Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân

Chương 8

Trước Tiếp

Chương 08

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Ôn Tụng ngồi vào xe.

Điều hòa trong xe bật chế độ tuần hoàn gió 26 độ, nhiệt độ vừa phải, Chu Yến Chi đã cởi áo vest ngoài, chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi trắng, cũng không thắt cà vạt, trông thoải mái hơn ngày thường.

Ôn Tụng không nhịn được nhìn thêm vài lần, còn chưa kịp chiêm ngưỡng xong thì đã bị Chu Yến Chi bắt gặp.

“Nhìn gì?”

Mặt Ôn Tụng nóng bừng, “Không, không nhìn.”

Ánh mắt Chu Yến Chi dừng lại ở một lọn tóc đen dựng đứng trên đỉnh đầu cậu, đột nhiên hỏi: “Không thích ăn cá nấu dưa chua à?”

Ôn Tụng khựng lại một chút, “Vâng, không thích ăn lắm.”

Chu Yến Chi lấy túi giữ nhiệt ra, tiện miệng nói: “Người xếp hàng thực sự rất đông, rảnh rỗi có thể đi thử.”

“Vâng.” Ôn Tụng nghĩ nghĩ một lát rồi cẩn thận hỏi: “Với… với đàn anh ạ?”

Chu Yến Chi nhìn cậu một cái, “Sao cũng được.”

Ôn Tụng cứ hễ lại gần Chu Yến Chi là đầu óc trống rỗng, hoàn toàn không nhận ra ý tứ sâu xa, vẫn đang nghiêm túc cân nhắc: “Tiên sinh, em có nên mời đàn anh một bữa không ạ? Anh ấy toàn mua cafe cho em thôi.”

“Chỉ mua cho em thôi à?”

“Đương nhiên không phải,” Ôn Tụng xua tay, “Anh ấy mua cho nhiều người lắm ạ, nhưng lần nào cũng mang cho em một vị rất ngon, gọi là Hạnh Nhân gì đó, giá đắt hơn người khác năm tệ lận, nên em đang nghĩ em nên mời anh ấy một bữa.”

Chu Yến Chi không nói gì.

Ôn Tụng lập tức thấy xấu hổ, cấu cấu quần jean.

Chu Yến Chi còn chưa kịp mở lời, điện thoại đột nhiên reo lên, là Lâm Luật Thăng gọi đến, hỏi anh tối nay có rảnh không, bạn chung của họ là Phương Tư Kính vừa về nước.

“Tôi tổ chức tiệc đón cậu ta, cậu không đến thì không đủ trọng lượng đâu.” Giọng điệu của Lâm Luật Thăng luôn cợt nhả, cuối câu mang theo tiếng cười, anh ta và Chu Yến Chi lớn lên cùng nhau, thân thiết suốt bao năm nay.

Ôn Tụng nghe thấy giọng đó liền mím môi, ôm túi giữ nhiệt vào lòng, cố gắng giảm thiểu sự hiện diện, nhưng Chu Yến Chi quay sang hỏi cậu: “Đi cùng không?”

Ôn Tụng kinh ngạc.

Cậu luôn không dám tiếp xúc với vòng giao thiệp của Chu Yến Chi, sợ ánh mắt soi xét của người khác, cũng sợ làm liên lụy Chu Yến Chi trở thành chủ đề bàn tán sau bữa trà chiều, cậu suy nghĩ một chút, lại lắc đầu.

Chu Yến Chi đã quen với sự từ chối của cậu, lại hỏi: “Vậy tôi đi tham gia một chút, có được không?”

Ôn Tụng không hiểu tại sao Chu Yến Chi chuyện gì cũng báo cáo với cậu, cậu hoàn toàn không có quyền can thiệp vào lịch trình của Chu Yến Chi.

“Đương nhiên là được ạ.” Cậu trả lời.

Chu Yến Chi lúc này mới nhớ ra Lâm Luật Thăng đang bị ngó lơ, nói với anh ta: “Được, tối nay tôi tham gia.”

