Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Mọi thứ đã sắp xếp ổn thỏa chưa?” Đường Danh cúi đầu hỏi vào bộ đàm. Tiếng rè rè vang lên, đầu bên kia lập tức báo cáo: “Năm khách mời nhí đều đã đến đúng địa điểm, các bé cũng đã chú ý đến biển chỉ dẫn rồi ạ.”
Việc để một đứa trẻ tự mình tìm kiếm một người bạn chưa từng gặp mặt giữa biển người mênh mông quả thực quá khó khăn.
Vì thế, tổ đạo diễn đã cố tình giảm độ khó bằng cách sắp xếp hai bé chung cặp xuống xe ở cùng một con phố.
Chỉ cần kiên nhẫn tìm kiếm một chút, hai bạn nhỏ sẽ tìm thấy nhau.
Đường Danh vừa nghĩ vừa liếc nhìn thiết bị định vị trên điện thoại.
Để đề phòng bất trắc, mỗi bé đều được trang bị đồng hồ định vị - một khoản tài trợ béo bở cho chương trình.
Ừm, số 2 và số 3 đang tiến lại gần nhau rồi, số 1 và số 4 cũng... Khoan đã! Đường Danh trợn tròn mắt, sao số 1 và số 5 lại sắp đụng nhau thế kia!
Ngôi nhà đồ chơi do chương trình sắp xếp nằm ở trung tâm của năm ngã rẽ, khoảng cách đến vị trí của mỗi bé đều không quá xa.
Nếu có một hai bé không nhìn thấy biển chỉ dẫn, đi lạc đường rồi vô tình không gặp bạn cùng cặp mà lại đụng độ bạn khác thì cũng là chuyện có thể xảy ra.
Và Li Li chính là bé con đi lạc đó.
Vốn là một Omega ở kiếp trước, Thời Li rất ít khi tiếp xúc với đám đông. Giờ đây đứng giữa dòng người qua lại tấp nập, Li Li sợ hãi đứng nép dưới biển báo giao thông, không dám nhúc nhích.
Cậu ôm chặt con búp bê bông, đứng im lặng hồi lâu, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, dùng đôi mắt đen láy tròn xoe đầy tò mò quan sát những người lớn cao lớn hơn mình rất nhiều đang lần lượt lướt qua trước mặt.
Vì cậu đứng quá lâu, khán giả xem livestream bắt đầu sốt ruột:
[Sao Li Li không đi thế?]
[Chắc là bé sợ chăng?]
[Ngoan quá đi mất, phải thằng em tui là nó chạy mất dạng rồi.]
[Biển chỉ dẫn to đùng ngay bên cạnh kìa, Li Li nhìn đi con!]
Tin tốt là cuối cùng Li Li cũng lấy hết can đảm bước đi bước đầu tiên.
Tin xấu là Li Li không nhìn thấy biển chỉ dẫn.
Khán giả bất lực nhìn bé Thời Li chọn một con đường vắng người hơn, đi ngược hoàn toàn với hướng của bé số 4 sau đó cẩn trọng bước về phía trước.
Cậu bắt đầu hành trình tìm kiếm vô định.
Mẹ bảo bạn của cậu rất nổi bật, rất dễ tìm, bạn ấy cao hơn Li Li và là một bé trai.
Là một anh lớn.
Anh lớn?
Li Li ngẩn người.
Hình như trước mặt cậu có một anh lớn kìa.
Li Li nhìn cậu bé đang đi về phía mình. Cậu bé mặc bộ đồ bóng chày màu xanh trắng, đeo kính râm che kín nửa khuôn mặt, khóe môi mím chặt, vẻ mặt lạnh lùng trông hơi dữ.
Ngầu đến mức không ai dám lại gần.
Bé Thời Li chú ý đến cậu bé ngay từ cái nhìn đầu tiên, trố mắt nhìn cậu bé lướt qua mình sang bên kia đường, không kìm được ngoái đầu lại nhìn theo.
