Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 10
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Khi Ôn Tụng chạy đến trại trẻ mồ côi, Bằng Bằng đã được đưa đến Bệnh viện số Hai của thành phố, Ôn Tụng lại tức tốc chạy đến bệnh viện.
Tần Ngọc Hoa mệt bở hơi tai suốt dọc đường, đang ngồi trên ghế dài đấm eo, thấy Ôn Tụng thì sắc mặt thay đổi đột ngột, từ từ đứng dậy nói: “Tiểu… Tiểu Ôn, cậu đừng vội.”
Bà ta là hộ lý của trại trẻ mồ côi, chăm sóc Bằng Bằng gần một năm, tình huống nguy cấp như thế này đã xảy ra ba lần.
Ôn Tụng biết bà ta không tận tâm, đã đãi ăn ngon uống tốt, lén lút nhét không ít phong bì, cuối cùng chỉ đổi lại được một câu “Tôi không để ý” từ Tần Ngọc Hoa.
Bà ta không để ý, vừa nói chuyện với người khác, vừa giúp Bằng Bằng lật người, quên gạt thanh chắn bên cạnh xuống, khiến lưng Bằng Bằng vốn đã vặn vẹo biến dạng lại va mạnh vào thanh chắn, không lâu sau cậu ấy bắt đầu tái mặt, run rẩy toàn thân và nôn ra máu vào khoảng chín giờ.
“Tiểu Ôn, tôi—”
Ôn Tụng xưa nay là người không có tính khí gì, không bao giờ tranh giành điều gì cho bản thân, nhưng trong chuyện của những người bạn ở trại trẻ mồ côi, cậu không nhân nhượng nửa phần, bởi vì cậu là chỗ dựa duy nhất của họ.
Cậu lạnh mặt nói với Tần Ngọc Hoa: “Dì Tần, tôi biết làm hộ lý không dễ dàng, nhưng dì cũng không làm từ thiện, dì nhận lương mà, tôi và Kiều Phồn chưa từng bạc đãi dì, chuyện không thể quá tam ba bận, dì không cảm thấy mình quá đáng sao? Bây giờ tôi không có thời gian để tranh cãi với dì, nhưng tôi cũng sẽ không bỏ qua, mọi chuyện sẽ tính sau khi có kết quả kiểm tra của Bằng Bằng.”
Tần Ngọc Hoa bị những lời này của cậu làm cho choáng váng, lắp bắp hồi lâu.
Người đưa Bằng Bằng đến bệnh viện là nhân viên của bộ phận điều dưỡng trại trẻ mồ côi, hắn nhìn thấy Ôn Tụng, lập tức đưa một xấp tài liệu qua, giãn mày nói: “Tiểu Ôn, cậu đến rồi, qua đây nghe bác sĩ chủ trị nói chuyện.”
Ôn Tụng bước vào, bác sĩ chủ trị chỉ vào phim X-quang nói: “Bản thân cột sống của bệnh nhân đã cong hoàn toàn, chèn ép lá lách và xương chậu, cộng thêm suy dinh dưỡng nghiêm trọng, loãng xương, lần này do va chạm bất ngờ đã dẫn đến vỡ tụ máu lá lách, nên mới nôn ra máu.”
“Phải làm sao bây giờ?”
“Vì tình trạng cơ thể đặc biệt của bệnh nhân, cần phải ở lại bệnh viện theo dõi, nếu tình hình tiếp tục xấu đi, sẽ phải phẫu thuật.”
Bác sĩ chủ trị nói sơ qua về phương án phẫu thuật, đó là một công trình lớn, cần các chuyên gia khoa xương và khoa nội phối hợp thực hiện, trước tiên là chỉnh hình xương, sau đó là điều trị nội tạng. Tỷ lệ thành công của ca phẫu thuật không cao, và còn có khả năng xảy ra xuất huyết lớn.
