Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hướng Hiểu Ảnh đã liên hệ với tổ đạo diễn, chiếc camera bị Li Li làm vỡ sẽ được thay cái mới sau.
Li Li được đưa xuống tầng một, ngồi ngoan trên ghế sô pha. Chẳng bao lâu sau, cửa nhà mở ra, vài người lạ mặt bước vào.
Bé Thời Li ngồi im lặng quan sát, ánh mắt tò mò quét qua mấy cái camera bỗng nhiên xuất hiện trong phòng khách sau khi cậu ngủ dậy, phát hiện ra chúng còn biết chuyển động theo mình.
Li Li chớp chớp mắt: “Mẹ ơi, nó nhúc nhích kìa.”
Hướng Hiểu Ảnh đang định giải thích cho con biết đó là cái gì thì Li Li lại hỏi tiếp: “Sao mẹ lại lắp nhiều cái này trong nhà thế ạ? Là để trông chừng Li Li ạ?”
Dù trở lại hình hài trẻ con nhưng kiến thức thường thức cơ bản Li Li vẫn nhớ, đương nhiên cậu nhận ra mấy cái cục đen sì này.
Bé Thời Li tưởng là vì sau này không đi nhà trẻ nữa, người lớn không yên tâm để cậu ở nhà một mình nên mới lắp camera giám sát.
Hướng Hiểu Ảnh hơi ngạc nhiên: “Đúng rồi là để ngắm Li Li đấy.”
Li Li nghĩ mình đoán đúng rồi. Nhưng ngay sau đó, Hướng Hiểu Ảnh vẫy tay gọi cậu: “Li Li lại đây, chào các anh chị ở phía sau đi con.”
Chào hỏi?
Các anh chị ở phía sau?
Li Li ngẩn người, quay lại nhìn phía sau mấy cái camera, chỉ thấy một bức tường trắng xóa. Cậu lắc đầu: “Đằng sau hổng có ai hết ạ.” Sợ mình nhìn nhầm, cậu còn cố mở to mắt nhìn cho kỹ: “Anh chị mẹ bảo ở đâu ạ?”
Bình luận trên livestream:
[Đây nè! Đây nè! Li Li ơi! Chị ở đây nè!]
[Dì cũng ở đây nha!]
[Có cả anh nữa nè.]
Hướng Hiểu Ảnh không kìm được muốn trêu con: “Ở ngay trước mặt con đấy.”
Li Li ngơ ngác lặp lại: “Trước mặt Li Li ạ?”
Thấy mẹ gật đầu, bé Thời Li chần chừ nhìn vào khoảng không trước mặt sau đó dè dặt giơ bàn tay nhỏ lên vẫy vẫy với không khí: “Em chào các anh chị, em là Li Li ạ.”
Vì căng thẳng nên cậu nói hơi ngọng nghịu.
Bình luận hưởng ứng nhiệt liệt:
[Hahaha Li Li ngốc nghếch đáng yêu quá, chào không khí thật kìa.]
[Sao lại có thể ngoan đến thế chứ!]
[Hiểu ngay cái thú vui trêu con của chị Ảnh rồi hahaha.]
Hướng Hiểu Ảnh không nhịn được cười.
Bé Thời Li dần nhận ra, chậm rãi hỏi: “Mẹ lừa Li Li ạ?”
Hướng Hiểu Ảnh phủ nhận:
“Đương nhiên là mẹ không lừa Li Li rồi.”
Nói xong, cô mở điện thoại, vào phòng livestream của chương trình, tìm đến kênh số 1 của hai mẹ con rồi đưa cho Li Li xem:
“Con xem này, đây có phải là Li Li không?”
Do livestream có độ trễ nên khi Li Li nhìn vào điện thoại, hình ảnh trong đó mới chiếu đến đoạn cậu vừa vẫy tay chào với camera.
Bé Thời Li đờ người ra.
Rất nhanh sau đó, khán giả nhìn thấy cảnh Li Li đang cúi đầu xem điện thoại, màn hình tràn ngập những lời chào hỏi gửi đến cậu bé.
Nhưng vì bình luận trôi quá nhanh, Li Li chẳng kịp đọc được câu nào, ngược lại còn bị dọa sợ.
Ở kiếp trước, Omega là những người có số lượng ít ỏi và không có khả năng tự bảo vệ nên thường rất ít khi tiếp xúc với đám đông.
Thời Li cũng vậy.
Đối mặt với ống kính, nhóc con hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén cảm giác muốn trốn ra sau lưng mẹ nhưng vẫn không nhịn được ngước lên nhìn Hướng Hiểu Ảnh: “Mẹ ơi, nhiều anh chị quá.”
Hướng Hiểu Ảnh đáp: “Đúng rồi, mọi người đều đến để ngắm Li Li đấy.”
