Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 121

Trước Tiếp

Thời Trình xâu chuỗi mọi việc trong đầu, ngả người ra ghế, nhắm mắt dưỡng thần: “Em đã thấy lạ là sao chị lại tự nhiên xách Li Li về mà.”

Dù ban đầu chính Thời Trình khuyên Thời Li thi xong nên đi đây đi đó cho biết nhưng người ủng hộ Thời Li đi du lịch một mình nhiệt tình nhất lại là Thời Vân Kinh.

Tính cô vốn phóng khoáng, không thích gò bó.

Quả nhiên có vấn đề.

Thời Trình hỏi: “Sao chị lại đồng ý?”

Thời Vân Kinh hỏi ngược lại: “Có lý do gì để chị không đồng ý?”

Thời Trình tức anh ách: “Nó còn chưa thành niên!”

Thời Vân Kinh tỉnh bơ: “Hồi cấp ba chị đá khối thằng rồi, có sao đâu?”

Thời Trình: “Khác nhau, hai đứa nó ở với nhau, Li Li bị bán còn giúp người ta đếm tiền ấy chứ.”

Thời Vân Kinh cứng họng, nghĩ một lát rồi đổi hướng: “Em biết Cố Trạch là người thế nào mà, hai nhà hợp tác bao nhiêu năm, nhà họ Cố dạy con thế nào em còn lạ gì.”

Thời Trình: “...”

Thời Vân Kinh cười: “Li Li cũng thích cậu ấy lắm, chị nhìn là biết. Hơn nữa mình làm anh làm chị cũng không nên can thiệp vào sự lựa chọn của em nó.” Cô thở dài: “Nếu đối phương nhân phẩm kém, gia thế không ra gì thì thôi, đằng này...”

Cô nhớ ra: “Em nói chuyện với Cố Trạch rồi đúng không? Thế nào?”

Thời Trình: “Cũng thường thôi.”

Cậu nói nhanh.

Thời Vân Kinh hiểu ngay: “Thấy chưa, em cũng thấy được còn gì?”

Thời Trình ngắt lời: “Đạo diễn Thời, em chưa nói gì đâu nhé.”

Thời Vân Kinh trêu: “Được rồi giáo sư Thời, chị đi ngủ đây, cúp máy nhé.”

Thời Trình vặn lại: “Nhỡ Li Li chỉ thích vì cảm giác mới lạ thì sao?”

“Em mình có phải người như thế không?” Thời Vân Kinh ngừng một chút: “Mà nếu thật thế thì hết cảm giác mới lạ là chia tay ngay thôi, không cần chúng ta phải lo.”

Thời Trình dội gáo nước lạnh: “Nhưng Cố Trạch có vẻ không phải vì cảm giác mới lạ đâu.”

Thời Vân Kinh: “Thế thì để cậu ta theo đuổi lại Li Li, chẳng lẽ mình không bảo vệ được em trai mình à?” Cô ngáp một cái: “Thôi, lười phí thời gian ngủ quý báu với em, ngủ sớm đi.”

Lần này cô không thèm nói “cúp máy” mà tắt phụt luôn.

Thời Trình ghen tị với bà chị đặt lưng là ngủ, cậu cất điện thoại, vừa suy nghĩ vừa đi thang máy lên lầu.

Về đến nhà Thời Li khát nước nên xuống bếp rót cốc trà hoa cúc dì Lưu pha sẵn, vừa mang về phòng chưa được bao lâu thì có tiếng gõ cửa.

Cậu đành đặt cốc nước xuống, chưa kịp đi tắm đã phải ra mở cửa.

Giờ này cả nhà ngủ hết rồi, ai tìm cậu nhỉ? Thời Li thò đầu ra, ngạc nhiên: “Anh hai?”

Thời Trình đứng ngoài cửa, tay vắt chiếc áo vest chỉ mặc khi ở trong phòng điều hòa: “Anh có chuyện muốn nói với em.”

Thời Li ngơ ngác nhưng vẫn mở cửa cho anh vào, nói chuyện ngoài hành lang sợ ảnh hưởng mọi người: “Muộn thế này rồi anh không ngủ ạ?”

Thời Trình sực nhớ ra: “Mai anh trốn việc.”

Thời Li mở to mắt: “Thật ạ?”

Thời Trình nhướng mày, lấy điện thoại nhắn tin cho nhân viên phòng thí nghiệm ngay tại trận, vừa đi vào vừa giơ màn hình cho Thời Li xem.

Chỉ vỏn vẹn hai dòng:

[Mai nghỉ.]

[Tôi nghỉ, mọi người cứ làm việc tiếp.]

Thời Li phì cười: “Họ có nói xấu anh sau lưng không ạ?”

Thời Trình: “Chắc chắn rồi, anh bắt được quả tang mấy lần.”

Thời Li tò mò: “Thế anh xử lý sao ạ?”

Thời Trình cười híp mắt: “Bắt ở lại tăng ca cùng anh.”

Thời Li vỡ lẽ: “Anh hai ơi, anh cứ bắt quả tang nhiều vào là có người làm cùng rồi!”

Thời Trình buồn cười, ngồi xuống ghế sô pha đơn trong phòng.

Thời Li kéo cái ghế đẩu nhỏ ngồi đối diện: “Sao thế anh?”

