Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Li Li chọn một con ngựa gỗ màu hồng phấn, Thời Trình bế em lên, sợ em ngồi không vững nên đặc biệt cầm hai tay nhỏ của em vòng qua cổ ngựa, dặn dò: “Ôm chặt vào.”
Li Li gật đầu.
Thời Trình với vẻ mặt đầy miễn cưỡng, trèo lên con ngựa gỗ màu mè lòe loẹt ngay bên cạnh. Vòng quay bắt đầu chuyển động, tiếng nhạc vui nhộn cũng vang lên.
Thời Trình bất chợt quay sang nhìn Li Li.
Nhóc con đang ngửa cổ ngắm nhìn mái che lộng lẫy của vòng quay ngựa gỗ, ánh đèn lung linh phản chiếu lên gương mặt bầu bĩnh, đôi mắt đen láy sáng lấp lánh.
Khóe miệng cậu bé cong lên, lộ ra lúm đồng tiền bé xíu.
Tự nhiên Thời Trình cảm thấy việc trông trẻ cũng không tệ lắm.
Chuyến đi công viên giải trí này không uổng phí, trò chơi này cũng không nhàm chán như cậu tưởng cũng khá thú vị đấy chứ.
Tiếp theo, Thời Trình dựa vào bản đồ của chị gái lạ mặt, dẫn Li Li chơi hết trò này đến trò khác cho đến khi trời tối mịt.
Trước khi đi, Hướng Hiểu Ảnh đã bỏ vào ba lô của Li Li một bình nước. Cậu bé ôm cái bình nhỏ chưa bằng bàn tay Thời Trình, lẽo đẽo theo sau anh, vừa đi vừa cắn ống hút uống từng ngụm nhỏ.
Thời Trình cũng mua một chai nước, đứng cạnh thùng rác ngửa cổ tu một hơi hết sạch, vặn nắp rồi ném vỏ chai vào thùng.
Con đường nhỏ dẫn ra khỏi công viên khá vắng vẻ, những ngọn đèn đường vàng vọt trải dài tít tắp, gió đêm hiu hiu thổi mang theo chút se lạnh.
Thời Trình ngồi xổm xuống, vặn nắp bình nước rỗng của Li Li, cất vào ba lô cho em: “Muốn anh dẫn đi ăn bữa tiệc lớn không?”
Li Li lắc đầu: “Dì nấu cơm ở nhà rồi ạ, không về ăn mẹ và dì sẽ buồn lắm.”
Thời Trình tưởng tượng cảnh Hướng Hiểu Ảnh ngồi ăn cơm một mình trong phòng ăn rộng lớn, miễn cưỡng đồng ý: “Cũng được, lần sau anh dẫn đi bù.”
Cậu xoa đầu Li Li: “Đợi lần sau em cao thêm chút nữa, anh lại dẫn đi chơi tiếp.”
“Anh muốn Li Li đi chơi ạ?” Li Li không ngờ anh hai bận rộn trong ký ức của mình lại có ngày đi công viên giải trí, cậu nhớ lại dáng vẻ lóng ngóng xem bản đồ trên điện thoại của anh lúc nãy.
Thời Trình: “Tất nhiên rồi.”
Li Li đoán: “Vậy là vì muốn Li Li vui nên anh mới đặc biệt dẫn Li Li đến những chỗ Li Li không được vào chơi ạ?”
Bị nói trúng tim đen, Thời Trình ho khan một tiếng, định chối bay chối biến nhưng khi nhìn vào đôi mắt đen láy sáng ngời đầy hy vọng của nhóc con dưới ánh đèn đường vàng vọt...
Thời Trình ngẩn người một chút rồi bật cười tự giễu, cậu chống cằm, vò rối mái tóc đen của em: “Đúng thế.” Cậu thừa nhận một cách hào phóng: “Là muốn làm em vui đấy.”
Có gì mà không dám thừa nhận với một đứa nhóc con chứ?
Hơn nữa, cậu và Thời Li là anh em ruột mà.
Thời Trình nói nhỏ: “Nhưng lần đầu anh đưa em đi chơi nên cũng hơi ngốc nghếch một tí, lần sau sẽ không thế nữa đâu.”
Li Li đột nhiên đề nghị: “Anh ơi, anh cho Li Li bay lên cao được không ạ?”
Thời Trình ngơ ngác.
“Giống như lúc ở nhà anh bế Li Li lên cao ấy ạ.” Li Li quay lưng về phía Thời Trình thì thầm: “Mẹ không biết đâu.”
Cậu không mách mẹ thì anh sẽ không bị mắng đâu.
Thời Trình thử luồn tay xuống nách nhóc con, nhấc bổng lên: “Thế này hả?”
Cậu giơ em lên cao quá đầu.
