Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chẳng mấy chốc, bé Thời Li đã tu cạn sạch bình sữa.
Cùng lúc đó, Thời Trình sau khi nốc cạn hai cốc sữa to thì phải uống thêm một cốc nước lọc nữa để tráng miệng.
Thế nên khi dì Lưu gọi ra ăn cơm, cả hai anh em - một lớn một nhỏ - đều no căng bụng, nhìn đĩa sườn hấp trên bàn mà lực bất tòng tâm.
Li Li chỉ ăn cố được hai miếng sườn, cái bụng nhỏ đã căng tròn. Thời Trình cũng chẳng ăn được bao nhiêu, kết quả là Hướng Hiểu Ảnh phải giải quyết hết chỗ sườn còn lại.
Lúc dì Lưu dọn bát đũa, Thời Trình buột miệng nói: “Mẹ này, hai hôm nữa con được nghỉ sẽ về nhà ở, mẹ đừng có vứt đống đồ ăn vặt con mang về nữa đấy nhé.”
Hướng Hiểu Ảnh buột miệng hỏi lại: “Sao lại được nghỉ nữa rồi?”
Thời Trình liếc nhìn Li Li đang ngoan ngoãn cầm khăn giấy lau miệng, nhắc nhở: “Chưa sạch kìa.”
Rồi cậu quay sang mẹ nói tiếp: “Con thi cuối kỳ xong là được nghỉ hè rồi mà.”
Hướng Hiểu Ảnh ngạc nhiên: “Nhanh thế cơ à?”
Thời Trình cạn lời: “... Mẹ à, tuần trước con đã nói với mẹ một lần rồi mà.”
Tuần vừa rồi Hướng Hiểu Ảnh bận tối mắt tối mũi với việc quay phim lại còn lo lắng chuyện Li Li ở nhà trẻ. Chuyện của Thời Trình cô nghe xong lại quên béng mất, đang định lên tiếng giải thích. Thì bị Thời Trình ngắt lời:
“Thôi bỏ đi, lần nào cũng thế.”
Li Li ngồi kẹp giữa hai người trên ghế ăn trẻ em, nãy giờ cậu ăn rất chậm rãi, cái yếm ăn quàng trên cổ vẫn sạch tinh tươm, chẳng vương chút cơm hay canh nào.
Nghe Thời Trình nói vậy, cậu ngẩn người ra, không biết có phải anh đang nói mình không.
Thấy anh hai và mẹ có vẻ sắp cãi nhau, Li Li vội vàng giơ bàn tay nhỏ cầm khăn giấy lên vẫy vẫy:
“Anh hai lau miệng cho Li Li với.”
Thời Trình đang bực bội lập tức im bặt, cau mày nhìn Li Li đang ngồi trên ghế ăn sau đó cầm khăn giấy giúp cậu em trai đang vùi mặt vào bát lau vết canh dính bên mép.
Thiếu niên lầm bầm một câu “Bẩn chết đi được” nhưng khi chạm phải ánh mắt đen láy tròn xoe của Li Li, động tác tay cậu lại nhẹ nhàng đi rất nhiều.
Giọng nhóc con ngọt xớt: “Cảm ơn anh hai.”
Thời Trình nhướng mày, ném tờ khăn giấy đi.
Hướng Hiểu Ảnh thu hết cảnh tượng này vào mắt, vẻ mặt đầy suy tư. Trước đây mỗi khi nhà trẻ nghỉ, cô thường thuê bảo mẫu chăm sóc Li Li. Dù vậy, cô vẫn thường xuyên phải tranh thủ chạy từ phim trường về nhà xem con thế nào.
Không yên tâm giao con cho người ngoài là một chuyện, bệnh tình của Li Li lại là một chuyện khác.
Nhưng bác sĩ Trần bảo tình trạng của Li Li đang dần tốt lên. Nếu kỳ nghỉ này Thời Trình có thể giúp chăm sóc em trai thì quan hệ giữa hai đứa nhỏ chắc sẽ bớt xa lạ hơn.