Vài câu chuyện phiếm đã làm vơi bớt cơn giận trong lòng Thời Trình nhưng nhắc đến chuyện chính, cậu lại thấy nghẹn: “Chuyện em với Cố Trạch, chị cả kể với anh rồi.”

Thời Li sững sờ một lúc rồi căng thẳng, phản ứng đầu tiên lại là yếu ớt biện minh: “Nhưng chị cả hứa với em rồi mà... chị ấy không nuốt lời đâu.”

Thời Trình nói dối không chớp mắt: “Thế chắc anh nhớ nhầm.”

Dù biết bằng cách nào thì Thời Li cũng hiểu anh hai đã biết chuyện rồi. Câu nói cứ ong ong trong đầu, Thời Li mím môi lo lắng: “Anh hai giận ạ?”

Thời Trình: “Hơi hơi.”

Thời Li càng thấp thỏm hơn.

Thời Trình dọa: “Giận lắm đấy.”

Thời Li “a” một tiếng, quyết định dũng cảm đối mặt. Có vấn đề thì phải giải quyết, có lẽ vì đã bị chị cả dọa một lần lại được Cố Trạch làm công tác tư tưởng.

Lần này cậu không lo lắng chuyện bị gia đình phát hiện yêu đương nữa mà lo làm sao để anh hai hết giận, chấp nhận người yêu mình.

Thời Li hít sâu một hơi: “Nhưng em sẽ không chia tay đâu ạ.”

Thời Trình: “...”

Được lắm, giờ thì giận thật rồi.

“Sao lại thế?” Thời Trình giả vờ ngạc nhiên: “Anh có bảo em chia tay đâu?”

Vẻ kiên định trên mặt Thời Li chuyển thành hoang mang.

Thời Trình tỉnh bơ: “Li Li nghĩ anh hai xấu xa thế à?”

Thời Li ngẩn người, áy náy: “Em xin lỗi anh hai.”

Thời Trình: “Không sao.” Cậu cười khẽ: “Chị cả bảo Cố Trạch cũng được, em cứ thử tìm hiểu xem sao.”

Mắt Thời Li sáng rực: “Anh hai đồng ý ạ?!”

Thời Trình thở dài, giả vờ lo lắng: “Không phải không đồng ý nhưng anh sợ em bị lừa, dù sao đây cũng là lần đầu em yêu đương.”

Thời Li định bênh vực anh Tiểu Trạch không lừa mình đâu nhưng lại thôi: “Thế anh hai tính sao ạ?”

Thời Trình: “Thử thách cậu ta chút.”

Thời Li không hiểu.

Thời Trình lạnh lùng nhưng cố giữ giọng ôn hòa để không làm em sợ: “Mai hai đứa đi hẹn hò ở đâu?”

Thời Li đưa lịch trình cho anh xem: “Hôm nay đi chỗ này ạ!”

Thời Trình nheo mắt: “Tiệm bánh ở ngoại ô phía Tây?” Cậu nhận ra điều gì đó, lướt nhanh cả bảng lịch trình: “Em lên kế hoạch một mình à?”

Thời Li thản nhiên: “Vâng ạ.”

Thời Trình bất mãn: “Thế nó làm cái gì?”

Thời Li nghiêm túc: “Anh ấy đi chơi với em mà. Anh hai xem này, toàn chỗ em thích, em muốn đi thôi, bình thường Cố Trạch chẳng bao giờ đi mấy chỗ này đâu nhưng anh ấy chịu đi cùng em nên em phải lên kế hoạch chu đáo chứ!”

Thời Trình không cười nổi nữa, cảm thấy đứa em trai ngoan ngoãn ngày nào giờ sắp thành kẻ mù quáng vì tình rồi. Cậu nín thở giây lát, mặt lạnh tanh nghĩ thầm: Sao em mình dễ dụ thế nhỉ?

Thời Li vẫn vô tư hào hứng.

“Em không ngại mai anh đi cùng chứ?”

“Em... em, không... ngại đâu ạ.”

Thời Li hoang mang tiễn anh hai về, đứng ngẩn ngơ ở cửa một lúc lâu mới gọi điện cho Cố Trạch: “Anh ơi?”

Cố Trạch có vẻ đang lái xe: “Sao thế?”

Tiếng gió và còi xe vọng vào tai Thời Li khiến cậu xót xa: “Hay sau này em tự bắt xe về nhé?”

Cố Trạch ngập ngừng: “Anh muốn ở bên em thêm chút nữa.”

Tai Thời Li đỏ bừng, trấn tĩnh mãi mới quay lại chủ đề chính: “Anh hai biết chuyện rồi ạ, anh ấy thông minh lắm, em biết ngay là không giấu được mà.”

Cố Trạch ừ một tiếng: “Anh biết.”

Thời Li lại ngồi xuống cái ghế đẩu nhỏ, cái ghế cậu dùng hồi bé để đứng đánh răng rửa mặt.

Ghế tốt nên giờ vẫn chưa hỏng.

Thời Li không nỡ vứt đi nên để trong phòng, cậu ôm đầu gối, ngạc nhiên: “Sao anh biết ạ?”

Cố Trạch: “Anh ấy đến tìm anh nói vài câu.”

Thời Li lo lắng: “Nói gì ạ?”

Cố Trạch kể lại đầu đuôi câu chuyện nhưng giấu nhẹm chuyện Thời Trình khuyên chia tay.

Trước Tiếp