Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 104

Trước Tiếp

“Xin lỗi.” Thời Li buột miệng từ chối. Cậu giống Cố Trạch, trông có vẻ được yêu thích nhưng thực ra chẳng thân thiết với ai.

Vẫn là cái tật ngại giao tiếp.

Khác ở chỗ, Cố Trạch là lười, không muốn còn khi cần thì anh xử lý ngon ơ.

Còn Thời Li là không vượt qua được rào cản tâm lý.

Cứ nói chuyện với người lạ là cậu lại căng thẳng, nói năng chậm chạp, nói xong đầu óc trống rỗng chẳng nhớ mình vừa nói gì.

Gặp kiểu bắt chuyện này,

Thời Li chịu chết không biết ứng phó thế nào.

“Sorry, I don't really want to...” (Xin lỗi, tôi không muốn lắm...)

“I'm sorry.” (Xin lỗi.)

Chỉ biết xin lỗi liên tục để từ chối.

Chàng trai ngoại quốc kia như không thấy sự kháng cự của Thời Li, nhiệt tình tấn công: “Cậu... ngại à?” Anh ta nói: “Don't be embarrassed. You're really cute. I like your type.” (Đừng ngại, cậu đáng yêu lắm, đúng gu tôi thích.)

Anh ta còn định ngồi xuống ghế đá cùng cậu.

Khoảng cách chỉ còn một gang tay, quá sỗ sàng với người lạ, nhất là khi Thời Li đã tỏ rõ thái độ từ chối.

Cậu nhíu mày khó chịu.

“We're just strangers, sorry.” (Chúng ta là người lạ, xin lỗi.) Thời Li ôm túi đứng dậy, nhìn quanh định chạy về phía Cố Trạch.

“Đợi... đợi đã!” Chàng trai kia đứng dậy chắn đường, nhìn cậu chằm chằm bằng ánh mắt khiếm nhã: “Are you gay, too?” (Cậu cũng là gay à?)

“I can see that.” (Tôi nhìn là biết mà.)

“Do you have time tonight? I can book a hotel.” (Tối nay rảnh không? Tôi đặt khách sạn nhé.)

Thời Li ngơ ngác, tách từng từ thì hiểu, ghép lại thì chịu.

Tối nay rảnh không? Khách sạn gì cơ?

Gã trai kia định nói tiếp thì sau lưng vang lên giọng nói lạnh băng: “He doesn't have time.” (Cậu ấy không rảnh.)

Mắt Thời Li sáng lên, cậu xách túi chạy vội ra sau lưng Cố Trạch, nắm chặt tay áo anh thì thầm: “Anh ơi, người này kỳ cục lắm.”

Có người chống lưng, giọng điệu cũng cứng cỏi hẳn lên.

Cậu mách ngay tại trận: “Em từ chối bao nhiêu lần rồi mà anh ta cứ như điếc ấy.”

“Nói cái gì mà thích em, đáng yêu, tối đặt khách sạn, vừa nãy còn định ngồi sát vào em nữa.” Thời Li nấp sau lưng Cố Trạch, nói nhỏ xíu, hơi thở phả vào gáy anh.

Cố Trạch càng nghe mặt càng đen, đôi mắt đen láy nhìn gã kia như muốn ăn tươi nuốt sống.

Gã trai ngoại quốc bị nhìn chằm chằm đến rợn tóc gáy, nuốt nước bọt cái ực, tặc lưỡi lẩm bẩm vài câu tiếng Ý.

“Cazzo di merda.” (Chết tiệt.)

“Chi è questo idiota?” (Thằng ngu này là ai vậy?)

Thời Li nghe kỹ, tiếng Ý à? Nghe chửi bậy thật khó lọt tai, cậu cau mày.

Gã trai nhìn qua vai Cố Trạch, tia Thời Li thèm thuồng: “Hey, bé cưng, thử... với anh không?”

“Tôi biết cậu.”

Cố Trạch bất ngờ lên tiếng:

“Tân sinh viên, giáo sư hướng dẫn của cậu là học trò của giáo sư hướng dẫn của tôi. Có muốn nếm mùi bị đuổi học khi vừa mới nhập học không?”

Giọng anh lạnh tanh, không chút cảm xúc nhưng từng chữ đều đầy đe dọa:

“Cậu Bird, tôi rất sẵn lòng kể chuyện hôm nay cho ông bố đang điều hành công ty niêm yết ở Ý của cậu nghe đấy.”

Trường đại học của Cố Trạch có khá nhiều người Hoa Quốc.

Gã trai kia tuy nói tiếng Trung không sõi nhưng hiểu được Cố Trạch nói gì, vẻ mặt chuyển từ ngạc nhiên sang hoảng sợ.

Dù người này là ai nhưng biết rõ về hắn như vậy thì hắn cũng chẳng dám giở trò tán tỉnh lố bịch nữa.

