Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 22

Trước Tiếp

“Li Li có kết được bạn mới trong chương trình không?” Bác sĩ Trần rót một cốc nước ấm ở cây nước nóng lạnh, đặt lên bàn trước mặt nhóc con tóc đen rồi hỏi.

Anh ngồi xuống chiếc ghế sô pha đơn đối diện.

Nhóc con gật đầu: “Có ạ.”

Câu trả lời quá ngắn gọn.

Bác sĩ Trần đổi câu hỏi khác: “Vậy trong lúc ghi hình, Li Li có chuyện gì vui không?”

Li Li ngẫm nghĩ, xòe ngón tay ra đếm: “Tặng hoa cho mẹ nè, mẹ bảo mẹ thích quà của Li Li lắm, các anh chị nhận được quà của Li Li cũng vui lắm ạ...”

Bác sĩ Trần ngắt lời: “Li Li à, chú đang hỏi chuyện làm cháu vui cơ mà.”

Li Li mím môi: “Nhưng mà Li Li thấy quà mình tặng được mọi người thích thì Li Li cũng vui lắm ạ.”

Hoa Li Li hái được mẹ mang về nhà, c*m v** lọ thủy tinh trong suốt, vẩy thêm tí nước cho tươi, đặt trang trọng trên bàn phòng khách.

Sáng nay lúc được anh hai bế ra ngoài cậu đã nhìn thấy rồi.

Lúc chương trình kết thúc, chia tay các bạn nhỏ khác, anh Tiểu Dục cứ ôm khư khư quả bóng đá không buông, anh Tiểu Trạch cũng đeo cái kính râm lật nắp cậu tặng.

Kính râm trẻ em hình thù ngộ nghĩnh khiến anh Cố Tiểu Trạch trông bớt dữ dằn hơn hẳn.

Bác sĩ Trần có chút bất lực: “Thôi được rồi, vậy Li Li có muốn tiếp tục tham gia chương trình này không?”

Li Li do dự một chút rồi gật đầu.

Bác sĩ Trần hỏi: “Có thể cho chú biết lý do không?”

Li Li đáp: “Vì cháu muốn cho một anh biết là cháu không có vứt món quà anh ấy tặng đi đâu ạ.”

Đợi cuộc trò chuyện kết thúc, bác sĩ Trần ra ngoài gọi Thời Trình vào đón Li Li. Đợi hai anh em đi khỏi, anh khẽ nhíu mày, thở dài đổ cốc nước trên bàn đã nguội ngắt từ bao giờ mà chưa vơi đi ngụm nào.

Thời Trình bế Li Li lên xe, cẩn thận thắt dây an toàn cho em rồi mới vòng qua ghế bên kia ngồi. Cậu nhắn vài tin báo cáo tình hình cho Hướng Hiểu Ảnh:

[Bác sĩ bảo Li Li có thể tiếp tục tham gia show đó.]

[Hình như nó hơi sợ đám đông à?]

[Mẹ này, trước đây Li Li ở nhà trẻ hay quanh nhà có bạn bè gì không?]

Nhà họ Thời nằm trong khu biệt thự cao cấp, Thời Trình lớn lên ở đây cũng có vài thằng bạn nối khố sống quanh đó.

Suy bụng ta ra bụng người, cậu nghĩ em trai mình chắc cũng phải có bạn chứ?

[Mẹ có hay đưa Li Li ra ngoài chơi không?]

[Không kê thuốc cũng không kiểm tra cụ thể, video đưa cho bác sĩ xem rồi, con mang USB đi đấy, mẹ yên tâm.]

“Tiểu Trình này, về thẳng nhà luôn hả con?” Chú Lý tài xế nhìn qua gương chiếu hậu hỏi.

Thời Trình lúc này mới bỏ điện thoại xuống: “Lu bu quá con quên mất. Chú Lý đợi con nghĩ tí đã.” Cậu quay sang nhìn nhóc con tóc đen bên cạnh: “Anh đưa em đi chơi nhé?”

Li Li đang ngồi buồn chán cạy móng tay, nghe vậy thì ngẩn người: “Anh đưa Li Li đi chơi ạ?”

Ngạc nhiên không phải vì được đi chơi mà là được đi cùng anh hai.

Thời Trình nhướng mày: “Nói đi, muốn đi đâu?”

Li Li do dự: “Li Li về nhà thôi ạ, anh bận mà.”

Trong ký ức của cậu, anh hai học cấp ba rồi, bận rộn lắm, bài tập làm mãi không hết, đề thi giải mãi không xong, học thêm tối ngày, có mấy trường nghiêm khắc thì cuối tuần cũng phải đi học.