Bỗng nhiên bị nhấc lên cao khiến Li Li hơi sợ, cậu đung đưa đôi chân ngắn đang lơ lửng nhưng khi cúi xuống thấy người bế mình là anh hai thì nỗi sợ tan biến.
Cậu nghiêm túc nói: “Đúng rồi ạ, chính là thế này.”
“Thế này Li Li không cần ngồi tàu lượn siêu tốc cũng bay lên được rồi.” Nhóc con dang rộng đôi tay ngắn ngủn ra như đôi cánh máy bay non nớt.
“Anh xem này, bay bay!”
Thời Trình cũng mới mười mấy tuổi đầu, chưa thành niên, tính ra cũng chẳng người lớn hơn Li Li là bao. Cậu nhướng mày, lẩm bầm một câu gì đó: “Sao mà đáng yêu thế không biết?”
Cưng chết đi được.
Giọng nói quá nhỏ, bị gió cuốn đi mất, Li Li nghe không rõ, quay đầu lại hỏi: “Anh ơi?”
Giây tiếp theo, Li Li thấy cảnh vật trước mắt vụt qua vùn vụt. Chưa kịp định thần thì cậu đã được anh bế chạy đi.
Gió đêm rít bên tai: “đôi cánh” non nớt chao đảo trong gió nhưng vòng tay ôm lấy cậu vẫn rất vững chãi.
Đôi mắt đen láy cong lên như vầng trăng khuyết: “Anh hai giỏi quá đi~” Tiếng cười lanh lảnh vang xa theo gió.
“Ngốc xít.” Thời Trình chạy một mạch ra cổng công viên, đứng bên đường đợi xe, ôm nhóc con một lúc lâu mới thốt ra hai từ.
Li Li phản bác: “Chẳng phải anh hai là người thông minh nhất sao ạ?”
Thời Trình sững người.
“Anh hai không có ngốc đâu.”
Li Li bắt chước Thời Trình, dùng bàn tay nhỏ vỗ vỗ lên đầu anh.
Về đến nhà họ Thời đã gần tám giờ tối. Hướng Hiểu Ảnh đang ngồi trên sô pha phòng khách, vừa uống trà hoa vừa đọc kịch bản.
Cửa chính đột ngột mở ra, cô ngước mắt nhìn lên.
Thời Trình dắt tay Li Li bước vào, cậu cúi đầu thì thầm gì đó với em, nhóc con chốc chốc lại gật gù ra chiều nghiêm túc lắm.
Hướng Hiểu Ảnh ngẩn ra một lúc, suýt tưởng mình nhìn nhầm. Dì Lưu đứng bên cạnh cười nói: “Cô Ảnh xem kìa, hai anh em nó chơi với nhau vui chưa.” Dì hớn hở: “Tôi đã bảo mà, cứ để hai anh em nó tiếp xúc nhiều vào.”
Hướng Hiểu Ảnh mỉm cười: “Ăn cơm thôi.”
Dì Lưu đứng dậy: “Để tôi đi bưng đồ ăn nóng ra.”
Hướng Hiểu Ảnh cũng đứng dậy đi tới: “Sao về muộn thế con?”
Thời Trình đang định trả lời thì Li Li đã nhanh nhảu nói đỡ: “Là do Li Li muốn đi công viên chơi nên anh mới đưa đi đấy ạ.” Nói xong cậu mới thấy mình có vẻ hơi “giấu đầu hở đuôi”, vội vàng bịt miệng đầy hối hận.
Hướng Hiểu Ảnh bật cười: “Mẹ có cấm anh đưa con đi chơi đâu nào.”
Mắt Li Li sáng rực: “Thật ạ?”
Hướng Hiểu Ảnh đổi giọng: “Thời Trình, con đưa em đi xa thế mà không nói tiếng nào, tin nhắn cũng không xem, nếu mẹ không hỏi chú Lý thì...”
Thời Trình bực dọc: “Được rồi được rồi, lần sau con sẽ nhớ báo trước với mẹ, được chưa ạ?” Cậu buông tay Li Li ra, đi thẳng vào phòng ăn, ngồi phịch xuống ghế: “Dì Lưu ơi, tối nay ăn gì thế ạ?”
Tiếng dì Lưu vọng ra từ bếp: “Dì bưng ra ngay đây.”
Ở bên này, Li Li đứng khép nép: “Mẹ đừng giận nhé là Li Li muốn đi chơi mà.”
Hướng Hiểu Ảnh ngồi xuống, hít hà: “Sao người anh con toàn mùi mồ hôi thế kia, hai anh em hôm nay đi đâu thế?”
Li Li cúi xuống ngửi cổ áo mình: “Li Li cũng hôi ạ?”
Hướng Hiểu Ảnh bế con lên: “Đâu có, Li Li thơm lắm, vẫn còn mùi sữa tắm hôm qua đấy, chỉ có anh con là hôi thôi.”
Thời Trình: “...”
