Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 116

Trước Tiếp

Nụ hôn này không kéo dài quá lâu.

Vì Thời Li không thở nổi, giãy giụa quay mặt đi, Cố Trạch chạm nhẹ vào đuôi mắt cậu, xin lỗi vì sự mất kiểm soát của mình.

“Anh đi lấy thuốc.” Cố Trạch đi vào trong, tìm tuýp thuốc mỡ trên tủ đầu giường.

Thời Li vẫn giữ nguyên tư thế quỳ, nằm bò ra thành sô pha, tai đỏ bừng, th* d*c từng hơi để bình ổn nhịp tim.

Khi Cố Trạch cầm tăm bông đã bôi thuốc quay lại, cậu lại ngồi thẳng dậy, ngoan ngoãn ngửa mặt lên để anh cúi xuống bôi thuốc cẩn thận lên chóp môi sưng đỏ.

Đang bôi thuốc nên không được cử động môi nhiều, Thời Li nói rất khẽ: “Mai có khỏi được không anh?”

Cố Trạch: “Chắc là được.”

Thời Li: “Đắng quá.”

Cậu hay có thói quen l**m môi, hai hôm nay cứ thấy vị thuốc đắng ngắt trong miệng.

Nghe vậy, Cố Trạch dùng tăm bông sạch lau hết thuốc dính quanh mép, chỉ để lại một chút trên chóp môi: “Lỗi tại anh.”

Thời Li ngượng ngùng: “Em có từ chối đâu.” Cậu ngập ngừng rồi thành thật nói: “Với lại, em cũng muốn hôn anh...” Ngừng một chút rồi sửa lại: “muốn hôn anh trai.”

Cậu mỉm cười.

Chị cả bảo, đôi khi đừng xấu hổ quá.

Yết hầu Cố Trạch chuyển động, giọng khàn khàn: “Muộn rồi, đi ngủ thôi.”

Anh lảng tránh chủ đề này.

Thời Li liếc nhìn chiếc giường đôi lớn thiết kế kiểu bán bao vây trũng xuống bên cạnh sô pha phòng khách, một bên giường là cửa sổ sát đất, giờ đã được rèm cửa tối màu che kín.

Phòng suite này rất rộng, trang trí thời thượng.

Nhưng tất cả đều không che giấu được một vấn đề chí mạng - chỉ có một chiếc giường.

Cậu kéo áo Cố Trạch, dù sô pha rất mềm nhưng quỳ lâu cũng tê chân, cậu thở ra hơi nóng, hỏi nhỏ: “Tối nay em ngủ với anh ạ?”

Cố Trạch ừ nhỏ một tiếng: “Hết phòng rồi.” Anh bổ sung thêm: “Anh bảo nhân viên mang thêm một bộ chăn gối lên.”

Trên tủ đầu giường có điện thoại gọi lễ tân, Cố Trạch định bước tới thì ngón tay đang nắm áo anh siết chặt lại, đầu ngón tay tròn trịa ửng hồng giờ trắng bệch vì dùng sức.

“Không sao đâu.”

“Một cái chăn cũng không sao ạ.”

Thời Li không dám nhìn thẳng vào mắt Cố Trạch, cụp mắt xuống, run rẩy như chú nai con: “Mình yêu nhau rồi mà, có thể... có thể ngủ chung được.” Cậu hỏi tiếp: “Anh không muốn ngủ cùng em sao?”

Đôi khi phải mạnh dạn lên, nắm thế chủ động.

Đây cũng là lời Thời Vân Kinh dạy.

Thời Li cố gắng làm theo, nói xong nín thở chờ câu trả lời nhưng đợi mãi không thấy anh lên tiếng, chỉ cảm thấy ánh mắt anh dán chặt vào mình.

Sao anh không nói gì?

Anh đang nghĩ gì thế?

Một lúc sau, căn phòng yên tĩnh vang lên giọng nói trầm đục: “Em chưa thành niên.”

Giọng anh trầm thấp, không biết đang cảnh cáo ai.

Tai Thời Li đỏ lựng.

Cậu hiểu ý Cố Trạch, dù kiếp trước hay kiếp này cậu đều được giáo dục giới tính đầy đủ ở trường.

Nhưng đó chỉ là kiến thức trong sách vở, với những thuật ngữ chuyên ngành khô khan, không khiến người ta đỏ mặt tía tai.

Chứ không phải như bây giờ.

Một câu nói bình thường nhưng lại như thể Cố Trạch đã nói ra điều gì đó sỗ sàng lắm vậy.

“Anh không được nghĩ lung tung.” Thời Li đỏ tai, phồng má giận dỗi, trông như mèo con giơ vuốt dọa người, chẳng đáng sợ chút nào.

