Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 09
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Chu Yến Chi giao xe cho người giữ cửa, lướt qua tin nhắn Lâm Luật Thăng gửi, cầm áo khoác bước xuống xe.
Chưa đi đến phòng riêng đã nghe thấy tiếng cười của Lâm Luật Thăng, không biết đang nói chuyện gì, bỗng có người cảm thán: “Yến Chi từ nhỏ đã mềm lòng, tôi còn nhớ hồi bé tôi nhặt được một con chó, nuôi vài ngày không muốn nuôi nữa, cậu ấy mang về, nuôi mười mấy năm, đến lúc con chó sắp chết mà lông vẫn bóng mượt.”
“Tôi nhớ, đó là một con Golden, Yến Chi cưng nó như bảo bối ấy.”
“Đúng là cưng như bảo bối thật,” Lâm Luật Thăng tiếp lời: “Nó cắn tôi một phát, cậu ta còn kiểm tra xem răng chó có đau không.”
Người bên cạnh cười: “Thật hay giả đấy?”
“Bởi vì—” Phương Tư Kính ở phía bên kia nói chậm rãi: “Xác suất cậu bị bệnh dại lớn hơn nhiều so với Belly.”
Cả bàn cười ồ.
Lâm Luật Thăng cũng nhếch môi cười theo, một tay khẽ gảy chiếc đũa bạc gỗ đàn hương bên cạnh, lơ đãng ngước mắt nhìn Phương Tư Kính ngồi đối diện.
Phương Tư Kính không đáp lại, quay sang nói chuyện với người bên cạnh.
Chu Yến Chi đang định đẩy cửa bước vào, lại nghe thấy bạn hỏi: “À này, Luật Thăng, người ở nhà Yến Chi thật sự là… đứa trẻ ở trại trẻ mồ côi mà cậu ấy tài trợ à? Lần trước tôi hỏi cậu ấy, cậu ấy không chịu hé lộ thêm lời nào.”
Chu Yến Chi nhíu mày, may mà Lâm Luật Thăng đã giải vây cho anh: “Cậu ấy không nói là sợ các cậu đoán mò. Tình hình cụ thể của đứa trẻ đó tôi cũng không rõ lắm, nhưng nhân phẩm và xuất thân đều không có vấn đề gì, vả lại, đây là chuyện gia đình của Yến Chi.”
Giọng điệu anh ta dần lạnh đi, người bạn kia lập tức nói: “Phải, phải, tôi cũng không có ý gì khác, chỉ là quan tâm Yến Chi thôi.”
Vừa dứt lời, Chu Yến Chi đẩy cửa bước vào, cả bàn nghe tiếng đứng dậy.
“Yến Chi.”
“Xin lỗi, Đại lộ Trường Dung kẹt xe quá.” Chu Yến Chi cười xin lỗi, đặt tay lên lưng ghế của Phương Tư Kính, cười hỏi: “Cậu đến Thành phố Phỉ khi nào thế?”
Phương Tư Kính đáp: “Chuyến bay tối qua chín giờ mấy.”
“Lần gặp trước là trước khi tôi kết hôn rồi, thoáng cái đã ba tháng trôi qua.”
Mọi người không ngờ Chu Yến Chi lại chủ động nhắc đến chuyện kết hôn, trao đổi ánh mắt với nhau, không biết nên phản ứng thế nào.
Lâm Luật Thăng vừa định xen vào, đã nghe Chu Yến Chi nói: “Xin phép mọi người trước, tối nay tôi không thể uống rượu được rồi. Vợ tôi gần đây bị ốm nghén nặng, tôi phải về sớm chăm sóc em ấy.”
Cảnh tượng đột nhiên đóng băng.
May mắn thay, một Alpha lớn tuổi hơn đã hiến kế cho anh, “Vợ tôi lúc mang thai cũng phản ứng mạnh lắm, nôn đến mức mất nước, chuyên gia dinh dưỡng đã pha cho cô ấy vài loại trà, mai tôi tìm cô ấy chép công thức gửi cho cậu.”
Chu Yến Chi cười: “Cảm ơn anh Khâu.”
Anh không giấu giếm, mọi người cũng hết tò mò, khen anh vài câu là người chồng tốt rồi chuyển sang chủ đề khác.