“Sau phẫu thuật cần vào phòng ICU, phục hồi chức năng sau đó cũng cần huấn luyện chỉnh hình chuyên nghiệp lâu dài, chi phí… sẽ không thấp.”
Bác sĩ nói ý tứ, muốn Ôn Tụng chuẩn bị tâm lý.
Ôn Tụng thanh toán tiền viện phí trước, khi bước vào phòng bệnh, Bằng Bằng vừa hay tỉnh lại.
Cậu ấy nhìn xung quanh, nói với Ôn Tụng: “Sao lại đến bệnh viện nữa rồi?”
Ôn Tụng kéo một chiếc ghế ngồi xuống.
“Em không muốn chữa trị, về nhà đi.” Bằng Bằng nói.
Vì dị tật cột sống bẩm sinh, cơ thể Bằng Bằng đã cuộn tròn biến dạng, gầy trơ xương, lưng còng như một ông cụ, tay và chân đều teo rút nghiêm trọng. Hồi nhỏ, Ôn Tụng thường nói cậu là khủng long bạo chúa T-Rex để an ủi, sau này lớn lên, những lời này không còn tác dụng nữa. Bằng Bằng mười chín tuổi đã trở thành một khúc gỗ khô không chút sinh khí, chỉ còn lại đôi mắt còn chút ánh sáng.
Bây giờ cũng tối sầm lại rồi.
“Anh trai ở đây.” Ôn Tụng xoa đầu cậu ấy.
Tóc là do Ôn Tụng lần trước đến trại trẻ mồ côi cạo cho cậu ấy, cạo sát da đầu, lúc đó trông như quả kiwi, bây giờ đã dài nửa ngón tay, vì suy dinh dưỡng nên trông khô sơ và vàng vọt.
“Không thích ở đây, đưa em về đi mà.”
Ôn Tụng dỗ dành như dỗ trẻ con: “Anh trai ở đây với em, đừng sợ, theo dõi vài ngày, không sao rồi mình sẽ về.”
“Không muốn chữa, xin anh đó, em không muốn chữa.”
Đang nói chuyện, y tá bước vào, đi ngang qua giường bệnh của Bằng Bằng thì đột nhiên dừng lại, nói: “Cần thay tã lót rồi.”
Ôn Tụng cúi xuống mới phát hiện Bằng Bằng lại tiểu tiện không tự chủ.
Vị trí tã lót không đúng, kéo theo cả ga trải giường cũng bẩn.
Bằng Bằng vùi nửa mặt vào gối.
Ôn Tụng xoa đầu Bằng Bằng, nói: “Không sao, thay là sạch thôi.”
Cậu xuống lầu mua đồ dùng nhập viện trước, rồi nhờ y tá mang đến một miếng tã lót mới và một bộ quần áo bệnh nhân mới. Sau đó cởi áo khoác ngoài, xắn tay áo, lấy vài tờ khăn giấy ướt giúp Bằng Bằng vệ sinh vùng dưới, lau sạch sẽ, rồi dùng khăn nóng lau lại một lượt cẩn thận.
Cậu hỏi Bằng Bằng: “Có phải thoải mái hơn nhiều rồi không?”
Bằng Bằng không lên tiếng.
Sau khi phân hóa, Bằng Bằng, một Beta, bắt đầu chống đối việc Ôn Tụng chăm sóc tận tay, Ôn Tụng biết trẻ con có lòng tự trọng cao, không muốn ép buộc cậu ấy, nhưng đây cũng là chuyện bất đắc dĩ.
“Lau sạch là được rồi, có gì mà phải khóc, còn ra dáng đàn ông không hả?” Ôn Tụng dùng giọng điệu dịu dàng, ôm chăn sang một bên.
“Nào, Bằng Bằng.” Cậu gạt thanh chắn giường xuống, đặt gối sang một bên, cúi người cầm hai tay Bằng Bằng, đặt lên vai mình, giúp cậu ấy nâng nửa thân trên dậy, sau đó nhanh tay lẹ mắt giật nửa trên ga trải giường ra, rồi nâng hai chân lên, kéo nốt phần ga còn lại.