Cố Trạch bắt chước cậu, hừ nhẹ một tiếng trầm thấp đầy từ tính trong cổ họng.

Thời Li nghiêm mặt cảnh cáo: “Không được bắt chước em.”

“Được, không bắt chước.” Cố Trạch: “Anh đi tắt đèn, em lên giường đợi...” Chữ “anh” bị anh nuốt lại, kịp thời ngăn chặn câu nói đầy ẩn ý.

Anh sửa lời: “Đắp chăn cẩn thận kẻo lạnh.”

Thời Li ậm ừ, xoay người trên sô pha duỗi chân cho đỡ tê, bắp chân trắng nõn hằn lên vết đỏ, cậu cúi xuống tìm dép lê xỏ vào.

“Có cần thay quần dài không?” Giọng nói vang lên sau lưng khiến Thời Li giật mình quay lại, thấy Cố Trạch vẫn đứng đó chưa đi tắt đèn.

Thời Li khó hiểu: “Sao thế ạ?”

Cố Trạch rời mắt khỏi chân cậu: “Dễ đau chân.”

Nếu đêm mưa, Thời Li đạp chăn, hơi ẩm ngấm vào người dễ gây đau nhức chân.

Cố Trạch nhớ đến ông bà mình, chuyển từ trong nước sang châu Âu khí hậu lạnh ẩm mưa nhiều, về già bị thấp khớp, cứ mưa là đau nhức.

Anh tự tìm cớ cho mình,

Cho ánh mắt không thể rời đi lúc nãy.

Thời Li nghĩ cớ từ chối, cuối cùng hoảng quá nói bừa: “Em thích mặc thế này.”

Cố Trạch không đôi co với cậu: “Thế tối đừng đạp chăn.”

Thời Li “vâng” một tiếng.

Khi Cố Trạch tắt đèn, bước xuống bậc thang đến bên giường thì Thời Li đã rúc sâu vào trong chăn, trùm kín mít.

Giường đôi rất rộng, chăn to, cậu thiếu niên mảnh khảnh chỉ chiếm một góc nhỏ xíu.

Đèn ngủ mờ ảo vẫn sáng, Thời Li nín thở trùm chăn kín đầu, chỉ lộ vài lọn tóc đen, nghe tiếng bước chân Cố Trạch lại gần, chẳng bao lâu sau cảm thấy đệm bên cạnh lún xuống.

Tiếng sột soạt vang lên.

Chăn bên cạnh bị vén lên, tiếp đó là tiếng “tách” tắt đèn, căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn.

Nhưng hình như Cố Trạch chưa nằm xuống, anh dựa vào đầu giường cúi đầu xem điện thoại, lướt lịch trình ngày mai. Định nằm xuống thì con đà điểu nhỏ bên cạnh cựa quậy.

Thời Li lật người trong chăn, kéo chăn xuống để lộ đôi mắt tinh anh nhìn Cố Trạch.

“Muộn rồi.”

Ý là đừng xem điện thoại nữa.

Cố Trạch ngoan ngoãn tắt màn hình để điện thoại sang một bên: “Anh xem lịch trình chút thôi.”

Thời Li hỏi: “Bận lắm ạ?”

Cố Trạch: “Không, có mấy tệp tài liệu thôi.”

Thời Li: “Vâng ạ.”

Anh Tiểu Trạch cũng bận rộn như các anh chị trong nhà rồi, chỉ có cậu đang nghỉ hè là vô lo vô nghĩ.

Thời Li ngẩn ngơ.

Cố Trạch đã nằm xuống, nhắm mắt lại.

Trong bóng tối, Thời Li từ từ chuyển ánh mắt lên mặt Cố Trạch.

Cả hai đều rất nhạy cảm với ánh nhìn của đối phương.

Dù nhắm mắt, Cố Trạch vẫn cảm nhận được Thời Li đang nhìn mình. Một hai giây sau, một cơ thể ấm áp áp sát vào anh.

Thời Li hơi ngẩng mặt, hôn nhẹ lên xương hàm của Cố Trạch trong bóng tối, giọng nói nhẹ bẫng: “Ngủ ngon nhé, anh.”

Hôn xong cậu định chuồn, đỏ mặt lăn một vòng sang bên kia, quay lưng lại với Cố Trạch, tim đập thình thịch, giả vờ buồn ngủ.

“Thời Li.”

Giọng nam trầm khàn vang lên sau lưng.

Giọng Cố Trạch nghe có vẻ bình tĩnh: “Cố ý hả?”

Thời Li mở to mắt, nhớ lời chị cả, giả ngốc: “Anh nói gì thế ạ?”

Thôi bỏ đi.

Cố Trạch thở dài: “Muốn ôm ngủ không?”

Giọng anh rất nhẹ.

