Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 120

Trước Tiếp

Trong mắt Thời Li, tối qua đúng là hú vía.

Sáng hôm sau cậu vẫn ra ngoài từ sớm, vì trời nóng nên giờ dắt Lạc Lạc đi dạo chuyển sang sau bữa tối.

Chơi với Lạc Lạc xong, cậu nhờ chú Lý đưa nó về còn mình lên xe Cố Trạch.

May mà người nhà tôn trọng quyền riêng tư, ít khi hỏi han.

Nhớ chuyện tối qua, Thời Li định bàn với Cố Trạch về sớm một chút, quay sang thấy anh đang lái xe, mặt không cảm xúc.

Cậu quay mặt ra cửa sổ.

Đồ lừa đảo.

Thời Li giận dỗi không thèm nói gì.

Không biết Cố Trạch có nhận ra không, thỉnh thoảng liếc nhìn bản đồ, có vẻ rất quan tâm đến tình hình giao thông, hôm nay cũng lạ, đi cả quãng đường mà chẳng gặp đèn đỏ mấy.

Thời Li nghịch điện thoại, càng lướt càng chán.

Xuống xe, Cố Trạch hỏi: “Trưa muốn ăn gì?”

Thời Li ậm ừ: “Gì cũng được.”

Cố Trạch nhoài người tháo dây an toàn cho cậu: “Được.”

Thời Li mở to mắt, không dám tin Cố Trạch không hỏi thêm gì nữa, hôm qua đâu có thế, anh còn gợi ý bao nhiêu món cho cậu chọn cơ mà.

Cậu càng giận hơn.

Cố Trạch đi trước nửa bước.

Thời Li hậm hực để anh dắt tay đi như chú mèo con bị chọc giận kêu meo meo, chỉ khác là cậu mím môi im lặng nhưng vẫn dính người như thế.

Không biết Cố Trạch đỗ xe ở đâu, đi bộ mấy phút vào thang máy Thời Li mới hoàn hồn: “Mình đi đâu thế ạ?” Thấy giọng mình cứng nhắc quá, cậu lí nhí thêm vào: “Anh ơi?”

Giận dỗi cũng không biết cách.

“Nhà anh.” Cố Trạch đáp tỉnh bơ, ấn nút tầng.

“Hả?” Thời Li mở to mắt, thắc mắc: “Nhưng hôm nay mình đi xem đường hầm đi bộ mới ở ngoại ô mà?”

“Em xem ảnh rồi, tranh tường graffiti và màn hình LED ở đó thú vị lắm.”

“Anh thấy chán nên không muốn đi cùng em à?”

Nói đến đây Thời Li cụp mắt xuống, buồn bã nghĩ Cố Trạch mới hôm nào còn bảo gọi là có mặt, giờ đã đổi ý rồi.

Không vui chút nào.

“Ting...” Cửa thang máy mở.

Chung cư này thiết kế một tầng một căn hộ, ra khỏi thang máy là đến huyền quan.

Thời Li theo anh đến cửa, nhìn anh quét vân tay mở cửa, cậu quay đi, chỗ này cũng có vân tay của cậu, cả căn hộ này là không gian riêng tư của anh.

Mở cửa xong Cố Trạch mới hỏi ngược lại: “Sao lại thế?” Anh nói: “Anh không biết thôi.”

Thời Li ngẩn người.

Giọng Cố Trạch vương ý cười, trầm thấp: “Có người vừa lên xe đã không thèm nói chuyện với anh, anh biết lái xe đi đâu bây giờ?” Anh đặt chìa khóa xe lên tủ giày, quay lại nhìn Thời Li: “Chẳng phải bảo để anh tự sắp xếp sao?”

Tuy Thời Li đã lên lịch trình nhưng chưa gửi cho Cố Trạch, định lên xe mới tạo bất ngờ.

Thời Li đuối lý, luống cuống.

Cố Trạch như thấy cái đuôi mèo đang dựng đứng của cậu rũ xuống.