Động tác này, cậu đã làm từ năm mười ba tuổi cho đến bây giờ.
Lấy ga trải giường mới thay vào, lặp lại các bước đó.
“Bằng Bằng, em gầy đi rồi, cánh tay làm cấn vai anh này,” Ôn Tụng chỉnh lại ga trải giường, cẩn thận nhét bốn góc xuống dưới đệm, “Đợi đến khi xuất viện rồi, anh sẽ mang cơm dinh dưỡng đến cho em mỗi ngày.”
Bằng Bằng cúi đầu lặng thinh.
Ôn Tụng biết lý do Bằng Bằng không ăn, ăn nhiều thì bài tiết cũng nhiều, cậu ấy sợ lời cằn nhằn của hộ lý.
Ôn Tụng lại ôm đến một cái chăn mới.
Bằng Bằng nằm nghiêng, bất động nhìn Ôn Tụng ra ra vào vào, nhớ lại hồi còn rất nhỏ, Ôn Tụng mới đến trại trẻ mồ côi, là người khỏe mạnh nhất trong đám trẻ, cậu đã tự nguyện gánh vác rất nhiều việc. Hồi nhỏ phải giúp Kiều Phồn bưng bô vệ sinh, lớn hơn chút, Kiều Phồn tự lo được rồi, cậu lại chăm sóc những đứa trẻ khác, lên cấp hai vẫn ngày nào cũng về giúp Bằng Bằng thay tã lót giặt quần áo, cùng Tiểu Linh không nhìn thấy đọc chữ nổi.
Dường như cậu không biết mệt mỏi, chưa từng than vãn một lời.
“Anh trai.”
Ôn Tụng dừng lại.
Bằng Bằng nói: “Anh Kiều Phồn nói anh đã gả cho người mà anh thích rất nhiều năm.”
Ôn Tụng khẽ nhếch miệng cười, “Đúng rồi, anh đã kể cho em nghe rồi mà, anh còn mang bánh ngọt kết hôn cho em nữa, em quên rồi sao?”
Môi Bằng Bằng mấp máy yếu ớt.
Ôn Tụng đi đến cạnh giường, nghe cậu bé nói: “Anh trai, anh có thể từ bỏ chúng em, sống cuộc đời của riêng anh được không?”
**
Từ bệnh viện quay lại Vân Đồ.
Ôn Tụng nhìn văn phòng sáng sủa sạch sẽ, không khỏi có chút thẫn thờ.
Dư Chính Phàm vẫn đang sửa đổi phương án, buổi sáng quản lý lại đưa ra vài yêu cầu, Tạ Bách Vũ ghé qua bàn bạc với anh ấy, một lúc lâu đột nhiên quay đầu nhìn Ôn Tụng: “Đàn em, ngẩn ngơ gì thế?”
Ôn Tụng cười gượng gạo.
Tạ Bách Vũ thấy cậu vẫn thất thần, “Cứ làm việc lặt vặt đi, đợi tôi và anh Dư thống kê xong số liệu, cậu sẽ có việc làm.”
Ôn Tụng gãi đầu, không dám thẫn thờ nữa.
Cậu và Kiều Phồn đã hẹn nhau luân phiên chăm sóc, Kiều Phồn xin nghỉ ban ngày không tiện, sẽ bị trừ tiền chuyên cần, còn Ôn Tụng… tuy xin nghỉ dễ, nhưng đang mang thai, chắc chắn sẽ ngủ không ngon ở bệnh viện.
Về phần Tần Ngọc Hoa, cậu đã khiếu nại với trại trẻ mồ côi, ban đầu trại trẻ mồ côi còn lập lờ thoái thác, nói rằng hộ lý vốn đã ít, là chuyện bất khả kháng. Ôn Tụng tức đến mặt đỏ bừng, đập bàn nói: “Ngày nào có người chết, các người sẽ có cách ngay thôi!”
