Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 117

Trước Tiếp

“Chị cả bảo ba ngày nữa chị ấy về nước.” Thời Li ngập ngừng rồi nói thật: “Bảo chúng mình về cùng.”

Cậu sợ Cố Trạch không vui.

Thời Trình đã giúp cậu xin visa nhiều nước, Cố Trạch chắc chắn đã lên kế hoạch chi tiết với anh hai, suy nghĩ rất lâu trước khi đi.

Vậy mà chưa đi được nửa tháng đã phải về.

Kế hoạch dày công chuẩn bị bị phá hỏng, chắc chắn là khó chịu lắm, Thời Li đặt mình vào vị trí của anh mà nghĩ.

Bữa sáng phục vụ vừa mang lên bày biện đẹp mắt trên bàn tròn cạnh cửa sổ sát đất, bộ đồ ăn cũng rất tinh xảo.

Thời Li bưng tách trà kiểu Anh lên môi nhưng không uống, mắt cụp xuống, hàng mi ướt át vì hơi nước, trông như đứa trẻ vừa làm sai chuyện gì.

Chiếc tách sứ nhỏ xinh như tấm khiên che chắn cho cậu, hoa văn tinh tế tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn.

Cố Trạch chưa kịp nói gì thì Thời Li đã cuống quýt xin lỗi: “Em xin lỗi.” Cậu cắn môi thốt ra ba chữ sau đó giải thích: “Chị cả lo cho em quá thôi.”

“Anh đừng giận nhé.”

Cố Trạch bật cười khẽ.

Sau tách trà, Thời Li mở to mắt, khó hiểu nhìn anh Tiểu Trạch.

Sao anh lại cười? Không phải nên tức giận sao? Lạ thật.

“Ba ngày nữa vào lúc nào? Cần anh đặt vé không?” Cố Trạch nói: “Không sao đâu.”

Lúc Thời Li sang phòng bên nói chuyện với Thời Vân Kinh, anh đã ăn sáng xong, không động đến ấm trà sữa đặc ngọt ngấy cũng không gọi thêm cà phê đá.

Anh nghe lời Thời Li, rót một cốc nước lọc ấm, cầm hờ trong tay.

Ngón tay thon dài miết nhẹ thân cốc, ánh mắt Cố Trạch ánh lên nét cười không giấu được.

Thời Li ngơ ngác: “Anh không giận ạ?”

Cố Trạch hỏi ngược lại: “Người yêu quan tâm cảm xúc của anh như thế, sao anh phải giận?”

Tay Thời Li siết chặt tách trà, mặt nóng bừng vì hơi nước (hoặc vì câu nói của anh), cậu giả vờ không nghe thấy, nhấp một ngụm trà.

Vị sữa nhạt, độ ngọt vừa phải lan tỏa nơi đầu lưỡi, đánh thức vị giác.

Cố Trạch bồi thêm một câu: “Chị ấy nhìn ra rồi à?”

Câu khẳng định.

Thời Li sặc trà: “Em, em, anh...”

Bị dọa cho hết hồn.

Cố Trạch đoán: “Tối qua à?” Anh ngẫm nghĩ: “Trong phòng tắm?”

Thời Li ho sù sụ.

Rõ ràng hồi bé Cố Trạch chẳng biết nhìn sắc mặt ai bao giờ, làm gì cũng tùy hứng, thế mà giờ như biến thành người khác, chỉ một chút bất thường cũng bị anh tóm được, lần ra cả đầu đuôi câu chuyện.

Thời Li tự kiểm điểm, mình có nói gì đâu, sao Cố Trạch biết hay thế?

Thực ra Thời Li rất khó xử.

Không phải cậu không muốn nói với Cố Trạch nhưng thái độ của chị cả có vẻ không thích anh Tiểu Trạch lắm, vừa nãy còn khuyên cậu chuẩn bị tinh thần chia tay cơ mà.

Cậu không muốn Cố Trạch vì chuyện phải về nước sớm mà giận chị cả.

Cũng vì thế mà cậu không muốn Cố Trạch biết những lời chị cả vừa nói.

Như cán cân chao đảo, cậu muốn dùng cách non nớt của mình để giữ thăng bằng cho cả hai bên.

Muốn người nhà chấp nhận người yêu mình,

Cũng muốn họ hòa thuận như người một nhà.

Cố Trạch đưa khăn giấy và cốc nước ấm của mình cho cậu: “Uống cho xuôi.”

Thời Li ho một lúc mới cầm cốc nước của anh uống từng ngụm nhỏ, làm dịu cổ họng đang đau rát.

“Lần sau cấm anh làm thế nữa.”

Giọng điệu hờn dỗi.

Cố Trạch ngoan ngoãn đáp “được” sau đó hỏi vặn lại: “Thế lần sau em còn giấu anh nữa không?”

Thời Li cứng họng, mím môi không nói.

Cố Trạch đứng dậy đi đến bên cạnh Thời Li.

Cậu quay mặt nhìn ra cửa sổ.

Giây tiếp theo, bàn tay đang cầm cốc nước bị nắm lấy, tấm khiên của Thời Li bị Cố Trạch lấy ra đặt lên bàn, phát ra tiếng “cạch” giòn tan.

Tay cũng bị nắm chặt.

Cố Trạch kéo Thời Li đứng dậy.

Thời Li không kìm được ngước lên nhìn anh một cái rồi vội vàng lảng đi như bị bỏng.

