Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 105

Trước Tiếp

“Em...”

Thời Li ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt đang rũ xuống, lẳng lặng nhìn mình của Cố Trạch. Cậu hít sâu một hơi: “Phải, em nghe hiểu.”

“Từ rất lâu rồi, vì anh mà em đã đi học ngôn ngữ của nhiều nước châu Âu, không chỉ tiếng Anh mà cả tiếng Ý, tiếng Thụy Điển, tiếng Bồ Đào Nha... và nhiều thứ tiếng khác nữa.”

Dù trình độ không cao,

Nhưng giao tiếp cơ bản thì em hiểu được.

Màn thú nhận không giống như cậu tưởng tượng, có những lời nói dễ dàng thốt ra, nhịp tim dồn dập cũng dần bình ổn lại...

Thịch, thịch.

Thời Li hít sâu một hơi.

Câu nói của Cố Trạch, cậu nghe rõ mồn một, hiểu rõ từng chữ, chỉ là theo bản năng cậu muốn giấu đi.

“Em biết...” Cậu mím môi, định lảng tránh ánh mắt nhưng lại bị tiếng gọi của Cố Trạch kéo lại: “Biết cái gì?”

Thời Li nhìn lại anh, chưa kịp nói tiếp.

“Ting...”, cửa thang máy chậm rãi mở ra.

Nhưng hai người đứng trước cửa vẫn bất động, ánh mắt không hề rời nhau nửa li như dính chặt vào đối phương, không thể tách rời.

Nhiệt độ tăng cao, bầu không khí trở nên ngột ngạt,

Khó mà chịu đựng nổi.

Thang máy đợi một lúc không thấy ai vào, cửa cảm ứng tự động đóng lại. Không ai xuống, nó dừng ở tầng 1.

Như màn đêm tĩnh mịch, mọi thứ đều ngừng quay.

Cố Trạch không kìm được bước lên nửa bước, định mở lời. Anh vừa lại gần, Thời Li đã mở to mắt như con thú nhỏ bị kinh động.

Anh lại dừng bước.

“Em biết câu đó nghĩa là bạn trai.”

Vì quá hoảng loạn, cơ thể không nghe theo sự điều khiển của não bộ, cậu buột miệng nói ra.

Sao lại nói ra mất rồi?

Đầu óc Thời Li trống rỗng.

Thật kỳ cục, thú nhận chuyện này với người bạn thân nhất thật khó mở lời, nói ra rồi lại càng ngượng ngùng hơn.

Rõ ràng cứ giả vờ như không có chuyện gì xảy ra là được mà.

“Em biết anh muốn đuổi người kia đi nên mới nói vậy, em đoán được mà.” Thời Li lắp bắp: “Bạn anh cũng đoán quan hệ của chúng ta là thế...”

Cố Trạch làm vậy cũng bình thường thôi mà, đúng không?

Cố Trạch sững sờ.

Thời Li tiếp tục: “Anh không cần ngại đâu, em cũng không ngại, thế nhé.”

Cậu tự an ủi mình,

Cố gắng vượt qua cảm giác ngượng ngùng.

“Thang máy đến nhanh thật đấy.” Thời Li ấn nút gọi thang máy lần nữa: “Mau vào thôi.” Cậu buột miệng gọi: “Anh...” rồi khựng lại, nuốt nửa chữ sau vào trong: “Mimi chắc đang đợi chúng ta ở nhà rồi.”

“Không biết nó quậy nhà cửa thế nào rồi, nước đổ ban ngày uống hết chưa, bát thức ăn chắc cũng cạn rồi nhỉ?”

“Hình như còn phải dọn vệ sinh cho nó nữa.”

Thời Li nói liên thiên, có lẽ chính cậu cũng chẳng biết mình đang nói gì. “Ting” một tiếng, cửa thang máy mở ra lần nữa, lần này cậu bước vào ngay sau đó gọi người bên ngoài: “Không lên ạ?”

Cố Trạch quay người lại, ngón tay giữ nút mở cửa, nhìn chằm chằm Thời Li trong thang máy một lúc lâu mới khẽ “ừ” một tiếng, bước vào.

Không hiểu sao, trong khoảnh khắc đó, Thời Li cảm thấy Cố Trạch như biến thành một người khác từ con sói đầu đàn đang rình mồi bỗng chốc hóa thành chú chó nhà ủ rũ.

Dù vẻ mặt vẫn lạnh tanh.

