Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân

Chương 4

Trước Tiếp

Chương 04

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

HR của Bồi Thắng nói Ôn Tụng đến ký hợp đồng vào thứ Hai.

Ôn Tụng nửa tin nửa ngờ, trong đầu chỉ có bốn chữ “Đại lộ Trường Dung”, công ty được cử đi nằm gần Đại lộ Trường Dung, mà Tập đoàn Vân Đồ của Chu Yến Chi lại ở số 88 Đại lộ Trường Dung.

Nói cách khác, ba tháng tới, ngày nào cậu cũng có thể đi làm cùng hướng với Tiên sinh, nếu buổi trưa có thời gian, còn có thể ghé qua gần Vân Đồ nữa.

Nếu như… gặp trời mưa gió, thời tiết xấu, biết đâu cậu có thể đi nhờ xe của Tiên sinh!

Nghĩ đến đây, miệng cậu đã sắp cười toe toét đến tận mang tai luôn rồi, vui sướng không kìm nén được.

Niềm vui này kéo dài đến tận thứ Hai, cậu thức dậy chưa đến bảy giờ, mặc quần áo rửa mặt, chuẩn bị sơ yếu lý lịch và giấy tờ tùy thân, tất cả đều cho vào balo.

Chiếc balo da bò màu đen là do Chu Yến Chi mua cho cậu vào năm cậu mới vào đại học, nhờ trợ lý mang đến dưới ký túc xá.

Ôn Tụng chưa từng thấy đời, không dám tưởng tượng chiếc túi này đắt đến mức nào, hoàn toàn không nỡ dùng, nhận được xong thì bọc hết lớp này đến lớp khác bằng vải không dệt, thỉnh thoảng lại lấy ra xem, sợ bị bám bụi.

Dì bảo mẫu nói, đi làm lần đầu, phải ăn mặc lịch sự một chút, không thể để người ta coi thường.

Ôn Tụng suy đi tính lại, quyết định mang chiếc balo này ra, dùng tài sản có giá trị nhất của mình để tạo ấn tượng.

Lúc ăn sáng, cậu đã từ vui vẻ chuyển sang hưng phấn, từng tế bào đều mong chờ đến ngày đi làm, có lẽ sự biến động cảm xúc của cậu thể hiện quá rõ ràng, đến mức Chu Yến Chi cũng chú ý, nhìn cậu liên tục, Ôn Tụng đành phải cúi đầu uống sữa để che giấu.

Cứ như vậy năm phút trôi qua, cậu đã uống hai cốc sữa, nhưng mới ăn được một cái bánh bao hấp.

Chu Yến Chi nghi hoặc: “Em thích ăn bánh bao hấp nhân tam tiên mà?”

“Thích ạ, thích chứ.” Ôn Tụng vô cùng bối rối, cậu gắp một cái bánh bao hấp nhét vào miệng.

Dì bảo mẫu lại đặt thêm một quả trứng luộc đã bóc vỏ vào đĩa của cậu, cười nói: “Tiểu Tụng hôm nay là ngày đầu đi làm, có phải quá phấn khích không? Dù phấn khích đến mấy cũng phải ăn thật no nhé.”

Thực ra đây không phải là lần đầu tiên Ôn Tụng đi làm, cậu đã làm rất nhiều công việc, bôn ba nhiều nơi, nhưng đây là lần đầu tiên, trước khi đi làm, có người chuẩn bị bữa sáng thịnh soạn cho cậu.

Ôn Tụng cầm quả trứng luộc, không nỡ ăn.

“Cảm ơn dì.”

Dì bảo mẫu lại dặn dò: “Đến công ty nhớ uống viên kẽm, dì pha trà táo đỏ kỷ tử rồi, để vào túi cho Tiểu Tụng.”

Dì bảo mẫu cầm lấy chiếc balo của cậu.

Chu Yến Chi cũng nhìn sang, ánh mắt dừng lại trên chiếc balo.

Lòng Ôn Tụng thắt lại, sợ Chu Yến Chi nghĩ cậu sĩ diện, ngày đầu đi làm đã đeo túi hàng hiệu, xấu hổ cúi đầu, nhưng lại nghe Chu Yến Chi hỏi: “Cái này là em mua à?”