Trại trẻ mồ côi thấy cậu không chịu bỏ qua, đành phải xử phạt Tần Ngọc Hoa, khấu trừ một tháng lương.
Khi Tần Ngọc Hoa rời bệnh viện đã trừng mắt nhìn Ôn Tụng một cái, lẩm bẩm trong miệng: “Cậu cứ hầu hạ nó cả đời đi, cả đời bưng phân bưng nước tiểu cho nó, cuộc sống không cần nữa sao!”
Cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, nhưng tiền không đủ nữa rồi.
Gần đến giờ tan làm, Ôn Tụng tính toán số tiền trong túi mình — trong thẻ còn hơn 50.000, học bổng hạng nhất của Đại học Phỉ có bốn ngàn rưỡi, phải đến tháng sau nữa mới về, nhưng trước chi phí phẫu thuật 300.000, quả thực chỉ như muối bỏ bể.
Bằng Bằng đã làm phẫu thuật một lần rưỡi năm trước, Ôn Tụng ngây ngô nghĩ rằng phí phẫu thuật và viện phí có thể thanh toán một lần khi kết thúc, nhưng riêng phòng ICU của Bằng Bằng đã một ngàn tám một ngày, cảnh y tá cầm giấy đòi tiền đến phòng bệnh, Ôn Tụng không muốn trải qua lần nữa.
Lần này cậu muốn chuyển tiền vào tài khoản bệnh viện của Bằng Bằng trước, để mọi người không phải lo lắng.
Trong đầu cứ lo toan, về nhà cũng đãng trí, rõ ràng thấy Thầy Hoàng đỗ chiếc Audi màu đen bên đường, mắt cũng nhìn thấy, nhưng lại bỏ qua, nắm lấy tay nắm cửa xe màu đen nào đó mở ra, ngồi vào mới cảm thấy sai sai.
“Ủa, sao bảng điều khiển trung tâm lại màu bạc?”
Người đàn ông ở ghế lái quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào mặt Ôn Tụng ngẩn người một lát, đột nhiên bật cười, “Muốn về nhà với tôi không?”
Ôn Tụng nhìn rõ mặt người đó, đầu nổ ‘bùm’ một tiếng.
Là Phương Tư Kính.
“Phương, Phương tiên sinh, tôi, tôi nhìn nhầm xe rồi…” Ôn Tụng đỏ bừng mặt, cả người gần như chín rục, vội vàng muốn xuống xe, “Xin lỗi, thật sự xin lỗi…”
Phương Tư Kính ngăn cậu lại, cười nói: “Không sao đâu, tôi vừa hay định lên lầu tìm Yến Chi, đi cùng nhé?”
Nghe thấy hai chữ “Yến Chi”, Ôn Tụng đột ngột khựng lại.
Đúng rồi, hôm qua Tiên sinh vừa đi dự tiệc đón gió của Phương tiên sinh, hôm nay Phương tiên sinh lại đến công ty tìm Tiên sinh.
Cậu không khỏi buồn bã.
“Sao cậu lại ở đây?” Phương Tư Kính hỏi.
Ôn Tụng do dự một lát, cuối cùng vẫn thành thật trả lời: “Tôi được công ty cử đến công ty của Tiên sinh để làm dự án.”
Lại nhấn mạnh, “Chỉ ba tháng thôi.”
“Thật sao,” Phương Tư Kính khẽ nhướng mày, “Trùng hợp thế?”
Ôn Tụng gần như vò nát chút vải trên đầu gối, đầu cũng gần như vùi vào ngực, nói khẽ: “Cũng khá trùng hợp.”
Phương Tư Kính đề nghị: “Vậy đi cùng tôi lên lầu, lát nữa chúng ta cùng nhau đi ăn, được không?”
Ôn Tụng vội vàng lắc đầu, “Không không, Phương Tiên sinh và Tiên sinh đi ăn là được rồi, tôi về nhà ăn.”
