Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 103

Trước Tiếp

“Em có ngại không?”

Ngại?

Ngại cái gì?

Thời Li sững người một lúc mới hiểu ý Cố Trạch. Ở thế giới này, tình yêu đồng tính vẫn là chuyện khá hiếm, giống như hai Alpha yêu nhau vậy.

Cậu chớp mắt.

Nhưng với Thời Li, người từng sống ở thế giới có 6 giới tính, chuyện hai chàng trai yêu nhau là quá đỗi bình thường.

Cố Trạch hơi khom người, cúi xuống gần cậu.

Thời Li cứng người lại. Khoảng cách giữa hai người ngày càng gần, cậu ngửi thấy mùi bạc hà thoang thoảng sau khi tắm của anh.

Hòa quyện với mùi nước hoa nam hương bách tùng anh hay dùng, vị bạc hà mát lạnh tăng thêm phần sắc bén khó cưỡng.

Giây tiếp theo, cánh tay anh lướt qua vai cậu. Cố Trạch cúi thấp xuống, cằm anh suýt chạm vào chóp mũi hơi hếch lên của Thời Li.

Đôi mắt đen láy của thiếu niên vẫn tròn xoe như mèo con, ngơ ngác nhìn anh lấy hộp pate mèo từ trong thùng giấy ra.

“Lát nữa cho nó ăn cái này nhé?”

“... Hả? Vâng, được ạ!”

Câu hỏi gần ngay bên tai kéo Thời Li về thực tại, cậu vội vàng gật đầu. Chưa kịp nói gì thêm thì nghe Cố Trạch “hửm?” một tiếng.

Tiếng hừm phát ra từ khoang mũi, trầm thấp, khàn khàn.

Thời Li cũng “ưm?” một tiếng khó hiểu.

Động tác định đứng dậy của Cố Trạch khựng lại. Anh cúi đầu, cằm rời khỏi chóp mũi cậu.

Thời Li bất ngờ bắt gặp ánh mắt anh.

“Em có ngại không?”

Anh hỏi lại lần nữa.

Thời Li lắc đầu: “Không.” Cậu không hiểu sao mình lại lắp bắp: “Không ngại ạ.”

“Đó là chuyện bình thường mà, sao em phải ngại?” Cậu hỏi ngược lại. Kể cả hai Alpha yêu nhau, tình yêu đẹp vẫn xứng đáng được chúc phúc.

Thời Li chớp mắt, cong môi cười: “Anh Tiểu Trạch cũng đừng ngại nhé.”

Cậu nghĩ Cố Trạch hỏi vậy chắc là cảm thấy mình khác biệt với mọi người.

Thời Li an ủi: “Tình yêu đồng giới hay khác giới cũng như nhau cả thôi mà.” Dù lời an ủi hơi vụng về nhưng cậu vẫn dùng chiêu cũ, kéo nhẹ áo anh: “Đừng nghĩ mình là dị biệt.”

Giọng Cố Trạch càng thêm khàn đặc, khẽ đáp “ừ”.

Tâm trạng bị đánh thức lúc sáng sớm dường như tốt hơn hẳn.

Như thể anh đã hiểu ra điều gì đó.

Hai người cho mèo ăn pate, trộn hạt với đồ đông khô, rửa sạch bát nước rồi đổ đầy.

Đổ thêm cát vào chậu.

Thời Li ngồi xổm xuống, cầm cuộn len trêu chú mèo Anh lông ngắn màu bạc, miệng gọi “Mimi ơi”: “Mimi lại đây”, lúm đồng tiền ẩn hiện bên khóe môi.

Cố Trạch đi làm bữa sáng. Bánh mì nướng nóng hổi, phần của anh kẹp rau, phần của Thời Li phết mứt và kẹp phô mai.

Thêm một ly cà phê đen và một ly sữa nóng.

Ăn sáng xong đã gần 8 giờ.

Thời Li ôm khư khư chú mèo con không rời.