Thời Li lắp bắp: “Thế... thế anh không hỏi em.” Cậu tìm cớ: “Với lại sao lại đưa em về nhà anh?”

Cố Trạch: “Vì không muốn em chạy lung tung.”

Thời Li lại chớp mắt khó hiểu.

Cố Trạch hỏi: “Sao em giận?”

Thời Li mới vỡ lẽ, hừ mũi: “Em cãi nhau mới không chạy lung tung.” Rồi lầm bầm: “Mà em có muốn cãi nhau với anh đâu.”

Cố Trạch ừ một tiếng, ánh mắt nghiêm túc: “Anh làm gì sai à?”

Thời Li quay mặt đi: “Em không nói chuyện với kẻ lừa đảo.”

Cố Trạch không cần suy nghĩ: “Anh nhớ là anh đâu có nói dối?” Anh không bao giờ lừa Thời Li.

Cậu mím môi.

Cố Trạch nhìn cậu vài giây rồi cúi đầu nhận lỗi: “Ừ, lỗi tại anh.” Anh ôm Thời Li vào lòng: “Anh nói dối, không giữ lời là kẻ lừa đảo.”

Thời Li lí nhí: “... Cũng không đến mức đó.”

Một lúc sau, Cố Trạch hỏi tiếp: “Nói cho anh biết được chưa?”

Thời Li không muốn nhận thua sớm thế, nghiêm mặt: “Chính anh bảo không được giấu nhau chuyện gì mà, đúng không?”

Cố Trạch gật đầu dứt khoát.

Thời Li ngước nhìn anh: “Nhưng hai hôm nay anh giấu em.”

Cố Trạch hừm nhẹ một tiếng.

Thời Li thắc mắc: “Sao hai tối nay anh không tiễn em xuống xe?”

Hai hôm nay cậu gặp Thời Trình về muộn là có nguyên do cả, đều tại nụ hôn chúc ngủ ngon kéo dài lê thê đến gần nửa tiếng đồng hồ.

Giọng Thời Li không vui: “Em hỏi thì anh bảo không tiện.” Hỏi nữa thì anh lảng tránh, cậu không nghĩ nhiều mới lạ, quá tam ba bận, cậu nhịn cả đêm qua quyết định sáng nay hỏi cho ra lẽ.

Ai ngờ Cố Trạch còn bình tĩnh hơn cả cậu.

Cố Trạch hé môi định nói lại thôi, anh thực sự không muốn Thời Li biết.

Bạn trai anh còn nhỏ quá,

Như tờ giấy trắng vậy.

Thời Li: “Anh lại không nói gì.” Cậu giận thật rồi: “Em cũng không thèm nói nữa.”

Cố Trạch nói chậm rãi: “Là không tiện thật, anh không lừa em.”

Thời Li ngước mắt nhìn anh chờ đợi, đôi mắt nâu trong veo phản chiếu hình bóng Cố Trạch dưới ánh đèn.

Mong chờ, trong sáng,

Tò mò như chú nai con.

Bị ép đến mức này, Cố Trạch nheo mắt: “Vì...” Anh ngừng lại, sắp xếp từ ngữ một hồi lâu, cuối cùng thốt ra ba chữ th* t*c trầm thấp.

Vẻ mặt bình thản như đang nói chuyện phiếm.

Thời Li mất một lúc lâu mới nghe rõ, tai đỏ bừng ngay lập tức, luống cuống đứng chôn chân tại chỗ, hàng mi ươn ướt run rẩy, tiến thoái lưỡng nan.

Cố Trạch nới lỏng vòng tay.

Thời Li đúng như lời anh nói, quay người “chạy lung tung”, vội vàng lảng sang chuyện khác: “Em khát, muốn uống nước.”

Khi Cố Trạch bưng nước từ bếp ra, Thời Li ngồi trên sô pha đã vùi mặt vào gối tựa, tai và cổ lộ ra ngoài đỏ ửng.

