Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Show thực tế mẹ con đang trong giai đoạn chuẩn bị bấm máy. Sau khi chia tay Hướng Hiểu Ảnh và Li Li, Đường Danh nghĩ đến tình hình của cậu bé nên cũng đã chủ động trao đổi trước với từng vị phụ huynh.
Hiện tại danh sách khách mời đã chốt, lịch trình cũng đã sắp xếp ổn thỏa, chỉ còn chờ ngày lành tháng tốt để khai máy.
Chọn ngày không bằng gặp ngày, quyết định là hôm nay luôn.
Đường Danh gửi tin nhắn cho ê-kíp, đồng thời đăng thông báo trên mạng xã hội về buổi livestream dài một tiếng vào tối nay để khởi động chương trình.
Đến khi chương trình chính thức lên sóng, nội dung buổi livestream này sẽ được biên tập lại thành clip hậu trường và trailer.
Thời buổi này, livestream trước khi show lên sóng đã trở thành chuyện thường như cơm bữa. Điều khiến cư dân mạng chú ý là dòng cuối trong thông báo của đạo diễn Đường: Tối nay sẽ có một khách mời bí ẩn xuất hiện.
Bí ẩn? Bí ẩn đến mức nào?
Bình luận top 1 đến từ một tài khoản có ID “Fan cứng chị Ảnh”: [Nếu mời được nữ thần của tôi - người đã tuyên bố kết hôn sinh con ngay trên đỉnh cao sự nghiệp - thì đúng là bí ẩn thật đấy.]
Ngay lập tức, hàng loạt bình luận trả lời bên dưới:
[Chị gái à, chị là nhà tiên tri à!!!]
[Vừa xong luôn, nữ thần của chị vừa chia sẻ lại bài đăng của đạo diễn Đường kìa!!!]
[Show giải trí đầu tiên của chị Ảnh! Trời ơi tôi khóc mất.]
[Đây chẳng phải là show chăm con sao???]
[Không biết nữa, fan tụi tui cũng đang hoang mang lắm, chẳng phải con trai chị Ảnh học cấp ba rồi sao?]
[Mấy bồ quên là có một năm chị Ảnh hoàn toàn vắng bóng à... chẳng lẽ...]
[Không thể nào...]
[Chắc không đâu, hơn mười năm trước chị Ảnh còn dám công khai chuyện tình cảm, sinh con thì có gì đâu mà phải giấu.]
[Nhưng hai năm nay đúng là kín tiếng thật, giấu kỹ ghê.]
[Hóng quá đi mất!]
Trên đường dắt Li Li về nhà, Hướng Hiểu Ảnh nhận ra nhóc con cứ cúi gằm mặt bước đi, cái đầu nhỏ gật gà gật gù, bước chân chậm rì rì.
Cô đi nhanh hơn một chút, thằng bé lại lạch bạch chạy theo vài bước rồi lại trở về tốc độ rùa bò.
Chiếc ô nhỏ trên tay cậu cứ hạ thấp dần, cuối cùng “cạch” một tiếng rơi xuống đất, bị Li Li kéo lê đi.
“Li Li?”
“Li Li... Li Li đây ạ.”
Bé Thời Li lắc lắc đầu, cố mở to mắt, trả lời chậm chạp. Cậu buồn ngủ quá, vừa đi vừa có thể lăn ra ngủ được.
Hướng Hiểu Ảnh nắm tay con: “Về nhà ăn trưa xong rồi ngủ nhé.”
Li Li gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Tài xế đợi sẵn bên cạnh công viên, đợi hai mẹ con lên xe liền lái thẳng về nhà họ Thời.
Trên xe, Li Li tranh thủ ngủ được một giấc ngắn chừng mười mấy phút thì bị gọi dậy. Ngay cả bữa trưa cậu cũng vừa ăn vừa ngủ, ôm bình sữa “ực ực” uống cho xong chuyện trong trạng thái mắt nhắm mắt mở.
Hướng Hiểu Ảnh đang ăn cơm, ngước lên nhìn thấy cục bột nhỏ ngồi trên ghế trẻ em đã ngủ say sưa, tay vẫn ôm cái bình rỗng, miệng còn ngậm chặt n*m v* giả.
Cô ra hiệu cho dì Lưu nhìn sang.
Cả hai đều không nhịn được cười.
Hướng Hiểu Ảnh đứng dậy, nhẹ nhàng rút bình sữa ra khỏi miệng Li Li, rón rén bế con lên lầu đặt vào phòng ngủ. Một lúc sau, tổ đạo diễn đến lắp đặt camera.
Vì đối tượng quay chính của show là trẻ con nên camera chỉ được lắp đặt ở những nơi Li Li thường xuyên lui tới như phòng khách, phòng đồ chơi và tất nhiên là cả phòng ngủ của bé.