Công ty Vân Đồ của Chu Yến Chi hai năm nay làm ăn phất lên như diều gặp gió, cộng thêm gia thế vốn đã hiển hách, tất nhiên mọi người đều chiều lòng anh, anh nói không uống rượu, cũng không ai dám ép. Bàn tiệc tan trước tám giờ rưỡi. Chu Yến Chi định đi thanh toán, lại bị Lâm Luật Thăng ngăn lại, đẩy tay anh ra, anh đành cùng Phương Tư Kính đi ra ngoài.
Phương Tư Kính hỏi: “Hôm khác đến nhà cậu thăm Ôn Tụng, cậu chào đón không?”
Chu Yến Chi cười nói: “Đương nhiên chào đón.”
“Thật ra, tôi vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận việc cậu đã kết hôn, thậm chí còn có con rồi, có vẻ cậu thích nghi tốt nhỉ?”
“Ôn Tụng rất tốt, tôi không khó thích nghi.”
“Hai người…” Phương Tư Kính ghé sát hơn, hỏi nhỏ: “Đã nảy sinh tình cảm chưa? Chắc là tốt hơn trước khi kết hôn rồi chứ?”
Anh ta đã gặp cặp “chồng chồng mới kết hôn” này trước khi Chu Yến Chi chuẩn bị kết hôn, lúc đó Ôn Tụng đứng bên cạnh Chu Yến Chi giống như một chú chim cút nhỏ, Chu Yến Chi vừa lên tiếng là Ôn Tụng lại run rẩy.
Chưa nói đến việc không yêu thương, quả thực là không quen biết nhau thì đúng hơn.
Chu Yến Chi nghe vậy thì khẽ khựng lại, cười nhạt: “Tốt hơn nhiều rồi.”
Phương Tư Kính nhìn anh, rơi vào trầm tư.
Anh ta và Chu Yến Chi lớn lên cùng nhau, gia đình Chu Yến Chi hạnh phúc, cha mẹ yêu thương lẫn nhau, Phương Tư Kính luôn nghĩ Chu Yến Chi cũng sẽ gặp được một người lương thiện như cha mẹ anh, hòa hợp sắt son, ai ngờ chuyện “tình một đêm” “có bầu trước kết hôn sau” lại xảy ra với Chu Yến Chi.
Lâm Luật Thăng vừa chào hỏi xong với chủ khách sạn đang đi tới, Chu Yến Chi quay đầu nhìn anh ta một cái, “Cậu với cậu ta thì sao?”
Phương Tư Kính đi ra ngoài, “Tôi với cậu ta thì sao?”
“Vẫn cứ dây dưa—”
Chu Yến Chi vừa định nói, đã bị Phương Tư Kính ngắt lời, “Không cần bận tâm cậu ta, về chăm sóc vợ của cậu đi.”
Anh ta giơ tay, vỗ vỗ vai Chu Yến Chi.
Chu Yến Chi liếc thấy ánh mắt Lâm Luật Thăng dừng lại trên tay Phương Tư Kính, sau đó bước chân khẽ khựng lại, vẻ mặt trầm xuống một chút.
“Hai người…” Chu Yến Chi bất đắc dĩ cười, quay lại vẫy tay với Lâm Luật Thăng, “Tôi đi trước đây.”
Lấy xe, về đến nhà đã là chín giờ mười phút.
Dì Tống đã dọn dẹp xong xuôi và về phòng từ sớm, chỉ để lại đèn sân và phòng khách.
Chu Yến Chi đứng bên cạnh xích đu, ngước nhìn phòng Ôn Tụng, đèn vẫn sáng, rèm cửa màu trắng sữa phản chiếu ánh sáng vàng ấm áp, bên tai vang lên lời Phương Tư Kính—
Hai người đã nảy sinh tình cảm chưa?
Hình như là chưa.
Việc bồi đắp tình cảm khó khăn hơn anh nghĩ, thái độ của Ôn Tụng đối với anh dường như không khác biệt nhiều so với trước khi kết hôn.
Anh cũng không biết phải cải thiện như thế nào, mọi thứ từ ăn uống, quần áo, chỗ ở, đi lại đều đã lo lắng chu toàn, nhưng sự khách sáo của Ôn Tụng khiến anh không biết phải bắt đầu từ đâu.
Đột nhiên, có bóng người lay động ở cửa sổ tầng hai, Chu Yến Chi đứng yên tại chỗ, nhìn thấy Ôn Tụng đi đến cửa sổ, đầu tiên là vươn vai một cái thật lớn, rồi kéo cửa sổ ra, ngửa đầu thò người ra ngoài, lắc lư cổ sang hai bên, miệng khẽ phồng lên.