Anh đặt cốc nước xuống bàn: “Còn muốn đi xem đường hầm không?”

Cố Trạch rất chu đáo, rót nước đá.

Thời Li ngẩng mặt lên chỉ muốn áp má vào cốc nước cho hạ nhiệt, nhìn đâu cũng được trừ Cố Trạch.

“Tối đi cũng được, cảnh đêm ở đó đẹp hơn, đằng nào cũng đến nhà anh rồi.” Thời Li nói chậm rì rì: “À đúng rồi, hai tối nay em gặp anh hai đấy.”

Như vớ được cái cớ hợp lý, mắt cậu sáng lên, nghiêm túc nói: “Tối mình đừng... hôn lâu thế nữa nhé.”

“Về muộn không tốt đâu.”

Cố Trạch bắt chước cậu hừm một tiếng: “Không hôn nữa à?”

Thời Li lại muốn chui xuống đất: “Không! Hôn! Nữa!”

Về nước, Cố Trạch khá rảnh rỗi, thỉnh thoảng xử lý email công việc, việc gì không giải quyết được thì chuyển cho người đại diện bên kia xin chỉ thị của bố.

Tuy không cố tình giấu tung tích nhưng nhất thời chẳng ai nghĩ anh đang ở Bắc Kinh.

Ngày nào cũng có nhiều thời gian nghiên cứu cách duy trì trạng thái yêu đương nồng nhiệt.

Sáng Thời Li xem phim cùng anh, ăn trưa xong ngủ trưa một giấc ngắn, dậy bắt Cố Trạch dạy pha cà phê, uống một ngụm thấy đắng quá.

Lén bỏ thêm hai viên đường, ngồi chơi cùng anh làm việc.

Đến 4 giờ chiều thì bảo Cố Trạch đưa về, ăn tối xong gặp nhau đi xem đường hầm xuyên núi mới xây.

Gió đêm mát rượi.

Tối nay về, Thời Li vẫn cho Cố Trạch hôn chúc ngủ ngon, anh kiềm chế hôn nhẹ lên đuôi mắt, khóe môi cậu như mấy hôm trước rồi tiễn cậu xuống xe.

Không biết có phải do thiếu màn âu yếm nửa tiếng đồng hồ không mà Thời Li đi được một đoạn lại quay lại chạy về phía anh.

Như một cơn gió, bất ngờ ôm chầm lấy Cố Trạch, cười tít mắt “mai gặp nhé” rồi chạy biến.

Chỉ là cái ôm rất nhẹ,

Không có hành động gì quá trớn.

Nhưng Thời Trình vừa đi làm về nhìn thấy cảnh đó liền phanh gấp, tháo kính day day ấn đường mệt mỏi, ngước lên vẫn thấy Cố Trạch đứng ở cổng khu biệt thự nhìn Thời Li đi khuất.

Linh cảm lóe lên.

Ký ức ùa về cái đêm em trai cậu trốn nhà đi đón ai đó, khoác áo Cố Trạch trở về.

Sốc đến mức buột miệng chửi thề.

Vài phút sau, Cố Trạch lái xe xuống núi thì gặp một chiếc xe đi ngược chiều, đối phương phanh gấp, bực bội bấm còi.

Thời Trình hạ kính xe, vẻ mặt lạnh lùng: “Nói chuyện chút đi?”

Cố Trạch cũng hạ kính, bình tĩnh lịch sự: “Vâng, anh hai.”

Mặt Thời Trình xanh mét, đáng sợ vô cùng.

Trong lòng thầm mắng thằng nhóc này phiền phức, cậu cởi áo vest, xuống xe, bực bội cầm cái bật lửa xăng trên bảng điều khiển.

Thiết kế tinh xảo, đường nét mượt mà, nắp đen nhám, th*n d*** bằng bạc khắc laser lạnh lẽo.

Thời Trình xoay xoay bật lửa trong tay.