Ôn Tụng ngẩn người, “Là Tiên sinh mua, hồi em mới vào đại học.”

Chu Yến Chi trầm ngâm.

Ôn Tụng cảm thấy có chút buồn, uổng công cậu đã bọc hết lớp này đến lớp khác bảo vệ gần bốn năm, nhưng người tặng quà lại hoàn toàn không nhớ.

Một lúc lâu, Chu Yến Chi đột nhiên hỏi: “Năm em mới vào đại học, tôi tặng em là chiếc túi đen này sao?”

Công việc của anh bận rộn, chuyện mua quà cho Ôn Tụng đều giao cho trợ lý làm, chi tiết đã quên, nhưng mơ hồ cảm thấy chiếc balo này có gì đó khác so với những gì anh đã dặn dò.

“Vâng…”

Ôn Tụng đặt đũa xuống, không dám ăn nữa.

Sợ Ôn Tụng nghĩ ngợi nhiều, Chu Yến Chi nói, “Màu đen dễ phối đồ, cũng rất tốt, đi làm hợp đeo chiếc túi như thế này.”

Ôn Tụng thở phào nhẹ nhõm, cứ tưởng trợ lý của Chu Yến Chi đã đưa nhầm món quà không thuộc về cậu cho cậu.

“Ăn no chưa?”

“Ăn no rồi ạ.” Ôn Tụng gật đầu một cách câu nệ.

“Đi thôi.” Chu Yến Chi đứng dậy mặc áo vest.

Ôn Tụng vội vàng rút khăn giấy lau miệng, luống cuống mặc áo khoác, đeo balo lên, chạy đến cửa, cùng Chu Yến Chi thay giày.

Họ ngồi bên cạnh nhau.

Giày da của Chu Yến Chi bóng loáng, một đoạn mắt cá chân lộ ra giữa quần tây và giày da, được bao bọc bởi tất công sở.

Mặc dù Chu Yến Chi có vốn liếng để xa hoa, nhưng anh không hề có vẻ công tử bột, cách ăn mặc và hành xử của anh luôn nghiêm chỉnh, tự chủ, toàn thân đều là màu tối, toát lên một vẻ gợi cảm mang tính cấm dục.

Ôn Tụng cúi đầu nhìn đôi giày vải bạc màu của mình, đặt cạnh giày da của Chu Yến Chi, quả thực là hình ảnh cụ thể hóa của sự khác biệt một trời một vực. Cậu có chút nản lòng, nhưng không muốn cảm xúc tiêu cực phá hỏng ngày thứ Hai tươi đẹp, vì vậy cậu hít một hơi thật sâu, cúi xuống buộc cho mình một đôi nơ bướm xinh xắn.

“Trước đây đã làm dự án nào chưa?”

Bên tai vang lên giọng Chu Yến Chi, Ôn Tụng nghiêng đầu nhìn sang, ánh mắt Chu Yến Chi chuyển từ chiếc nơ bướm của cậu sang mặt cậu, thong thả hỏi: “Phụ trách Front-end hay Back-end?”

(*Front-end là phần giao diện người dùng nhìn thấy và tương tác trực tiếp (nút bấm, menu, màu sắc) trên website/ứng dụng, sử dụng HTML, CSS, JavaScript. Back-end là hệ thống xử lý phía sau, bao gồm máy chủ (server), cơ sở dữ liệu và logic nghiệp vụ, giúp ứng dụng hoạt động, lưu trữ dữ liệu và xử lý yêu cầu từ Front-end –  Để tiếng anh này cho chiên nghiệp tí nhé)

“Năm ba em có tham gia một dự án do Khoa tổ chức, một ứng dụng phần mềm tập gym, lúc đó phụ trách Back-end, cũng làm kiểm thử.”

“Coi em như thợ phụ miễn phí à?”

Ôn Tụng ngượng nghịu, “Cũng không phải, rèn luyện khá tốt ạ.”

Cậu nhìn đồng hồ, đã là 8 giờ 13 phút, đã hẹn với HR 9 giờ đến Bồi Thắng, tuyến số 1 ngày nào cũng tắc nghiêm trọng, cậu còn phải chen chúc 11 trạm, nếu còn chần chừ nữa, cậu sẽ bị trễ mất.

