Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Li Li chạy mệt quá, ngồi xổm xuống vệ đường trông như một cây nấm nhỏ, Cố Tiểu Trạch mặt không cảm xúc đứng bên cạnh “cây nấm”.
Chẳng bao lâu sau, xe của Hướng Hiểu Ảnh và Cố phu nhân cùng tới nơi.
Kịch bản ban đầu coi như đổ bể nhưng không sao, làm gì có show thực tế nào diễn ra y chang kịch bản đâu. Đường Danh đành phải sửa đổi kế hoạch tạm thời để hai bà mẹ đi đón hai đứa trẻ đi lạc.
Còn bé số 4, nhân viên chương trình thông báo nhiệm vụ thay đổi, bé phải tự mình tìm đường đến ngôi nhà đồ chơi.
Xe của Hướng Hiểu Ảnh và Cố phu nhân đỗ lại cùng lúc. Xuống xe, hai người gật đầu chào hỏi xã giao rồi ai đi tìm con nấy.
“Li Li?”
“Cây nấm nhỏ” ngơ ngác ngẩng đầu lên, nhìn thấy mẹ thì mắt sáng rực: “Mẹ đến đón Li Li ạ.”
Hướng Hiểu Ảnh bế bổng nhóc con đang ngồi xổm dưới đất lên: “Đúng rồi, mẹ đến đón Li Li đây.”
Hướng Hiểu Ảnh nhắc: “Li Li chào tạm biệt anh đi con.”
Li Li quay đầu lại, chưa kịp mở miệng thì khựng lại.
Cố phu nhân đang dùng ngón tay dí nhẹ vào trán Cố Tiểu Trạch, giọng nghiêm khắc: “Cố Tiểu Trạch, sao con dám dẫn em chạy lung tung hả? Còn ném cả đồng hồ đi nữa.”
“Ai chiều con thành cái thói hư tật xấu này hả?”
Li Li lấy hết can đảm ngắt lời: “Anh ơi, em chào anh ạ.” Giọng cậu lắp bắp, rõ ràng là bị cách dạy con của Cố phu nhân dọa sợ.
Cố phu nhân quay sang cười tươi rói: “Chị Ảnh, chị đưa Li Li đi trước đi.”
Hướng Hiểu Ảnh gật đầu cũng không tiện nói gì thêm.
“Tạm biệt.”
Cố Tiểu Trạch lí nhí đáp lại một câu đầy gượng gạo.
Vừa dứt lời, cậu lại thu hút sự chú ý của Cố phu nhân. Bà nhướng mày ngạc nhiên, cứ tưởng con trai mình sẽ lờ Li Li đi, bà còn định trả lời thay nó cơ đấy.
Không ngờ ấn tượng của Tiểu Trạch về cậu em này cũng khá tốt.
Li Li “Vâng!” một tiếng, vẫy vẫy tay rồi được Hướng Hiểu Ảnh bế lên xe, tiếp tục hành trình đến ngôi nhà đồ chơi.
Khi xe đến nơi, Li Li vừa bước xuống thì Đường Danh thông báo với các khách mời là livestream tạm dừng.
Để lại khung chat gào thét trong vô vọng:
[A a a tui muốn xem cảnh mấy bé gặp nhau mà!]
[Đạo diễn: Phần còn lại là nội dung trả phí nhé.]
[Đạo diễn: Livestream hết rồi thì chương trình còn gì để chiếu nữa?]
[Tưởng gì, nạp VIP chứ gì? Tui nạp, tui nạp ngay.]
[Tạm biệt Li Li, mai dì lại đến thăm con!]
Nhận được tin tạm dừng livestream, Hướng Hiểu Ảnh dắt tay Li Li vào phòng nghỉ trong phim trường, ngồi xổm xuống rút khăn ướt lau mặt và tay cho con.
Vừa lau cô vừa hỏi: “Li Li đi một mình có sợ không con?”
Li Li do dự một chút rồi lắc đầu: “Li Li hổng sợ ạ.”
Hướng Hiểu Ảnh lấy lược nhỏ chải lại mái tóc rối bù vì gió của con: “Li Li không được nói dối mẹ đâu nhé.”
Lúc này Li Li mới mím môi thú nhận: “Li Li sợ có một tẹo thôi ạ nhưng mà anh cứ đứng cạnh Li Li mãi nên Li Li hết sợ rồi.”
Mặc dù lúc đầu anh lớn hơi dữ.
Hướng Hiểu Ảnh ngạc nhiên cười: “Li Li không sợ anh à?”
Li Li ngập ngừng rồi thành thật nói: “Anh dữ lắm ạ.” Cậu ngước mặt lên hỏi: “Mẹ ơi, tại sao mẹ của anh lại mắng anh thế ạ?”
Ngồi đợi ở phim trường nãy giờ, Hướng Hiểu Ảnh cũng nghe loáng thoáng về chuyện nhà họ Cố. Cô suy nghĩ một chút rồi quyết định nói thật với con: “Bởi vì anh không biết mình đang quay chương trình.”
“Nên khi biết mình bị quay lén, anh ấy đã nổi giận.”
Ở một diễn biến khác, Cố phu nhân mắng Cố Tiểu Trạch một trận rồi cũng lùa con lên xe. Nhưng với thái độ “nước đổ đầu vịt”, nghe tai này qua tai kia của cậu quý tử, bà cũng chẳng làm gì được.