Lâm Luật Thăng ở đầu dây bên kia cười lên, không nhịn được mà châm chọc: “Tối qua tôi nói với Phương Tư Kính là cậu kết hôn xong thành đứa sợ vợ rồi, cậu ta còn không tin, cứ bảo tôi nói quá lên, tôi nên ghi âm đoạn này lại, cho cậu ta nghe thử.”

Chu Yến Chi không phản bác.

Lâm Luật Thăng lại nói thêm vài câu chuyện phiếm, còn chưa nói xong đã bị Chu Yến Chi cúp máy. Chu Yến Chi đặt điện thoại xuống, quay đầu lại, thấy Ôn Tụng một tay ôm túi giữ nhiệt, tay kia đã đặt lên tay nắm cửa, dáng vẻ sẵn sàng xuống xe.

“Đi đâu?”

Ôn Tụng chớp chớp mắt, “Em… em lên lầu ăn.”

Cậu nghĩ, cậu không thể ăn trên xe của Tiên sinh được, canh canh nước nước, lỡ làm đổ thì sao?

Chu Yến Chi lại đưa tay qua, lấy lại túi giữ nhiệt của cậu, “Mang đi hết, tôi ăn cái gì?”

“Ơ?”

Ôn Tụng trơ mắt nhìn Chu Yến Chi cướp túi giữ nhiệt từ tay cậu, lấy ra các hộp giữ nhiệt lớn nhỏ, rồi lấy thêm bàn ăn từ ghế sau, đặt trước mặt cậu.

“Tiên sinh chưa ăn ạ?” Ôn Tụng cảm thấy xấu hổ vì hành động giành cơm rồi bỏ chạy của mình.

“Chưa.”

Đầu Ôn Tụng cúi thấp hơn.

Hôm nay là hai chén canh gà sâm, sườn xí muội, tôm xào măng tây, và cả rau mầm đậu Hà Lan xào, cùng với hai bát cơm.

Cơm được nấu tơi, trong suốt.

Chu Yến Chi chia đũa cho Ôn Tụng, Ôn Tụng nhận lấy đũa, nhường phần cơm nhiều hơn cho Chu Yến Chi, còn đẩy món sườn xí muội về phía anh.

Chu Yến Chi lặng lẽ đẩy sườn trở lại.

Ôn Tụng không dám động đũa, hai tay nắm chặt, nói như thể cầu nguyện trước bữa ăn: “Tiên sinh, cảm ơn ngài đã nấu cơm cho em mỗi ngày, ngài vất vả rồi, làm lỡ thời gian của ngài—”

“Ăn cơm đi.” Chu Yến Chi cắt ngang lời cảm ơn của Ôn Tụng, đặt thìa và khăn giấy bên tay cậu.

“Ồ.” Ôn Tụng liếc trộm sắc mặt Chu Yến Chi, thấy anh không còn ôn hòa như lúc nãy, trong lòng liền lo sợ, vội vã cúi đầu nếm một ngụm canh gà sâm.

Trong xe chỉ có tiếng động đũa và tiếng nhai.

Lúc lâu sau, Ôn Tụng cố gắng tìm chủ đề để phá vỡ sự im lặng, “Tiên sinh, môi trường công ty rất tốt, trong văn phòng còn có ghế nằm và chăn lông, có thể dùng để nghỉ trưa, thật là nhân văn.”

Chu Yến Chi gật đầu, “Nếu nằm ghế không thoải mái thì lên lầu tìm tôi, văn phòng của tôi có phòng nghỉ.”

Gương mặt Ôn Tụng bị hơi nóng hun đỏ, suýt nữa thì bị sặc, lắp bắp nói: “Trông, trông cũng khá thoải mái ạ.”

Một lát sau lại nói: “Sườn ngon quá.”

“Tôm tươi quá.”

“Canh gà còn tươi hơn!”