Ba giờ chiều, buổi livestream bắt đầu.
Nhờ bài chia sẻ của Hướng Hiểu Ảnh vào buổi sáng, lượng người xem livestream ngay từ đầu đã rất đông đảo.
Hình ảnh đầu tiên hiện lên là phòng khách nhà họ Thời. Các fan ruột nhận ra ngay, đây đích thị là nhà của chị Ảnh rồi!
Trong số năm kênh livestream được mở cùng lúc, kênh số 1 chỉ chiếu mỗi cảnh phòng khách nhưng lượng truy cập tăng vọt, fan hâm mộ ùa vào như thác lũ.
[A a a đúng là chị Ảnh rồi!]
[Sao chẳng thấy ai thế này!]
[Đúng rồi đó, mấy kênh bên cạnh các bé đang chào hỏi ầm ĩ với camera rồi kìa.]
[Chuẩn, trừ kênh số 5 ra.]
[Tui vừa ngó qua kênh số 5, chạy mất dép.]
[Đừng nhắc đến người khác trong kênh của chị Ảnh nha, kiên nhẫn đợi chút đi.]
Giây tiếp theo, màn hình livestream đột ngột xoay chuyển, Hướng Hiểu Ảnh xuất hiện trước ống kính. Cô cúi người chỉnh lại camera cho vừa tầm: “Chào buổi chiều mọi người, Li Li vẫn đang ngủ, mọi người chịu khó đợi thêm chút nhé.”
Giọng cô có chút ngượng ngùng, không quen tương tác kiểu này lắm nhưng khán giả xem livestream thì đã quá quen rồi.
[Li Li là ai?]
[Chữ Li nào thế?]
[Là con của chị Ảnh hả?]
Hướng Hiểu Ảnh giải thích: “Chữ Li trong từ biệt ly có bộ ba chấm thủy, năm nay bé vừa tròn ba tuổi.”
[Vậy là tin đồn chị Ảnh nghỉ một năm để sinh con là thật rồi...]
[Không hiểu sao lại không công khai nhỉ?]
[Chắc chị Ảnh không muốn Li Li bị soi mói, muốn tập trung vào chương trình thôi.]
Sau khi giới thiệu xong, góc quay lại thay đổi từ camera phòng khách chuyển sang camera trong phòng Li Li.
Phòng ngủ của bé trông rất ấm cúng với tông màu dịu nhẹ, giấy dán tường màu vàng nhạt, tủ gỗ trắng vẽ hình ngộ nghĩnh, các góc cạnh bàn ghế đều được bọc tròn cẩn thận.
Trên chiếc cũi trẻ em cao ngang người lớn có một khối u lên.
Khi ống kính zoom lại gần, khán giả dần nhìn rõ cảnh tượng trên giường.
Mái tóc đen của nhóc con ngủ dậy rối bù xù như tổ chim, quá nửa khuôn mặt vùi vào tấm chăn lông mềm mại. Bàn tay nhỏ nắm chặt thành nắm đấm đặt cạnh má, vì mũi bị chăn che kín nên hai má ửng hồng nhàn nhạt.
Nhìn là biết đang ngủ rất say.
Khung chat lập tức bùng nổ.
[Cứu tôi! Tôi muốn sinh con ngay lập tức!!!]
[A a a đáng yêu quá! Kawaii quá đi mất!]
[Còn có thiên lý nữa không, chị Ảnh sao lại sinh ra được một em bé như mô hình thế này?!]
[Bé con thiên thần, dì hôn cái nào, hehehe]
[Nhỏ xíu à, cảm giác có thể cắn một miếng “mua” luôn ấy.]
[Hu hu tui có thể ngắm Li Li ngủ cả đời, sao lông mi con dài thế kia...]
Hàng mi của bé con tóc đen vừa cong vừa dài, ống kính lại gần, thiết bị thu âm tốt còn nghe được cả tiếng thở đều đều. Ánh nắng từ cửa sổ sát đất chiếu vào phòng, rải lên người cục bột sữa đang ngủ say sưa.
Dường như bị làm phiền, cậu bé rúc sâu hơn vào chăn, vô thức cọ cọ má vào mặt chăn mềm.
Dần dần, hàng mi của bé khẽ run lên. Rất nhanh sau đó, Li Li mở mắt, đôi mắt đen láy tròn xoe trong veo như viên bi ve, vẫn còn vương chút ươn ướt của giấc ngủ.
Cậu chớp chớp mắt đầy buồn ngủ.
Li Li là một em bé ngoan không bao giờ ngủ nướng.
Cậu bò dậy, ngồi thừ trên giường một lúc để tỉnh ngủ, người không nhúc nhích sau đó chậm chạp ngáp một cái rõ to.
Hoàn toàn không biết rằng khung chat đang nhảy comment liên tục.
