Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 118

Trước Tiếp

Họ ở lại Paris ba ngày.

Thời Vân Kinh thường không có ý kiến gì về việc đi đâu chơi, lần này cô ở lại châu Âu thêm vài ngày là để đi cùng em trai, miễn Thời Li vui là được.

Vừa thi đại học xong, xả hơi là đúng rồi.

Nếu không biết quan hệ của cậu và Cố Trạch, có khi cô còn muốn Thời Li ở lại chơi đến sát ngày nhập học.

Đeo kính râm, tóc xoăn xõa dài, mũ rộng vành, áo chống nắng khoác ngoài áo ba lỗ đen cao cổ hở vai, cô đã sẵn sàng về nước.

Thời Vân Kinh đứng đợi trước xe.

Thời Li đã ngồi ở ghế sau, Cố Trạch đang xếp hành lý vào cốp. Anh chỉ có một cái túi du lịch rỗng không, xếp xong vali của Thời Li, anh quay lại nói rất tự nhiên: “Chị cả để em giúp chị.”

Khóe miệng Thời Vân Kinh giật giật.

Cách xưng hô này đã ám ảnh cô suốt ba ngày nay.

Cô buông tay, đợi Cố Trạch cất vali của mình xong thì tự giác lên ghế phụ ngồi, nhường không gian riêng tư cho đôi chim ri ở ghế sau.

Biết Thời Li chẳng giấu được Cố Trạch bao lâu nhưng cô không ngờ ngay ngày hôm sau gặp mặt, ba người cùng đi chơi, câu đầu tiên Cố Trạch chào cô lại là tiếng “chị cả” tỉnh bơ như thế.

Thời Li mở to mắt ngạc nhiên sau đó nhìn cô đầy mong chờ.

Thời Vân Kinh đành ậm ừ cho qua chuyện.

Tiếng ừ đó đồng nghĩa với việc cô đồng ý. Thời Vân Kinh nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Cố Trạch mở cửa xe thì thầm dặn dò Thời Li gì đó.

“Lát nữa đến sân bay anh đi làm thủ tục, trước khi hạ cánh thì cởi áo khoác ra, trong nước nóng hơn bên này nhiều.”

“Vâng, anh vất vả rồi.”

Nhìn đôi mắt cười tít của em trai, Thời Vân Kinh khẽ thở dài, trong lòng cũng khá hài lòng về Cố Trạch.

Ở tuổi này mà chu đáo thế không nhiều đâu.

“Lần này về nước em còn sang châu Âu nữa không?” Thời Vân Kinh hỏi bâng quơ.

“Anh ấy học xong bên này rồi ạ, kỳ sau học ở trong nước.” Thời Li nhanh nhảu trả lời hộ.

Cố Trạch im lặng.

Thời Vân Kinh hỏi tiếp: “Học xong đại học em định làm gì?”

Thời Li im bặt, cậu cũng không rõ.

Cố Trạch: “Thi cao học.”

Thời Vân Kinh nhướng mày ngạc nhiên: “Thi ở đây hay trong nước?”

Trong mấy anh em, Thời Trình học vấn cao nhất, bằng kép, thạc sĩ tiến sĩ đủ cả nhưng Thời Thịnh và Thời Vân Kinh thì không rảnh thế, người bận tiếp quản công ty, người bận đi quay phim.

Cô tưởng Cố Trạch cũng giống Thời Thịnh.

Thời Li dỏng tai nghe ngóng.

Thấy tay cậu lạnh, Cố Trạch đưa bình giữ nhiệt sang, đáp: “Em sẽ ở lại trường Bắc Kinh thêm hai năm nữa.”

Nghĩa là thi trong nước.

Nói xong, Cố Trạch liếc nhìn Thời Li một cái, ánh mắt không gợn sóng nhưng Thời Li lại tự đa tình nghĩ: Anh ấy vì mình sao?

Lúc cậu học năm hai thì Cố Trạch năm tư nên anh ấy mới muốn ở lại trường thêm hai năm.

Thời Vân Kinh ngạc nhiên: “Chẳng phải em mới mở rộng thị trường châu Âu sao?”

Cố Trạch khiêm tốn: “Bố em bảo ông còn trẻ, bảo em dành thời gian lo việc riêng trước.”

Thời Vân Kinh cười: “Thế thì tốt.”

Cuộc trò chuyện kết thúc.

Điện thoại Cố Trạch rung lên, Thời Li gửi tin nhắn.

[Chọc chọc.jpg]

[Lạc Lạc nghiêng đầu.jpg]

Ngồi ngay cạnh thấy Cố Trạch xem tin nhắn, Thời Li liếc nhìn bà chị ghế trước, lén lút nhắn tiếp: [Anh không cần phải vì em đâu.]

Cố Trạch gửi lại cái meme: [Lạc Lạc nghiêng đầu (?).jpg]

Rõ ràng là chôm của Thời Li.

Thời Li tưởng mình ảo tưởng, đỏ mặt nhắn: [Không có gì.]

Định lấp l**m cho qua.

Cố Trạch: [Anh không yên tâm.]