Cậu không bao giờ tiếc lời khen khi ăn, và chỉ khi ăn, Chu Yến Chi mới thấy được một mặt sống động hơn của cậu.

Rất nhanh, ba món và một canh đã hết sạch.

Ôn Tụng ăn rất no, vô thức sờ bụng. Hai tháng còn lâu mới đến lúc lộ bụng, bụng dưới của cậu vẫn phẳng lì, nếu không phải ốm nghén nghiêm trọng, cậu thường quên mất mình đang mang thai.

Mang thai, từ này đã nghe hai tháng mà vẫn còn xa lạ, cậu tự suy ngẫm một lúc, quay đầu lại bắt gặp ánh mắt Chu Yến Chi.

Chu Yến Chi cũng đang nhìn về phía bụng dưới của cậu.

Ánh mắt đó dường như có chứa dòng điện, Ôn Tụng chỉ cảm thấy toàn thân tê dại, theo bản năng đưa tay che lại, tai nóng bừng.

Hai người im lặng một lát.

Có xe đi ngang qua, Ôn Tụng hoàn hồn, giúp thu dọn túi giữ nhiệt, “Em đi rửa.”

“Không cần, tôi mang về.”

Động tác giống như trước khi ăn, tay Ôn Tụng lập tức trống rỗng, cậu nhìn Chu Yến Chi đặt túi giữ nhiệt vào ghế sau, sau đó mở cửa sổ hai bên. Kính giảm tiếng ồn từ từ hạ xuống, gió trưa thổi vào, làm tan đi hơi nóng trên người Ôn Tụng.

“Cảm ơn Tiên sinh.”

“Không có gì,” Chu Yến Chi khẽ xoa thái dương, dặn dò, “Tối nay thầy Hoàng sẽ đón em ở ngã tư, nhà còn nhiều canh gà lắm, tối có thể ăn mì gà, bảo dì xào thêm rau.”

Ôn Tụng ngoan ngoãn gật đầu, “Vâng.”

“Ở văn phòng lâu thấy buồn chán thì có thể lên vườn hoa trên sân thượng ngồi một chút, hóng gió.”

Mũi Ôn Tụng cay cay, Tiên sinh đối xử với cậu quá tốt, tốt đến mức cậu cảm thấy hổ thẹn.

Tiên sinh gần như thỏa mãn mọi tưởng tượng của cậu về hai vai trò “người cha” và “người chồng”, thậm chí còn làm tốt hơn cả những người cha và người chồng bình thường, nhưng cậu hoàn toàn không xứng đáng được Tiên sinh đối xử như vậy.

Cậu chỉ là một kẻ trộm hạnh phúc, lẽ ra phải có một Omega tốt hơn, môn đăng hộ đối với Tiên sinh, được Tiên sinh chăm sóc dịu dàng như vậy, hai người hòa hợp.

“Tiên sinh, ngài có mệt không ạ?”

“Chỉ là nấu cơm thôi, không mệt.”

Ôn Tụng vẫn tự trách vì đã làm phiền Chu Yến Chi quá nhiều, thúc giục: “Tiên sinh, mau về nghỉ đi ạ, ăn cơm xong sẽ buồn ngủ đấy.”

Chu Yến Chi “Ừm” một tiếng.

Ôn Tụng xuống xe, vịn cửa xe, nghĩ một lát rồi nói: “Tiên sinh, chúc ngài tối nay vui vẻ.”

Ánh nắng chiếu vào các đường nét trên khuôn mặt Chu Yến Chi, gọng kính vàng mỏng che một mảng bóng dưới mí mắt anh, Ôn Tụng không nhìn rõ ánh mắt anh, nhưng có thể nghe thấy giọng nói trầm thấp và dịu dàng:

“Cảm ơn Tiểu Tụng.”

Ôn Tụng ôm trái tim đập thình thịch, chạy nhanh về văn phòng, Tạ Bách Vũ cũng về ngay sau cậu, vừa đóng cửa liền khoác vai cậu, chọc ghẹo: “Bảo cậu là học sinh cấp ba mà, đi làm rồi còn để người nhà mang cơm đến à?”

