Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 5

Trước Tiếp

Trong ấn tượng của Thời Li, anh hai luôn là người xa cách với cậu, vậy mà bây giờ lại đang ngồi xổm trước mặt, hết nắn rồi lại nhéo má cậu.

Cục bột nhỏ bị nhào nặn đến mức cả người lắc lư theo.

Thời Trình nhếch môi hài lòng: “Cũng còn chút lương tâm đấy.” Không uổng công cả tuần không gặp mà không quên mặt anh.

Bé Thời Li giơ tay lên định gạt tay Thời Trình ra: “Anh hai đừng nhéo em nữa, đau.”

Lúc này Thời Trình mới chịu buông tha nhưng vẫn ngứa tay xoa rối bù mái tóc đen mềm mại của em trai, lén lút liếc nhìn vết đỏ trên má thằng bé do mình nhéo, khẽ ho một tiếng chột dạ rồi đứng dậy nhìn ra ngoài cửa.

Vẫn chỉ có hai anh em.

Cục bột nhỏ sau lưng anh ngước nhìn bàn bếp cao chót vót. Cho dù cậu có bê ghế đẩu ra, đứng lên đó nhảy tưng tưng thì chắc cũng chẳng với tới hộp sữa bột và bình sữa trong tủ bếp.

Giờ lại chưa tới giờ dì giúp việc nấu cơm, trong bếp trống trơn chẳng có gì ăn cả.

Xem ra chỉ còn cách nhờ người lớn giúp thôi.

Thời Li đang băn khoăn không biết nên đi tìm mẹ hay tìm dì giúp việc thì má lại bị nhéo thêm cái nữa.

Thời Trình hỏi: “Ngẩn người ra đó làm gì thế?”

Thời Li ngước đầu nhìn anh trai, có chút do dự, không biết anh có chịu giúp mình không.

Thời Trình cầm lon coca ngửa cổ uống một ngụm, bỗng cảm thấy vạt áo bị ai đó kéo nhẹ. Cúi xuống nhìn, thấy Li Li còn chưa cao đến đùi mình đang cố gắng ngước đầu lên nhìn anh, giọng non nớt mềm mại: “Li Li đói.”

Sợ Thời Trình không đồng ý, Thời Li còn cúi đầu chỉ vào cái bụng nhỏ của mình: “Ùng ục ùng ục...”

Thấy Thời Trình đứng im không phản ứng, bàn tay nhỏ lại giật giật vạt áo anh thêm cái nữa: “Anh hai? Em đói rồi.”

Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, Thời Li bỗng thấy mình bị nhấc bổng lên không trung.

Thời Trình giơ cao cậu lên, hai chân ngắn của cậu đạp loạn xạ trong không khí, chưa kịp định thần đã bị anh trai hôn “chụt” một cái rõ kêu vào má.

Thời Li đờ người ra, chớp chớp đôi mắt tròn xoe ngơ ngác.

Thời Trình lẩm bẩm: “Đáng yêu chết đi được.” Rồi hào phóng tuyên bố:

“Muốn ăn gì, anh lấy cho, trong nhà không có thì anh dẫn ra ngoài mua ngay bây giờ.”

Lời còn chưa dứt, bên ngoài bỗng vang lên giọng nói đầy giận dữ: “Thời Trình!”

Bé Thời Li quay đầu lại, ngoan ngoãn gọi: “Mẹ.”

Hướng Hiểu Ảnh cau mày, nhìn thấy Li Li bị Thời Trình giơ lên cao tít, vừa sốt ruột vừa tức giận: “Con mau bỏ Li Li xuống ngay.”

Quá nguy hiểm, độ cao này cô nhìn thôi đã thấy thót tim. Nếu lỡ tay làm rơi xuống thì đối với Li Li nhỏ bé như vậy, chấn thương sẽ là chí mạng.

Thời Trình tặc lưỡi một tiếng, đặt bé Thời Li xuống đất.

