Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thời Li sững sờ sau đó lắc đầu quầy quậy: “Không phải đâu, NO.”
Tai cậu đỏ bừng, con gái phương Tây bạo dạn thật, lần đầu gặp mặt đã hỏi thẳng thừng thế này.
Cô gái tóc vàng tưởng Thời Li không biết tiếng Anh, nói giọng lơ lớ: “Nhưng Trạch chưa bao giờ đưa ai về nhà cả.”
Cô gái tóc nâu giải thích thêm: “Cố Trạch trước giờ không cho ai ở nhờ, dù thân thiết đến mấy, nam hay nữ đều không.”
Cô tóc vàng gật đầu: “Nên chắc chắn cậu là...”
Cô tóc nâu bịt miệng bạn, cười gượng gạo: “Xin lỗi nhé, cậu ấy hay nói năng không suy nghĩ, cậu đừng để bụng.”
Bị bịt miệng, cô tóc vàng ú ớ nói tiếng Anh: “Ze, He's g...” (Trạch, cậu ấy là g...)
Cô tóc nâu bịt chặt hơn, không cho cô bạn thốt ra chữ nào.
Chuyến bay đi Mỹ của họ cất cánh lúc 9 giờ sáng, phải đến sân bay trước một tiếng để làm thủ tục, giờ đã hơn 6 giờ, đường ra sân bay cũng mất thời gian.
Thời gian gấp rút.
Cô tóc nâu cười: “Bọn tớ học cùng giáo sư hướng dẫn với Trạch, hay làm thí nghiệm cùng nhau, lần này có việc phải ra nước ngoài.”
Thời Li vẫn còn ngơ ngác gật đầu: “Tớ biết.” Cậu nói: “Tối qua tớ lỡ nghe thấy các cậu gọi cho anh ấy.”
Rồi bổ sung: “Xin lỗi nhé.”
Cô gái tóc nâu là người Hoa Quốc, tóc nhuộm, nghe giọng Bắc Kinh đặc sệt: “Không sao đâu, đỡ phải giải thích nhiều.”
Cô giơ con mèo Anh lông ngắn màu bạc (Silver Shaded British Shorthair) trong lòng lên, nó trông rất ngoan, lông trắng muốt, mắt xanh biếc:
“Đây là mèo bọn tớ nuôi, muốn nhờ cậu ấy trông giúp mấy ngày.”
Nói xong cô huých cô bạn tóc vàng:
“Case.”
(Thùng đồ).
Cô tóc vàng được thả ra vội cúi xuống đẩy cái thùng giấy cao đến đầu gối tới: “Here.” (Đây này).
Cô tóc nâu tiếp tục: “Trong này có thức ăn cho mèo, đồ ăn đông khô, pate, cá khô... đồ ăn vặt, đồ chơi, cát mèo, chậu cát, cả bát ăn bát uống nữa...”
Nói đến mèo là cô thao thao bất tuyệt.
Cô tóc vàng nghe không hiểu gì, chỉ biết gật đầu phụ họa.
Con mèo được chăm sóc rất tốt, khi được đưa cho Thời Li nó không hề giãy giụa, ngoan ngoãn l**m lông, nằm ngửa ra tay cậu ấm áp.
Nhỏ xíu, mềm mại.
Thời Li cẩn thận gật đầu: “Được rồi, tớ sẽ nhắn lại với anh ấy.”
Cô tóc vàng bỗng lên tiếng: “Ze...”
Cô tóc nâu phản ứng cực nhanh, định bịt miệng bạn, nghiến răng thì thầm: “Không được nói.”
Cô tóc vàng né được: “No, he's here.” (Không phải, cậu ấy ở đây này).
Vừa dứt lời, sau lưng Thời Li vang lên giọng nam trầm khàn, có vẻ mới ngủ dậy, lạnh lùng: “Nói xong chưa?”
Cô tóc nâu chắp tay hối lỗi: “Làm phiền cậu quá, bọn tớ đi đây?”
Có vẻ áy náy?
Thời Li lờ mờ cảm nhận được điều gì đó.
Cố Trạch đứng sau lưng Thời Li, mặt không cảm xúc ừ một tiếng.
Cô tóc nâu kéo tay bạn vẫy chào hai người: “Bye.” Rồi quay người kéo bạn đi như chạy thì thầm: “Biết thế chẳng nhờ Trạch nữa.”
Làm phiền người ta quá.
Cô tóc vàng ngoái lại nhìn thì thầm hỏi: “Why?” (Tại sao?)
Dù mặt Trạch hay cau có,
Nhưng người cũng được mà.
Nếu không họ cũng chẳng dám nhờ vả, chỉ là cô tóc nâu không ngờ trong nhà còn có người khác.
Chỉ việc cậu con trai kia ở lại qua đêm cũng đủ thấy quan hệ không bình thường rồi.
Hy vọng con mèo không làm phiền họ.
Cô tóc nâu lắc đầu không giải thích, kéo bạn vào thang máy.
Bên này, Thời Li tò mò nhéo tai mèo con, thấy nó không phản kháng mà còn cọ cọ vào tay mình.
Mắt cậu cong lên thích thú, luồn tay qua nách mèo nhấc lên áp vào má: “Anh ơi xem này, em mèo này ngoan quá.”
Cố Trạch gần hai ngày không ngủ, tối qua còn làm việc muộn, dậy muộn hơn mọi khi lại không ngờ họ đến mà không báo trước.
Vừa bị đánh thức nên anh hơi cáu kỉnh, giọng lạnh lùng nhưng nhìn thấy cảnh này ánh mắt liền dịu lại.
Anh đáp nhỏ: “Ừ, ngoan thật.”
Thời Li ôm mèo vào nhà.
Cố Trạch cúi xuống bê thùng giấy vào.