Lại còn chuyện Li Li đi nhà trẻ nữa.
Hướng Hiểu Ảnh hiếm khi cảm thấy đau đầu nhức óc như thế này.
Ăn tối xong, Li Li được đưa đi tắm rửa thơm tho. Trong tủ quần áo Hướng Hiểu Ảnh chuẩn bị cho con có rất nhiều bộ pijama hình thú.
Hôm nay bé Thời Li được hóa trang thành một chú gấu nhỏ màu nâu, sau mông còn gắn một cục bông tròn vo ngắn ngủn, lúc đi cứ lúc lắc trông rất buồn cười.
Bé Thời Li được mẹ dắt tay về phòng ngủ của mình. Vừa được bế lên chiếc giường nhỏ, cậu đã sững sờ.
Bên cạnh chiếc gối nhỏ của cậu có đặt một con búp bê bông.
Trông nó na ná con búp bê Li Li chơi ở phòng khám chiều nay, hình như là đồ mới mua, vừa bóc vỏ, quần áo còn chưa kịp mặc vào.
Bé Thời Li đưa ngón tay chọc chọc, con búp bê đang dựa vào gối bị chọc ngã lăn quay: “Mẹ mua cho Li Li ạ?”
Hướng Hiểu Ảnh hỏi: “Li Li có thích không?”
Bé Thời Li gật gật cái đầu đang đội mũ gấu liền thân: “Thích ạ.”
Kiếp trước, do quan hệ xa cách nên Thời Li chỉ nhận được quà của người nhà vào dịp sinh nhật.
Thực ra đây là lần đầu tiên Hướng Hiểu Ảnh biết con trai mình thích gì. Ngoài những lúc gào khóc ầm ĩ, Li Li rất ít khi bộc lộ cảm xúc khác, thái độ thờ ơ với thế giới bên ngoài mới là trạng thái thường thấy của cậu.
Nhưng chuyện Li Li ở nhà trẻ mấy hôm trước cứ im thin thít cả ngày trời thì lại càng hiếm gặp hơn.
Bé Thời Li không biết rằng, mẹ vừa về đến nhà đã đặc biệt hỏi bác sĩ Trần xin link mua hàng sau đó chọn dịch vụ giao hàng nhanh trong ngày.
Cậu ôm lấy con búp bê bông đó, mái tóc nó mềm mượt khiến Li Li cứ v**t v* mãi không thôi.
Khi bé Thời Li ngồi trên giường hì hục mặc quần áo cho búp bê, Hướng Hiểu Ảnh xoa xoa cái đầu gấu nhỏ của con.
Bé Thời Li bị xoa đến mức người cũng lắc lư theo, cậu ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn mẹ đầy khó hiểu dưới vành mũ gấu: “Mẹ ơi?”
Hướng Hiểu Ảnh hỏi: “Li Li ở nhà trẻ vui hơn hay ở nhà vui hơn?”
Bé Thời Li suy nghĩ rất nghiêm túc:
“Ở nhà có sườn xào dì làm còn có búp bê mẹ mua nữa.”
Có lẽ nhóc con đã bắt đầu buồn ngủ, càng nói tốc độ càng chậm lại, giọng cũng nhỏ dần nhưng vẫn cố mở to mắt:
“Li Li thích ở nhà có mẹ, có dì... với cả có anh hai hơn.”
Cô giáo Lương cũng tốt lắm.
Nhưng mà Li Li vẫn thích hơn...
Cục bông gấu nhỏ đang ngồi trên giường bỗng nhiên ngã uỵch xuống không báo trước, làm Hướng Hiểu Ảnh giật bắn mình. Nhìn kỹ lại cô mới phát hiện ra Li Li đã ngủ thiếp đi rồi.
Trẻ con là vậy, cơn buồn ngủ ập đến không báo trước, sức đề kháng lại yếu nên buồn ngủ là có thể lăn ra ngủ bất kể thời gian địa điểm.