Cố Trạch bồi thêm một câu tiếng Ý trầm thấp:

“E io sono il suo ragazzo.”

Và, tôi là bạn trai của em ấy.

Giọng anh trầm, chậm rãi, phát âm chuẩn xác, vì Thời Li không hiểu tiếng Ý nên anh không cần che giấu.

Gã trai nghe xong mặt mày sượng sùng, cười gượng gạo nói một câu tiếng Trung “làm phiền rồi” rồi quay lưng bỏ đi.

Cố Trạch không hề hay biết.

Sau lưng anh, Thời Li đang mở to mắt nhìn anh chằm chằm.

Chưa đợi cậu phản ứng, Cố Trạch đã nói: “Anh đuổi hắn đi rồi, đừng sợ.”

Thời Li ậm ừ.

Cố Trạch giải thích:

“Vừa nãy không dứt ra được, giáo sư hướng dẫn của anh tính tình thế đấy.”

Anh nói hơi nhiều:

“Nhà anh đầu tư cho phòng thí nghiệm triển vọng của bà ấy, nửa năm nay đã có kết quả khả quan, nếu sản phẩm được quảng bá rộng rãi thì lợi nhuận rất cao.”

Tất nhiên, không có sự giới thiệu của anh thì chuyện này cũng không thành.

Giáo sư rất quý Cố Trạch, nếu anh nói chuyện hôm nay ra thì gã kia chắc chắn không xong.

Còn bố gã kia, Cố Trạch chỉ gặp vài lần khi thay mặt gia đình đàm phán kinh doanh ở châu Âu nên có chút ấn tượng.

Cố tổng nghe không biết bao nhiêu người phàn nàn con trai ông tính tình kỳ quặc.

Vì trong công việc Cố Trạch rất nghiêm túc, tuổi trẻ chưa nhiều kinh nghiệm nên trước mỗi cuộc gặp anh đều chuẩn bị rất kỹ lưỡng.

Rõ ràng lúc bàn công việc thì Cố Trạch tuy hơi lơ đãng nhưng vẫn hòa nhã nhưng hết việc mà muốn gặp riêng anh kết bạn thì khó như lên trời.

Đừng nói gặp mặt, nhắn tin còn chẳng thấy bóng dáng đâu.

Rõ ràng với Thời Li mới tốt nghiệp cấp ba, chưa đủ tuổi thành niên thì những chuyện này quá xa vời.

Cậu nghe Cố Trạch nói một tràng dài, đầu óc mơ hồ, thỉnh thoảng gật gù “ừm ừm”, dường như vẫn chưa hoàn hồn, đang mải suy nghĩ điều gì đó.

Cố Trạch gợi chuyện vài lần đều bị Thời Li trả lời qua loa.

Giống hệt cách anh đối xử với người khác, Cố Trạch thở dài, cúi xuống nhìn cậu: “Sợ à?”

Thời Li gật đầu theo quán tính sau đó vội lắc đầu: “Không có.”

“Em, anh...”

“Thôi bỏ đi, em không để tâm đến người kỳ lạ đó đâu.”

Thời Li lảng sang chuyện khác.

Cố Trạch hỏi lại: “Thật không?”

Thời Li khẳng định: “Thật mà, may mà anh đến kịp.”

Cố Trạch: “Thế sao không thèm để ý đến anh?”

Anh hỏi thẳng thừng.

Thời Li hoảng hốt: “Đâu có, em trả lời rồi mà?” Cậu kéo tay anh: “Đừng nói chuyện này nữa, anh bảo đưa em đi tham quan trường mà?”

“Em muốn xem lớp học, phòng thí nghiệm của anh, anh có ký túc xá ở đây không?”

“Cơm căng tin thế nào ạ?”

“Ở đây có thư viện không? Ở đâu thế? Mấy tầng? Có quyển Đường thi 300 bài anh thuộc làu làu không?”

Thời Li hỏi dồn dập, kéo tay áo vest đen của Cố Trạch lôi đi.

Thấy có gì đó sai sai, Cố Trạch nheo mắt, một lúc sau mới trả lời: “Không, anh không ở đây nhưng có phòng.”

“Em muốn xem căng tin thì trưa mình ra đó ăn.”

“Đường thi 300 bài? Chắc là có.”

Thời Li cười tít mắt: “Còn nhớ cách đọc thuộc lòng không?”

Cố Trạch cũng cong môi cười: “Nhớ.”

Thiếu niên mặc áo lông cừu trắng kéo tay chàng trai mặc vest đen đi dạo trên con đường nhỏ, vừa đi vừa nói chuyện, nụ cười luôn nở trên môi.

Gió sớm thổi qua, Thời Li rụt cổ vào trong áo.

Đầu hè nhưng London vẫn như mùa xuân, khoác áo là vừa nhưng gió thổi thì lạnh thật.

Lạnh run người.

Tay Thời Li bị gió thổi đỏ ửng, cậu kiễng chân, bất ngờ áp lòng bàn tay lạnh ngắt vào cổ Cố Trạch: “Không biết bao giờ mới ấm lên nhỉ.”