Ôn Tụng giật mình, còn tưởng bị nhìn thấy.

May mắn là Tạ Bách Vũ chỉ muốn trêu cậu một chút, không quá để ý, nhanh chóng buông cậu ra, còn thúc giục: “Ba chiếc ghế nằm, trẻ con chọn trước đi.”

Ôn Tụng bị nói đến không biết giấu mặt vào đâu, anh Dư vốn ít nói lại lên tiếng giải vây cho cậu, “Tiểu Ôn, em chọn một cái đi.”

Ôn Tụng lấy chiếc gần mình nhất.

Ghế nằm và chăn lông đều mới, nhãn mác còn chưa tháo. Ôn Tụng kéo ghế nằm ra góc đặt phẳng xuống, sau đó nằm lên, một nửa chăn lông lót dưới thân, một nửa đắp lên bụng.

Cậu cảm thấy nhẹ nhõm và đủ đầy hơn bao giờ hết.

Công việc vừa ý, đồng nghiệp thân thiện, và còn có tiên sinh đặc biệt mang cơm trưa đến, Ôn Tụng cảm thấy mình thật hạnh phúc. Hóa ra cuộc đời có thể hạnh phúc như vậy, trước đây cậu không dám nghĩ tới.

Cậu đặt hai tay lên ngực, nhìn trần nhà, khóe miệng vô thức nhếch lên, giây sau lại xệ xuống.

Nếu Bằng Bằng và các bạn cậu ấy có thể trải nghiệm cuộc sống như thế này thì tốt quá.

Cậu không khỏi cảm thấy một chút áy náy.

Cậu nhớ đến Kiều Phồn, lại nhớ đến Bằng Bằng, Tiểu Linh vẫn ở lại trại trẻ mồ côi, nhớ đến những bức tường loang lổ của trại trẻ mồ côi, những hàng giường bệnh và hành lang tối tăm luôn không chịu bật đèn.

Vì có một nhóm bạn khuyết tật, Ôn Tụng hễ sống vui vẻ một chút, đều sẽ tự cảm thấy tội lỗi ngay sau đó.

Cậu cầm điện thoại lên mở lịch.

Bây giờ là cuối tháng Ba, thiết kế tốt nghiệp của cậu đã hoàn thành, không còn việc gì khác ở trường nữa. Hai tháng trước cậu phải đăng ký kết hôn và giữ lại cái thai, bận tối mặt tối mày, bây giờ mọi thứ đã ổn định, công việc đi làm từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, sau khi tan làm còn rất nhiều thời gian rảnh.

Cậu còn có thể tìm thêm việc làm thêm, tích lũy thêm tiền, sớm phẫu thuật cho Bằng Bằng, nếu không phẫu thuật nắn chỉnh cột sống, Bằng Bằng sẽ phải nằm liệt giường cả đời, cậu nghĩ.

Dù sao cũng là mang thai, vốn dĩ cậu không có thói quen ngủ trưa, bây giờ lại ngủ say như chết, Tạ Bách Vũ gọi cậu vài lần, cậu mới mơ mơ màng màng mở mắt ra. Kết quả vẫn không chịu tỉnh, lật người lại, vùi mặt vào chăn lông thở nặng nhọc.

Tạ Bách Vũ ngồi xổm bên cạnh nhìn một lúc lâu, mới quay sang nói với Dư Chính Phàm: “Nhìn là biết kiểu được cưng chiều từ bé rồi.”

Dư Chính Phàm cười cười.

May mà Ôn Tụng đã đặt báo thức trước, nên không bị mất mặt, điện thoại vừa rung lên, cậu bật dậy, dụi mắt, cười xấu hổ với Tạ Bách Vũ và Dư Chính Phàm, đứng dậy dọn dẹp ghế nằm.