Hướng Hiểu Ảnh nhìn thấy vết đỏ trên má con lại mắng: “Con lại làm gì Li Li rồi? Mẹ đã bảo con rồi, Li Li nó...”

Thời Trình dằn mạnh lon coca xuống bàn bếp, phát ra tiếng động lớn:

“Được rồi được rồi từ giờ con không đụng vào nó nữa được chưa? Cứ như búp bê sứ ấy, chỗ này không được sờ chỗ kia không được chạm.”

Cậu bực bội nói:

“Con tránh xa nó bao xa thì tránh, được chưa?”

Hướng Hiểu Ảnh hít sâu một hơi: “Con...”

Thời Trình ngắt lời: “Mẹ, con còn phải làm bài tập, con lên phòng trước đây.”

Thời Trình lướt qua người Hướng Hiểu Ảnh, khi ra khỏi bếp thì bước chân khựng lại: “À đúng rồi, Li Li bảo nó đói đấy.”

Nói ngắn gọn xong, cậu lại lầm bầm thêm một câu: “Có cần thiết phải thế không chứ.”

Cậu vò mái tóc mình rối bù, sải bước lớn lên cầu thang.

Chẳng bao lâu sau, cách một tầng lầu vẫn nghe thấy tiếng đóng cửa phòng cái “rầm” thật lớn trên lầu hai.

Bé Thời Li bị dọa giật mình, mấy sợi tóc đen dựng ngược lên run rẩy - chính là mấy sợi tóc vừa bị Thời Trình vò rối lúc nãy.

Hướng Hiểu Ảnh thở dài thườn thượt, vẫy tay gọi Thời Li lại gần. Cô ngồi xổm xuống, dùng tay vuốt lại mái tóc rối của con:

“Li Li, mặt có đau không con?”

Bé Thời Li ngước đầu lên, lắc lắc: “Không đau ạ.” Cậu ngẫm nghĩ một chút rồi nắm lấy bàn tay đang vuốt tóc mình, vì tay người lớn to quá nên Li Li phải dùng cả hai tay mới nắm hết được.

Thời Li áp tay mẹ lên má mình, nghiêm túc nói: “Mẹ nhéo Li Li một cái đi ạ.”

Hướng Hiểu Ảnh ngẩn ra, theo bản năng làm theo, nhéo nhẹ một cái.

Mềm mại, chỉ cần bóp nhẹ là đầu ngón tay lún vào gò má trắng ngần, mấy hôm nay chịu khó ăn uống nên má cũng có chút thịt rồi.

“Mẹ ơi, má của con có dễ nhéo không ạ?” Bé Thời Li hỏi.

Hướng Hiểu Ảnh đáp: “Có chứ, Li Li béo lên rồi này.”

Bé Thời Li mím môi: “Mẹ có thích nhéo không ạ?”

Hướng Hiểu Ảnh gật đầu.

Bé Thời Li mới nói tiếp: “Vậy anh hai cũng thích nhéo đấy ạ.”

Hướng Hiểu Ảnh sững sờ.

Thời Li như biết mẹ định hỏi gì thì lập tức nói tiếp: “Li Li không đau đâu ạ.” Cậu nói dối một chút xíu nhưng mà cũng chỉ đau có một tẹo thôi: “Mẹ đừng lo lắng.”

Hướng Hiểu Ảnh không kìm được đáp một tiếng “Được”.

Khi Li Li ra đời, Thời Trình đang học cấp hai. Con trai ở độ tuổi này mới bước vào tuổi dậy thì, tính khí nóng nảy lại chẳng có mấy kiên nhẫn, tóm gọn lại trong bốn chữ: “Người chê chó ghét”.

Đã thế Li Li lại là đứa trẻ khiến người ta không bớt lo được, vì căn bệnh bẩm sinh nên chuyện làm vỡ bát, ném đồ lung tung, hất đổ thức ăn rồi khóc lóc ỉ ôi là chuyện cơm bữa.