Ánh mắt Chu Yến Chi có chút ngỡ ngàng.
Ôn Tụng luôn quá mức câu nệ trước mặt anh, anh ít khi thấy được một mặt đáng yêu và sống động như thế này của cậu.
Đáng tiếc là, giây tiếp theo, cái đầu nhỏ đang lắc lư kia đột nhiên khựng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào nhau từ xa.
Ôn Tụng nhìn thấy anh rồi, sắc mặt lập tức cứng đờ, cả cơ thể lại theo bản năng phản xạ rụt.
Bên cửa sổ chỉ còn lại một tấm rèm voan trắng sữa bị gió thổi bay.
“…”
Chu Yến Chi đứng tại chỗ đợi nửa phút, không thấy Ôn Tụng ló ra lần nữa, bất đắc dĩ đành đi vào.
Trong phòng, Ôn Tụng đang khom lưng nhăn nhó.
Vừa nãy, cậu bị Chu Yến Chi dọa cho giật mình, lúc quay người không cẩn thận bị trật mắt cá chân, đau đến mức hít khí lạnh, còn chưa kịp bình tĩnh lại, lại nghe thấy tiếng bước chân Chu Yến Chi lên lầu, đầu óc lập tức trống rỗng, theo bản năng chạy đến cửa phòng.
Vừa đứng vững, đã đối diện với ánh mắt Chu Yến Chi.
“Ti, Tiên sinh.”
Chu Yến Chi cười khẽ với cậu.
Cậu lắp bắp chào hỏi: “Ngài, ngài về rồi, có uống rượu không ạ? Có cần em đi nấu chút trà chanh không ạ?”
Cậu đã tắm rửa từ sớm, mặc một bộ đồ ngủ cũ màu xanh nhạt, ống tay áo và ống quần hơi ngắn, để lộ cổ tay và mắt cá chân thon thả. Cậu luôn căng thẳng trước mặt Chu Yến Chi, đứng thẳng tắp như chào quân đội, hai tay áp sát bên quần.
Chu Yến Chi còn chưa đi đến trước mặt cậu, cậu đã bắt đầu hồi hộp, đang định nói, Chu Yến Chi đột nhiên cúi người về phía trước, bốn mắt nhìn nhau, các đường nét khôi ngô trên khuôn mặt anh ngay lập tức chiếm trọn tầm nhìn của Ôn Tụng.
Cậu sợ đến mức nín thở, mắt mở to tròn, rồi lại lộ ra vẻ bối rối khi thấy khóe mắt Chu Yến Chi có ý cười, lông mày khẽ nhíu lại, hàng mi cong rung rung.
“Có ngửi thấy mùi rượu không?” Chu Yến Chi trêu chọc cậu.
Ôn Tụng ngây người lắc đầu, “Không ạ.”
“Không uống rượu,” Chu Yến Chi cười với cậu, “Không cần lo lắng.”
Mãi một lúc lâu Ôn Tụng mới phản ứng lại, nói ngắt quãng: “Vâng, vâng ạ.”
Ánh mắt Chu Yến Chi lướt qua cậu, nhìn về phía bàn học, đèn bàn và màn hình máy tính đều sáng, “Đang bận gì thế?”
“Chuyện trường học ạ.” Ôn Tụng che giấu, còn cố gắng nhón chân nhún vai, che khuất tầm nhìn của Chu Yến Chi.
Chủ đề này dường như không thể tiếp tục, Chu Yến Chi không hỏi thêm, lại nói: “Tối nay em ăn gì?”
“Mì gà, dì còn làm rau xà lách xì dầu.”
“Dì làm ngon không?”
Ôn Tụng lập tức gật đầu, “Ngon ạ.”
Hai người lại rơi vào im lặng, Chu Yến Chi không phải là người kém ăn nói, trong công việc anh được coi là hùng biện, nhưng trước mặt Ôn Tụng kém anh tám tuổi, anh thường cảm thấy lực bất tòng tâm.
“Nghỉ ngơi sớm đi.” Anh nói.
Ánh mắt anh vẫn mang theo nụ cười, Ôn Tụng choáng váng, gật đầu nói: “Vâng, Tiên sinh cũng nghỉ ngơi sớm ạ.”