Thời Li đặt điện thoại lên đùi, liếc nhìn anh.

Cố Trạch: [Hai năm cuối anh ít tiết cũng không ở trường thường xuyên đâu.]

Nếu không học tiếp, Cố tổng biết con trai rảnh rỗi chắc chắn sẽ ném việc cho anh để đưa vợ đi du lịch vòng quanh thế giới ngay.

Lúc đó còn bận hơn cả học thạc sĩ.

Nói với Thời Vân Kinh chỉ là xã giao thôi.

Thời Li đọc tin nhắn, mím môi không vui.

Cố Trạch: [Phải tìm cớ để có thời gian gặp em chứ.]

Thời Li: [Ai thèm.]

Nhưng mắt cậu lại cong lên vui vẻ.

Cố Trạch: [Một năm ở London, ngày nào anh cũng nghĩ hôm nay em có gọi cho anh không, bao giờ mới được về gặp em.]

Anh nói thẳng thừng, rõ ràng:

[Ngày nào anh cũng nhớ em.]

Thời Li nín thở, cậu không trả lời nên Cố Trạch cũng không nhắn nữa, liếc thấy tai cậu đỏ bừng lan ra tận má.

Một lúc sau, ngón út của Thời Li móc nhẹ vào tay Cố Trạch đang đặt trên đầu gối. Anh quay sang thấy cậu đang ngước nhìn, đôi mắt đen láy như muốn hỏi sao anh không đáp lại.

Thế là Cố Trạch nắm chặt tay cậu.

Thời Li nhắn tin bằng một tay, tắt màn hình thì điện thoại Cố Trạch rung lên: [Em cũng nhớ anh.]

Tuy không phải ngày nào cũng nhớ nhưng chưa bao giờ cậu quên Cố Trạch ở London xa xôi, thỉnh thoảng gọi điện, gặp lại cũng không hề xa cách.

Như muốn bù đắp, Thời Li siết chặt tay Cố Trạch, ngón tay trắng nõn đan vào những ngón tay thon dài của anh.

Mười ngón tay đan chặt.

Thời Vân Kinh ngồi trước mải xem điện thoại nên không để ý hai đứa em đang làm trò mèo gì sau lưng.

Đến sân bay, Cố Trạch một mình đẩy hai vali đi làm thủ tục, hơn 10 tiếng sau hạ cánh xuống Bắc Kinh vào lúc nửa đêm.

Cả ba đều ngủ trên máy bay, chưa chỉnh lại múi giờ, ở Paris mới là 9 rưỡi tối nên chẳng ai buồn ngủ.

Không cùng đường nên họ gọi hai xe.

Xe về nhà họ Thời đến trước, Thời Li định lên xe cùng chị cả nhưng khi Thời Vân Kinh lên rồi, cậu không kìm được quay lại ôm chầm lấy Cố Trạch đang mở cửa xe cho mình.

Cố Trạch sững sờ, cười nói bên tai cậu: “Về cẩn thận, đến nơi nhắn tin cho anh.”

Thời Li vùi mặt vào cổ anh, ậm ừ “vâng” một tiếng, sợ chị cả nghe thấy nên nói nhỏ xíu: “Anh chẳng ôm em gì cả.”

Giọng hơi mềm nhũn,

Nũng nịu vô cùng.

Cố Trạch đặt tay lên cửa xe, nhẹ nhàng xoa đầu cậu, một lúc sau mới siết nhẹ ngón tay rồi buông ra: “Lên xe đi.”

Thời Vân Kinh ngồi trong xe nhìn mà ngứa mắt, day trán ho khan một tiếng.

Thời Li đỏ mặt ngoan ngoãn leo lên xe.

Về đến nhà đã 4-5 giờ sáng, hai chị em rón rén không làm Lạc Lạc thức giấc, lặng lẽ xách vali lên thang máy.

“Trưa mai chị có hẹn đi mua kịch bản, em cứ ngủ cho đã mắt đi, chị bảo dì Lưu để phần cơm cho.” Thời Vân Kinh nheo mắt: “Đi hẹn hò thì cẩn thận đừng để bị phát hiện đấy.”

Thời Li buồn ngủ díu mắt, gật đầu: “Vâng ạ, chị nghỉ ngơi sớm đi.”

Thời Vân Kinh cười xoa đầu em trai: “Cái thằng này.”

Nhìn chị cả vào phòng, Thời Li cũng đẩy vali về phòng mình, đóng cửa “cạch” một cái là lấy điện thoại nhắn tin cho Cố Trạch ngay: [Em về đến nhà rồi!]

Cố Trạch trả lời ngay: [Anh cũng sắp đến nơi rồi.]

Thời Li ngồi trên vali, gõ gõ xóa xóa mãi mới ấp úng hỏi: [Ngày mai... mình làm gì ạ?]

Lát sau Cố Trạch gửi một địa chỉ sau đó nhắn: [Anh cũng đến nơi rồi.]

Đó không phải địa chỉ nhà họ Cố mà là căn hộ riêng của anh, Thời Li ngẩn ra: [Em phải ở nhà thôi.]

