Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 115

Trước Tiếp

Thời Vân Kinh tung hoành tình trường bao năm nay, chưa từng thất bại lần nào, lần nào cũng là cô chủ động chia tay.

Về mặt này, cô nhìn người chuẩn không cần chỉnh.

Suy nghĩ một lúc, cô đã đoán ra được mọi chuyện: [Người giúp em chặn vận đào hoa lần trước là Cố Trạch đúng không?]

[Hai đứa?]

Cô dừng lại ở đó.

Thời Vân Kinh không nói tiếp, nhìn avatar đối phương im lìm, khung chat yên tĩnh, cô muốn cho Thời Li thời gian để tiếp nhận.

Thời Li hoảng hốt suýt đánh rơi điện thoại, cậu luống cuống giữ chặt, đọc đi đọc lại tin nhắn của chị cả hai ba lần, nín thở căng thẳng.

Cậu thiếu niên đứng trước bồn rửa mặt, ôm chặt điện thoại, trong gương phản chiếu hàng mi run rẩy không ngừng.

Một lúc lâu sau, cậu mới chậm chạp gõ vài chữ, xóa rồi lại gõ, cuối cùng quyết định không nói dối, ngoan ngoãn nhận lỗi như con thú nhỏ: [Chị cả đừng giận nhé.]

Thời Li: [Em biết yêu sớm là không đúng lại còn với anh Tiểu Trạch nữa, em xin lỗi.] Cậu ngập ngừng, gõ tiếp: [Nhưng em không muốn chia tay anh ấy.]

Câu này chưa kịp gửi thì tin nhắn bên kia đã hiện lên.

Thời Vân Kinh: [Sao chị phải giận?]

Cô tính tình cởi mở, yêu đương vô số, tự thấy mình chẳng có tư cách gì quản chuyện tình cảm của em trai.

Tuy hơi bực mình vì đứa em mình vất vả nuôi lớn bị người ta cuỗm mất nhưng cô vẫn cố kiềm chế, sợ làm Thời Li sợ.

Em trai cô lần đầu yêu đương, chưa có kinh nghiệm, tính tình lại hiền lành, Thời Vân Kinh cảm thấy mình có trách nhiệm hướng dẫn Thời Li, giúp cậu có quan niệm đúng đắn về tình yêu.

Chứ không phải để em trai có một mối tình đầu không mấy tốt đẹp.

[Tuy chị không hoan nghênh kẻ cướp mất em trai chị vất vả nuôi lớn nhưng chị cũng vui.]

[Vì Li Li đã biết dũng cảm bày tỏ tình cảm của mình rồi.]

Thời Li chưa kịp phản ứng, một lúc sau mới ấp úng gõ một chữ: [Nhưng...]

Thời Vân Kinh: [Hơn nữa Li Li thi đại học xong rồi, yêu đương bây giờ không ảnh hưởng đến thành tích, không tính là yêu sớm.]

[Chị biết em đang lo lắng nhưng chị muốn nói là Li Li đừng nghĩ mình khác biệt.]

[Xu hướng tính dục là do gen quyết định, có người sinh ra đã không có cảm giác với người khác giới, chuyện này bình thường thôi.]

[Nhưng nếu chỉ là a dua theo phong trào, chỉ để cho vui thì là sai như thế không công bằng với Cố Trạch thích em, biết không?]

[Nhưng nếu em thực sự thích người ta.]

[Chị ủng hộ em theo đuổi cậu ấy, hoặc đồng ý lời tỏ tình của cậu ấy, ở bên cậu ấy.]

[Yêu đương không phải chuyện gì cấm kỵ, ai cũng có lần đầu, sau này còn nhiều lần nữa.]

[Li Li đừng sợ, nếu cậu ta bắt nạt em, cứ bảo chị, chị dạy em cách đá cậu ta.]

Ánh mắt Thời Li từ kiên định sau khi được chị khuyên nhủ chuyển sang ngơ ngác, chậm chạp gõ: [Không có đâu ạ, anh Tiểu Trạch tốt với em lắm, không bắt nạt em đâu.]

Cố Trạch vì muốn gặp cậu một lần mà sẵn sàng bay đường xa về Bắc Kinh, trước khi đi châu Âu cũng đặc biệt về Bắc Kinh đón cậu, đi cùng cậu.

Ở nhà dọn phòng cho cậu, ngày nào cũng nấu cơm cho cậu, đưa cậu đi chơi, lái xe bao lâu cũng không kêu mệt, thậm chí từ lúc đi chơi với anh Tiểu Trạch đến giờ, Thời Li chưa phải mở ví lần nào.

