Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 13

Trước Tiếp

“Ở phòng số 1 ạ?”

Cuối hành lang bỗng vang lên một giọng nói lạ.

Cố Tiểu Trạch đang đứng ở cửa phòng số 1 liền quay lại nhìn, thấy một cậu bé trạc tuổi mình bước ra từ phòng nghỉ số 4. Không biết người bên trong nói gì mà cậu bé đó liền quay người đi về phía này.

Cố Tiểu Trạch đang nghe lén bên cửa chẳng hiểu sao đột nhiên quay người lại, giả vờ như không có chuyện gì, đứng cứng đờ tại chỗ.

Tiếng bước chân chạy chậm của cậu bé kia đến gần, dường như liếc nhìn cậu một cái đầy khó hiểu: “ủa” một tiếng rồi rụt rè gõ cửa phòng nghỉ số 1.

Hướng Hiểu Ảnh và Li Li trên sô pha đồng thời ngẩng đầu nhìn ra cửa. Thấy một người anh lạ mặt, Li Li ngẩn người, vô thức nhìn sang mẹ.

Đó là một cậu bé tầm sáu bảy tuổi, nước da hơi ngăm đen nhưng nụ cười lại rất sởi lởi. Thấy Hướng Hiểu Ảnh nhìn mình, cậu bé chào trước: “Cháu chào dì Hướng ạ.”

Hướng Hiểu Ảnh vẫy tay gọi cậu bé vào: “Tiểu Dục hả? Mẹ cháu bảo cháu qua đây à?”

Tiểu Dục gật đầu, bước vào.

Tiểu Dục chính là bé số 4 được ghép cặp với Li Li.

Hướng Hiểu Ảnh bảo: “Li Li, chào anh đi con.”

Li Li ngoan ngoãn ngẩng mặt lên: “Em chào anh Tiểu Dục ạ.”

Tiểu Dục gãi đầu, ngượng ngùng đổ đống kẹo và bánh quy mang theo lên bàn, tạo ra tiếng lạo xạo vui tai.

Li Li khẽ “oa” một tiếng, mắt sáng lên: “Mẹ ơi, nhiều kẹo quá ạ.”

Tiểu Dục nói: “Xin lỗi em nha, hôm nay anh không tìm thấy em.”

Li Li chớp mắt khó hiểu.

Hướng Hiểu Ảnh giải thích: “Li Li à, đây mới là người bạn nhỏ mà con cần tìm.”

Li Li ngơ ngác lặp lại: “Anh này mới là bạn của Li Li ạ?”

Tiểu Dục cũng ngơ ngác gật đầu theo: “Đúng rồi, anh mới là bạn của em.”

Cố Tiểu Trạch đứng ngoài cửa nghe đi nghe lại ba lần câu này, mặt đen sì lại.

Li Li chậm chạp hỏi: “Vậy mẹ ơi, cái anh dữ dằn lúc trước thì sao ạ?”

Hướng Hiểu Ảnh kiên nhẫn giải thích: “Li Li nhận nhầm người rồi, nhiệm vụ của anh đó là tự tìm đường đến ngôi nhà đồ chơi còn nhiệm vụ của con là gặp anh Tiểu Dục ở đây rồi cùng đi đến đó.”

Bé Thời Li ong ong đầu cố gắng tiêu hóa lời giải thích phức tạp của mẹ một lúc mới hiểu ra, vẻ mặt có chút áy náy, lí nhí xin lỗi: “Em xin lỗi anh Tiểu Dục, Li Li nhận nhầm người rồi ạ.”

Hướng Hiểu Ảnh đoán chắc là mẹ của Tiểu Dục - người bạn thân trong giới của cô tên Quách Mạn - cảm thấy áy náy về sự cố livestream hôm nay nên đặc biệt bảo Tiểu Dục - người không tìm thấy em trai - sang xin lỗi.

Cô lục lọi trên bàn một lúc, lấy ra một nắm kẹo Li Li thích nhét vào tay con: “Li Li, con mời anh ăn kẹo đi.”

Li Li bưng hai tay đầy kẹo, đưa về phía trước, ngoan ngoãn nói: “Li Li mời anh ăn kẹo ạ.”

Tiểu Dục đang trong giai đoạn thay răng nên bị mẹ quản lý chặt chẽ chuyện ăn kẹo, lúc đi còn bị mẹ Quách dặn đi dặn lại là không được lén ăn mảnh.

Nắm kẹo Li Li đưa quả là niềm vui bất ngờ, Tiểu Dục vui ra mặt: “Cảm ơn em!”

Cậu bé vỗ ngực: “Em yên tâm, mẹ anh bảo sau này em vẫn là bạn cùng đội của anh, anh sẽ bảo vệ em thật tốt!”

Ra dáng anh lớn lắm.

Cố Tiểu Trạch đứng ngoài cửa nghiến răng ken két.

Bên trong phòng.