“Li Li...” Bé Thời Li ngập ngừng một chút rồi nói đầy nghiêm túc: “Li Li đâu có đẹp đâu ạ.”
Là thật sự không đẹp.
Thời Li vô thức đưa tay định sờ lên sau gáy nhưng được nửa chừng thì sực nhớ ra, cậu rũ mắt, thu tay về.
“Sao lại không đẹp?” Câu hỏi của Hướng Hiểu Ảnh khiến Li Li ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn mẹ. Cô lại đưa điện thoại ra trước mặt con: “Con xem này, các anh chị đều khen Li Li rất xinh đấy.”
Li Li hỏi một cách lạ lẫm: “Thật ạ?”
Hướng Hiểu Ảnh: “Li Li tự xem đi.”
Tốc độ bình luận đã được điều chỉnh chậm lại một chút:
[Không có wifi, định vào hóng hớt tí rồi ra mà giờ sắp hết dung lượng 4G vì ngắm Li Li rồi, ai hiểu cho tui.]
[Hu hu tui không muốn ngắm Li Li, tui muốn Li Li ngắm tui cơ!]
[Đi đâu mới bắt được một bé ngoan như Li Li đây!]
Còn rất nhiều bình luận phía sau, bé Thời Li lướt qua vài cái, chỉ đọc kịp mấy câu.
Cậu ngẩn người, sau đó mới chậm chạp nhận ra, giờ cậu đang ở một ngôi nhà mới, không ai để ý cậu không có mùi tin tức tố thơm tho, hay việc cậu là một Omega vô dụng nữa.
Li Li nhìn mẹ, lấy hết can đảm nói: “Li Li cũng đang nhìn các anh chị ạ.”
Dứt lời, phòng livestream bỗng tràn ngập một làn sóng người xem mới:
[Vừa mở lên đã bị sự đáng yêu tấn công hu hu.]
[Vừa thoát bên kênh số 5 sang đây, được chữa lành ngay lập tức.]
[Không chịu nổi thằng nhóc số 5 một chút nào luôn.]
[Số 5 bị sao thế? Ai kể nghe với? Tui vừa qua đó thấy màn hình đen thui rồi.]
[Tui quay màn hình lại rồi đăng trong phần bình luận của trang chủ đấy, mọi người tự qua xem đi.]
Trong phần bình luận mới nhất dưới bài đăng thông báo của đạo diễn Đường có một video mười mấy giây vừa được đăng tải. Bấm vào xem, đập vào mắt là một bãi cỏ nhỏ trong sân vườn.
Dường như trời vừa mưa, mặt đất hơi ẩm ướt.
Giây tiếp theo, một quả bóng đá đen trắng lấm lem bùn đất từ từ lăn vào khung hình. Rất nhanh từ xa vọng lại tiếng mấy đứa trẻ.
“Xavier, où est la balle?” (Xavier, bóng đâu rồi?)
“Oui, où as-tu frappé la balle Xavier.” (Đúng đấy, cậu đá bóng đi đâu rồi Xavier?)
“Je ne sais pas. Cherchez.” (Tớ không biết. Tìm đi.)
“D'accord, Xavier.” (Được rồi, Xavier.)
Tiếng nói chuyện im bặt, tiếng bước chân từ xa vọng lại gần. Trên video chạy qua vài dòng bình luận:
[Tụi nhỏ xì xồ gì thế???]
[Nghe không hiểu gì hết, ai phiên dịch hộ cái, cứu với.]
[Tui đây tui đây, hình như tụi nhỏ nói tiếng Pháp, đại loại là hỏi bóng đâu rồi. Có tổng cộng bốn đứa à? Đều gọi tên một đứa.]
[Xavier hả?]
[Đúng rồi.]
Tiếng bước chân dừng lại trước ống kính. Cậu bé định đá quả bóng về thì chợt nhận ra điều gì đó, quay đầu lại hét lớn: “Xavier, qu'est-ce que c'est?” (Xavier, cái gì đây?)
Bình luận trôi qua: [Hình như tụi nhỏ phát hiện ra cái camera này rồi.]
Một tiếng bước chân khác cũng từ xa đến gần sau đó cúi xuống trước ống kính. Đó là một bé trai khoảng sáu bảy tuổi, mặc đồ bóng chày, đang chơi bóng với bạn trên bãi cỏ nhà mình.
Vì quả bóng lăn đến đây nên cậu bé mới đi tới, định nhặt bóng lên thì phát hiện ra chiếc camera của tổ chương trình được giấu kín trong bụi cỏ.
Đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào ống kính.
Cậu bé nhìn một lúc với vẻ mặt vô cảm sau đó đột ngột đưa tay hất văng cái camera.
Camera rơi xuống đất nhưng nhờ có lớp cỏ mềm và ẩm cản lại, độ cao cũng không lớn như cái camera Li Li làm rơi nên vẫn còn nguyên vẹn, tiếp tục ghi hình rõ nét.