Nằm chung giường nên Thời Li ngửi thấy mùi hương trên người Cố Trạch, không còn là mùi bách tùng bạc hà nữa mà là mùi sữa tắm vừa tắm xong.

Không dùng đồ của khách sạn mà dùng đồ họ mang theo.

Giống hệt mùi trên người cậu.

Hương bồ kết thanh mát,

Cũng rất thơm.

Thời Li không nói gì, cậu nhớ lời chị cả dặn - đôi khi phải biết từ chối đúng lúc.

Cậu mím chặt môi, cố gắng kiên trì.

“Hửm?” Cố Trạch phát ra một âm mũi trầm thấp đầy từ tính.

Nghe hay thật.

Thời Li co ngón tay lại, chẳng do dự được bao lâu đã thầm xin lỗi chị cả trong lòng.

Cậu lật người lại.

Chưa đợi Cố Trạch phản ứng, cậu thiếu niên đã dán sát vào anh, động tác chậm rãi, dè dặt như thú nhỏ thăm dò.

Vì ít vận động,

Không giống anh thường xuyên tập gym.

Rất mềm mại.

Rất ấm áp.

Cố Trạch nghiêng người ôm trọn cậu vào lòng: “Ngủ ngon.”

Thời Li cũng chúc “ngủ ngon”.

Cậu dỏng tai nghe, vì áp sát vào nhau nên dường như cậu nghe thấy nhịp tim đập hơi nhanh của Cố Trạch.

Sáng sớm hôm sau,

Đồng hồ sinh học đánh thức Cố Trạch dậy.

Thời Li vẫn đang ngủ say, rõ ràng lần đầu nằm chung với người khác mà cậu có vẻ quen thuộc lắm.

Nằm sấp trên người anh, coi anh như gối ôm hình người, ngủ ngon lành.

Cố Trạch nhẹ nhàng gỡ tay Thời Li ra, xuống giường đi rửa mặt. Đánh thức Thời Li là dịch vụ gọi đồ ăn sáng của khách sạn.

Tối qua vào phòng họ quên treo biển “xin đừng làm phiền”.

Thời Li vẫn còn buồn ngủ, lơ mơ rửa mặt rồi xem tin nhắn điện thoại.

8 giờ sáng.

Thời Vân Kinh: [Thế nào rồi?]

9 giờ rưỡi sáng.

Thời Vân Kinh: [Vẫn chưa dậy à? Không được, chị qua chỗ hai đứa xem sao, dậy thì nhắn lại chị ngay.]

Rõ ràng là cô không yên tâm.

Vài phút sau, Thời Li vội vàng thay đồ ngủ ra mở cửa, thấy Thời Vân Kinh mặc áo ba lỗ đen bó sát và quần dài đứng trước cửa.

Câu đầu tiên Thời Vân Kinh nói là: “Đứng nghiêm.”

Thời Li ngơ ngác làm theo phản xạ, đứng thẳng lưng.

Vừa nãy soi gương rồi, môi hết sưng rồi, không sợ chị cả phát hiện ra gì đâu.

Nhưng Thời Vân Kinh không nhìn môi mà soi kỹ cổ em trai còn bắt cậu quay lưng lại kiểm tra, thấy không có dấu vết khả nghi nào sắc mặt mới dịu đi đôi chút, nhướng mày hỏi: “Cậu ta đâu?”

Thời Li nhìn ra sau: “Đang làm việc ạ.”

Thời Vân Kinh kéo tay Thời Li: “Đi theo chị.”

Thời Li bị kéo sang phòng suite bên cạnh.

Vừa vào cửa, Thời Vân Kinh nói luôn: “Chị chỉ ở Paris được mấy ngày thôi, đưa em đi thăm thú mấy điểm nổi tiếng rồi về Bắc Kinh.” Cô ngồi xuống, hất hàm ra hiệu cho Thời Li ăn sáng trên bàn.

“Dù không biết em với thằng nhóc nhà họ Cố yêu nhau được bao lâu nhưng chị khuyên em nên gặp gỡ nhiều người hơn.” Thời Vân Kinh ho khan, hơi chột dạ vì hành động “đập chậu cướp hoa” của mình.

“Chưa xác định chắc chắn thì đừng để người nhà biết vội, nhất là bố và mẹ em.”

“Biết chưa?”

Thời Li chậm chạp gật đầu.

Em trai đang trong giai đoạn mặn nồng mà cô chị lại xúi chuẩn bị tinh thần chia tay yêu người khác, Thời Vân Kinh tự trách mình vài giây rồi tỉnh bơ nói tiếp:

“Chị cũng không yên tâm để em đi du lịch châu Âu với Cố Trạch nữa.”

“Ba ngày nữa em đưa cậu ta về nước cùng chị.”

Trước Tiếp