Thang máy đi lên, không gian kín mít và yên tĩnh, vì lên tầng cao nên thời gian hơi lâu, chỉ vài giây sau Thời Li đã thấy ngột ngạt, đưa tay quạt quạt.

“Nóng à?”

“Hả? Không, không, hơi bí thôi.”

Giọng nam trầm ấm vang lên ngay bên cạnh, hỏi han như mọi khi nhưng không hiểu sao cậu lại thấy nóng hơn.

Mau ra ngoài thôi.

Cửa thang máy như nghe thấy tiếng lòng của Thời Li, mở ra đúng lúc. Sáng nay trước khi đi, Cố Trạch đã cài vân tay cho cậu vào khóa cửa, vì có thể cài nhiều mật khẩu nên anh bảo cậu thêm một cái mật khẩu dễ nhớ nữa.

Thời Li không đợi Cố Trạch, mở cửa bước vào, nhìn bóng lưng có vẻ vội vã, miệng lẩm bẩm gọi: “Mimi?”

“Mèo con?”

“Meo meo?”

“Mày đâu rồi?”

Cố Trạch dựa cửa nhìn một lúc sau đó chân thành gợi ý: “Nó tên là Fufu, hay gọi là Phù Phù cũng được, vì là mèo chung của hai người họ.”

“Hay là mình bật đèn lên trước đã?”

Dù trong bóng tối, anh vẫn thấy rõ bóng lưng thiếu niên cứng đờ lại, hai giây sau mới gật đầu ngượng ngùng: “Anh bật đi.”

Tâm trạng đang tụt dốc không phanh của Cố Trạch khá lên đôi chút, anh khẽ nhếch môi, bật đèn.

“Tách...”

Phòng khách sáng bừng. - - Truyện được chuyển ngữ bởi Page Chị Ba Mê Truyện ---

Thời Li kiểm tra kỹ càng, thức ăn vơi hơn nửa, nước uống một ít, chất thải trong chậu cát đã được Fufu tự lấp đi.

“Anh ơi, nó ngoan như Lạc Lạc vậy.”

Thời Li ngạc nhiên đến mức quên cả chuyện vừa nãy.

Trong nhà bật máy lọc không khí nên không có mùi lạ, đồ đạc vẫn nguyên vị trí, trừ mấy món đồ chơi của Fufu bị xê dịch.

Khiến người ta nghi ngờ không biết con mèo này có tự chạy mất không.

Vốn chỉ định giả vờ sốt ruột, giờ Thời Li lo thật: “Fufu?” Cậu gọi: “Phù Phù?” Nghe như chữ “Phù” thanh 1, đuôi giọng nhẹ như hơi thở, hai chữ lặp lại nghe càng thêm mềm mại.

Vừa dứt lời, trên đầu vang lên tiếng “meo”. Thời Li đang ngồi xổm tìm kiếm ngẩng đầu lên.

Cố Trạch thản nhiên nói: “Nó trèo lên màn chiếu trong góc rồi.” Anh mua máy chiếu và màn chiếu về nhưng vì sống một mình nên chẳng dùng đến, màn chiếu cuộn tròn vừa bóc ra đã vứt xó.

Giá không rẻ đâu, màn 100 inch lận.

Giờ thì chú mèo Anh lông ngắn đang nằm chễm chệ trên hộp màn chiếu, nhìn xuống hai người.

Thời Li quyết định rút lại lời khen ban nãy: “Sao nó nghịch thế, nguy hiểm quá.”

Cố Trạch bật cười: “Fufu, xuống đây.”

Anh cao lớn, sải tay dài, dễ dàng với tay lên hộp màn chiếu cao gần hai mét, tóm gọn chú mèo trắng nhét vào lòng Thời Li.

Thời Li bất ngờ ôm lấy cục bông mềm mại, trơ mắt nhìn Cố Trạch giải quyết xong xuôi, đang ngồi xổm xuống dọn vệ sinh cho mèo.

Cậu cúi đầu nhìn Fufu trong lòng, nghiêm mặt dạy dỗ: “Mimi lần sau không được làm thế nữa nhé, nhảy cao thế nguy hiểm lắm.”

Fufu kêu “meo” một tiếng.

Giọng nhỏ xíu, nghe như mèo con chưa cai sữa, nũng nịu vô cùng, chẳng biết giống ai.

Động tác xúc cát của Cố Trạch khựng lại một chút rồi tiếp tục.

