Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 106

Trước Tiếp

Đầu óc Thời Li đình trệ, trống rỗng hoàn toàn.

Thời Vân Kinh vẫn tò mò hỏi tới tấp: [Người muốn tán em là nam hay nữ?]

[Chẳng phải em đi châu Âu với Tiểu Trạch sao?]

[Đừng bảo là người nước ngoài em quen lúc đi chơi đấy nhé?]

[Là gay à?]

Giọng cô trở nên nghiêm túc: [Tuy em lớn rồi nhưng chưa thành niên, yêu đương thì được nhưng có một số việc phải đợi sau này mới được làm...]

Thời Vân Kinh lo lắng, dù cô ủng hộ em trai đi đây đi đó cho biết nhưng tính tình Thời Li hiền lành như thỏ con, bị thằng nhóc Thời Trình xoay như chong chóng cô nhìn mà đau đầu.

Li Li lại ngây thơ chẳng biết gì, giờ lại thêm người ngoài định giở trò ngay trước mắt cô, Thời Vân Kinh nghĩ thôi đã thấy tức anh ách.

Nhưng cô cũng muốn em trai tự mình trải nghiệm thế giới bên ngoài.

Thế nên...

Thời Vân Kinh đang mâu thuẫn giữa việc không nỡ và muốn buông tay để em trưởng thành, chưa kịp nói tiếp thì Thời Li đã đỏ mặt tía tai nhắn lại giải thích liên tục:

[Không có nam hay nữ nào cả, em nói linh tinh thôi, không có gì đâu ạ.]

[Em đang ở nhà anh Tiểu Trạch, anh ấy ngủ ngay phòng bên cạnh, chị cả mới dậy à?]

Giờ Bắc Kinh khoảng 8 giờ sáng.

[Chị mau đi làm việc đi ạ, em không làm phiền chị nữa.]

[Em cũng đi ngủ đây.]

[Chúc ngủ ngon!]

[À không, chào buổi sáng.]

Thời Vân Kinh bật cười, cô biết Thời Li có chừng mực sẽ không làm gì quá giới hạn. Thôi kệ, hồi trẻ cô cũng có làm bố mẹ yên tâm bao giờ đâu.

Cô suy nghĩ một chút rồi hiến kế cho Thời Li: [Em tưởng giấu được chị à?]

Thời Vân Kinh nheo mắt: [Không tin à? Mai em thử cậu ta xem, nếu cậu ta có ý với em thì chắc chắn không giấu được đâu.]

Thời Li: [Em đi ngủ thật đây, chị cả ngủ ngon!]

Thấy mình dồn em trai vào thế bí, Thời Vân Kinh lắc đầu thôi không nói nữa, cất điện thoại lái xe đến phim trường.

Bên này,

Thời Li ôm điện thoại trằn trọc mãi không ngủ được.

Thử?

Thử thế nào?

Làm thế có quá đáng với Cố Trạch không, nhỡ đâu anh ấy chỉ muốn đuổi người kia đi thật thì sao.

Cậu có tự tin thái quá không nhỉ? Giống mấy cái meme ảo tưởng sức mạnh trên mạng ấy.

Nhưng nhỡ đâu...

Nhỡ đâu...

Nếu đúng như lời chị cả nói... thì sao?

Cậu biết rồi thì sao? Có nên nói toạc ra không? Hay giả vờ không biết gì?

Trùm chăn kín mít, đầu óc Thời Li rối như tơ vò, nghĩ đông nghĩ tây, ngạt thở mới chịu thò đầu ra.

Má nóng bừng vì thiếu không khí.

Không được, không nghĩ nữa.

Mai còn đi chơi, phải ngủ thôi.

Đã gần 2 giờ sáng, lần đầu tiên Thời Li thức khuya thế này. Sáng hôm sau tỉnh dậy lơ mơ thì trời đã sáng rõ, có vẻ sắp đến trưa rồi.

Điện thoại hiển thị 11:30.

Thời Li tỉnh cả ngủ, xỏ dép bông chạy vội ra ngoài: “Anh Tiểu Trạch?”

Cố Trạch đáp hờ hững: “Dậy rồi à?”

Thiếu niên đầu tóc rối bù, tóc mái dựng đứng mỗi sợi một hướng, mặt mày ngái ngủ.

Cố Trạch mặc áo phông đen rộng thùng thình ngồi trên thảm cho mèo ăn, đồng tử khẽ co lại, ngón tay vô thức v**t v* Fufu đang ăn sau đó nhanh chóng thu lại cảm xúc: “Cơm xong rồi đấy.”

Thời Li áy náy xin lỗi: “Em ngủ quên mất, sao anh không gọi em?” Rõ ràng hẹn sáng nay đi ngắm bình minh, lịch trình đã lên từ lâu.

Thế mà vì cậu mà lỡ mất.

Cố Trạch: “Em ngủ muộn mà, không sao đâu.”

