Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 4

Trước Tiếp

“Lỗi tại tôi, do tôi mềm lòng nên hai hôm nay tôi không cho Li Li uống thuốc.” Hướng Hiểu Ảnh ngồi trên băng ghế bên ngoài phòng khám, che mặt nói: “Thằng bé bảo không muốn uống, tôi liền...”

Cô hít sâu một hơi, không nói thêm gì nữa.

Chị Phương nghe xong cũng không kìm được hít một hơi lạnh. Chị vốn tưởng hôm nay Ảnh đưa Li Li đến bệnh viện là vì lý do như mọi khi.

Tuy hơi đột ngột nhưng những tình huống bất ngờ của Li Li trước đây cũng chẳng hiếm gặp, ai ngờ đâu lại là vì nguyên do này.

“Em hồ đồ quá.” Chị Phương ném túi xách lên ghế, ngồi xuống bên cạnh, một lúc sau mới vỗ vai Hướng Hiểu Ảnh: “Không sao, chẳng phải em đã kịp thời đưa Li Li đến chỗ bác sĩ Trần rồi sao?”

“Cứ nghe kết quả lát nữa xem sao đã, em đừng vội.”

Hướng Hiểu Ảnh nhìn chằm chằm cánh cửa phòng khám đóng kín, tháo kính râm xuống để lộ đôi mắt mệt mỏi:

“Lúc nãy tôi nhận được điện thoại của cô giáo Lương, cô ấy bảo mấy hôm nay ở nhà trẻ Li Li chẳng chịu để ý đến ai cả.”

“Cô ấy hỏi Li Li tại sao không chơi cùng các bạn, thằng bé chỉ bảo là thích ở một mình.”

Hướng Hiểu Ảnh quay sang nhìn chị Phương: “Không biết có phải do tôi nghĩ nhiều không nhưng mấy hôm nay Li Li ở nhà rất ngoan, vậy mà tôi lại muốn nói với con rằng...” Cô ngập ngừng một chút: “Thằng bé không cần phải ngoan như thế.”

Không cần phải quá nghe lời, cứ làm phiền cô nhiều hơn một chút, chứ không phải tỏ ra như thể chuyện gì cũng có thể tự làm được, không cần đến sự giúp đỡ của người mẹ này.

Li Li mới có tí tuổi đầu thôi mà.

Hướng Hiểu Ảnh cảm thấy bất lực: “Tôi sợ cứ thế này, liệu Li Li có không muốn ở bên cạnh tôi nữa không.”

Chị Phương vỗ vai cô an ủi: “Không đâu.” Cửa phòng khám lúc này mở ra, chị Phương liếc nhìn thấy bác sĩ Trần bước ra, bèn nói tiếp: “Chị không làm phiền em nữa, em vào nói chuyện kỹ với bác sĩ Trần đi.”

“Đừng nghĩ ngợi linh tinh.”

Chị Phương đẩy nhẹ cô một cái.

Hướng Hiểu Ảnh mượn đà đứng dậy, tiếng giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch nghe nặng nề: “Bác sĩ Trần, tình hình của Li Li thế nào rồi?”

Bác sĩ Trần ra hiệu cho cô nhìn vào bên trong.

Hướng Hiểu Ảnh đứng ở cửa nhìn vào.

Cục bột trắng còn chưa cao đến đùi người lớn đang lọt thỏm giữa đống gối ôm trên sô pha, khoanh đôi chân ngắn cũn cỡn, tay ôm một con búp bê bông chibi chỉ to bằng bàn tay.

Trước mặt cậu nhóc là một đống quần áo búp bê, bé Thời Li đang rất chăm chú phối đồ cho con búp bê bông trên tay.

Con búp bê đó nhìn thì nhỏ nhưng cũng to gần bằng mặt cậu rồi, cậu phải dùng cả hai tay giữ lấy, chậm chạp mặc quần áo cho nó.

Bác sĩ Trần ý tứ khép cửa lại, hạ thấp giọng:

“Cái đó gọi là doll, giới trẻ bây giờ có vẻ thích lắm, tôi cũng không rành, chỉ mua đại vài con để ở đây thôi.”

Anh dẫn Hướng Hiểu Ảnh ra xa cửa một chút:

“Li Li nhìn thấy, có vẻ thích thú nên tôi để bé chơi.”