“Lạnh không anh?”

Cậu thiếu niên nghịch ngợm cười hỏi, tham lam hơi ấm từ tay anh.

Cố Trạch như đã quen với cái lạnh nơi này, không hề rụt cổ lại, ngược lại còn đưa tay phủ lên mu bàn tay lạnh giá của Thời Li: “Cũng thường thôi, không lạnh bằng tay em.”

Ngón tay xương xương,

Lòng bàn tay nóng hổi.

Thời Li giật mình nhận ra hành động thân mật quá trớn này, vội rụt tay về: “Em xem dự báo thời tiết rồi, trưa nay sẽ ấm lên thôi.”

Tay Cố Trạch hụt hẫng giữa không trung, anh khựng lại rồi thu tay về: “Ừ.”

Dự báo thời tiết không sai.

Trưa nắng ấm, Thời Li cởi áo khoác, bên trong là áo hoodie trắng mỏng không cổ.

Cố Trạch cầm áo giúp cậu.

Họ tham quan vài tòa nhà giảng đường, ăn trưa buffet kiểu Tây ở căng tin, chiều đi dạo thư viện rộng lớn.

Thời Li tìm mãi không thấy cuốn Đường thi 300 bài đâu nhưng tìm được khá nhiều tuyển tập thơ cổ các triều đại.

Bữa tối ăn ở nhà hàng gần trường, dù không nổi tiếng nhưng phục vụ rất chu đáo nhờ văn hóa tiền tip.

Thời Li ăn rất thoải mái. 7-8 giờ tối trời vẫn sáng trưng, Cố Trạch lái xe đưa cậu về nhà.

Thời Li nhoài người ra cửa sổ: “Không biết Mimi ở nhà có ngoan ngoãn ăn uống không, có quậy tung phòng khách lên không nữa.”

Cố Trạch: “Anh lắp camera rồi, xem qua điện thoại được.”

Thời Li lắc đầu: “Sắp về đến nơi rồi, xem làm gì.”

Họ đổ nhiều thức ăn và nước uống nên không sợ mèo đói cũng không vội về.

Về đến nơi đỗ xe là 9 giờ tối, trời mới bắt đầu chập choạng tối.

Hai người xuống xe đi bộ trên vỉa hè dưới ánh đèn đường, thỉnh thoảng nói vài câu, dần dần trời tối hẳn.

Nhưng vì ở trung tâm thành phố nên đèn đóm sáng trưng như thành phố không ngủ.

“Anh cố tình đỗ xe ở đây đúng không?” Thời Li khẳng định, vì sáng nay Cố Trạch lấy xe từ hầm.

Cố Trạch thừa nhận: “Ừ.”

“Cảnh đêm ở đây đẹp lắm.”

Ánh đèn rực rỡ chiếu rọi những tòa nhà kiến trúc châu Âu, cửa hàng phát nhạc pop sôi động.

Thời Li lẩm nhẩm hát theo, cười lộ lúm đồng tiền: “Em thích bài này lắm.” Rồi nói thêm: “Còn nhiều bài nữa, em không nhớ rõ.”

Học ngoại ngữ cậu hay xem phim Anh Mỹ, nghe nhạc ngoại, nhiều bài nhạc phim hay cực.

Nhưng không thấy Cố Trạch phản ứng gì, cậu tò mò quay sang nhìn thì sững người.

Hình như bài vừa rồi cũng là nhạc ngoại nhưng là... tiếng Ý.

Nụ cười trên môi Thời Li tắt ngấm, nín thở căng thẳng.

Nhưng ngay sau đó, Cố Trạch ừ một tiếng: “Anh cũng thích.”

Anh không nhận ra sao?

Thời Li không dám thở phào nhẹ nhõm.

Họ đi bộ về khu chung cư, tiếng ồn ào xa dần, sự im lặng giữa hai người càng trở nên rõ rệt trong màn đêm.

Vào trong tòa nhà, tiếng người bên ngoài biến mất hẳn, chỉ còn tiếng bước chân của hai người.

Đứng trước thang máy chờ đợi, bảng điện tử nhảy số từng tầng theo nhịp thở của Thời Li.

Yên tĩnh quá.

Cậu mím môi.

Thời Li lẩm bẩm: “Chậm thế.”

Phá vỡ bầu không khí kỳ quặc này.

Cố Trạch ừ một tiếng, ngập ngừng hỏi: “Em nghe thấy câu đó rồi cũng biết nghĩa là gì, đúng không?”

“Thịch...”

Tim hẫng đi một nhịp.

Giọng nói trầm ấm pha chút lạnh lùng vang bên tai, thẳng thắn, không chút che giấu.

Cứ thế hỏi ra.

Hỏi thẳng Thời Li.

Em nghe hiểu và biết rõ,

Đúng không?

Trước Tiếp