Chú mèo được gãi cằm thích thú híp mắt lại, ngửa cổ lên, đuôi vểnh cao.

Ngoan như Lạc Lạc vậy.

“May mà không ở nhà, chứ Lạc Lạc thấy em v**t v* con khác là dỗi ngay.” Thời Li cười nói với Cố Trạch.

Cố Trạch đã thay xong đồ, áo vest đen khoác ngoài sơ mi trắng và áo phông đen cài cúc hờ hững, sợi dây chuyền bạc lấp lánh trước ngực.

Phong cách vừa sang trọng vừa lạnh lùng.

Chịu ảnh hưởng từ gu thẩm mỹ của mẹ là giám tuyển nghệ thuật, Cố Trạch dù chỉ mặc đồ đen trắng vẫn toát lên vẻ sành điệu.

Anh kiểm tra cửa nẻo cẩn thận để mèo không chạy mất rồi bảo Thời Li đi thay đồ.

Thời Li khoác chiếc áo lông cừu trắng muốt, trông càng thêm non nớt. Cậu hồn nhiên hỏi Cố Trạch có cần mang gì không để cậu bỏ vào túi đeo chéo màu vàng nhạt của mình.

Cố Trạch lắc đầu: “Đi thôi.”

Thời Li rửa tay sạch lông mèo, chào tạm biệt “Mimi”.

Hai người thay giày ở cửa rồi ra ngoài.

Cố Trạch lái xe. Anh vừa đến London đã thi bằng lái tạm thời, nghỉ lễ thi lấy bằng chính thức luôn.

Thời Li ngồi ghế phụ, chưa quen nhìn đường phố nước ngoài khác lạ qua cửa sổ, cái gì cũng thấy mới mẻ.

Sự tò mò dâng trào.

“Trước giờ anh toàn tự lái xe đi học à?”

“Xa thế, chắc ngày nào cũng phải dậy sớm lắm nhỉ? Giống em.”

“Không, sáng thường học sau 9 giờ.”

“À ra thế.”

Thời Li lại hỏi: “Thế bao giờ anh về nước đi học lại?”

Cố Trạch: “Lúc em nhập học.”

Thời Li ngẩn người.

Cố Trạch đi trao đổi một năm, hết năm hai đáng lẽ lên năm ba là về rồi nhưng giáo sư bên này còn dự án chưa xong.

Nếu không thì cuối tháng 5 hết kỳ anh đã về nước rồi.

Nghe giải thích Thời Li mới hiểu.

Hai người trò chuyện bâng quơ, chẳng mấy chốc đã đến bãi đỗ xe trong trường.

Xuống xe, Thời Li ngó nghiêng khắp nơi, kiến trúc châu Âu như đưa cậu đến một thế giới khác. Người qua lại tấp nập, chủ yếu là sinh viên vội vã đi học.

Tiếng cười nói râm ran đủ các thứ tiếng.

Thời Li đi sau Cố Trạch một bước, được anh dẫn đường. Ngoại hình Á Đông tóc đen mắt đen khiến họ nổi bật giữa đám đông nhưng ánh mắt mọi người nhìn họ đều rất thiện chí.

Thỉnh thoảng có người chào Cố Trạch rồi hỏi Thời Li là ai.

“Đó là bạn cùng chuyên ngành, thỉnh thoảng làm bài tập nhóm chung nên quen.” Cố Trạch nói nhỏ với Thời Li sau đó trả lời bằng tiếng Anh: “He is my friend in China.” (Cậu ấy là bạn tôi ở Hoa Quốc).

Thời Li gật đầu mỉm cười chào lại.

Họ nhiệt tình quá, người khen “He's so cute” (Cậu ấy đáng yêu quá), người khen “He's so beautiful” (Cậu ấy đẹp quá) khiến Thời Li vốn ngại giao tiếp phải kéo áo Cố Trạch, lén lùi lại hai bước.

Cố Trạch mặt lạnh tanh: “Chúng tôi có việc phải đi trước.”