Thời Li dọn dẹp thức ăn thừa và nước uống, hai người bận rộn khiến bầu không khí kỳ quặc ban nãy tan biến phần nào.

Nhưng hễ dừng tay là sự gượng gạo lại len lỏi, tóm lại cứ ở chung không gian riêng tư với Cố Trạch là Thời Li thấy không tự nhiên.

Trêu mèo một lúc, cậu xem giờ, thăm dò: “Muộn rồi, em đi tắm nhé?”

Cố Trạch ừ một tiếng: “Đi đi.”

Vài phút sau, Thời Li nhốt mình trong phòng tắm. Cố Trạch đang cúi đầu xem điện thoại lúc này mới ngẩng lên, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín.

Chẳng bao lâu sau, chúc nhau ngủ ngon, Thời Li về phòng, đóng cửa lại mới thở phào nhẹ nhõm, ngã vật xuống giường.

Không bật đèn, cậu lần mò trong chăn, cuộn tròn mình lại. Cậu không ngủ được, cứ nhắm mắt là câu tiếng Ý đó lại vang lên trong đầu.

Thiếu niên lăn lộn trên giường, lăn hai vòng rồi chịu thua, lấy điện thoại ra lướt video. Cố Trạch đã làm sim bản địa cho cậu, kết nối wifi trong nhà nên mạng rất nhanh.

Cậu nhìn màn hình điện thoại một lúc, mở WeChat, danh sách tin nhắn im ắng, trên cùng là tin nhắn bố mẹ hỏi thăm tình hình đi chơi sáng nay, anh cả dặn chú ý an toàn, anh hai bảo cẩn thận.

Chị cả không nói gì, có vẻ rất yên tâm.

Cố Trạch không nhắn tin cho cậu.

Thời Li thở phào.

Cậu xem qua loa rồi bấm vào khung chat có avatar xe mô tô đen, ngập ngừng một lúc rồi gửi sticker chọc chọc: [Chọc chọc.jpg]

Bên kia trả lời ngay lập tức: [Sao thế?]

Thời Li do dự mãi: [Chị cả, em hỏi chị chuyện này.]

Thời Vân Kinh: [Nói đi.]

Thời Li gõ rồi xóa, xóa rồi gõ mãi mới xong một đoạn: [Nếu chị bị một người lạ bắt chuyện, xong có người, ý em là có người nói với người lạ đó là người yêu của chị để đuổi họ đi.]

[Nhưng thực ra...]

[Hai người chỉ là bạn bè bình thường?]

[Ừm ừm!]

[Em muốn hỏi gì? Tại sao người đó lại nói thế à?]

Mắt Thời Li sáng lên: [Vâng ạ!]

Thời Vân Kinh đang nhập...

Chị cả đi nhiều nơi, đến giờ vẫn chưa kết hôn nhưng bạn trai thì đếm không xuể, đủ mọi quốc tịch, chỉ riêng những người yêu lâu, tính chuyện cưới xin đưa về ra mắt bố mẹ Thời Li biết cũng phải 5-6 người.

Nhưng cứ hết hứng thú là chị chia tay dứt khoát, chị là người quyết đoán, ngoài gia đình ra thì chưa có gì níu chân chị được.

Luôn khiến bạn bè đồng trang lứa ghen tị.

Chị cả chắc chắn có nhiều kinh nghiệm!

[Cái này à, chị gặp nhiều rồi. Thường thì trong trường hợp này, người đó có ý với em đấy.]

Thời Li đơ người: [Sao có thể?] Cậu vừa gõ xong, chưa kịp gửi.

Thời Vân Kinh nhắn tiếp: [Nếu không thì sao lại nhận là bạn trai, hay bạn gái của em? Rõ ràng có đầy cách đuổi khéo, sao lại chọn cách đầy tư tâm thế này.]

Thời Vân Kinh nhắn nhanh quá, Thời Li vừa xóa bốn chữ kia đi, gõ: [Không phải, không phải em...]

Bên kia lại nhắn: [Cậu ta chưa tán tỉnh ai bao giờ à?]

[Quê mùa thế.]

[Nghe có vẻ dễ lừa đấy.]

[Li Li?]

[Sao em không nói gì?]

Thời Li vẫn cố vớt vát: [Không thể nào, em, anh ấy, không phải...]

Thời Vân Kinh chốt hạ: [Đừng xoắn xuýt nữa.]

[Nó muốn tán em đấy.]

 

 

Trước Tiếp