Cửa đóng lại.
Thùng giấy để giữa phòng khách, Thời Li đặt mèo xuống thảm, cởi dép đi chân trần ngồi khoanh chân trên tấm thảm lông xám.
Dùng kéo cắt băng dính, lôi từng món đồ ra.
Cuộn len xù lông, người gỗ đầy vết răng, mấy con thú bông bị cào rách...
Cố Trạch ngồi xổm trước mặt cậu, một tay xách túi cát mèo, một tay cầm chậu cát để vào góc phòng.
Thời Li lấy hai cái bát sứ nặng trịch khó lật đổ đặt xuống sàn.
Còn lại toàn là đồ ăn cho mèo.
Khi Cố Trạch quay lại thấy Thời Li đang vẫy tay với con mèo, dỗ dành: “Mimi ơi, ăn sáng chưa? Tao cho mày ăn nhé?”
Anh đi tới cất cái kéo Thời Li vứt lung tung đi cho đỡ nguy hiểm.
Cố Trạch đặt điện thoại xuống cạnh tay Thời Li: “Tin nhắn tối qua họ gửi đấy, em xem đi.”
Thời Li ngẩng lên: “Dạ? Vâng.”
Điện thoại mở sẵn sáng đèn như không sợ ai xem trộm, Cố Trạch nói: “Anh đi rửa mặt đây.”
Thời Li ậm ừ.
Tin nhắn tiếng Trung, chắc là của cô gái tóc nâu, avatar là ảnh nắm tay cắt một nửa.
Thời Li đoán nửa kia là của cô bạn tóc vàng.
Cuộc đối thoại toàn là tin nhắn dài ngoằng của cô gái, Cố Trạch thỉnh thoảng mới rep một dấu chấm “.” tỏ ý đã đọc.
Thời Li bật cười.
[Nó ngoan lắm, không cắn người, không cắn đồ đạc, ít kêu, ngủ nhiều, mỗi ngày cho ăn ít hạt là được, tớ để sẵn pate và súp thưởng rồi, nó kêu thì cho ăn một ít, đồ đông khô trộn vào hạt, một thìa là đủ...]
Thời Li lướt lên trên, lúm đồng tiền bên má cứ ẩn hiện mãi, phía trên toàn là chuyện học hành.
Nào là hướng dẫn thí nghiệm của giáo sư sau đó than thở bài tập nhiều quá...
Thời Li chỉ xem một chút rồi lịch sự không lướt nữa.
Định tắt màn hình thì thông báo tin nhắn mới hiện lên, toàn tiếng Anh.
Nhưng Thời Li hiểu.
[Who is the boy you brought back?] (Cậu con trai cậu dẫn về là ai thế?)
Nói mình sao?
Thời Li ngẩn người, nhìn về phía phòng ngủ chính cửa đóng im lìm, cậu mím môi do dự một chút rồi bấm vào xem.
Màn hình chuyển sang khung chat khác, avatar quen quen, chính là nửa kia của bức ảnh nắm tay.
Đối phương có vẻ rất tò mò, nhắn liên tục.
[Is it someone you like?] (Người cậu thích hả?)
[Your boyfriend looks so beautiful.] (Bạn trai cậu xinh thật đấy.)
[You said you were gay before, but we didn't believe it. So many girls like you, so it's true.] (Trước cậu bảo cậu là gay bọn tớ không tin. Bao nhiêu cô gái thích cậu thế cơ mà, hóa ra là thật à.)
Lần này là tiếng Trung.
[Vừa nãy cô ấy suýt lỡ mồm, may mà tớ ngăn lại kịp, biết nhà cậu có người bọn tớ đã không làm phiền gửi mèo rồi.]
[Hy vọng không làm phiền hai người.]
Lượng thông tin quá lớn khiến Thời Li đờ đẫn một lúc mới phản ứng lại, cậu nhìn cánh cửa phòng ngủ chính đóng kín mít, hoảng hốt tắt màn hình.
Cậu biết họ hiểu lầm quan hệ của hai người nhưng việc vô tình đọc được bí mật của người khác khiến cậu thấy áy náy.
Màn hình tối đen một lúc, Thời Li sực nhớ ra lát nữa Cố Trạch mở điện thoại sẽ thấy ngay khung chat với cô gái tóc vàng.
Thế chẳng phải lộ tẩy chuyện cậu xem trộm sao?
Thời Li luống cuống cầm điện thoại lên định mở lại thì màn hình hiện lên yêu cầu mật khẩu 6 số.
Cậu đứng hình.
Thôi xong.
Cậu thật sự không cố ý mà.
Khi Cố Trạch thay đồ xong, mặc áo phông quần dài đen bước ra thì thấy Thời Li đang giả vờ lật giở thùng giấy một cách chán nản.
Trông thì bình thường nhưng nhìn kỹ sẽ thấy cậu cứ lén liếc về phía anh, mắt cụp xuống chột dạ, tai đỏ bừng vì căng thẳng.
Cố Trạch nhíu mày khó hiểu.
Thời Li liếc thấy anh đi tới chỗ điện thoại trên bàn, cầm lên mở khóa.
Cậu nín thở.
Cố Trạch lướt qua vài cái: “Em...”
Chưa kịp nói hết câu thì bị Thời Li chặn họng: “Em không thấy gì hết, nó tự hiện lên đấy.”
Ngồi trên thảm, Thời Li ngước khuôn mặt lo lắng nhìn anh.
Phòng khách yên tĩnh, một lúc sau Cố Trạch cười khẽ: “Thấy thì có sao đâu.”
Thời Li ngẩn người, bắt gặp ánh mắt thâm trầm của anh.
Nghe rõ từng chữ anh nói:
“Anh thích con trai thật mà.”