“Tại sao?” Phương Tư Kính không hiểu.
Đầu óc Ôn Tụng quay cuồng, “Tôi… tôi có một người bạn nhập viện, tôi muốn về nhà làm chút cơm tối thanh đạm mang đến thăm cậu ấy.”
Lý do này rất hợp lý, Phương Tư Kính cũng không kiên trì nữa, nhìn Ôn Tụng, nói: “Được rồi, vậy hẹn lần sau nhé.”
Ôn Tụng cảm ơn, chạy biến như thể mông đang bốc cháy.
Phương Tư Kính quen đường quen lối lên lầu, nói với Tống Dương một tiếng, rồi gõ cửa phòng Chu Yến Chi. Quả nhiên, Chu Yến Chi vẫn đang tăng ca.
Hoàng hôn dần buông xuống, văn phòng chìm trong bóng tối lờ mờ, chỉ có màn hình máy tính phát ra ánh sáng lạnh, phản chiếu trên chiếc kính gọng vàng của anh, cả người đắm chìm trong khí chất thanh lãnh và quý phái, hòa làm một với màu tối. Phương Tư Kính dừng lại ở cửa một chút, nhìn anh từ xa.
Thực ra Chu Yến Chi trong ký ức của Phương Tư Kính, chính là một người có chút “lạnh lùng” như vậy. Anh khiêm tốn chu đáo, nhã nhặn lịch sự, nhưng không dễ gần, cũng không dễ dàng bộc lộ cảm xúc vui buồn.
Một người như vậy, đột nhiên lập gia đình, mở miệng ngậm miệng đều là “người yêu của tôi” “vợ tôi”, khó tránh khỏi khiến Phương Tư Kính cảm thấy kỳ lạ, không ăn nhập.
“Vẫn còn bận à, vợ yêu của cậu suýt nữa lên nhầm xe tôi đấy.”
Chu Yến Chi ngẩng đầu, không hiểu.
Phương Tư Kính cười kể lại chuyện vừa rồi, Chu Yến Chi lại cau mày, “Em ấy có bạn nhập viện à?”
Anh lại biết tin sau cả Phương Tư Kính.
“Cậu không biết à?”
Ánh mắt Chu Yến Chi dần thu lại, Phương Tư Kính cũng không nói nhiều.
“Sao đột nhiên đến đây?”
Phương Tư Kính chỉ vào tòa nhà cao tầng đằng xa, “Định mua một tòa văn phòng ở khu này, ông già nhà tôi gần đây bỗng nảy ra ý tưởng gì đó, nhất quyết muốn làm về khám bệnh trực tuyến, kết hợp bán thiết bị y tế, chính là cái tòa Tân Hạc đối diện chéo chỗ cậu ấy, công ty đứt gãy chuỗi vốn, ông chủ định bán tòa nhà đi, nhờ tôi đến xem thử.”
“Vị trí không tệ.”
“Ừm, giá cả vẫn đang đàm phán, cậu thấy sao?”
Chu Yến Chi khi đi học đã là học bá không thể nghi ngờ, sau khi mở công ty càng thêm dày dạn kinh nghiệm, anh bình tĩnh lý trí, quen thói nói trúng tim đen, người xung quanh gặp khó khăn thường xuyên tìm đến anh nhờ giúp đỡ.
Chu Yến Chi dừng lại phân tích cho anh ta: “Thứ nhất, đối phương bị đứt gãy chuỗi vốn, thì khả năng thương lượng giá của cậu rất lớn, đây là ưu điểm. Thứ hai, theo tôi nhớ thì Khu công nghiệp Trường Dung có chính sách trợ cấp cho ngành y tế, cậu có thể kiểm tra thử, nhược điểm là xung quanh đây không có bệnh viện cấp ba, cũng không có trung tâm kho bãi, thiếu các cơ sở vật chất và điểm quảng bá đi kèm, cậu tự cân nhắc.”