Cố Trạch cũng lần đầu yêu đương, kinh nghiệm ít ỏi, chỉ học lỏm được vài chiêu trên mạng.

Cách dỗ dành của anh rất vụng về.

Thời Li không chịu nhìn anh,

Anh cúi đầu xin lỗi.

“Anh nặng lời rồi.”

Dứt khoát, thẳng thắn.

Lẽ ra phải nhẹ nhàng hơn chứ không phải vạch trần ép hỏi thẳng thừng như thế. Cố Trạch nghĩ, anh không có kinh nghiệm nhưng anh hiểu Thời Li.

Bạn trai anh nhạy cảm, da mặt mỏng.

Chỉ ưa dỗ ngọt thôi.

“Nhưng so với việc kế hoạch bị đảo lộn, anh càng không muốn em giấu anh chuyện gì.”

“Không nói với anh.”

Cố Trạch cúi xuống, môi chạm nhẹ vào vành tai Thời Li thì thầm: “Thế anh sẽ buồn đấy.”

“Sau này chúng ta có thể vì thế mà hiểu lầm nhau.” Giọng anh trầm xuống.

Hành động thân mật trái ngược hẳn với lời nói nghiêm túc, Thời Li choáng váng, vành tai bị hôn tê dại như có luồng điện chạy qua.

Cậu mơ màng đầu hàng, lí nhí: “Lần sau em không thế nữa.”

Cố Trạch ừ một tiếng, hôn lên đuôi mắt Thời Li dỗ dành: “Đừng giận nữa nhé.”

Hơi thở Thời Li nóng hổi: “Vâng.”

Cố Trạch buông cậu ra: “Chẳng phải muốn đi chơi sao?” Anh quay người: “Đi dọn đồ đi, hôm nay trời đẹp nhưng vẫn phải mang thêm áo khoác đấy.”

Thời Li ngẩn ngơ: “Anh, anh không muốn biết chị cả nói gì ạ?”

Rõ ràng vừa nãy làm nghiêm trọng thế, sao cậu vừa hứa không giấu giếm nữa là anh thôi luôn, không hỏi tiếp.

Cố Trạch vừa đi vừa xem thời tiết, mở tủ quần áo chọn áo khoác cho Thời Li, nghe vậy hờ hững hỏi: “Nói gì?”

Anh không có ý định soi mói chuyện riêng tư của Thời Li và gia đình, chỉ là không muốn cậu giấu anh rồi suy nghĩ lung tung.

“Chị cả bảo sớm muộn gì chúng mình cũng chia tay.” Thời Li lạch bạch chạy theo: “Chị bảo tình đầu thường là vì cảm giác mới lạ, dù thích nhau nhưng còn trẻ quá nên không bền.”

Cố Trạch ừ một tiếng: “Trưa nóng hơn đấy, mặc cái này nhé?”

Thời Li không phục như con mèo con xù lông dọa người: “Chị ấy còn bảo em chuẩn bị tinh thần chia tay nữa cơ.”

Cố Trạch vẫn bình thản ừ hữ.

Thời Li tức tối: “Sao anh chẳng quan tâm gì thế?”

Động tác chọn đồ cho người yêu khựng lại, Cố Trạch lấy ra chiếc áo khoác denim trắng có mũ, chất liệu cotton mềm mại nhưng đứng dáng.

Thời Li ngơ ngác để mặc Cố Trạch khoác áo cho mình, mặc xong anh không tránh ra mà đứng sát lại, mũi chạm mũi, cười nói: “Vì chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra.”

Cố Trạch hôn nhẹ lên khóe môi Thời Li: “Không có chuyện cảm giác mới lạ cũng không có chuyện anh chưa hiểu chuyện.” Anh thì thầm: “Anh thầm thương em lâu lắm rồi, Thời Li.”

Là ủ mưu đã lâu.

Thời Li mở to mắt, đôi mắt nâu trong veo phản chiếu hình bóng người đàn ông gần trong gang tấc, bị bao vây bởi hormone nam tính, hàng mi run rẩy bất an, cậu mơ hồ hỏi: “Thế còn em?”

Cố Trạch: “Anh sẽ không cho em cơ hội đó đâu.”

Tim đập thình thịch.

Chưa kịp phản ứng Thời Li đã bị hôn, giống như trước kia, cậu không thể từ chối nhưng lần này có chút khác biệt.

Cậu bắt đầu học cách đáp lại,

Vụng về, ngây ngô đón nhận tình cảm nồng nhiệt này.

Họ lớn lên bên nhau, thân thiết đến mức không ai có thể chen vào, người lớn hay trêu chọc tình cảm hai đứa tốt đến mức học trường nào cũng phải học cùng nhau.

Còn bảo cậu là cái đuôi nhỏ của anh Tiểu Trạch.

Nhưng rõ ràng lúc đầu là Cố Trạch đi theo cậu trước mà.

Chiếc áo khoác vừa mặc rơi xuống đất, Thời Li vòng tay ôm lấy anh, trong lúc lấy hơi cậu chợt nghĩ, lúc nãy nói chuyện với chị cả, cậu không nên im lặng như thế.

Cậu nên kiên định nói với Thời Vân Kinh như Cố Trạch vừa nói với cậu, rằng cậu không thèm chuẩn bị tinh thần chia tay đâu.

Cậu thích anh Tiểu Trạch lắm,

Sau này cũng sẽ không chia tay.

Trước Tiếp