Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thời Li ậm ừ, tiêu hóa thông tin xong mới bảo:
“Anh hai vừa sang phòng em, bảo anh không có điểm nào chê, ý là tốt lắm ấy.”
Cậu cười tít mắt, nói giảm nói tránh chuyện anh hai lo cậu bị lừa:
“Chỉ là anh hai lo cho em thôi, chưa yên tâm lắm.”
Cố Trạch im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng đáp lại.
Thời Li: “Anh ấy còn hỏi mai mình đi đâu chơi nhưng mà...” Cậu không biết nói sao, sợ Cố Trạch không vui khi có người thứ ba xen vào.
Chưa kịp nói thì Cố Trạch đã bảo “không sao”, hỏi nhỏ: “Sao thế?”
Thời Li: “Anh hai bảo muốn đi cùng.”
Cố Trạch: “Được, vẫn là anh lái xe nhé?”
Thời Li nghĩ ngợi: “Anh hai không nói, chắc là thế ạ?” Cậu rụt rè hỏi: “Mai mình đi muộn chút được không anh? Anh hai hiếm khi được nghỉ để anh ấy ngủ đẫy mắt rồi anh hẵng qua nhé?”
Cố Trạch: “Ừ.”
Thời Li: “Anh có buồn không?”
Cố Trạch: “Anh muốn em vui.”
Thời Li áp điện thoại vào tai, câu nói nhẹ nhàng của Cố Trạch qua loa điện thoại rè rè lại càng thêm quyến rũ, lọt vào tai cậu.
Cậu không kìm được cười nhưng vẫn nói: “Em cũng muốn anh vui.”
Cố Trạch hừ nhẹ một tiếng trong mũi, cười: “Hai hôm nay em thấy anh có không vui không?”
Thời Li nhớ lại, hình như không có, ngược lại cậu còn vô cớ cáu kỉnh với anh mà anh vẫn cười dỗ dành.
Cậu khẳng định: “Không có.”
Cố Trạch cười khẽ.
Sau đó họ không nói gì nhiều, chỉ thỉnh thoảng nói vài câu vô nghĩa nhưng khiến người ta an lòng, cứ thế trò chuyện hơn mười phút thì Cố Trạch nói: “Anh đến nơi rồi.”
“Đỗ xe chưa ạ?”
“Ừ, đang đi thang máy lên nhà.”
“Thế em đợi anh vào nhà nhé.”
“Được, mở cửa rồi.”
“Cạch...”
Cửa mở.
“Ngủ ngon.”
“Ngủ ngon!”
Cúp máy.
Thời Li báo với Thời Trình cứ ngủ thoải mái, Cố Trạch sẽ đến đón muộn.
Sáng hôm sau Thời Trình dậy thì đã trưa trật.
Cả nhà ăn trưa xong hết rồi, sáng nay Thời Vân Kinh bảo phải rời Bắc Kinh đi roadshow, tháng sau mới về.
Thời Li rảnh rỗi nên dắt Lạc Lạc đi nhờ xe chú Lý tiễn chị cả ra sân bay, muộn hơn chút thì ra công viên đi dạo hai vòng, cuối cùng về nhà ăn trưa cùng bố.
Rồi tiễn bố đi làm.
Công ty có Thời Thịnh lo liệu, Thời Phục Xuyên chỉ cần xem qua vài văn bản quan trọng, thậm chí không đến cũng được.
Thời Li phát hiện mấy lần bố đi làm muộn mà cứ đủng đỉnh, thỉnh thoảng còn trốn việc đi thăm mẹ ở phim trường.
Hai bố con ăn trưa sớm, đến 12 rưỡi Thời Trình xuống thì cơm canh nguội ngắt, dì Lưu lại phải hâm nóng lại. Cậu liếc thấy Thời Li ngồi xếp bằng trên sô pha, trêu chọc chú chó Bichon như hồi bé.
Dì Lưu cắt hoa quả cho Thời Li, thấy Thời Trình xuống cậu liền dắt Lạc Lạc ra bàn ăn:
“Anh hai, vải này ngọt lắm, Lạc Lạc cứ đòi ăn mãi, em để phần anh đấy.”
Vừa nói vừa nghiêm mặt cảnh cáo chú chó đang ư ử tội nghiệp:
“Mày không được ăn đâu.”
Thời Trình bật cười, hùa theo: “Lát nữa tao ăn hết cho mày thèm chơi.”
Lạc Lạc ư ử hai tiếng, thấy hai cậu chủ đều keo kiệt bèn quay đầu bỏ đi, cái đuôi ve vẩy vẻ giận dỗi về ổ nằm.
Mắt Thời Li ánh lên ý cười, nằm bò ra bàn nghịch điện thoại, gõ chữ liên hồi, lúm đồng tiền bên má cứ ẩn hiện mãi.
Ngay bên cạnh, Thời Trình cũng xem điện thoại nhưng mặt mày cau có nhìn số liệu thí nghiệm gửi đến, vẻ mặt lạnh tanh.
Hai thái cực đối lập.
Thời Trình liếc thấy em trai vui vẻ quá trớn lại thấy ngứa mắt, bê bát cơm chuyển chỗ ngồi: “Ra phòng khách chơi đi.”
Lúc này Thời Li mới tém tém lại: “Anh hai, anh ấy hỏi lát nữa có qua đón không ạ?”
Thời Trình hỏi ngược lại: “Em gọi anh nào đấy?”