Phương Tư Kính gật đầu, “Hai chọi một, nghe cậu phân tích thì lợi ích vẫn lớn hơn bất lợi.”
Chu Yến Chi lưu tài liệu, đứng dậy dọn đồ, dội một gáo nước lạnh vào anh ta: “Vị trí và tòa nhà văn phòng không phải là trọng điểm, trọng điểm là nghiệp vụ khám bệnh trực tuyến, có cần thiết phải mở rộng không?”
“Câu này cậu nên nói với ông già nhà tôi ấy, ông ấy muốn đuổi kịp làn sóng cuối cùng của internet, tôi cản không được.”
Chu Yến Chi cười nhạt.
Phương Tư Kính nhìn hành động của anh: “Đi ngay bây giờ à?”
“Về nấu cơm cho Ôn Tụng.”
“Nhưng cậu ấy phải—”
“Đi thăm bạn cũng phải ăn cơm.”
Phương Tư Kính bật cười, đi theo anh đến cửa thang máy, cố ý nói: “Xem ra, nếu không phải tôi báo tin cho cậu, cậu còn không biết bé cưng nhà cậu tối nay đi đâu.”
Chu Yến Chi không nói gì.
Phương Tư Kính đang định mặc áo khoác, điện thoại lại reo, bèn nhờ Chu Yến Chi cầm áo khoác giúp, còn chưa kịp nghe máy, ánh mắt lại liếc thấy Tống Dương đang cầm điện thoại ở vị trí trợ lý.
Camera dường như đang chĩa về phía họ.
Đợi Phương Tư Kính nhìn kỹ lại, Tống Dương đang cúi đầu ngồi, sắp xếp tài liệu trên bàn.
Thang máy mở ra, Phương Tư Kính và Chu Yến Chi cùng bước vào, lấy xe ở bãi đậu xe ngầm, rồi ai về nhà nấy.
Khi Chu Yến Chi về đến nhà, Ôn Tụng đã rời đi, dì Tống nói cậu vừa về đến nhà đặt túi xuống là đi ngay, “Bảo là bạn ở bệnh viện, đi thăm bạn rồi.”
Chu Yến Chi đứng lại ở hiên nhà, xem ra phải cảm ơn Phương Tư Kính, nếu không anh chắc chắn là người cuối cùng biết chuyện này.
“Chưa ăn cơm?”
Dì Tống lắc đầu, “Không có.”
Chín giờ tối, Ôn Tụng mang theo sự mệt mỏi khắp người giao ca với Kiều Phồn, rồi bước ra.
Bậc thang trước cửa khoa nội trú rất nhiều, cậu cúi đầu, từng bước từng bước dịch chuyển xuống.
Kiều Phồn có thể đưa ra 70.000, nhưng Kiều Phồn đang tiết kiệm tiền mua nhà, mỗi ngày tằn tiện lê cái chân tật từ sáng đến tối, ngay cả một miếng thịt kho tàu cũng không dám ăn, chỉ để mua một căn nhà nhỏ cho riêng mình, cậu không đành lòng để Kiều Phồn rút tiền ra nữa.
Nhưng tiền trên người cậu lại không đủ…
Làm sao bây giờ?
Lại mất tập trung, hụt chân ở bậc thang cuối cùng, loạng choạng về phía trước hai bước, sợ đến mức thở không ra hơi.
Bóng dáng quen thuộc còn chưa kịp nhìn rõ, mùi hương gỗ thông quen thuộc đã truyền đến trước, như một luồng hơi ấm bao bọc lấy Ôn Tụng trong đêm lạnh giá.
Cậu ngây người ngẩng đầu, nhìn thấy Chu Yến Chi.
Chu Yến Chi trông có vẻ rất bất đắc dĩ, nắm lấy khuỷu tay cậu, đỡ cậu đứng vững, không hỏi gì cả, chỉ nói: “Nhìn đường.”
**
Chan: Cái thằng Tống Dương rất gian.
Hết chương 10