Đây có phải là anh lớn mà mẹ nói không nhỉ?
Khoan đã, đợi Li Li với!
Li Li ôm búp bê bông, guồng đôi chân ngắn cũn cỡn chạy lon ton đuổi theo.
Anh lớn đi nhanh quá, Li Li chạy theo đến hụt hơi. May mà giữa chừng Cố Tiểu Trạch dừng lại vài giây để xem định vị trên đồng hồ điện tử, Li Li mới miễn cưỡng đuổi kịp.
Nhưng đuổi kịp rồi cậu cũng chẳng biết phải làm gì tiếp theo.
Vốn ngại giao tiếp, bé Thời Li cứ thế lẳng lặng bám theo như một cái đuôi nhỏ.
Khán giả xem livestream lo sốt vó:
[Cứu với!! Li Li đừng đi theo nữa! Chạy mau đi con!]
[Sao hai đứa này lại đụng nhau thế này!]
[Có khi nào Li Li nhận nhầm người không?]
[Bé số 4 đâu rồi! Sao mãi chưa thấy xuất hiện!]
[Hu hu Li Li ngoan, dì không cho con đi theo cái thằng nhóc nóng tính đó đâu!]
Li Li vừa chạy vừa thở hổn hển “hè hục hè hục”, đến mức chiếc giày nhỏ của búp bê bông bị rơi mất lúc nào không hay.
Cố Tiểu Trạch đang cắm cúi đi thì cảm thấy có gì đó không ổn, cậu đột ngột dừng lại.
“Bộp...”
Đầu của bé Thời Li đâm sầm vào lưng anh lớn.
Đau quá.
Trán Li Li bị va đỏ ửng, cậu ngơ ngác ôm trán. Chưa kịp phản ứng thì anh lớn đã quay lại, cúi đầu nhìn xuống. Li Li vội vàng lắc đầu nguầy nguậy như để che giấu: “Li Li, Li Li hổng có lén đi theo anh đâu ạ!”
Cố Tiểu Trạch nhíu mày, ngước lên nhìn ra phía sau nhóc con tóc đen - nơi có một cameraman đang vác máy quay to đùng.
Đường Danh hét vào tai nghe chỉ đạo khẩn cấp: “Tuyệt đối không được để Cố Tiểu Trạch phát hiện đang quay chương trình! Chưa đến lúc tiết lộ đâu!”
Anh quay phim mặt lạnh tanh, giả vờ như mình là một khúc gỗ, lặng lẽ chĩa ống kính về phía Li Li.
Cố Tiểu Trạch vẻ mặt đầy nghi ngờ lại cúi xuống nhìn nhóc con vừa đâm vào mình: “Mấy người đang quay chương trình à?”
Anh quay phim tiếp tục đóng vai người câm: “...”
Li Li ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, gật đầu cái rụp: “Có rất nhiều, rất nhiều người đang xem Li Li và anh đấy ạ.”
Cố Tiểu Trạch càng nghi ngờ hơn: “Xem tôi á?” Cậu sa sầm mặt mày, quát anh quay phim: “Đừng có chĩa máy quay vào tôi.”
Dữ quá đi.
Li Li sợ hãi ôm chặt con búp bê bông.
Thấy phản ứng của nhóc con, Cố Tiểu Trạch cứng người, mím chặt môi, đôi lông mày nhíu lại sau lớp kính râm, im bặt không nói gì nữa.
Lần nào cũng vậy, cứ đứng trước ống kính là cậu lại không kiểm soát được bản thân.
Li Li lí nhí nói: “Anh ơi, tụi mình đang quay chương trình mà như vậy là không lịch sự đâu ạ.”
Cố Tiểu Trạch lạnh lùng đáp: “Có phải tôi đang quay chương trình đâu.”
Dứt lời, cậu quay người bỏ đi thẳng.
“Đợi đã! Anh đợi Li Li với.” Li Li lại lon ton chạy theo. Cố Tiểu Trạch vừa dừng lại, cục bột nhỏ lại “bộp” một cái đâm sầm vào lưng anh lần nữa.