So ra thì trường học Omega nhẹ nhàng hơn nhiều, họ chỉ cần nghĩ làm sao nướng bánh ngon hơn là được.

Lần nào Thời Li cũng đứng nhất.

Bếp ở nhà chất đầy dụng cụ làm bánh của cậu nhưng bánh làm ra phần lớn là cậu tự ăn hết. Hồi dì Lưu còn làm, dì hay ăn giúp cậu, vừa ăn vừa khen cậu làm ngon.

Thời Trình búng nhẹ vào trán nhóc con: “Bận cái gì mà bận, anh mày được nghỉ rồi, thi xong từ hai hôm trước rồi.”

Li Li ôm trán, khẽ “a” một tiếng: “Anh không phải đến trường nữa ạ?”

Thời Trình gác tay ra sau đầu: “Đúng rồi.”

Không cần chiều chủ nhật bắt xe đến trường, tối thứ sáu mới được về nữa, một tháng ở nhà chưa được nổi tám ngày.

Thời Trình khoe khoang: “Anh mày không cần đi học cũng đứng nhất khối nhé.”

Li Li trầm trồ: “Oa, anh giỏi quá.”

Thời Trình đắc ý nhướng mày, hỏi lại: “Muốn đi đâu?”

Nhóc con lắc đầu: “Li Li không biết ạ.”

Thời Trình: “Thế anh chọn nhé?”

Nhóc con gật đầu.

Nói đến chỗ hợp với trẻ con, Thời Trình nghĩ ngay đến công viên giải trí. Cậu tra bản đồ, tìm công viên giải trí lớn nhất Bắc Kinh, đặt vé online rồi gửi vị trí cho chú Lý: “Chú Lý, đi chỗ này đi ạ.”

Chú Lý lái xe theo chỉ dẫn, chưa đầy một tiếng sau đã đến cổng công viên giải trí. Thời Trình xuống xe, bế Li Li xuống rồi thuận miệng nói:

“Chú Lý ơi, bọn con chưa biết chơi bao lâu, chú không cần đợi ở ngoài đâu ạ, lát bọn con tự bắt xe về.”

Chú Lý vui vẻ gật đầu: “Được rồi, được rồi.”

Hôm nay không phải cuối tuần nên công viên giải trí khá vắng vẻ, không phải xếp hàng đông đúc. Thời Trình dắt tay em trai, đi thong thả vào cửa soát vé.

Trong một tiếng ngồi trên xe lúc nãy, Thời Trình cũng không để lãng phí thời gian, cậu đã lướt nát các ứng dụng để tìm hướng dẫn: [Những trò nhất định phải chơi ở công viên giải trí nổi tiếng Bắc Kinh], ghi nhớ trong đầu rồi còn vạch sẵn lộ trình.

Li Li theo anh qua cửa soát vé, thấy công viên vắng người mới dần dần ló ra khỏi sau lưng anh, không còn thập thò quan sát xung quanh nữa.

Đôi mắt đen láy tò mò ngắm nhìn đủ loại trò chơi lạ mắt.

Nhìn những nhân viên mặc đồ thú bông ngộ nghĩnh, ánh mắt dán chặt vào chùm bóng bay trên tay họ. Quầy kẹo bông gòn tỏa ra những sợi đường trắng xóa như khói bay trong gió, nhuộm không khí bằng một mùi hương ngọt ngào.

Trong tiếng nhạc vui nhộn của công viên, rất nhiều bố mẹ dắt tay con cái đi dạo vui vẻ, Li Li còn thấy rất nhiều cặp anh chị đi cùng nhau nữa.

Mọi người lướt qua nhau.

Ai cũng hào hứng chạy đến trò chơi mình thích, hoặc vui vẻ chụp ảnh cùng các chú mascot.

Li Li dắt tay anh hai đi giữa dòng người trông cũng bình thường như bao đứa trẻ khác sẽ chẳng ai chú ý đến việc ở đây có một Omega hiếm hoi cũng sẽ chẳng có ánh mắt kỳ lạ nào nhìn cậu vì không ngửi thấy mùi tin tức tố.

Kiếp trước cậu mới đi công viên giải trí đúng một lần, sau đó không bao giờ được đi nữa.

Li Li giật giật tay anh: “Anh ơi, Li Li vui lắm.”

Thời Trình: “Đã chơi cái gì đâu mà vui?”

“Đi.”

Cậu dẫn em theo lộ trình đã định, đến nơi, ngước nhìn cỗ máy cao bằng mấy tầng lầu, lẩm bầm: “Cú rơi vô cực? Chắc là cái này rồi.”

Xếp hàng không lâu thì đến lượt. Nhân viên là một chị gái trẻ từ xa đã chú ý đến nhóc con trong hàng. Đợi hai anh em đến gần, chị lập tức nhắc nhở: “Chào em, em trai em còn nhỏ quá, chưa chơi trò này được đâu.”