Thời Li cười tít mắt, nhắc lại: “Anh ơi, Cố Trạch hỏi anh lát nữa anh ấy qua đón không ạ?”
Thời Trình hài lòng: “Được.”
Thời Li lén nhắn tin cho Cố Trạch: [Hôm nay em không gọi anh là anh trai được đâu, anh hai nghe thấy sẽ không vui.]
Kèm theo cái meme: [Lạc Lạc xoa đầu.jpg]
Cố Trạch rộng lượng: [Không sao.]
Gần 2 giờ chiều, xe Cố Trạch đỗ trước cổng nhà họ Thời. Thời Li đi sau Thời Trình, băn khoăn không biết nên ngồi ghế phụ hay ghế sau.
Cả hai ngồi sau thì bất lịch sự với Cố Trạch đang lái xe như coi người ta là tài xế vậy.
Nếu để mình anh hai ngồi sau thì anh ấy đi cùng mình chắc chắn sẽ không vui.
Khó quá đi mất.
Cố Trạch đứng đợi trước xe, gật đầu chào Thời Trình: “Anh hai.” Rồi nhìn Thời Li, cười nhẹ: “Tối qua ngủ ngon không?”
Thời Li ngẫm nghĩ: “Hình như không mơ gì cả.”
Thế là ngủ ngon rồi.
Đáy mắt Cố Trạch hiện lên ý cười: “Lên xe đi.” Anh tiện tay mở cửa sau cho Thời Trình.
Thời Trình trước khi lên xe bỗng quay lại hỏi: “Em ngồi đâu?”
Thời Li nhìn Cố Trạch theo bản năng, do dự.
Cố Trạch như hiểu ý cậu, nói trước: “Không sao đâu.”
Anh Tiểu Trạch bảo không sao là không sao, Thời Li nhìn Thời Trình: “Em ngồi với anh hai nhé.”
Thời Trình nhướng mày: “Thôi khỏi, anh cũng không sao, em lên ghế trên đi.”
Thời Li mở to mắt nghi ngờ: “Thật ạ?”
Thời Trình nghiến răng: “Thật.”
Thế là Thời Trình trơ mắt nhìn Thời Li tót lên ghế phụ, vừa bực vừa buồn cười.
Cũng giống như nhận quà vậy, trừ khi thực sự không thích, Thời Li ít khi từ chối hay khách sáo.
Ai cho là cậu nhận, vui vẻ như chú chuột hamster tha mồi về tổ.
Nhưng Thời Trình lại rất thích em trai mình là chú chuột hamster vui vẻ như thế.
“Cảm ơn anh hai.”
Vừa ngồi lên xe, Thời Li ở ghế phụ đã thò đầu ra nhìn anh cười tít mắt.
Thời Trình hết giận ngay, bất lực nhắc: “Thắt dây an toàn vào.”
Thời Li “vâng” một tiếng.
Cố Trạch vừa lên xe nghe thấy thế liền nói: “Để anh.” Anh nhoài người qua thắt dây an toàn cho Thời Li ngay trước mặt Thời Trình.
Mặt Thời Trình lại lạnh tanh.
Suốt chặng đường không có gì đặc biệt, chỉ là khi Thời Li nói chuyện với Cố Trạch, cậu cố gắng lôi kéo ông anh đang thao thao bất tuyệt bỗng hóa người câm ở ghế sau vào câu chuyện.
Thời Trình ít khi lên tiếng.
Lúc dừng đèn đỏ, Cố Trạch nhắc: “Uống nước không?”
Chủ yếu là Thời Li nói, nói nhiều khát nước, Cố Trạch nhớ kỹ điều đó.
Thời Li gật đầu, nhìn anh lấy bình giữ nhiệt, mở nắp đưa cho cậu như thói quen. Uống được một nửa cậu mới nhớ ra: “Anh hai uống không ạ?”
Thời Trình: “Anh không khát.”
Thế là Thời Li lại ôm bình nước uống tiếp, tay còn quen thói s* s**ng hộc cửa xe xem có giấu đồ ăn vặt gì không.
“Hôm nay là gì thế nhỉ? Em sờ thấy rồi.”
“Đoán xem.”
“Hình như là bánh sừng bò?”
“Ừ, không được ăn nhiều đâu đấy.”
Bình thường Thời Li còn lâu mới nghe nhưng vì có Thời Trình ngồi sau nên cậu đành ngậm ngùi chia hai cái bánh sừng bò kem nhỏ xíu Cố Trạch chuẩn bị cho anh.
Vì lái xe lâu nên Cố Trạch hay mang đồ ăn vặt cho cậu nhưng không nhiều, chỉ 1-2 cái thôi.
Thời Trình cầm lấy nhưng không ăn, cúi đầu nhìn, suy tư.
Hai người cư xử tự nhiên thân thiết, Thời Li có vẻ cũng quen rồi, loại trừ khả năng Cố Trạch biết anh đi cùng nên diễn kịch trước mặt anh.
Thời Trình bực bội tặc lưỡi một cái, tiếng động nhỏ không làm hai người phía trước chú ý.
Cậu nghĩ, ca này hơi khó rồi đây.
Thời Vân Kinh và cậu đều không nhìn lầm, Cố Trạch đúng là không giống người sẽ bỏ cuộc trước trong mối tình này.
Cố Trạch giảm tốc độ: “Chỗ này à?”
Thời Li nhìn ra cửa sổ: “Hình như thế.”
Xe vừa dừng, Thời Trình xuống trước.