Hai người đứng bên cửa xe.

Thời Trình: “Hút không?”

Cố Trạch: “Xin lỗi, em không hút thuốc.”

Cơn giận trong lòng Thời Trình dịu đi đôi chút, cậu cũng không hút, chỉ mua về chơi thôi, cố tình thử lòng.

Thời Trình: “Vừa uống vừa nói chuyện?”

Cố Trạch xin lỗi nhưng từ chối dứt khoát: “Em cũng không thích rượu bia.”

Thời Trình cười khẩy: “Thế à? Trùng hợp ghê.”

Hai người lời qua tiếng lại.

Thời Trình: “Lâu rồi không thấy cậu đến tìm Li Li chơi, công ty bận à?”

Cố Trạch: “Không ạ, em đi trao đổi một năm, anh cũng biết mà.”

Thời Trình: “Thế à? Anh tưởng cậu về nước thì bận lắm chứ.” Cậu tò mò: “Anh muốn thỉnh giáo xem không tiệc tùng thì làm ăn kiểu gì?”

Cố Trạch: “Em vẫn đang đi học, bố em rành vụ này hơn.”

Thời Trình: “Khiêm tốn ghê.”

Nói chuyện không nể nang gì.

Cố Trạch: “Đâu có ạ.”

Thời Trình im lặng một lúc rồi buông mấy chữ: “Cậu là con một, chia tay sớm đi.”

Cố Trạch ngạc nhiên cười: “Nhà em không có ngai vàng cần kế thừa đâu, anh hai lo xa quá.”

Thời Trình nheo mắt đánh giá Cố Trạch từ đầu đến chân, không nói một lời chui vào xe, đóng sầm cửa lại, loáng thoáng nghe tiếng đối phương nói chậm rãi: “Anh đi thong thả.”

Thời Trình mặt không cảm xúc lái xe vào cổng, xuống hầm để xe nhà họ Thời nhưng chưa xuống xe ngay.

Công bằng mà nói, bạn trai của em trai cậu không hút thuốc không rượu bia, không thích văn hóa tiệc tùng lại biết kinh doanh, môn đăng hộ đối, học vấn cao, đầu óc thông minh, vừa nãy không hề lộ chút cảm xúc nào, rất điềm tĩnh.

Ngoại hình cũng được.

Lại lớn lên cùng Thời Li từ nhỏ, nhân phẩm cũng biết rõ.

Mọi mặt đều ổn,

Cố Trạch thậm chí còn xuất sắc hơn bạn bè đồng trang lứa nhiều.

Nhưng trong mắt Thời Trình, em trai cậu tốt hơn gấp trăm nghìn lần, cậu thở dài thườn thượt, Li Li đáng yêu thế sao lại bị thằng nhóc này cuỗm mất chứ?

Lại còn do chính tay cậu làm visa cho nữa chứ.

Nghĩ bằng đầu gối cũng biết hai đứa này yêu nhau bên châu Âu, cậu lại thở dài, gọi điện cho Thời Vân Kinh không chút do dự.

Gần 12 giờ đêm, Thời Vân Kinh bị đánh thức nhìn màn hình điện thoại đau đầu: “Thằng quỷ sứ, gọi chị có việc gì?”

Giọng Thời Trình lạnh lùng vang lên: “Chị thấy thế nào?”

Thời Vân Kinh ngơ ngác.

Thời Trình: “Chị đồng ý cho hai đứa nó rồi à?”

Thời Vân Kinh tỉnh ngủ hẳn: “Li Li nói với em à?”

Thời Trình: “Em không cần dùng não cũng đoán được...”

Thời Vân Kinh nghiến răng: “Thời Tiểu Trình! Ăn nói với chị thế đấy hả?”

Nói xong cô lại bật cười, Li Li lần này tiến bộ rồi, giấu được tận 5 ngày mới bị phát hiện.

Giỏi đấy.

Trước Tiếp