Nhiều lần quá khiến Thời Trình khi ấy còn chưa hiểu chuyện đã quát tháo ầm ĩ ngay trước mặt Hướng Hiểu Ảnh, làm Li Li sợ đến mức ngơ ngác, nấc lên từng cơn rồi nôn thốc nôn tháo suốt hai ba ngày liền.

Kể từ đó Hướng Hiểu Ảnh rất ít khi để Thời Trình ở một mình với Li Li. Sau này Thời Trình lên cấp ba ở nội trú, chỉ cuối tuần mới về nhà nên thời gian tiếp xúc với em trai càng ít hơn.

Thái độ của Li Li đối với người anh hai này còn xa lạ hơn cả với dì Lưu.

Hướng Hiểu Ảnh vẫn luôn cho rằng quan hệ giữa hai anh em không tốt lắm.

Đúng là quan tâm tất loạn.

Cô gạt chuyện này ra sau đầu, hỏi: “Li Li đói bụng mới vào bếp à?”

Bé Thời Li gật đầu cái rụp: “Dạ!”

Hướng Hiểu Ảnh đứng dậy: “Thế lát nữa Li Li ăn cơm nhé?”

Bé Thời Li lại gật đầu: “Ăn cơm ạ.”

Phải mất một hai tiếng nữa dì Lưu mới nấu xong bữa tối, Hướng Hiểu Ảnh định pha tạm bình sữa cho con uống lót dạ. Cô với tay lấy hộp sữa bột xuống, chưa kịp mở nắp thì chân đã bị một cục bột sữa ôm chặt lấy.

Thời Li giơ tay lên cao: “Mẹ đưa cho Li Li được không ạ?”

Hướng Hiểu Ảnh dứt khoát từ chối: “Không được, nước nóng lắm.”

Thời Li lắc đầu: “Nhưng mà lúc nãy anh hai bảo sẽ giúp Li Li mà.”

Tay mở nắp hộp sữa của Hướng Hiểu Ảnh khựng lại.

Thời Trình đang ngả người trên chiếc ghế gaming đắt tiền, tay cầm máy chơi game diệt quái. Sau hai ba lần “game over” vì thao tác gà mờ của mình, cậu bực bội ném máy game lên bàn.

Còn bài tập về nhà thì cậu đã làm xong hết trước khi về còn so đáp án với thầy giáo rồi.

Đúng hết.

Thời Trình chán nản lướt điện thoại một lúc thì nghe thấy tiếng gõ cửa phòng, à không là tiếng đập cửa.

Nghe tiếng đập thì biết người bên ngoài đã rất cố gắng nhưng âm thanh phát ra vẫn rất nhỏ.

Thời Trình đứng dậy mở cửa, nhìn thẳng ra trước mặt chẳng thấy ai, mãi đến khi bên dưới vang lên tiếng nói: “Li Li ở đây mà.”

Cậu cúi xuống, thấy ngay một cái đầu nhỏ.

Nhóc con đang ngước lên nhìn nhưng Thời Trình vẫn không thấy mặt em đâu, bởi vì trong lòng Li Li đang ôm lỉnh kỉnh một đống đồ: Hộp sữa bột to hơn cả mặt, nách kẹp cái bình sữa nhỏ.

Trên nắp hộp sữa bột còn đặt chênh vênh một lon coca uống dở vẫn còn lạnh.

Là lon coca Thời Trình để quên trong bếp chưa cầm về.

Đống đồ này chồng lên cao gần bằng cả người Li Li rồi, nhìn thôi đã thấy thót tim.

Thời Trình nhíu mày, cầm lấy lon coca sau đó nhấc hộp sữa bột ra, chỉ để lại cái bình sữa nhỏ cho Li Li dễ cầm: “Sao thế?”