Thời Trình cau mày: “Sao lại có quy định này?”

Li Li kéo áo anh: “Anh chơi đi, Li Li đợi anh.”

Thời Trình không chịu: “Thế sao được, đi xem trò khác.”

Tàu lượn siêu tốc chín khúc cua mười tám ngã rẽ.

Lại xếp hàng, lần này nhân viên soát vé là một anh trai. Thấy anh trai hiếm khi giơ tay chặn lại, mí mắt Thời Trình giật giật như có điềm báo.

Anh nhân viên cười nói: “Xin lỗi nhé, bé này thấp quá, không được lên đâu.”

Mặt Thời Trình bắt đầu khó coi.

Tiếp theo, trượt thác nước.

Xếp hàng lại bị chặn, nhân viên: “Xin lỗi...”

Dắt nhóc con ra khỏi khu trò chơi, mặt Thời Trình đen sì, lầm bầm chửi thề: “Hướng dẫn như hạch.”

Đi bộ nãy giờ Li Li cũng hơi mệt, thấy anh giận, cậu lí nhí nói: “Anh ơi, hình như Li Li ngồi được ngựa gỗ xoay vòng vòng ạ.”

Thời Trình mở bản đồ xem vị trí vòng quay ngựa gỗ, cúi xuống bế bổng em lên: “Thôi được rồi, đi chơi cái đó vậy, mệt không?”

Li Li lắc đầu: “Li Li không mệt.”

Thời Trình: “Còn nói dối anh mày à, mồ hôi đầm đìa rồi đây này.”

Đến vòng quay ngựa gỗ, tính ra từ lúc vào công viên đến giờ đã hơn nửa tiếng. Chỗ này quả nhiên có rất nhiều bố mẹ bế con xếp hàng.

Phía trước họ là một người dì đẩy xe nôi, bé trai ngồi trong xe trông cũng trạc tuổi Li Li.

Li Li lấy khăn giấy trong ba lô ra lau mồ hôi cho mình sau đó rút thêm một tờ nữa: “Li Li lau thơm tho cho anh.”

Cậu vụng về thấm thấm mồ hôi trên trán Thời Trình.

Li Li cất khăn giấy bẩn vào túi nhỏ bên hông ba lô, đợi thấy thùng rác sẽ vứt.

Người mẹ đứng trước nghe thấy tiếng trẻ con liền quay lại: “Là hai đứa đấy à.”

Thời Trình nhìn người phụ nữ lạ mặt, nhướng mày thắc mắc.

Người phụ nữ cười nói: “Nãy giờ chị thấy hai đứa đi qua đây mấy lần rồi, nhìn hướng đi chắc là định chơi mấy trò cảm giác mạnh hả?”

Thời Trình ngượng ngùng đáp: “Vâng.”

Người phụ nữ cười: “Lần đầu đưa em trai đi chơi hả?”

Thời Trình lí nhí: “Vâng.”

Người phụ nữ nói tiếp:

“Trong công viên giải trí nhiều trò quy định tuổi và chiều cao lắm, bé như em trai em thì không chơi được mấy trò đâu.”

Chị cúi xuống lấy thứ gì đó trong xe nôi, quay sang hỏi chồng đứng trước:

“Này bố nó, anh nhớ đường rồi chứ? Em tặng cái bản đồ này cho hai bé phía sau nhé?”

Ông bố nhìn qua: “Ờ! Được thôi!”

Chị gái nhét tờ bản đồ vào tay Thời Trình: “Chị khoanh sẵn hết rồi đấy, toàn trò trẻ con hai ba tuổi chơi được thôi.”

Thời Trình lúng túng cầm tờ bản đồ, ngượng nghịu nói: “Cảm ơn chị.”

Li Li cũng lễ phép nói theo: “Cảm ơn dì và chú ạ.”

Chị gái xua tay: “Em trai em đáng yêu quá.”

Thời Trình mở bản đồ ra, hai cái đầu một lớn một nhỏ chụm vào nhau, chăm chú nhìn những vòng tròn đỏ trên giấy.

Tâm trạng bực bội cả ngày bỗng chốc tan biến nhờ chút thiện ý của người lạ.

Thời Trình nhếch môi cười.

Li Li cũng thở phào nhẹ nhõm: “Anh không giận nữa rồi ạ.”

“Li Li thích anh đưa đi chơi lắm.” Cậu nghiêm túc nói: “Anh vui là Li Li cũng vui ạ.”

Nên là không chơi được trò gì cũng không sao hết á.

Được ra ngoài chơi là vui lắm lắm rồi.

Trước Tiếp