Cố Tiểu Trạch hết chịu nổi: “Mấy người quay chương trình thì cứ quay đi, sao cứ đi theo tôi làm gì?”
Thái độ khó chịu của cậu bé khiến khung chat cũng bùng nổ:
[Đụng độ rồi, đụng độ rồi!]
[Siêu cấp lo lắng, Li Li có bị bắt nạt không đây...]
[Biết ngay mà, thằng nhóc nóng tính lại bắt đầu rồi.]
[A a a tôi không cho phép cậu quát Li Li ngoan của dì!]
[Sao mà dữ thế, Li Li hiền khô à, thế mà cũng không giận, không khóc nữa chứ.]
[Hóng cảnh bé số 5 biết sự thật quá đi mất, lót dép hóng.]
Li Li bị hỏi cũng ngẩn người ra, suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Anh là bạn của Li Li mà nên Li Li phải đi theo anh chứ ạ.”
Cố Tiểu Trạch khựng lại: “Bạn bè cái gì?”
Thấy anh không tin, Li Li sực nhớ ra điều gì đó, cố gắng giơ cao tay lên: “Anh nhìn nè, tụi mình đều đeo cái này mà.”
Qua lớp kính râm, Cố Tiểu Trạch nhìn rõ chiếc đồng hồ định vị trẻ em trên tay nhóc con tóc đen, giống hệt cái cậu đang đeo.
Cố Tiểu Trạch...
Mặt Cố Tiểu Trạch đen sì lại.
Thảo nào hôm nay mẹ cậu cứ lạ lạ. Bình thường bà ngủ đến trưa mới dậy, thế mà sáng nay trời chưa sáng đã dựng cậu dậy, mất cả tiếng đồng hồ phối đồ cho cậu sau đó lùa cậu lên xe.
Miệng thì lải nhải bảo đưa cậu đi thăm bà dì họ thân thiết nào đó, kết quả xe chạy cả tiếng đồng hồ đến nơi thì bà lại đổi giọng bảo đi spa sau đó đuổi cậu xuống xe một mình.
Từ đầu đến cuối, chỗ nào cũng thấy sai sai.
Kết hợp với chuyện mấy cái camera lạ hoắc xuất hiện trong nhà hôm qua, cộng thêm việc bị mẹ “bán” vào cái show này mà không hay biết lại còn bị quay livestream trộm.
Cố Tiểu Trạch lập tức nhận ra hôm nay mình lại bị lừa một vố nữa rồi.
Cái gì mà định vị, cái gì mà dẫn đường, cái gì mà bà dì họ, tất cả đều là đồ dỏm hết.
Cố Tiểu Trạch ngước lên nhìn ống kính máy quay đen ngòm đang chĩa vào mình, một cơn giận dữ không tên bùng lên trong lòng.
“Cạch” một tiếng.
Li Li ngơ ngác nhìn anh lớn tháo chiếc đồng hồ ném xuống đất: “Anh ơi?”
Cố Tiểu Trạch bỏ ngoài tai, xoay người chạy vụt đi. Phía sau lập tức vang lên tiếng bước chân “bạch bạch bạch” đuổi theo.
Là nhóc con tóc đen kia.
Cố Tiểu Trạch lại dừng bước, quay lại gằn giọng: “Đừng có đi theo tôi.” Cậu trừng mắt nhìn anh quay phim đang vác máy chạy theo.
Li Li lại tưởng anh đang nói mình, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì chạy, bị dọa sợ đến mức ngẩn ra một lúc rồi mếu máo tủi thân.
Anh lớn này dữ quá, Li Li không thích người bạn mà mẹ bảo tìm này chút nào.
Bị Cố Tiểu Trạch lườm như hổ con, anh quay phim luống cuống không biết làm sao, đành thì thầm hỏi đạo diễn.
