra, ngó nghiêng xung quanh thấy không có ai mới thở phào nhẹ nhõm.
Thời Trình lấy điện thoại ra, ngồi xổm sau lưng em chụp một tấm. Tiếng “tách” vang lên đúng lúc Li Li ngước đôi mắt đen láy lên nhìn.
Nghe tiếng anh cười: “Kỷ niệm cái nào.”
Bức ảnh được đưa ra trước mặt Li Li.
Trong ảnh, nhóc con ngơ ngác, tóc tai bị anh vò rối bù.
Quần áo hơi rộng, quần soóc dài quá đầu gối, chỉ lộ ra một đoạn cổ chân ngắn cũn.
Áo phông trắng bên trong, sơ mi hoa hòe bên ngoài cài cúc kín mít.
Màu sắc sặc sỡ làm nổi bật nước da trắng ngần của nhóc con, trông như một bức tranh rực rỡ.
Thời Trình nhéo má em: “Thế nào? Cũng được đấy chứ.”
Li Li gật đầu: “Vâng ạ! Anh đẹp trai lắm.”
Thời Trình thở dài bất lực: “Anh đang nói em cơ mà.”
Biết tin các khách mời khác bay chuyến sáng sớm từ Bắc Kinh, sớm nhất cũng phải 1 giờ chiều mới tới, Thời Trình thong thả dẫn em đi dạo quanh khu nghỉ dưỡng.
Cậu mua hai quả dừa tươi, chủ quán chặt dừa cắm ống hút, đưa cho cậu một quả, cúi xuống đưa cho Li Li một quả: “Cẩn thận nhé, nặng lắm đấy.”
Li Li khó khăn lắm mới ôm được quả dừa to đùng, nặng trịch, cúi đầu hút một ngụm.
Nước dừa thanh mát, ngọt lịm.
Lạc Lạc chạy vòng quanh, cào cào vào ống quần Li Li xin ăn.
Li Li lắc đầu: “Lạc Lạc không uống được đâu.”
Ông chủ quán cười khà khà: “Uống xong mang lại đây chú bổ ra cho ăn cùi nhé! Cùi dừa cũng ngon lắm.”
Thời Trình ngạc nhiên: “Chú nhớ được bọn cháu ạ?”
Li Li thò đầu ra từ sau quả dừa.
Ông chủ cười: “Hai anh em đẹp trai thế này sao mà quên được!”
Li Li ngẩn người, mím môi cười để lộ lúm đồng tiền, lễ phép nói: “Cháu cảm ơn chú ạ.”
Ông chủ xua tay, tốt bụng nhắc nhở: “Giờ chắc thủy triều rút rồi đấy, ra biển bắt ốc vẫn kịp.”
Thời Trình cảm ơn ông chủ rồi dẫn em ra biển.
Thủy triều rút là lúc thích hợp nhất để đi bắt hải sản, tôm cá ốc cua mắc kẹt lại trên bãi cát.
Nhóc con loạng choạng đi trên cát trắng mềm mịn, Lạc Lạc chạy theo sau dính đầy cát, đến chỗ cát ướt thì đi lại càng khó khăn hơn.
Đôi ủng đi mưa trong suốt lấm lem bùn đất.
Lạc Lạc ngậm một cái vỏ ốc dưới đất lên: “ư ử” đưa cho Li Li.
Thời Trình xách cái xô nhỏ ông chủ quán vừa tặng, bảo Li Li rửa sạch vỏ ốc trong xô.
Bùn đất trôi đi, lộ ra vân ốc tuyệt đẹp, trắng trong điểm những đốm vàng nhỏ xíu.
Đẹp quá đi mất.
“Anh ơi, Li Li nhặt cái này được không ạ?” Mắt Li Li sáng rực lên thích thú.
Thời Trình hóng gió biển: “Nhặt đi nhưng mà...”
Chưa dứt lời thì thấy em trai lảo đảo như dẫm phải cái gì.
Li Li khó nhọc rút chân ra, cúi xuống nhìn: “Anh ơi, hình như là con ốc biển.”
Cậu không sợ bẩn, cúi xuống nhặt lên.
Nhúng vào nước rửa rửa, định xem kỹ con ốc thì đầu ngón tay nhói lên như bị cái gì cào, cậu tò mò lật ngược con ốc lại: “Anh ơi, cái gì đây ạ...”
Nhìn rõ thứ bên trong, Li Li mở to mắt kinh hãi.
Bên trong vỏ ốc là một con cua nhỏ xíu, trông như bị nhét vào cái lỗ bé tí, chen chúc chật chội.
Nhìn vào chỉ thấy chân và càng cua khua khoắng loạn xạ, cào vào tay cậu.
Thời Trình nhìn em trai mắt đỏ hoe, sợ đến mức không dám cử động, lúc này mới thốt ra vế sau: “Cẩn thận nhặt phải con còn sống đấy.”
Li Li sụt sịt mũi, mắt ầng ậng nước, sợ hãi nói không nên lời: “Anh ơi, nó động đậy.”
Nhóc con nhắm tịt mắt lại: “Nó sắp ăn mất tay em rồi, anh ơi cứu Li Li với.”