“Mẹ bé Thời Li, chị có để ý không? Khi Li Li phối đồ không phải làm bừa đâu, màu sắc, phong cách đều rất đồng nhất, bé có tư duy thẩm mỹ riêng đấy.”

Hướng Hiểu Ảnh ngẩn người, giọng nói có chút khô khốc: “Ý anh là sao?”

Bác sĩ Trần mỉm cười:

“Vừa nãy bé bảo là do mấy trò chơi ở nhà trẻ ngốc nghếch quá, các bạn khác lại ồn ào, bé thích đọc sách hơn nên mới cứ thui thủi một mình.”

Anh nói chậm rãi nhưng chắc chắn:

“Li Li là một đứa trẻ rất thông minh.”

Thời Li tuy vì đổi sang cơ thể mới nên ký ức và tư duy có phần mơ hồ, chậm chạp, đến mặt chữ cũng không nhận hết nhưng so với những đứa trẻ ba tuổi cùng trang lứa, cậu chắc chắn thuộc nhóm thông minh.

Bác sĩ Trần tiếp lời: “Có lẽ, tình trạng của bé không phải đang xấu đi mà là đang dần chuyển biến tốt lên.”

Hướng Hiểu Ảnh lùi lại hai bước, không dám tin vào tai mình: “Anh nói gì cơ?”

Bác sĩ Trần nói:

“Theo quy trình thì Li Li cần phải làm một cuộc kiểm tra toàn diện nhưng bé vốn rất sợ những loại máy móc đó. Vì để ổn định tâm lý cho Li Li, tôi đề nghị nên quan sát thêm vài ngày nữa.”

Anh suy nghĩ một chút rồi nói thêm:

“Đơn thuốc cũ không cần cho Li Li uống nữa, đợi trạng thái bé tốt hơn một chút, đến kiểm tra xong tôi sẽ kê đơn mới.”

“Được, được.” Hướng Hiểu Ảnh liên tục nói “được” sau đó lại lo lắng hỏi: “Vậy còn vấn đề của Li Li ở nhà trẻ thì sao?”

Bác sĩ Trần nói: “Cho bé chuyển lên lớp lớn hơn, hoặc cứ để bé ở nhà chơi.” Anh thở dài: “Chị hãy dành nhiều thời gian trò chuyện, đưa bé đi chơi nhiều hơn. Nếu chị bận công việc thì nhờ người nhà chăm sóc thêm cũng được.”

Hướng Hiểu Ảnh có rất nhiều phim nổi tiếng, bác sĩ Trần đương nhiên nhận ra cô cũng hiểu cô đang ở đỉnh cao sự nghiệp nên khó sắp xếp thời gian chăm con. Anh không hề trách cứ mà chỉ khuyên nhủ nhẹ nhàng.

Hướng Hiểu Ảnh hít sâu một hơi, tỏ ý đã hiểu.

Bác sĩ Trần nhìn đồng hồ: “Lát nữa tôi còn một bệnh nhân nữa, không làm phiền chị nữa nhé. Cứ để Li Li chơi ở đây thêm một lúc cũng không sao đâu.”

Hướng Hiểu Ảnh vội vàng nói: “Cảm ơn bác sĩ Trần nhiều lắm, lát nữa tôi sẽ thanh toán phí ngoài giờ.”

Bác sĩ Trần xua tay cười: “Tôi không tính phí đâu. Li Li đáng yêu quá mà.”

Đợi bác sĩ Trần đi rồi, Hướng Hiểu Ảnh vẫn chưa hoàn hồn, chị Phương đi đến sau lưng cô gọi: “Ảnh? Ảnh ơi!”

Hướng Hiểu Ảnh nắm chặt tay chị Phương: “Chị Phương, chị nghe thấy không, bác sĩ Trần bảo Li Li đang tốt lên.”

Vừa nãy hai người nói chuyện ngay trước mặt, chị Phương đương nhiên nghe rõ mồn một. Chị cũng thở phào nhẹ nhõm theo Hướng Hiểu Ảnh, đầu óc bắt đầu tính toán:

“Nghe rồi nghe rồi, giờ thì em yên tâm rồi nhé? Hôm nay bối cảnh đã dựng rồi, hay là để chị nói với đạo diễn giữ lại đến tối quay bù?”

Chị Phương hỏi tiếp: “Em đưa Li Li về nhà xong rồi qua đoàn phim luôn nhé?”