Anh nắm lấy cánh tay Thời Li kéo đi xuyên qua đám đông.

Thời Li loáng thoáng nghe thấy tiếng xì xào:

“Ze is still like this.” (Ze vẫn thế.)

“It's too unenthusiastic.” (Lạnh lùng quá đi.)

“Is his boyfriend shy?” (Bạn trai cậu ấy xấu hổ à?)

“Is it really his boyfriend?” (Là bạn trai thật sao?)

Thời Li ho sặc sụa. Sao nhiều người nghĩ cậu và Cố Trạch có quan hệ đó thế nhỉ? Cậu ngước nhìn sườn mặt lạnh lùng của anh.

Thầm đoán già đoán non.

Tuy anh lười xã giao nhưng ít khi né tránh câu hỏi, thường thản nhiên trả lời thẳng thắn.

Chẳng lẽ nhiều người biết Cố Trạch thích con trai lắm à?

“Anh... họ biết hết à?” Thời Li hỏi.

“Biết.” Cố Trạch gật đầu như biết cậu đang hỏi gì.

Ở trường Cố Trạch cũng có tiếng tăm, ngoại hình xuất sắc và gia thế giàu có thu hút nhiều sự chú ý. Trước những lời tán tỉnh phiền phức của cả nam lẫn nữ, anh đều từ chối thẳng thừng, người hỏi nhiều thì chuyện cũng đồn xa.

Đúng như Thời Li nghĩ, anh thừa nhận rất dứt khoát.

Họ đi ngược dòng người đến khu vực cây xanh trong trường, bãi cỏ xanh mướt có lối đi rộng rãi ở giữa, hai bên đặt ghế đá dài.

Ở đây cũng đông người, chủ yếu ngồi tán gẫu hoặc đi ngang qua.

Chưa kịp định thần thì từ xa vang lên tiếng gọi “Ze?” cao vút. Thời Li nhìn sang, thấy một người phụ nữ trung niên đeo kính, tóc bạch kim mắt nâu, cười hiền hậu.

Cố Trạch nói nhỏ: “Đó là giáo sư hướng dẫn của anh, anh qua chào một tiếng, em đợi ở đây nhé.”

Anh không định đưa Thời Li qua đó.

Thời Li nhìn Cố Trạch đi xa dần, nhìn quanh rồi tìm một ghế đá ngồi xuống. Đợi vài phút vẫn chưa thấy cuộc trò chuyện có dấu hiệu kết thúc, cậu hiểu tại sao Cố Trạch không cho cậu đi cùng.

Bà giáo sư nói nhiều khủng khiếp, nhiệt tình quá mức, cách xa thế mà Thời Li vẫn nghe thấy tiếng bà cười ha hả. Nhìn Cố Trạch thỉnh thoảng mới “vâng dạ” một câu, cậu không nhịn được cười.

Anh Tiểu Trạch có vẻ khó thoát thân đây.

Thời Li dựa lưng vào ghế đá, lấy điện thoại ra, đặt túi xách lên đùi. Thiếu niên mặc áo khoác lông cừu trắng cúi đầu, cổ áo che khuất một phần khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi mắt và hàng lông mày tinh tế.

Chiếc túi vàng nổi bật trên nền quần jean xanh nhạt.

Trông cậu như chú cừu non ngoan ngoãn.

“Xin... chào?”

Một chàng trai ngoại quốc tóc vàng mắt xanh dừng lại trước mặt Thời Li, bập bẹ từng chữ tiếng Trung.

Thời Li ngẩng lên, thấy đôi mắt xanh chăm chú nhìn mình đầy thích thú.

Tiếng Trung lơ lớ: “Cậu là... người Hoa Quốc à? Tôi thích... cậu?”

Dùng từ ngữ kỳ quặc, cuối cùng anh ta chuyển sang tiếng Anh: “Can we make friends?” (Chúng ta làm bạn được không?)

Bị bắt chuyện rồi?

Trước Tiếp