Cũng là nể mặt ống kính mà kiềm chế cơn giận.
Đợi tắt livestream xong, bà mới bùng nổ: “Cố Tiểu Trạch, con có nghe mẹ nói gì không hả?”
Cố Tiểu Trạch nhìn chằm chằm ra cửa sổ, không thèm quay đầu lại: “Con đã bảo rồi, con không muốn tham gia cái chương trình vớ vẩn này!”
Xe dừng lại, chốt cửa vừa mở, Cố Tiểu Trạch bực bội đẩy cửa xe nhảy xuống. Ngay cạnh ngôi nhà đồ chơi là phim trường, người đông nghịt. Cậu bé vừa xuất hiện, hơn chục ống kính máy quay lập tức chĩa thẳng vào mặt.
Cố Tiểu Trạch cứng đờ người, mặt hơi tái đi, chân chôn chặt xuống đất không bước nổi bước nào.
Cố phu nhân cầm cái kính râm con trai vứt lại trên xe bước xuống, thấy lạ bèn hỏi: “Sao đứng im thế?”
Cố Tiểu Trạch chẳng nói chẳng rằng giật lấy kính râm đeo lên, giọng nghèn nghẹt: “Con muốn về nhà.”
Cố phu nhân không lay chuyển được con, đành nhìn đạo diễn Đường đầy áy náy: “Tôi đưa Cố Trạch vào phòng nghỉ một lát, làm chậm tiến độ của mọi người rồi, xin lỗi nhé.”
Nói xong, bà đi về phía phòng nghỉ.
Đi được vài bước thấy Cố Tiểu Trạch không đi theo, bà lại quay lại nắm tay con: “Chẳng phải bảo không muốn quay nữa sao? Sao còn không đi?”
Bị mẹ kéo đi, Cố Tiểu Trạch mới cứng nhắc cúi gằm mặt bước theo.
Vào đến phòng nghỉ, không còn camera chĩa vào người, sắc mặt cậu mới hồng hào trở lại đôi chút.
“Con muốn về nhà.”
Cậu lặp lại lần nữa.
Cố Tiểu Trạch đứng ở cửa, đầu cúi thấp, giọng nói ỉu xìu như một chú cún con bị ướt mưa, trông tội nghiệp vô cùng: “Mẹ.”
Cố phu nhân day trán đau đầu, một lúc sau mới thở dài thườn thượt: “Được rồi được rồi, không quay nữa, đưa con về nhà, được chưa?”
Đôi mắt đen láy sau lớp kính râm của Cố Tiểu Trạch sáng lên, cậu ngẩng đầu nhìn mẹ: “Really?” (Thật ạ?)
Giọng điệu hơi cao lên, mang theo niềm vui sướng không dám tin.
Cố phu nhân lấy điện thoại ra: “Chứ còn sao nữa? Cái thằng ranh con này, mẹ với bố con đúng là hết cách với con rồi.” Bà nói tiếp: “Mẹ nói chuyện với dì Đường một chút, đền bù hợp đồng xong rồi đưa con về.”
Cố Tiểu Trạch hỏi: “Đền bù hợp đồng?”
Cố phu nhân giải thích: “Hủy hợp đồng xong là con tự do rồi.”
Cố Tiểu Trạch gật đầu lia lịa.
Cố phu nhân sực nhớ ra: “À đúng rồi, lúc nãy con làm em sợ đấy biết không?” Bà lục trong túi xách ra một nắm kẹo và sô cô la: “Con mang sang cho em đi, nhớ xin lỗi em đấy, nghe chưa?”
Cố Tiểu Trạch nhận lấy kẹo và sô cô la, nhiều quá nên cậu phải dùng cả hai tay bưng. Nghĩ đến mấy cái máy quay bên ngoài, cậu lại mím chặt môi.
Cố phu nhân đợi mãi không thấy con trả lời, ngẩng đầu lên định nói gì đó thì nghe Cố Tiểu Trạch hỏi: “Em ở đâu ạ?”
“Chắc ở phòng nghỉ bên cạnh thôi, phòng đầu tiên ấy.” Cố phu nhân đoán.
Cố Tiểu Trạch bưng đầy kẹo dùng khuỷu tay đẩy cửa, thò đầu ra ngó nghiêng, thấy không có ai mới thở phào nhẹ nhõm bước ra ngoài.
Cậu ngẩng đầu nhìn biển số phòng, đi từ phòng cuối cùng đến phòng đầu tiên thì dừng lại.
Cửa phòng nghỉ số 1 khép hờ, loáng thoáng nhìn thấy nhóc con tóc đen đang ngồi trên sô pha và người dì vừa nãy đến đón em.
Mẹ của em đang chải tóc cho em.
Cố Tiểu Trạch vừa đến gần, định gõ cửa.
Thì nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên. Giọng cục bột nhỏ lí nhí, mềm mại, mang theo sự thắc mắc khó hiểu: “Mẹ ơi, tại sao mẹ của anh lại mắng anh thế ạ?”
“Quay lén rõ ràng là không đúng mà.”
“Tuy anh giận dỗi còn ném đồ nữa nhưng mà anh đâu có làm sai đâu ạ.”
Li Li nói rất nghiêm túc: “Không được bắt nạt anh đâu ạ.”
Đứng ngoài cửa, Cố Tiểu Trạch nắm chặt những viên kẹo trong lòng bàn tay.