Li Li mím môi, kéo vạt áo mẹ: “Mẹ ơi, thế bạn của anh lúc trước đâu rồi ạ?”

Cố Tiểu Trạch ngoài cửa dỏng tai lên nghe.

Li Li ngước đầu nhìn mẹ: “Anh ấy không có bạn ạ?”

Hướng Hiểu Ảnh ngẩn người.

Li Li băn khoăn: “Thế thì bất công với anh ấy quá.”

Hướng Hiểu Ảnh cười nói: “Không sao đâu con, sau này Li Li và anh Tiểu Dục đều có thể chơi cùng anh lớn đó mà, đúng không?”

Mắt Li Li cong cong cười, gật đầu cái rụp: “Dạ!”

Cố phu nhân đang nói chuyện điện thoại với Đường Danh, vừa định đề cập đến chuyện hủy hợp đồng thì nghe tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch bên ngoài. Cố Tiểu Trạch phanh gấp trước cửa phòng nghỉ số 5, thở hồng hộc: “Mẹ?”

Cố phu nhân ngước lên, nói vào điện thoại “Đợi tôi một chút” rồi nhướng mày hỏi con trai: “Sao thế?”

Cố Tiểu Trạch chạy đến trước mặt mẹ, nhảy cẫng lên giật lấy điện thoại ôm vào lòng.

Cố phu nhân giật mình trước hành động bất ngờ của con trai: “Làm cái gì đấy?”

Cố Tiểu Trạch thở hổn hển nói: “Cái chương trình này, con...” Cơn nóng giận bốc lên đầu nguội đi để lại một khoảng trống rỗng, cậu ấp úng: “Con muốn...”

Mãi một lúc sau, cậu mới ngượng ngùng đổi giọng, nói thẳng: “Con muốn tiếp tục tham gia.”

Cậu mới không thèm nhường em trai cho người khác đâu.

Phòng nghỉ im phăng phắc, Cố phu nhân nhìn con trai đầy ngạc nhiên. Cố Tiểu Trạch đỏ bừng vành tai, chưa đợi mẹ nói gì đã đặt điện thoại xuống bàn như phải bỏng: “Con chưa đưa kẹo cho em, con đi đưa đây.”

Nói xong, Cố Tiểu Trạch lại chạy biến đi như một cơn gió.

Để lại Cố phu nhân ngẩn người tại chỗ, một lúc sau mới bật cười, vội vàng cầm điện thoại lên tiếp tục tám chuyện với Đường Danh: “Tiểu Danh à, em nghe thấy rồi chứ, lạ thật đấy, sao tự dưng lại đổi ý thế nhỉ...”

Bên phía kia.

Li Li đã tiễn anh Tiểu Dục về, giờ ngồi một mình trong phòng nghỉ. Mẹ bảo sang nói chuyện với dì Quách một lát, dặn Li Li mệt thì ngồi ngoan ở đây đợi mẹ quay lại.

Bé Thời Li ngồi yên lặng trên sô pha chờ mẹ, nghe thấy tiếng bước chân liền sáng mắt nhìn ra cửa sau đó lại thất vọng rũ mắt xuống.

Không phải mẹ.

Cố Tiểu Trạch đứng ở cửa ngó vào, thấy dì Hướng không có ở đó lại cảm nhận được nhóc con tóc đen có vẻ không vui khi thấy mình đến, cậu không biết có nên vào hay không.

Rất nhanh sau đó, Li Li hỏi: “Anh tìm mẹ em ạ? Mẹ sang chơi với dì Quách rồi, lát nữa mẹ về ạ.”

Cố Tiểu Trạch lắc đầu: “Anh tìm em.”

Li Li chỉ vào mình: “Anh tìm Li Li ạ?”

Cố Tiểu Trạch “ừ” một tiếng, đi đến trước sô pha, cách Li Li một cái bàn, thò tay vào túi lôi ra một nắm kẹo đặt lên bàn.

Ánh mắt nhóc con dính chặt vào nắm kẹo, khẽ reo lên: “Là sô cô la.”

Cố Tiểu Trạch ngước đôi mắt đen láy lên, tuy mặt không biểu cảm nhưng có thể thấy cậu rất nghiêm túc và có chút căng thẳng, lạnh lùng nói: “Kẹo của anh ngon hơn của cậu ta.”

“Em có muốn không?”

Li Li chần chừ hỏi: “Cho Li Li ạ?”

Cố Tiểu Trạch gật đầu: “Cho em đấy.”

“Li Li muốn ạ.”

Bé Thời Li cười tít mắt, có vẻ vui hơn khi thấy anh đến.

Cố Tiểu Trạch lại ra yêu sách: “Em muốn kẹo của ai?”

Bé Thời Li ngước đầu lên vẻ khó hiểu, suy nghĩ rất lung rồi cảm thấy mình vẫn muốn ăn sô cô la hơn.