Mười mấy ngày ở châu Âu cậu đã quen sống chung với Cố Trạch, sáng mở mắt ra là thấy anh, ăn sáng anh nấu, cùng rửa bát, chúc ngủ ngon trước khi đi ngủ.

Giờ nhìn căn phòng quen thuộc ở nhà, Thời Li thấy là lạ.

Cố Trạch có vẻ đang lên lầu nên trả lời chậm hơn nhưng vẫn hiện “đang nhập”.

Thời Li kiên nhẫn chờ đợi.

[Ừ, anh không báo với bố mẹ nên họ không biết anh về Bắc Kinh đâu, trước khi khai giảng em muốn thế nào cũng được.]

[Gọi là có mặt.]

Thời Li mím môi cười, lộ lúm đồng tiền.

Vui quá đi mất.

Nhắn lại chữ [Vâng] rồi cậu đi dọn đồ, tắm rửa đi ngủ. Tỉnh dậy đã là chiều, giờ này ở nhà chẳng có ai.

Dì Lưu biết Thời Li về nên nấu một bàn đầy món ngon, Thời Li ăn một mình, Lạc Lạc nằm dưới chân lười biếng không buồn động đậy.

“Mày béo lên rồi đấy.” Thời Li ăn xong bế Lạc Lạc lên, nhéo tai sờ đuôi, dắt nó ra vườn đi dạo, tiện thể xem vườn hoa cậu trồng được chăm sóc thế nào.

Ngoài đám bồ công anh, Thời Li còn trồng nhiều loại hoa khác, nhờ ký ức kiếp trước nên hoa nở rất đẹp.

Lạc Lạc thích nhất là lao vào bụi hoa, dẫm đạp lung tung khiến Thời Li xót xa, lâu dần ít cho nó ra đây chơi.

Thường thì dắt đi công viên hơn.

Trời nóng, đi được vài phút Thời Li đã chịu không nổi phải vào nhà, vừa ăn dưa hấu ướp lạnh dì Lưu cắt sẵn vừa xem tivi, nhắn tin hỏi Cố Trạch đang làm gì.

Hôm nay phải chỉnh múi giờ, dậy muộn nên không đi chơi được, đi lâu thế chắc mẹ cũng nhớ cậu lắm.

Thời Li đợi đến 4-5 giờ chiều.

Người về đầu tiên là Thời Vân Kinh, ăn xong bữa là về ngay, tiếp đó là Hướng Hiểu Ảnh. Vừa thấy mẹ, Thời Li chạy ra đón: “Mẹ ơi con về rồi!”

Hướng Hiểu Ảnh biết từ hôm qua rồi, cười hỏi: “Dậy muộn thế? Ăn cơm chưa con?”

Thời Li gật đầu, xách túi cho mẹ: “Con với chị cả đang ăn dưa hấu, mẹ ăn không ạ?”

“Sắp ăn cơm rồi.”

Thời Li mím môi: “Vâng ạ.”

“Thôi ăn một miếng cũng được.”

Thời Li lại vui vẻ hẳn lên.

Thời Phục Xuyên và Thời Thịnh cùng về.

Lạc Lạc chạy ra quấn chân ông chủ, Thời Phục Xuyên cười: “Li Li về rồi đấy à?”

Thời Li dạ một tiếng: “Bố, anh cả, dì Lưu nấu nhiều món ngon lắm, vào ăn thôi ạ.”

Thời Vân Kinh đang gọi điện cho quản lý ở phòng khách, Hướng Hiểu Ảnh bọc dưa hấu thừa cất tủ lạnh rồi vào bếp giúp dì Lưu bưng thức ăn.

Thời Thịnh: “Sao về nhanh thế?”

Thời Vân Kinh vừa cúp máy liền đỡ lời: “Li Li sang Paris tìm em nên em đưa nó về cùng luôn.”

Thời Li sợ lộ nên chỉ gật đầu.

Thời Phục Xuyên lắc đầu không đồng tình nhưng giọng vẫn ôn hòa: “Chơi thêm mấy ngày nữa cũng được mà.”

Bị bố hỏi lại thêm ánh mắt mong chờ của em trai, Thời Vân Kinh áp lực quá, cười gượng: “Thì con nghĩ đi cũng lâu rồi, tiện đường đưa em về luôn.”

Cửa lớn vẫn mở.

Thời Trình đẩy cửa vào, thấy mọi người đứng ở huyền quan đông đủ bèn nhướng mày: “Đông vui thế?” Rồi khựng lại: “Li Li? Sao em lại ở đây?”

Cậu quái lạ: “Cố Trạch bảo anh làm visa mấy nước cơ mà, mới mười ngày đã đi hết rồi á?”

Thời Li nhìn Thời Vân Kinh cầu cứu: “Em về cùng chị cả ạ.”

Thời Vân Kinh cười: “Đúng rồi đúng rồi.”

Hướng Hiểu Ảnh giải vây: “Đứng đấy làm gì, vào ăn cơm thôi.”

Trước Tiếp