Hướng Hiểu Ảnh nhẹ nhàng duỗi thẳng tay chân đang co quắp của Li Li ra. Ngay cả khi ngủ, bé Thời Li vẫn ôm chặt con búp bê trong lòng, khuôn mặt phúng phính áp vào mặt búp bê.
Nhìn kỹ thì cậu bé còn xinh xắn hơn cả con búp bê bông kia.
Hướng Hiểu Ảnh đắp chăn cho Li Li, lặng lẽ ngắm con thêm một lúc, trong lòng đã có quyết định.
Ngày đầu tiên sau đó ngày thứ hai của cuối tuần trôi qua, Thời Li đều không gặp anh hai. Nghe mẹ và dì nói cậu mới biết anh hai sang nhà bạn chơi rồi.
Đến ngày thứ ba, Li Li tỉnh giấc theo đồng hồ sinh học, mơ màng mở mắt rồi đưa tay dụi dụi.
Hôm nay mẹ không gọi dậy, Thời Li nghĩ là cậu tự mình tỉnh dậy đấy. Giá mà sau này cũng không cần làm phiền mẹ gọi dậy thì tốt biết mấy.
Cục bông gấu nhỏ ngồi dậy trên giường, mũ gấu liền thân đã tuột ra từ đời nào. Thời Li với mái tóc đen rối bù chậm chạp bò dậy sau đó ngẩn ngơ không biết làm thế nào tiếp theo.
Cậu ngủ trong cũi trẻ em có thanh chắn cao vút, cộng thêm độ cao của giường thì cách mặt đất một khoảng khá xa. Thời Li trèo từ cái ghế sô pha thấp tè xuống đất còn ngã, nói gì đến cái giường cao thế này.
Nhưng hình như thanh chắn có thể tháo rời được.
Bé Thời Li bò dậy, nghiêm túc nghiên cứu một hồi thì tìm thấy cái chốt. Cậu bé rất thông minh thò tay qua khe hở: “tách” một tiếng mở chốt ở hai bên ra.
Đẩy nhẹ một cái, thanh chắn phía này đổ xuống.
Li Li nhìn quanh quất rồi đường hoàng bắt đầu cuộc “vượt ngục”. Cậu xoay người, cẩn thận thò đôi chân ngắn cũn cỡn ra ngoài, trượt xuống sau đó ngã một cú ê mông xuống tấm thảm trải sàn.
Cục bông tròn sau mông bộ đồ gấu bị đè bẹp dí.
Thời Li phủi phủi mông, bò dậy đi mở cửa nhà vệ sinh trong phòng ngủ. Kể từ lần cậu tự bê ghế vào để rửa mặt, chiếc ghế đẩu vẫn nằm yên vị ở đó.
Cậu trèo lên ghế, đứng trước gương.
Nhóc con chưa cao bằng ba cái đầu chồng lên nhau chỉ nhìn thấy nửa khuôn mặt mình trong gương. Cậu vươn tay cố với lấy cốc đánh răng trên bồn rửa mặt, bóp kem đánh răng, tự mình chải răng rồi súc miệng “ùng ục” nhổ vào bồn rửa.
Vì khăn mặt treo cao quá, Thời Li đành vặn vòi nước, dùng tay hứng nước lạnh vỗ vỗ lên mặt một cách vụng về.
Chóp mũi cậu bị chà đỏ ửng lên.
Chẳng bao lâu sau, cục bông gấu nhỏ với khuôn mặt còn đọng nước lò dò bước ra từ khe cửa lớn. À quên còn phải lấy ba lô nữa chứ.
Li Li chạy vội quay lại, xách cái ba lô lên. Giữa chừng cậu liếc nhìn đồng hồ treo tường rồi bắt đầu chạy lon ton.
Nhanh lên nào, Li Li muộn học mất thôi!
Bé Thời Li bước thấp bước cao, loạng choạng đi xuống cầu thang. Ngẩng đầu lên thì thấy dì và mẹ đang thong thả ăn sáng.
Cậu chạy lại, kéo kéo vạt áo Hướng Hiểu Ảnh.