Cậu đợi Chu Yến Chi đi vào phòng ngủ mới quay người lại, chậm rãi đi đến bàn ngồi xuống, ngơ ngẩn mất hai phút, vệt hồng lan khắp cổ lại bùng nổ ở tai và má, cậu nằm sấp xuống bàn, vùi mặt vào cánh tay, không nói một lời, trong lòng đã có pháo hoa nở rộ.
Tiên sinh dựa vào gần quá, sao có thể gần đến vậy?
Đã vượt qua khoảng cách an toàn rồi.
Tiên sinh cũng đẹp trai quá đi, lông mi dài quá, sống mũi cao quá, ánh mắt thì anh khí như vậy, lại còn có chóp trán hình chữ M nữa.
Nếu như bé con có thể thừa hưởng gen của Tiên sinh, nhất định sẽ rất xinh đẹp…
Ôn Tụng bắt đầu cười ngây ngô.
Tiên sinh không uống rượu, nhưng cậu lại say không nhẹ, lên giường rồi vẫn cuộn tròn trong chăn kích động, mãi đến nửa đêm mới cố gắng ngủ được.
Ngày hôm sau đương nhiên buồn ngủ dã man, đánh răng suýt đứng không vững.
Dì Tống liếc mắt đã thấy quầng thâm dưới mắt cậu, đặt sữa trước mặt cậu, hỏi: “Lại thức khuya nữa rồi phải không?”
Chu Yến Chi đối diện ngẩng đầu lên nhìn cậu.
Ôn Tụng lập tức lắc đầu, “Không, không có đâu ạ.”
Dì Tống vẻ mặt hiểu rõ, nói với Chu Yến Chi: “Sao lại không? Đêm hôm trước tôi dậy pha trà, còn thấy phòng Cậu Tiểu Ôn vẫn sáng đèn, tiếng máy tính lạch cạch suốt, Chu Tổng, ngài không thể giao quá nhiều việc cho Tiểu Ôn đâu, bây giờ cậu ấy cần nghỉ ngơi nhất.”
Ôn Tụng vội vàng giải thích: “Không phải việc công ty, là việc làm thêm của cháu, công việc không hề bận chút nào.”
“Sao lại phải làm thêm?” Dì Tống rất khó hiểu, “Cậu Tiểu Ôn, cậu đang rất thiếu tiền hả?”
Giọng dì Tống lớn, cộng thêm biệt thự rộng rãi yên tĩnh, khiến câu hỏi chất vấn càng trở nên vang vọng. Mặt Ôn Tụng đỏ bừng, chỉ muốn chui xuống đất, cậu cúi đầu không dám nhìn Chu Yến Chi, nói lí nhí: “Cháu không phải…”
May mà Chu Yến Chi không truy hỏi, anh ngắt lời dì Tống, “Dì Tống, giúp tôi hỏi thầy Hoàng đến chưa.”
“Ồ ồ được.” Dì Tống vội vàng gọi cho tài xế.
Trong phòng ăn chỉ còn lại Chu Yến Chi và Ôn Tụng, Ôn Tụng cắm cúi uống sữa, một lúc lâu không dám lên tiếng, đợi đến khi Chu Yến Chi ăn xong, đang chậm rãi rút khăn giấy ướt lau tay, cậu mới lấy hết can đảm nói: “…Tiên sinh, em đảm bảo sau này sẽ không thức khuya nữa, em nhất định sẽ ngủ sớm dậy sớm, sẽ không ảnh hưởng đến em bé đâu.”
“Ừm.”
Giọng điệu Chu Yến Chi không lạnh không nóng, Ôn Tụng càng thêm hoảng loạn, chữa cháy: “Thật ra chỉ có hôm trước ngủ muộn một chút thôi, bình thường em đều ngủ lúc mười hai giờ, cũng ngủ đủ tám tiếng rồi.”
“Không sao, thanh niên ít ai không thức khuya lắm.”
Tiên sinh không giận, cũng không phê bình cậu, Ôn Tụng đáng lẽ phải vui, nhưng cậu chẳng vui chút nào.
Giọng điệu của Tiên sinh giống như đang nói chuyện với một người xa lạ.
Cậu cúi đầu uống sữa, uống cạn một cốc như thể giải sầu, rút khăn giấy lau miệng, đang định đứng dậy, đột nhiên nghe Chu Yến Chi nói: “Tiểu Tụng, gặp bất kỳ khó khăn nào cũng có thể tìm tôi.”