Lần nào Cố Trạch cũng lấy cớ cách thanh toán ở nước ngoài khác trong nước, cậu không biết dùng để gạt cậu đi, sau đó Thời Li muốn chuyển khoản trả lại tiền thì anh lại lảng sang chuyện khác.

Thời Li kể rất nhiều với Thời Vân Kinh, hy vọng người nhà có ấn tượng tốt về bạn trai mình, bất tri bất giác khóe môi cong lên, lộ ra lúm đồng tiền.

Thời Vân Kinh nhận xét: [Cũng tạm.]

Sau màn hình, ánh mắt cô đầy hài lòng.

[Kể chị nghe hai đứa đến với nhau thế nào đi?]

[... Hả? Chuyện này, chuyện này kể thế nào ạ?]

Má Thời Li nóng bừng, ngại ngùng.

Dù từ lúc phát hiện Cố Trạch thích mình đến lúc chính thức yêu nhau chỉ có hai ba ngày nhưng cậu luôn cảm thấy khi ở bên anh Tiểu Trạch, cậu luôn là người bị động.

Cậu đỏ mặt, chậm chạp gõ chữ kể cho chị nghe, lược bỏ đoạn hôn nhau, kể vắn tắt.

Nhưng chỉ vài câu ngắn gọn cũng đủ khiến Thời Vân Kinh tức điên.

Cô đang đứng trước bồn rửa mặt vừa tẩy trang vừa chat với Thời Li, giờ thì mặc kệ nửa mặt chưa tẩy xong, cô nhìn mình trong gương sau đó nhìn tin nhắn của em trai, tưởng tượng ra cảnh em mình bị Cố Trạch xoay như chong chóng.

Không biết Thời Li có phải em ruột cô không nữa.

Thời Vân Kinh muốn nói lại thôi, một lúc sau mới khéo léo nhắc nhở: [Li Li này, em có thấy mình... ừm, hơi yếu thế không?]

Thời Li: [Lạc Lạc gật đầu.gif]

Thời Vân Kinh: [Vì nó đang thả thính em đấy, tức chết đi được.jpg]

Thời Li: [... Hả?]

Thời Li ngơ ngác đợi một lúc.

Thời Vân Kinh gửi hai tin nhắn thoại dài 60 giây, cậu nhìn cửa phòng tắm đóng kín, do dự một chút rồi vặn nhỏ âm lượng, áp điện thoại vào tai.

Thời Vân Kinh: “Li Li, thế không được đâu, nghe chị này, chị dạy em cách phản công, em phải thế này...”

“Cốc cốc...”

Cửa phòng tắm bất ngờ bị gõ.

Thời Li giật mình ngẩng lên, luống cuống tắt tiếng: “bộp” một cái, điện thoại trượt khỏi tay rơi xuống đất.

Giọng Cố Trạch vang lên bên ngoài: “Sao thế? Rơi gì à?”

“Không, không có gì, em lỡ tay làm rơi điện thoại thôi, sao thế anh?” Thời Li cúi xuống nhặt điện thoại lên, kiểm tra màn hình không vỡ mới thở phào nhẹ nhõm.

Giọng Cố Trạch vọng qua cửa gỗ nghe hơi trầm: “Trời lạnh, không bật thông gió, đừng tắm lâu quá kẻo chóng mặt đấy.”

Thời Li: “Vâng, em biết rồi.”

Nói xong cậu đợi một lúc, không thấy tiếng động bên ngoài mới thở phào, tim đập thình thịch, cảm giác như đang làm chuyện xấu sau lưng anh Tiểu Trạch vậy.

Định nghe tiếp tin nhắn thoại của chị cả.

Bên ngoài, Cố Trạch nói: “Khách sạn này cách âm tốt thật, sao anh chẳng nghe thấy tiếng nước chảy nhỉ?” Đáy mắt anh thoáng ý cười khi nghe giọng Thời Li hoảng hốt: “Chắc thế ạ?”

Thỏ con biết nói dối rồi.

Cố Trạch bất lực: “Đừng xem điện thoại nữa, tắm xong ra ngoài mặc quần áo rồi hẵng xem.”

Giọng Thời Li nghèn nghẹt: “Sao anh biết?”

Cố Trạch không trả lời: “Đừng để cảm lạnh.”

Quả nhiên, sau khi anh nhắc nhở, mười mấy phút sau, Thời Li tóc ướt sũng, bốc hơi nghi ngút bước ra khỏi phòng tắm, trên đầu trùm khăn bông trắng xóa.

Bắt gặp ánh mắt Cố Trạch, Thời Li lén siết chặt điện thoại: “Anh ơi, anh đi tắm đi.” Cậu ngồi xuống chỗ Cố Trạch vừa ngồi, đặt điện thoại sang bên cạnh.