Thời Li ban đầu chưa phản ứng kịp, ỉu xìu nói “vâng ạ”, định về phòng thay đồ ngủ thì sực nhớ ra: Sao anh ấy biết mình ngủ muộn?

Hai phòng cách âm tốt lắm mà, đóng cửa nói chuyện bình thường cũng không nghe thấy.

Cậu chỉ trở mình vài lần thôi mà.

Nhưng lỡ cơ hội hỏi rồi, Thời Li ngẩn ra một lúc rồi ngơ ngác về phòng.

Cửa phòng phụ đóng lại.

Tay Cố Trạch đang vuốt mèo khựng lại, anh cụp mắt. Tất nhiên anh biết tối qua Thời Li không thể nào ngủ được trong tình huống đó.

Sao anh lại không hiểu cậu chứ?

Cố Trạch thở dài, bắt chước cách gọi của Thời Li, khẽ gọi “Mimi”, gãi cằm chú mèo Anh lông ngắn trắng muốt.

Đợi thêm hai phút, anh đứng dậy vào bếp hâm nóng bữa trưa: súp ngao kem và hai phần mì Ý bít tết. Hôm qua lúc đi chơi, anh nhờ dì giúp việc cuối tuần mang ít thực phẩm tươi đến, không thể ăn đồ đông lạnh mãi được.

Chủ của chú mèo chưa về ngay được, anh và Thời Li cũng ở lại London thêm một thời gian, chưa về ngay.

Chuẩn bị nhiều một chút cũng không thừa.

Khi Thời Li thay đồ ngủ, rửa mặt xong đi ra thì Cố Trạch vừa hâm nóng xong, bày biện lên bàn chờ cậu ăn.

Thực ra cậu biết nấu ăn, kiếp trước đã học bài bản ở trường Omega, ký ức cơ thể vẫn còn, chỉ là kiếp này chưa có cơ hội trổ tài.

Về nhà lúc nào cũng có người, không có dì Lưu thì có anh hai luộc sủi cảo cho ăn.

Giờ ra ngoài, Cố Trạch cũng không nhờ cậu giúp, mọi người mặc định là cậu không biết nấu ăn.

“Thực ra em biết nấu ăn đấy.” Thời Li ngồi xuống cầm dao nĩa, ngập ngừng nói: “Mình có thể cùng làm món Trung.”

Cậu biết Cố Trạch không thạo món Trung nhưng lại không quen ăn đồ Tây, vì tiện nên toàn làm mì Ý sốt thịt, mì Ý bít tết đơn giản.

“Không cần.” Cố Trạch nói: “Em không cần vào bếp, nếu muốn giúp thì ăn xong bỏ bát vào máy rửa bát là được.”

Thời Li ngẩn người, đành vâng dạ.

Trước khi đi, hai người lại đổ đầy thức ăn và nước cho Fufu, cho nó ăn một thanh súp thưởng, dọn sạch chậu cát.

Nhớ cảnh Fufu nằm một mình trên màn chiếu hôm qua, Thời Li kéo tay áo Cố Trạch hỏi nhà có đèn ngủ không.

Cố Trạch hiểu ý, vào phòng lấy đèn bàn ra cắm để dành riêng cho Fufu.

“Bọn anh đi đây, Fufu, tối gặp nhé.” Thời Li cúi xuống vẫy tay chào. Hôm nay cậu mặc sơ mi trắng, khoác ngoài chiếc áo len cardigan mỏng màu be.

Cố Trạch mặc áo len cổ lọ đen, quần âu ôm dáng, đi đến chỗ đỗ xe tối qua, lên xe là lái thẳng đến địa điểm tham quan.

Khác với hôm qua, trên xe im phăng phắc.

Chẳng ai nói câu nào.

Thời Li cúi đầu xem điện thoại, xem lại lịch trình cậu và Cố Trạch đã lên. Hôm nay đáng lẽ đi ngắm bình minh trên sông Thames, mua vé du thuyền sớm, trưa ăn gần đó rồi đi dạo dọc bờ sông.

Nghe tiếng chuông đồng hồ Big Ben vang vọng lúc hoàng hôn.

Ánh mắt cậu buồn bã, vì cậu mà kế hoạch bị đảo lộn.

“Hoàng hôn buổi tối cũng đẹp lắm.” Cố Trạch bất ngờ lên tiếng: “Du thuyền ngắm cảnh đâu chỉ có buổi sáng.”

Anh ngừng một chút: “Em ngủ ngon quan trọng hơn nhiều.”

Thời Li ngước nhìn anh, một lúc sau mới cong mắt gật đầu: “Vâng.” Quay mặt ra cửa sổ, cậu lại do dự.

Đây là sự quan tâm bình thường giữa bạn bè sao?

Rốt cuộc phải thử thế nào đây?

Sông Thames buổi chiều đẹp tuyệt vời, hai bên bờ là những tòa nhà cao tầng san sát, cứ đến giờ chẵn là tiếng chuông trầm hùng lại vang lên. Như đã sắp đặt, Thời Li và Cố Trạch đi dạo dọc lan can phong cách châu Âu rất lâu.