Cậu thành thật trả lời: “Muốn sô cô la của anh ạ.”

Cố Tiểu Trạch lúc này mới hừ một tiếng, gạt đống kẹo của cậu bé kia sang một bên, đặt kẹo của mình trước mặt Li Li.

Li Li vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh mình: “Anh ăn kẹo với Li Li đi.”

Cố Tiểu Trạch không khách sáo, ngồi xuống.

Dù là trẻ con sáu bảy tuổi thì ngồi lên sô pha chân cũng chẳng chạm đất, cậu đung đưa chân thấy vướng víu nên tháo giày ra, ngồi khoanh chân lại.

Cậu nhóc mặc đồ bóng chày ngồi trong nhà vẫn đeo cái kính râm to đùng che gần hết mặt.

Li Li tò mò hỏi: “Anh tháo kính ra đi ạ, thế này tối lắm.”

Nhìn qua kính râm thì cảnh vật bên ngoài rất tối, không tốt cho mắt chút nào.

Cố Tiểu Trạch ngẩn người, bỗng lí nhí nói: “Anh không tháo.”

Li Li buột miệng hỏi: “Tại sao anh không muốn tháo ạ?”

“Vì anh không muốn bị máy quay quay trúng.”

Cố Tiểu Trạch buồn bực nói.

Có những chuyện đối với bạn bè dường như dễ dàng nói ra hơn hẳn. Dứt lời, Cố Tiểu Trạch cũng sững sờ, ngay trước mặt cậu là một cái ống kính đen ngòm.

“I hate it.” (Anh ghét nó.)

Giọng nói trầm thấp vang lên trong căn phòng yên tĩnh.

Dù đang trong hình hài trẻ con nhưng Thời Li vẫn nhớ vài từ tiếng Anh đơn giản, cậu phản ứng lại rồi hỏi nhỏ: “Tại sao anh lại ghét nó ạ?”

“Bố mẹ anh hay dùng cái này để nhìn anh, nói chuyện với anh.” Cố Tiểu Trạch nói năng lộn xộn, giọng rầu rĩ: “Nhưng anh chẳng gặp được họ.”

Lớn lên ở nước ngoài, chỉ có ông bà bên cạnh, Cố Tiểu Trạch từng có một khoảng thời gian dài tưởng rằng cái máy giám sát phát ra tiếng nói của bố mẹ mới chính là bố mẹ mình.

Họ sống trong chiếc điện thoại có thể nhìn thấy hình ảnh.

Câu chuyện không đầu không đuôi, phi logic khiến Li Li nghe mà chẳng hiểu gì.

Nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của nhóc con, Cố Tiểu Trạch bỏ cuộc không giải thích nữa, khô khan lặp lại: “I hate it.”

Cứ hễ căng thẳng là ngôn ngữ của cậu lại loạn xạ cả lên, lúc tiếng Trung, lúc tiếng Anh.

Cố Tiểu Trạch chán nản cụp mắt xuống.

Bé Thời Li bên cạnh bỗng nhiên bò dậy với lấy sô cô la trên bàn: “Anh đừng buồn nữa, tụi mình ăn kẹo nha?”

Cậu đặt một viên sô cô la lên bàn trước mặt anh.

“Cái này là của anh.”

“Một cái của Li Li.”

Cậu đặt một viên lên chỗ mình ngồi trên sô pha.

“Cái này là của mẹ.”

Cậu để riêng một viên ra bàn.

“Còn một cái là của búp bê.”

Li Li cầm sô cô la đứng dậy, bước thấp bước cao quay người đi đến chỗ con búp bê bông, ngồi xuống, cẩn thận đặt sô cô la vào tay nó.

Nhóc con bận rộn lại bò dậy, lấy thêm một viên sô cô la nữa đặt vào tay Cố Tiểu Trạch: “Anh có thêm một cái nữa.”

Cố Tiểu Trạch thắc mắc: “Anh có một cái rồi mà.”

Li Li nghiêm túc nói: “Vì hôm nay anh không vui nên được ăn thêm một cái ạ.”

Câu trả lời của nhóc con khiến Cố Tiểu Trạch ngẩn người.

Li Li lại đẩy phần kẹo của mình sang cho Cố Tiểu Trạch: “Kẹo của Li Li cũng cho anh luôn.”

Tuy cậu không hiểu anh đang nói gì,

Nhưng Li Li có thể cho anh kẹo của mình để anh vui lên.

Cố Tiểu Trạch nắm chặt viên sô cô la Li Li đưa trong lòng bàn tay, im lặng hồi lâu. Hơi ấm từ lòng bàn tay làm sô cô la hơi chảy ra, lớp vỏ dính nhớp nháp vào kẽ tay cậu.

Cậu khựng lại một chút rồi nhét cả ba viên sô cô la trong tay vào tay Li Li, nói cứng ngắc: “Em ăn hộ anh đi.”

Trước Tiếp