[Tránh ra hết để dì vào hôn cho bé ngoan tỉnh ngủ nào!]
[Đàn ông cũng sinh con được hả? Tim tan chảy rồi, cứu mạng.]
[Li Li! Là Li Li ngoan của dì!]
[Li Li bò dậy rồi kìa a a nha!]
Bé Thời Li chú ý thấy trên cột giường cũi có một vật màu đen sì, cậu dụi mắt, tò mò nhìn sang.
Vật màu đen đó có đèn đỏ nhấp nháy liên tục.
Camera?
Bé Thời Li bò dậy, giẫm lên chăn đi loạng choạng về phía cuối giường sau đó ngồi phịch xuống, vươn tay chọc chọc vào cái ống kính đặt trên cột giường.
Hình như cậu muốn xem nó có hoạt động không, ghé sát mặt vào. Trong màn hình, khuôn mặt nhóc con ngày càng gần, đôi mắt đen láy dần phóng đại.
Tóc đen da trắng, môi hồng răng trắng.
Khung chat trong livestream bùng nổ, tiếng la hét phấn khích tràn ngập màn hình. Rồi bỗng “bộp” một tiếng, màn hình tối đen.
Khán giả ngơ ngác.
May mà trong góc phòng còn có camera thứ hai, tổ đạo diễn vội vàng chuyển cảnh, lập tức nhìn thấy cảnh tượng bé con ngồi ngẩn ngơ trên giường, nhìn chằm chằm vào bàn tay nhỏ của mình và chiếc camera vừa bị cậu vỗ nhẹ một cái đã rơi xuống đất.
Hình như cậu làm chuyện xấu rồi.
Bé Thời Li vụng về tháo chốt chắn giường, xoay người, cẩn thận trượt xuống đất.
Khán giả thấy cục bột nhỏ ngã “uỵch” xuống đất thì thót tim nhưng khi thấy Li Li thản nhiên phủi mông bò dậy thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Bé Thời Li nhặt chiếc camera rơi dưới đất lên rồi chạy lon ton ra cửa, nhảy tưng tưng mấy cái mới mở được cửa phòng. Camera hành lang liên tục chuyển đổi theo bước chân của nhóc con.
Bé Thời Li vịn tay vịn cầu thang đi xuống tầng một, lượn lờ trong bếp một vòng sau đó lại ra phòng khách ngó nghiêng.
Căn nhà rộng lớn đối với người lớn đã đành, với một đứa trẻ ba tuổi thì đúng là đi mỏi cả chân, thở không ra hơi.
Không tìm thấy ai ở tầng một, Li Li lại chậm chạp leo cầu thang lên tầng hai, tay vẫn ôm khư khư cái camera bị mình làm rơi.
Hướng Hiểu Ảnh đang đọc kịch bản trong phòng thì nghe tiếng đập cửa nhẹ. Vừa mở cửa ra, cô bắt gặp ánh mắt lo lắng của Li Li đang ngước lên nhìn mình.
Bé Thời Li mím môi, giơ cao chiếc camera trong tay: “Mẹ ơi, nó bị ngã rồi ạ là do Li Li không cẩn thận làm hỏng.”
“Con xin lỗi ạ.”
Camera hành lang truyền tải trọn vẹn hình ảnh này lên sóng livestream, khung chat lại dậy sóng:
[Li Li ngoan quá đi mất!]
[Có thật là trẻ con ba tuổi biết mình làm hỏng đồ và ngoan ngoãn đi tìm người lớn nhận lỗi không vậy!]
[Không đâu, hôm nọ thằng em tui làm rơi điện thoại tui mà còn chưa biết lỗi đâu, bình thường trẻ con không hiểu mấy chuyện này đâu.]
[Thế nên mới nói Li Li hiểu chuyện dã man! Muốn biết chị Ảnh dạy con kiểu gì quá, ghen tị ghê.]
[Hu hu Li Li đúng là thiên thần nhỏ mà.]
Hướng Hiểu Ảnh cúi xuống cầm lấy camera xem xét: “Không sao đâu con.”
Li Li ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, dường như không hiểu lắm, lặp lại lời mẹ: “Không sao ạ?”
Hướng Hiểu Ảnh tiện tay đặt camera lên chiếc bàn bên cạnh, cúi người xoa đầu Li Li: “Đúng rồi, không sao cả.”
Li Li thắc mắc: “Nhưng mà Li Li làm sai mà.”
Hướng Hiểu Ảnh mỉm cười: “Nhưng chỉ cần Li Li không bị thương thì không sao cả, đồ vật hỏng thì có thể sửa lại được mà.”
Bé Thời Li ngẩn người, do dự một chút rồi gật đầu.
Mối quan hệ đã rạn nứt cũng có thể hàn gắn lại được.
Bé Thời Li âm thầm sửa lại câu nói của mẹ và ghi nhớ trong lòng.