Đường Danh trong phòng điều khiển cũng đang nhăn nhó: “Thôi, cậu tắt máy đi trước đã, đừng kích động thằng bé.”
Anh quay phim làm theo, hạ máy xuống.
Kênh livestream số 1 tối đen, khán giả hoang mang tột độ:
[Sao tối thui rồi?]
[Nạp VIP rồi đấy, mau cho tui xem tiếp đi!!]
[Mấy bà bình tĩnh, kênh 1 tắt thì còn kênh 5 mà.]
Chỉ vài giây sau, các “dì” của Li Li đồng loạt di cư, kênh livestream số 5 vốn vắng vẻ bỗng chốc đông nghịt người sau đó họ nhìn thấy một khung hình mờ ảo được phóng to hết cỡ.
Bình luận: [Cứu tui, rốt cuộc anh quay phim của bé nóng tính trốn ở đâu mà quay lén hay vậy?]
Sau khi anh quay phim xách máy đi chỗ khác, cảm xúc của Cố Tiểu Trạch mới dần bình ổn lại, vẻ mặt bớt dữ tợn hơn nhưng cậu vẫn cúi gằm mặt bước đi.
Nhóc con tóc đen ôm búp bê lẽo đẽo theo sau.
Hai đứa trẻ không biết đã đi bao lâu cũng chẳng biết đi đến đâu, mãi cho đến khi bị đèn đỏ chặn lại, Cố Tiểu Trạch mới ngẩng đầu quan sát xung quanh.
Lúc này cậu mới nhận ra phía sau lưng mình có tiếng th* d*c khe khẽ.
Quay đầu lại, Cố Tiểu Trạch phát hiện nhóc con tóc đen vẫn bám theo mình nãy giờ.
Hai má Li Li đỏ hồng vì chạy mệt, thấy anh dừng lại, cậu bé mới thở phào nhẹ nhõm.
“Sao cứ đi theo tôi mãi thế?” Cố Tiểu Trạch hỏi.
“Anh ơi...” Li Li hít một hơi sâu lấy sức: “Anh đừng chạy lung tung nữa nha.”
“Ở đây toàn người lạ thôi, mẹ bảo nguy hiểm lắm ạ.” Li Li nhớ như in bài học phòng chống bắt cóc tối qua. Cậu ngước khuôn mặt trắng ngần, đôi mắt đen láy trong veo nhìn anh: “Anh có mệt không ạ, Li Li mệt quá đi.”
Cậu lục lọi trong túi áo yếm, lấy ra gói khăn giấy thơm mẹ để trong ba lô, rút một tờ, kiễng chân giơ cao tay về phía anh: “Anh lau cho thơm ạ.”
Cố Tiểu Trạch ngẩn người, chưa hiểu ý.
Li Li lấm tấm mồ hôi úp mặt vào tờ khăn giấy, thấm thấm mồ hôi xong lại rút một tờ mới, tiếp tục giơ cao: “Lau mồ hôi ạ.”
Cố Tiểu Trạch hiểu ra.
Cậu mím môi, đứng đờ ra một lúc rồi mới ngượng ngùng đưa tay nhận lấy tờ khăn giấy của Li Li, tháo kính râm xuống, quệt quệt lên mặt.
Mùi hương hoa thoang thoảng từ khăn giấy bay lên. Bỏ tay xuống, không còn lớp kính râm che chắn, cậu mới thực sự nhìn rõ khuôn mặt của nhóc con tóc đen.
Mái tóc đen mềm mại rũ xuống trán, vì chạy mệt nên hàng mi hơi ươn ướt, đôi mắt đen láy trong veo như viên bi ve, xinh xắn hệt như một con búp bê Tây.
Li Li rụt rè nắm lấy vạt áo anh, dường như sợ anh lại giận dỗi bỏ chạy mất: “Anh đợi mẹ đến cùng với Li Li nha, được không ạ?”
Một lúc lâu sau, Cố Tiểu Trạch đỏ ửng vành tai, lí nhí đáp một tiếng “ừ”.