Giọng điệu lạnh lùng, nghe có vẻ hơi hung dữ.

Bé Thời Li mím môi: “Anh hai hứa giúp Li Li mà.” Cậu kéo kéo vạt áo Thời Trình: “Cô giáo bảo nói dối là hư đấy ạ.”

Thời Trình nhướng mày: “Ai bảo anh nói dối, có mỗi bình sữa chứ gì.” Cậu tỏ vẻ khinh thường chuyện cỏn con này.

Hướng Hiểu Ảnh đứng ở góc khuất nhìn Li Li được Thời Trình dắt vào phòng mới thở phào nhẹ nhõm. Bên cạnh cô là dì Lưu vừa đi chợ về: “Cô cứ yên tâm đi, tôi thấy hai anh em nó thân thiết lắm.”

Vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt Hướng Hiểu Ảnh dường như vơi đi vài phần: “Hình như Thời Trình với Li Li đều thích ăn sườn xào.”

Món sườn hấp thanh đạm, không nêm nếm quá nhiều gia vị, chỉ cho thêm chút cải muối và hành lá, một mình Thời Trình có thể đánh bay cả đĩa.

Dì Lưu cười: “Mua rồi mua rồi, tôi đi nấu ngay đây.”

Trong phòng.

Thời Trình bế Li Li đặt lên ghế gaming của mình, lon coca để trên bàn. Cậu mở hộp sữa bột, múc mấy thìa to tướng, gần đầy cả bình sữa của Li Li, sau đó cân nhắc một chút lại xúc bớt một thìa đổ ngược vào hộp.

Cậu đi đến cây nước nóng lạnh trong phòng, do dự một chút giữa vòi nóng và vòi lạnh, cuối cùng chọn nước sôi.

Thành bình sữa rất dày, cách nhiệt tốt nên Thời Trình không nhận ra có gì bất thường. Cậu lắc đều rồi đưa cho Thời Li: “Uống đi.”

Thời Li tuy trở về hình hài lúc nhỏ, suy nghĩ cũng trở nên non nớt nhưng kiến thức thường thức cơ bản thì vẫn còn.

Cậu không nhận lấy: “Cái này hổng uống được đâu.”

Thời Trình không tin: “Sao lại không uống được?” Cậu nghi ngờ vặn nắp bình, dốc một ít vào miệng nếm thử, chưa chạm môi đã vội rụt lại vì nóng, rít lên một tiếng “hà”, nuốt vội xuống rồi lầm bầm chửi thề hai chữ.

Li Li nghe không rõ.

Thời Trình đổ bình sữa vừa pha vào cốc của mình, múc lại mấy thìa sữa bột khác, lấy nước nóng rồi pha thêm một nửa nước lạnh. Lần này cậu tự mình nếm thử trước.

Bé Thời Li ngơ ngác nhìn Thời Trình lại đổ bình sữa đó đi, khó hiểu gọi: “Anh hai?”

Ngọt quá.

Thời Trình cứng cổ, chẳng nói chẳng rằng lại pha bình khác.

Lần này thì nhạt toẹt.

Thời Trình đã tự rót đầy hai cốc sữa to tướng cho mình rồi, lần đầu tiên cậu cảm thấy bộ não thông minh của mình lại gặp khó khăn với một việc đơn giản như thế này, vô lý hết sức.

Bé Thời Li lẳng lặng ôm hộp sữa bột lên, giơ cao bằng cả hai tay: “Anh hai, tờ hướng dẫn ạ.”

Thời Trình: “...”

“Biết rồi.”

Cậu cau có đáp một tiếng.

Lần thứ tư, Thời Trình làm theo từng bước trong tờ hướng dẫn pha xong một bình sữa, nếm thử mùi vị, thở phào nhẹ nhõm, đắc ý đặt xuống bàn trước mặt bé Thời Li, giả vờ thản nhiên: “Uống đi.”

Trước Tiếp