Hướng Hiểu Ảnh xua tay: “Ở nhà giờ không có ai, Li Li cần người chơi cùng.”

Chị Phương ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi: “Ảnh này, thế kịch bản chương trình kia, em còn hứng thú không?”

Hướng Hiểu Ảnh nhớ lại: “Cái show thực tế mẹ con ấy hả?”

Chị Phương gật đầu, quay người lục túi xách lấy ra một tập hồ sơ đã đóng gáy cẩn thận: “Em xem đi, đây là danh sách những khách mời được mời tham gia đấy.”

“Đầu tiên là một bé gái, mấy hôm trước vừa nổi như cồn nhờ thắng giải cuộc thi thơ ca. Hai đứa bé sau tuy không nhỏ như Li Li nhưng cũng rất hiểu chuyện. Cuối cùng là con nhà họ Cố, tầm bốn năm tuổi gì đó, chỉ có thằng bé đó là hơi nghịch ngợm còn lại đều ổn cả.”

“Chẳng phải Li Li không muốn đi nhà trẻ sao? Cho thằng bé tham gia chương trình để kết thêm bạn bè cũng tốt, em lại có thêm thời gian ở bên con.”

Chị Phương cũng đã tốn không ít công sức, biết được show thực tế về gia đình đang hot lại nghĩ đến tình trạng của Li Li nên đã cố gắng moi được danh sách khách mời từ chỗ đạo diễn.

Chị cũng chẳng cần biết Hướng Hiểu Ảnh cuối cùng có đồng ý hay không, cứ tìm hiểu kỹ càng mọi chuyện trước đã sau đó để Ảnh tự quyết định.

Hướng Hiểu Ảnh nắm chặt mấy tờ giấy trắng trong tay: “Để tôi suy nghĩ đã.”

Không phải cô không muốn đi mà là vừa đóng phim vừa tham gia show thực tế, nếu ký hợp đồng chương trình này thì sẽ bận tối mắt tối mũi.

Chị Phương như đi guốc trong bụng cô, bèn nói thêm: “Đến lúc đó nếu em bận quá, người nhà em ai thay thế dắt bé đi một hai hôm cũng được mà. Trong hợp đồng ghi rõ rồi, miễn là người giám hộ là được.”

“À đúng rồi, thằng nhóc Thời Trình hôm nay được nghỉ học về nhà rồi đấy phải không?”

Nhắc đến chuyện này, chị Phương cũng không giục Hướng Hiểu Ảnh tối nay đi quay bù nữa, bảo cô tối nay cứ ở nhà chơi với gia đình còn mình thì tự bắt xe về.

Trong phòng khám.

Thời Li thay cho búp bê bông mấy bộ quần áo liền, mãi sau mới chậm chạp nhận ra mình đã ở đây một mình rất lâu rồi mà chẳng ai đến tìm.

Cứ như thể cậu bị bỏ quên ở đây vậy.

Thời Li rũ mắt, xếp gọn mười mấy bộ quần áo búp bê trước mặt, đặt ngay ngắn trên ghế sô pha sau đó đặt con búp bê lên trên cùng.

Sau đó cậu xoay người, định trèo xuống khỏi ghế.

Vì nhóc con còn thấp quá nên bé Thời Li chỉ có thể duỗi đôi chân ngắn cũn cỡn từ từ trượt xuống, cả người tròn vo rơi “bịch” xuống đất.

Sàn nhà trải thảm lông dày nên không đau chút nào.

Bé Thời Li phủi phủi tay, lồm cồm bò dậy sau đó lặng lẽ đi đến cửa. Cậu kiễng chân giơ tay lên cao hết cỡ mới chạm tới tay nắm cửa lại phải nhún chân nhảy lên ấn xuống.

“Cạch” một tiếng.

Cửa mở ra.

Hướng Hiểu Ảnh nghe thấy tiếng động liền quay lại nhìn.

Li Li đứng ở cửa, lẳng lặng nhìn cô rồi chủ động đi tới nắm lấy tay mẹ, giọng nói non nớt nhỏ xíu: “Mẹ ơi.”

Hướng Hiểu Ảnh ngồi xổm xuống: “Sao Li Li không chơi thêm lúc nữa?”

Bé Thời Li lắc đầu: “Con hổng chơi nữa.” Cậu mím môi, đôi mắt đen láy tròn xoe: “Con nhớ mẹ.”