Ôn Tụng sững người.
Chỉ một câu này, đám mây u ám trong lòng cậu đã tan biến ngay lập tức, bầu trời cũng trở nên xanh biếc.
Lại trách lầm Tiên sinh rồi.
Cậu cố nhịn không để khóe miệng cong lên, ngượng ngùng nói: “Tiên sinh đã giải quyết khó khăn lớn nhất trong cuộc sống cho em rồi, bây giờ mọi thứ của em đều rất tốt, không có khó khăn gì, cảm ơn Tiên sinh đã quan tâm.”
Chu Yến Chi nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng.
Mắt Ôn Tụng vẫn long lanh khi lên xe, cậu bám hai tay vào cửa xe, âm thầm luyện tập nói lời tạm biệt với Chu Yến Chi. Chu Yến Chi đi tới, đưa cho cậu chiếc bình giữ nhiệt mà cậu quên mang theo.
“Em sẽ uống nước đầy đủ, Tiên sinh, tạm biệt.”
Chu Yến Chi cười nhẹ, “Tạm biệt.”
Ôn Tụng đến văn phòng sớm năm phút, bật máy lọc không khí, tưới chút nước cho cây xanh, mở máy tính xong lại nhớ đến lời đã nói với Chu Yến Chi trên xe hôm qua.
— Mua cafe.
Cậu lóng ngóng mở ứng dụng đặt đồ ăn, gọi ba cốc cafe.
Tạ Bách Vũ và Dư Chính Phàm cùng nhau đi vào, Ôn Tụng thấy họ đi tay không, thở phào nhẹ nhõm, ngượng ngùng nói: “May mà hai anh chưa mua, em… em đã gọi cafe cho hai anh rồi.”
“Wow,” Tạ Bách Vũ hơi ngạc nhiên, đi tới xoa đầu Ôn Tụng, cười nói: “Cảm ơn đàn em.”
Dư Chính Phàm lấy ra một hộp kẹo socola từ trong cặp, chia cho cả hai ăn, “Ăn thử đi, con gái tôi thích ăn nhất.”
Tạ Bách Vũ xé bao bì nhét vào miệng, nhai nhóp nhép, bình luận: “Không đủ ngọt.”
Dư Chính Phàm gõ đầu anh ta, “Ngày nào cũng cafe sữa trà, cẩn thận tiểu đường đấy.”
“Đừng dọa em nhé, năm ngoái em khám sức khỏe không có một mũi tên nào hết.”
“Thật sự không có cái nào?”
“Hình như…” Tạ Bách Vũ đột nhiên hoài nghi chính mình, vội vàng lật hồ sơ khám sức khỏe ra, thở phào nhẹ nhõm, “Đúng là không có cái nào, anh lại dọa em rồi!”
Dư Chính Phàm cười rung cả vai.
Ôn Tụng đứng bên cạnh cười ngây ngô theo.
Thực ra cậu rất ngưỡng mộ.
Cậu lớn lên ở trại trẻ mồ côi, bên cạnh ngoài những người bạn khuyết tật thì là các dì nuôi dưỡng, sau này đi học, một là tự ti về thân phận của mình, hai là tâm trí luôn vương vấn trại trẻ mồ côi, trong một thời gian dài, cậu không có mối quan hệ bạn bè bình thường, cũng không hòa nhập được với các bạn cùng lớp.
Cậu thích cái từ trường vừa tự nhiên phóng khoáng vừa ăn ý giữa Tạ Bách Vũ và Dư Chính Phàm.
Giao tiếp thoải mái là điều khó như lên trời đối với cậu, có lẽ cậu mãi mãi không thể tự nhiên nói cười với người khác như Tạ Bách Vũ.
Cậu cúi đầu ăn socola, vị ngọt tan chảy trên đầu lưỡi.
Chợt nghĩ: Nhưng mọi thứ đang tốt đẹp hơn, phải không?
Điện thoại đột nhiên reo, cậu tưởng là điện thoại giao đồ ăn, vừa cầm lên mới phát hiện là hộ lý ở trại trẻ mồ côi.
Giọng người bên kia điện thoại gấp gáp: “Ôn Tụng, Bằng Bằng có vẻ không ổn, cậu ấy… cậu ấy nôn ra máu rồi!”
Hết chương 09