Bồ câu thỉnh thoảng đậu lên vai hai người rồi lại vỗ cánh bay xa.

Bầu không khí gượng gạo ngầm hiểu dần tan biến trong gió, cho đến chiều họ chuẩn bị lên du thuyền ngắm cảnh.

Đi qua mấy chiếc tàu Thời Li đều không ưng, cho đến khi đến gần một chiếc du thuyền lớn, cô gái mặc đồng phục người Anh liên tục giới thiệu chương trình mới với người qua đường:

“Today is June 14th, Kissing Valentine's Day.”

(Hôm nay là 14/6, ngày Valentine nụ hôn).

Cậu thiếu niên tò mò nhìn sang.

Thực ra ngày 14 hàng tháng đều là Valentine, chỉ là tên gọi khác nhau, tháng 2 là nổi tiếng nhất.

Cô gái giới thiệu liên tục, đại ý là du thuyền tổ chức sự kiện này vào ngày Valentine 14 hàng tháng, chỉ cần vượt qua trò chơi dành cho các cặp đôi thì vé tàu sẽ giảm một nửa.

Bước chân hai người khựng lại.

Cố Trạch nói nhỏ: “Tàu này có mấy tầng, nhiều khu vui chơi giải trí, boong tàu cũng rộng, lên thử không?”

Thời Li đang nhớ lại lời chị cả tối qua.

Thử là biết ngay,

Chắc chắn không giấu được đâu.

Thấy họ dừng lại lâu, cô gái Anh tiến lại hỏi:

“Excuse me, are you couples who want to board the ship? That would be great if you could participate in our Valentine's Day event.”

(Xin lỗi, hai bạn là một cặp muốn lên tàu phải không? Sẽ thật tuyệt nếu các bạn tham gia sự kiện Valentine của chúng tôi.)

Cô gái cười chuyên nghiệp, thân thiện khiến người ta ngại từ chối.

Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu Thời Li, định thần lại cậu quyết định từ chối nhưng chưa kịp mở lời thì giọng nói trầm thấp vang lên bên tai: “We participate.” (Chúng tôi tham gia.)

“How to play?” (Chơi thế nào?)

Thời Li mở to mắt, ngẩn ngơ nhìn Cố Trạch: “Chúng ta đâu phải...” Nói được nửa câu lại nghẹn lại, cậu chớp mắt, hít sâu một hơi rồi gật đầu.

Thì chơi vậy.

Chắc không phải trò gì tốn sức đâu nhỉ?

Cô gái mời họ lên boong tàu, nhân viên phụ trách sự kiện ra đón, hiếm hoi thay lại là một cô gái tóc đen, cười hỏi: “Tôi nói tiếng Trung được không?”

Thời Li gật đầu.

Cô nhân viên tiếp tục:

“Vì hôm nay là Valentine nụ hôn, chúng tôi có trò chơi Thử thách hôn khi bị bịt mắt. Hai bạn đứng cách nhau một đoạn, tay để sau lưng từ từ di chuyển về phía trước, nếu hôn được đối phương thì coi như thành công.”

Có quá đà không đấy?

Thời Li muốn rút lui ngay lập tức, ánh mắt Cố Trạch dao động, không nói gì.

Chưa để hai người lên tiếng, cô nhân viên mỉm cười nhìn vẻ kinh ngạc của Thời Li, đổi giọng: “Tất nhiên, chúng tôi còn một cách thử thách khác.”

“Sẽ có 5 nhân viên nam cùng bạn trai của bạn đeo găng tay da màu đen, bạn cần bịt mắt và tìm ra tay bạn trai mình trong vòng 3 phút.”

“Bạn có thể luồn tay vào găng tay để tìm kiếm đặc điểm chỉ hai người biết.”

Thời Li thở phào nhẹ nhõm, sờ tay thôi mà, cái này dễ chấp nhận hơn nhiều. Nhưng mà, thử kiểu gì để xác định đối phương lộ sơ hở đây?

Cố Trạch: “Cách thứ hai đi.”

Thời Li đang mải suy nghĩ nên ậm ừ.

Giây tiếp theo, Cố Trạch nhận lấy thứ gì đó, Thời Li chưa kịp phản ứng thì trước mắt tối sầm, người đàn ông phía sau hơi cúi đầu, vòng tấm vải đen qua mắt cậu ra sau gáy.

Khoảng cách rất gần nên cậu ngửi thấy mùi nước hoa hương bách tùng thoang thoảng, rất nhạt nhưng từng bước xâm chiếm, bao vây lấy cậu.

Tiếng “xoạt” khi thắt nút vang lên.

Giọng Cố Trạch vang bên tai: “Xong rồi còn nhìn thấy gì không?”

Trước mắt tối om.

Cậu lắc đầu.

Trò chơi bắt đầu.

Trước Tiếp