Nên cậu mới chủ động đi ra tìm, ngoan ngoãn nắm lấy tay mẹ.

Giọng Hướng Hiểu Ảnh nghẹn lại, cô bỗng nhiên nói: “Xin lỗi Li Li, lần sau mẹ sẽ không để con ở một mình lâu như vậy nữa.”

Mắt Li Li sáng lên, cậu khẽ gật đầu.

Trên đường về nhà, Thời Li ngủ thiếp đi trên xe, đến khi tỉnh dậy thì đã thấy mình được bế vào nhà họ Thời rồi.

Cậu tung tấm chăn nhỏ đắp trên người ra, bò dậy nhìn quanh.

Hình như cậu đang nằm trên ghế sô pha giường ở phòng khách tầng một. Lúc này tầng một vắng tanh, chỉ có mỗi mình cậu. Bé Thời Li ngước đầu nhìn đồng hồ treo tường.

Vẫn chưa đến giờ cơm tối.

Nhưng Thời Li nhìn cái bụng nhỏ của mình, xoa xoa rồi thì thầm: “Mày đừng kêu nữa, hổng có cơm cho mày ăn đâu.”

Li Li bị đói làm cho tỉnh giấc.

Cậu ngồi lại xuống ghế cố nhịn nhưng cái bụng cứ réo “ùng ục” mãi không thôi. Cậu đành chậm chạp trèo xuống.

Rõ ràng bé Thời Li đã nắm được kỹ thuật trèo xuống ghế, cậu trượt người ngã uỵch xuống thảm một cách điệu nghệ sau đó lồm cồm bò dậy, định hướng một chút rồi mới đi về phía nhà bếp.

Vừa đến cửa bếp, cậu đã sững lại.

Trong bếp có người.

Không phải dì Lưu mà là một thiếu niên khoảng mười mấy tuổi, mặc bộ đồng phục rộng thùng thình, khóa kéo cũng chẳng thèm kéo lên tử tế, mái tóc đen rối bù. Cậu thiếu niên đang khom lưng lục lọi gì đó trong tủ lạnh.

Thời Trình tìm nửa ngày trời, tặc lưỡi “chậc” một tiếng đầy bất mãn. Cái hại của việc ít khi ở nhà là đống đồ ăn vặt cậu mang về từ cuối tuần trước, đến cuối tuần này quay lại đã thấy bị dọn sạch bách.

Cuối cùng cậu đành vớ lấy lon coca ướp lạnh, một tay bật nắp lon, tay kia đóng cửa tủ lạnh lại. Vừa xoay người lại, cậu đã chạm mặt một cục bột nhỏ đang ngước đầu ngơ ngác nhìn mình.

Thời Li ngẫm nghĩ một chút, không lên tiếng.

Cậu không nhớ rõ đây là người anh nào.

Cuối cùng khi thấy đối phương nhướng mày vẻ lạnh lùng, cậu mới xác định được, đây là biểu cảm đặc trưng của anh hai cậu.

Thời Li chưa từng thấy anh hai lúc trẻ măng thế này. Ấn tượng cuối cùng của cậu trước khi chết là Thời Trình - một nghiên cứu viên quanh năm suốt tháng giam mình trong viện nghiên cứu.

Cậu là Omega, dù là với người thân cũng phải giữ khoảng cách với Alpha, hơn nữa Thời Li lại cách tuổi các anh chị quá nhiều.

Quan hệ giữa họ ngoài việc là anh em ruột thịt ra thì chỉ gói gọn trong hai chữ: Không thân.

Thời Li đang mải hồi tưởng thì bỗng thấy má mình bị nhéo một cái, hoàn hồn lại đã thấy thiếu niên tuấn tú đang ngồi xổm trước mặt mình.

Thời Trình sau khi xác định ở đây chỉ có mình và Thời Li liền giơ tay còn lại lên, ôm lấy mặt Thời Li rồi ra sức vò, miệng tặc lưỡi: “Nhóc con cũng không biết gọi một tiếng anh à.”

Bé Thời Li bị vò đầu béo má đến mức đầu óc quay cuồng, cậu giơ tay nhỏ định gạt tay Thời Trình ra. Vì bị bóp má nên giọng nói méo xệch nhưng cậu vẫn rất ngoan ngoãn gọi một tiếng:

“En hai.”

Là anh hai nha.

Thời Li thầm sửa lại trong lòng.

Trước Tiếp