Ngồi trên ghế thẫn thờ một lúc, cậu mới cầm cốc đi ra ngoài, kết quả gặp người quen ở cửa phòng pha trà.

“Tiểu Ôn?”

Ôn Tụng giật mình, ngẩng đầu nhìn thấy trợ lý của Chu Yến Chi, Tống Dương.

Tống Dương cầm một tập tài liệu vừa ra khỏi thang máy, đụng mặt Ôn Tụng, cả hai đều bất ngờ.

Tống Dương phản ứng trước, hỏi thẳng cậu: “Thích nghi thế nào rồi?”

Ôn Tụng nói nhỏ: “Khá tốt.”

Họ cũng coi là người quen, dù sao trong những năm Chu Yến Chi bận rộn công việc, Tống Dương đều thay anh làm mọi việc từ hỏi thăm đến tặng quà. Tống Dương hơn Ôn Tụng sáu tuổi, năm nay hai mươi tám. Năm Ôn Tụng vào đại học, hắn cũng vừa bước chân vào Vân Đồ, bây giờ Ôn Tụng vẫn là vẻ ngoài ngây thơ chưa dứt sữa, Tống Dương đã trở nên trưởng thành tháo vát, không còn vẻ non nớt nữa.

Có lẽ vì ở bên Chu Yến Chi lâu, Tống Dương cũng có một loại áp lực vô hình khiến Ôn Tụng vô thức cúi đầu.

Cậu vô thức siết chặt góc áo.

“Đã đến văn phòng của Chu Tổng chưa?” Tống Dương đột nhiên hỏi, “Có muốn tôi dẫn cậu lên lầu tham quan một vòng không?”

Ôn Tụng giật nảy mình, vội vàng nhìn ra phía sau, may mắn hành lang không có ai, c** nh* giọng trả lời: “Không cần, không cần đâu ạ.”

“Tối nay Chu Tổng có xã giao, cậu có biết không?”

Ôn Tụng gật đầu.

“Cậu có muốn tham gia cùng không?” Tống Dương dường như chợt nhớ ra điều gì đó, ghé sát tai Ôn Tụng thì thầm: “Là Omega thanh mai trúc mã của anh ấy vừa về nước, tên là Phương Tư Kính, Chu Tổng chưa nói với cậu chưa?”

Trái tim Ôn Tụng chùng xuống, chậm rãi lắc đầu.

Tống Dương vỗ vai cậu, “Không sao đâu.”

Có tiếng bước chân ở góc cua, Tống Dương liền rời đi, để lại Ôn Tụng đứng một mình thẫn thờ ở phòng pha trà. Thực ra không khó chịu như cậu tưởng, nhờ vào việc cậu vốn dĩ không mong đợi nhiều.

Phương Tư Kính, cậu biết.

Đã gặp mặt một lần trước khi kết hôn, là Omega lý tưởng của Ôn Tụng, xứng đôi vừa lứa, ưu tú và nổi bật với tiên sinh.

Ngoại hình thì khỏi phải nói, hơn nữa còn nắm giữ nhiều bằng sáng chế quốc tế khi còn rất trẻ, có thành tựu đáng kể trong lĩnh vực thiết bị y tế. Ôn Tụng đã lén lút tìm kiếm hồ sơ của anh ấy, xem xong rất lâu không thể bình tĩnh.

Sự khác biệt giữa người với người…

Ôn Tụng cúi đầu, ngơ ngác nhìn miệng cốc của mình.

Chỉ là đi ăn một bữa thôi mà, cậu hít một hơi sâu, tự an ủi: Chỉ là một bữa ăn thôi mà, đừng nghĩ nhiều! Mang thai mười tháng lâu như vậy, nếu ngày nào cũng lo lắng vì chuyện này, thì sống làm sao nổi?

Cậu đặt bình giữ nhiệt dưới máy lọc nước, lấy một cốc nước.

Vừa về đến văn phòng, lại nhận được tin nhắn của Chu Yến Chi: [Nhớ uống nước.]

Hết chương 08

Trước Tiếp