Thời Trình: “Mẹ, con chưa điếc đâu nhé.” Nói xong cậu cũng cúi xuống ngửi áo mình, vẻ mặt ghét bỏ đứng dậy, nói vọng vào bếp: “Dì ơi! Dì phần cơm cho con nhé, con lên lầu tắm cái đã.”
Hướng Hiểu Ảnh nhíu mày: “Ăn xong rồi tắm.”
Thời Trình tặc lưỡi, bướng bỉnh định đi ra khỏi phòng ăn.
Dì Lưu vừa lúc bưng cơm ra, đặt một bát vào chỗ ngồi chủ tọa: “Cô Ảnh xem lượng cơm thế này đủ chưa, tôi sợ cô lại giảm cân.”
Hướng Hiểu Ảnh bế Li Li vào: “Vừa đủ rồi, cứ thế đi.”
Bước chân Thời Trình khựng lại: “Mẹ, mẹ chưa ăn tối ạ?”
Hướng Hiểu Ảnh “ừ” một tiếng, không nói gì thêm.
Khi cô bế Li Li lướt qua người Thời Trình, Li Li vươn tay kéo nhẹ gấu áo phông của anh thì thầm: “Anh ăn cơm đi.”
Thời Trình lẳng lặng sờ mũi, quay lại ngồi xuống ghế.
Hướng Hiểu Ảnh lấy khăn ướt lau tay và mặt cho Li Li rồi mới đặt cậu vào ghế ăn trẻ em.
Li Li đi chơi cả ngày đói meo, mắt sáng rực chờ cơm.
Bỗng nhiên, cậu thấy dì Lưu đặt lên bàn ăn của mình một cái bát sứ hình chú hổ con, trên miệng bát còn có hai cái tai tròn vo, đĩa ăn cũng bằng sứ in hình chú heo màu hồng.
Li Li ngẩn người, ngước mặt lên: “Dì ơi dì lấy nhầm rồi ạ, bát của Li Li không phải cái này.”
Dì Lưu cười: “Không nhầm đâu con là cái này đấy.”
Li Li chậm chạp nhận ra: “Li Li được đổi bát mới ạ?”
Thời Trình xen vào: “Đáng lẽ phải đổi từ lâu rồi, làm gì có cái bát nhựa dính chặt xuống bàn cạy mãi không ra thế kia, con cho cún ăn cũng chẳng đến mức đấy.”
Hướng Hiểu Ảnh cau mày, giọng lạnh tanh: “Thời Trình.”
Thời Trình khựng lại: “Được rồi, con im.”
Li Li lo lắng: “Mẹ với anh đừng cãi nhau, Li Li ăn bát nào cũng được mà.”
Hướng Hiểu Ảnh quay sang con, nghiêm túc nói: “Nếu Li Li mà hất đổ bát nữa là phải dùng lại bát cũ đấy, biết chưa con?”
Li Li gật đầu cái rụp: “Con sẽ không làm đổ bát đâu ạ.”
Được đổi bát mới, Li Li ăn uống rất cẩn thận. Cậu cầm thìa xúc cơm, thỉnh thoảng lại sờ sờ cái bát sứ hình hổ con láng mịn, chọc chọc vào tai hổ.
Cậu thích cái bát mới này lắm.
Thời Trình nhìn em vài lần rồi lại quay sang vừa ăn vừa nghịch điện thoại. Thằng bạn chơi game cùng hôm qua đã kh*ng b* tin nhắn cậu cả buổi chiều:
[Đại ca??? Mày giải thích hộ tao cái file trong nhóm lớp với???]
[Sao mày lại chọn ban Sinh?]
[Chẳng phải mày bảo chỉ chọn Lý Hóa thôi à, đứa nào ngu mới chọn full ban Tự nhiên sao?]
[Làm tao phải lật đật tìm thầy chủ nhiệm đổi theo mày, cái đồ phản bội!]
[À khoan, học kỳ trước mình chọn khối 3+1+2, học kỳ này có thi Sinh đâu mà mày đòi học?]
[Anh giai ơi, rep tin nhắn hộ cái!]
Thời Trình nhai miếng thịt, gõ chữ trả lời: [Đăng ký lớp học thêm đi, tao vừa liên hệ gia sư tối qua rồi, đi cùng không?]
Bên kia rep ngay lập tức: [Bao giờ?]
Thời Trình: [Mai, học liền tù tì nửa tháng, học sớm nghỉ sớm.]
Bên kia: [Không đi chơi nữa à?]
Thời Trình: [Mày biết tao đăng ký lớp tử thần nào không? Đến lúc đấy thời gian ăn còn chẳng có chứ ở đó mà chơi với bời?]
[Thế mày chọn Sinh làm gì?]
[Chả biết, xem thử có năng khiếu học Y không, không thì cứ theo lộ trình cũ, chọn bừa ngành Toán Lý nào đó rồi nằm thẳng cẳng thôi.]