Do rơi xuống đất nên ống kính bị bùn che lấp hơn một nửa cũng chẳng ai nhặt lên, màn hình chỉ còn lại những hình ảnh lờ mờ xen lẫn cỏ cây. Ngay sau đó, một giọng nói nén cơn giận vang lên:
“Ai đặt cái máy quay này ở đây?”
“Dọn đi ngay lập tức cho tôi.”
“Pronto.” (Nhanh lên.)
Rất nhanh sau đó, camera bị ai đó nhấc lên. Tiếng bước chân của cậu bé xa dần nhưng giọng điệu tức giận vẫn không hề giảm bớt: “Tại sao không ai nói trước với tôi chuyện này?”
Giây tiếp theo, màn hình tối đen, camera bị tắt, video cũng kết thúc đột ngột, chỉ còn lại một dòng bình luận trôi qua chậm rãi: [Thằng bé này dữ quá.]
Dưới video có thêm vài bình luận trả lời:
[Dữ thật nhưng có thật là trẻ con bây giờ bắn tiếng Pháp, tiếng Anh, tiếng Trung như gió thế này không???]
[Có chứ, chắc từng sống ở châu Âu hả? Tui từng du học bên đó, biết vài thứ tiếng là chuyện bình thường mà.]
[Nhưng cái bất thường là thằng bé này chuyển ngữ nhanh quá, đỉnh thật.]
[Mấy lầu trên đừng lạc đề! Tính khí thằng bé này trái ngược hẳn với Li Li, một đứa thì ngoan hiền, một đứa thì như thùng thuốc súng.]
[Sợ quá, Li Li mà tham gia show với thằng bé này chắc bị bắt nạt chết mất?]
[Tui thấy khả năng cao là thế.]
[Chương trình làm ơn đừng xếp Li Li chung đội với thằng bé này được không?]
[Trẻ con cãi nhau cũng bình thường thôi nhưng mà nhìn Li Li thế kia, cảm giác bị bắt nạt cũng chẳng dám ho he gì đâu.]
[Tui đã tưởng tượng ra cảnh đó rồi, hu hu thương Li Li của dì quá.]
[Có khả năng là thằng bé này không muốn tham gia show không?]
“Cố Tiểu Trạch! Con đứng lại đó cho mẹ!” Trong phòng khách tầng một, một người phụ nữ trẻ đẹp đang tức giận quát tháo, chỉ thiếu nước xông vào xách tai con trai lên mắng.
Người đàn ông mặc âu phục đứng bên cạnh đau đầu can ngăn: “Bớt giận, bớt giận nào em.”
Cố phu nhân chỉ tay: “Anh cũng đứng vào góc tường cho tôi.”
Cố tổng giơ tay đầu hàng, ngoan ngoãn quay mặt vào tường.
Bên cạnh ông là một “chú lùn” mặt mày cau có - Cố Trạch, đang đứng nghiêm trang nhìn vào tường, coi lời mẹ nói như gió thoảng bên tai, lưng thẳng tắp.
Một lớn một nhỏ, cùng nhau úp mặt vào tường.
Cố phu nhân đợi một lúc, thấy con trai vẫn không nhúc nhích, cơn giận lại bùng lên: “Cố Tiểu Trạch, con câm rồi hả?”
Cố tổng lấy khuỷu tay huých nhẹ con trai thì thầm: “Bố mày tối nay không muốn ngủ thư phòng đâu đấy.”
Cố Tiểu Trạch mím môi, bướng bỉnh không chịu mở miệng.
Cố tổng đành phải quay lại cười cầu hòa: “Bà xã, lỗi tại anh, tại anh hết. Anh bận quá nên quên mất tiêu vụ nói với Tiểu Trạch. Hèn gì sáng nay thấy một đám người đến lắp camera mà anh còn thắc mắc.”
Cố phu nhân lườm chồng: “Chưa đến lượt tính sổ với anh đâu.”
Với cái tính nết ngang bướng như con lừa của con trai bà, Cố phu nhân luôn nghĩ Cố Tiểu Trạch nên tham gia mấy cái show kiểu “Kế hoạch đổi đời” (Biến hình kế) để rèn giũa lại.
Vừa khéo Đường Danh lại là họ hàng của bạn bà, qua vài lần tìm hiểu, Cố phu nhân hẹn đạo diễn Đường đến nhà bàn bạc.
Mấy hôm trước vừa ký hợp đồng xong, hôm nay chương trình đã bắt đầu quay rồi.
Lúc nãy Cố phu nhân đang đi spa, nhận được tin liền gọi điện bảo chồng nói với con trai một tiếng. Ai ngờ trên đường về vừa mở livestream lên xem thì thấy ngay cảnh Cố Tiểu Trạch hất văng máy quay.