Thời Li: “Em chỉnh nước hơi nóng vì lạnh, anh nhớ chỉnh lại nhé, đồ dùng em để trên bồn rửa mặt rồi ạ.”

Cố Trạch ừ một tiếng.

Không biết có phải do chột dạ không mà Cố Trạch thấy Thời Li cứ gọi anh là “anh ơi” suốt, giọng nói dính dấp hơi nước nóng nghe ngọt ngào vô cùng.

Anh khựng lại: “Máy sấy tóc ở ngăn dưới tủ quần áo ấy.”

Thời Li gật đầu: “Vâng.”

Đợi Cố Trạch vào trong, cậu nghe lại tin nhắn thoại của chị cả, nhéo tai nóng bừng, nhắn lại: [Em thử xem sao.]

[Lạc Lạc chắp tay bắn tim.jpg]

[Em cảm ơn chị.]

Con trai tắm nhanh, Cố Trạch cũng vậy, khoảng mười phút là xong. Thời Li đang ngồi khoanh chân trên sô pha, dép bông vứt lung tung dưới đất.

Hôm nay cậu mặc áo ngủ dài tay nhưng quần lại là quần đùi.

Thiếu niên dáng người mảnh khảnh, đôi chân thon dài trắng nõn lộ rõ những đường gân xanh tím dưới lớp da mỏng manh.

Thời Li đang dùng khăn bông lau mái tóc ướt, điện thoại để trên đùi, cúi đầu xem, nghe tiếng cửa mở liền quay lại: “Anh ơi?”

Cậu ngước mặt lên, ngũ quan tinh tế, má ửng hồng vì hơi nước, mi mắt ướt át, đúng lúc một giọt nước từ tóc rơi xuống: “tách” một cái trúng chóp mũi cao thẳng.

Trong lòng thấp thỏm, thế này có tác dụng thật không?

Mặc quần đùi, gọi nickname suốt, tạo cơ hội cho đối phương chăm sóc mình.

Cố Trạch nhíu mày: “Sao không dùng máy sấy?” Anh vừa nói vừa đi qua Thời Li, đến tủ quần áo lấy máy sấy.

Bị ngó lơ, Thời Li ngẩn người, mím môi: “Hơi phiền, lau qua là được rồi ạ.”

Hình như không có tác dụng.

Cố Trạch đứng sau lưng sô pha, cắm điện: “Cảm lạnh thì làm thế nào?” Anh nói nhỏ: “Đừng động đậy.”

Thời Li vô thức ngồi thẳng dậy.

Khăn ướt trên đầu bị lấy đi, tiếng máy sấy vù vù bên tai, luồng gió ấm áp khiến cơ thể cứng đờ của Thời Li thả lỏng.

Thoải mái quá.

Sấy khoảng mười mấy phút, Thời Li buồn ngủ díu mắt thì tiếng máy sấy tắt ngấm, Cố Trạch rút điện, đặt máy sấy lên tủ.

“Buồn ngủ rồi à?”

“Hơi hơi ạ.”

Thời Li sực nhớ ra, ngước lên nhìn Cố Trạch đang cúi xuống, gượng gạo mỉm cười lộ lúm đồng tiền: “Cảm ơn anh.”

Mái tóc đen khô ráo mềm mại lòa xòa trên tay Cố Trạch đang chống lên thành ghế.

Cố Trạch bỗng nói: “Quay lại đây, nhìn anh này.”

Thời Li ngơ ngác: “Sao thế ạ?”

Dù không hiểu nhưng cậu vẫn quỳ lên xoay người lại, đầu gối lún sâu vào đệm sô pha mềm mại, Thời Li thẳng lưng, đối diện với Cố Trạch qua thành ghế, ánh mắt ngây thơ.

“Ngẩng đầu lên.”

Cố Trạch nói nhỏ.

Thời Li làm theo.

Chị cả còn bảo, đôi khi phải biết chiều chuộng đối phương.

Bất ngờ, gáy bị giữ chặt, Cố Trạch cúi xuống hôn Thời Li đang chưa kịp chuẩn bị tinh thần.

Đầu lưỡi tiến vào sâu,

Cậu thiếu niên bị hôn đến không thở nổi.

Trong lúc lấy hơi, Thời Li lắp bắp hỏi: “Là... là nụ hôn chúc ngủ ngon ạ? Anh ơi?”

Cố Trạch ậm ừ không rõ tiếng.

Thời Li mơ màng nghĩ.

Chị cả nói nhiều lắm còn gì nữa nhỉ?

________

Theo dõi FB Chị Ba Mê Truyện để xem thêm nhiều truyện hay nhé!

Trước Tiếp