Hướng Hiểu Ảnh lúc này mới phát hiện ra Li Li đứng cạnh ghế, ngạc nhiên thốt lên: “Li Li?”
Bé Thời Li nhắc nhở: “Mẹ ơi, Li Li sắp muộn học rồi ạ.”
Hướng Hiểu Ảnh lấy khăn giấy lau những vệt nước chưa khô trên mặt con: “Sao mặt mũi ướt nhẹp thế này?”
Bé Thời Li ôm chặt ba lô, ngước mặt lên để mẹ lau. Tờ khăn giấy to hơn cả mặt cậu che khuất tầm nhìn, cứ lắc qua lắc lại trước mắt khiến cậu chóng cả mặt: “Li Li đi rửa mặt thơm tho rồi ạ.”
Đó là cách gọi Hướng Hiểu Ảnh dùng khi bảo Li Li đi rửa mặt, cô cười: “Đánh răng chưa con?”
Li Li gật đầu: “Dạ rồi ạ.”
Nếu là mấy hôm trước ai bảo Hướng Hiểu Ảnh rằng sáng sớm Li Li tự mình bò dậy đi vệ sinh cá nhân còn ôm cặp sách chủ động đòi đi học thì có đánh chết cô cũng không tin.
Nhưng giờ Hướng Hiểu Ảnh lại chẳng lấy làm lạ: “Li Li trèo xuống kiểu gì thế?”
Bé Thời Li thật thà khai: “Con gỡ cái tấm chắn xuống ạ.”
Cái thanh chắn giường ấy hả?
Hướng Hiểu Ảnh vỡ lẽ.
Thấy mẹ cứ bình chân như vại, bé Thời Li nhìn đồng hồ thấy giờ học ngày càng gần, cuống quýt nhảy tưng tưng: “Mẹ ơi, muộn rồi, Li Li muộn học mất.”
Hướng Hiểu Ảnh nhìn đồng hồ, bế bổng Li Li đặt lên ghế ăn: “Hôm nay Li Li không cần đi nhà trẻ nữa.”
Bé Thời Li chớp mắt đầy khó hiểu.
Hướng Hiểu Ảnh nói tiếp: “Sau này Li Li cũng không cần đến nhà trẻ nữa đâu.”
Cô đã suy nghĩ rất kỹ rồi, Li Li không hòa nhập được với đám trẻ con ở trường, nếu cứ để con lủi thủi đứng nhìn một bên thì chắc chắn dần dần con sẽ cảm thấy mình lạc lõng.
Bác sĩ Trần nói đúng, Li Li là một đứa trẻ rất có chính kiến, vừa nãy thằng bé còn tự mình tháo được thanh chắn cũi cơ mà.
Nếu cứ để tình trạng này kéo dài, bệnh tình của Li Li có thể sẽ càng khó chữa hơn, chi bằng cứ để con ở nhà chơi còn hơn.
Trẻ con ba tuổi không đi nhà trẻ cũng chẳng sao, đối với nhà họ Thời, nhà trẻ chỉ như một nơi trông trẻ đáng tin cậy mà thôi.
Là nơi để gửi gắm Li Li cần người chăm sóc khi người lớn bận rộn, đợi đến tối xong việc thì đón về.
Nghe thì có vẻ hơi vô trách nhiệm thật.
Thế nên Hướng Hiểu Ảnh hầu như chẳng đắn đo suy nghĩ nhiều, quyết định trao đổi với cô giáo Lương và làm thủ tục bảo lưu cho Li Li.
Hướng Hiểu Ảnh đang mải suy nghĩ thì điện thoại reo, màn hình hiện tên “Chị Phương”, cô bắt máy.
Vì bật loa ngoài nên Li Li cũng nghe thấy.
Đầu dây bên kia là giọng chị Phương: “Ảnh ơi, chẳng phải em bảo muốn đưa Li Li đi gặp đạo diễn show thực tế mẹ con sao?”
“Đạo diễn Đường đồng ý ngay tắp lự rồi, ông ấy hỏi em tiện gặp lúc mấy giờ.”
“Hẹn ngay hôm nay luôn.”