Nhưng Chu Yến Chi dường như còn lời muốn dặn dò.

“Đến công ty mới, không được nghe lời người khác sai vặt, không phải trách nhiệm công việc của em thì từ chối.”

Ôn Tụng ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng.”

Cậu đang định đứng dậy, Chu Yến Chi lại nói: “Khi ký hợp đồng phải xem rõ các điều khoản, em chưa tốt nghiệp, ký chỉ là thỏa thuận, không phải hợp đồng lao động.”

“Vâng, em sẽ đọc kỹ ạ.”

Cậu đã đứng dậy, dùng sức kéo dây đeo balo, ra hiệu cho Chu Yến Chi, nhưng Chu Yến Chi làm ngơ, tiếp tục: “Điều khoản cử đi làm việc cũng phải xem rõ, đừng—”

“Tiên sinh!” Ôn Tụng thực sự không thể chịu đựng được nữa, lấy hết can đảm giơ chiếc đồng hồ điện tử của mình trước mặt Chu Yến Chi, ấm ức nói: “Em sắp trễ rồi ạ.”

Lông mày Chu Yến Chi khẽ nhướng lên một cách khó nhận ra, chậm rãi nói: “Vậy sao? Tôi xin lỗi, hay là tôi để thầy Hoàng đưa em đến Khu Công nghệ nhé? Đi trên đường vành đai phía Nam lên cầu vượt, không tắc đường, nửa tiếng là tới.”

“…”

Ôn Tụng cảm thấy có gì đó sai sai.

“Nếu không, tuyến số 1 bây giờ đang là lúc đông người nhất, chen lấn xô đẩy, nguy hiểm lắm.” Chu Yến Chi nói.

Ôn Tụng nghĩ: Cũng đúng, vì sự an toàn của em bé.

Bây giờ cậu vẫn chưa lộ bụng bầu, người ngoài cũng sẽ không nhường cậu, trong giai đoạn đầu thai kỳ có bất kỳ nguy hiểm nào cũng có thể xảy ra.

Sự cân nhắc của Tiên sinh cũng có lý.

Cậu đành bất lực nói: “Vâng ạ.”

Lại lo lắng cho Chu Yến Chi, “Vậy còn Tiên sinh thì sao? Tiên sinh đi làm bằng cách nào ạ?”

“Tôi tự lái xe đi.”

Ôn Tụng suýt thì quên mất, Chu Yến Chi có vài chiếc xe lận.

Cậu theo Chu Yến Chi ra cửa.

Thầy Hoàng đã đợi sẵn ngoài sân, Chu Yến Chi đỡ cửa xe dặn dò ông đưa Ôn Tụng đến Khu Công nghệ, thầy Hoàng nói vâng.

Ôn Tụng ngồi vào xe, thắt dây an toàn, rồi nghiêng người về phía cửa sổ, ngước nhìn Chu Yến Chi.

Tháng Tư gần kề, thành phố Phỉ đã có cảnh sắc đầu xuân, sương sớm tan đi, nắng vàng rực rỡ, không khí tràn ngập mùi hương thiên nhiên trong lành, gió nhẹ lay động cành hoa xung quanh, thổi bay những sợi tóc lòa xòa trước trán Ôn Tụng, làm sóng sánh ánh nước trong mắt cậu, rạng rỡ như ánh mặt trời.

Ánh mắt Chu Yến Chi lưu lại trên mặt cậu một lúc, lại hỏi: “Miếng dán ức chế đã mang chưa?”

Ôn Tụng gật đầu, “Mang rồi ạ.”

Cậu ngoan ngoãn vẫy tay, “Tiên sinh, tạm biệt.”

“Tối gặp.”

**

Ôn Tụng cúi đầu, mãi mới thấy bốn chữ “Phần mềm Bồi Thắng” trong vô số biển quảng cáo.

“Thầy Hoàng, dừng ở đây thôi ạ.”

Xe từ từ dừng lại, Ôn Tụng đeo balo lên, cười tươi rói nói: “Cảm ơn Thầy Hoàng!”

“Không có gì, không cần khách sáo,” Thầy Hoàng vừa qua tuổi năm mươi, thân hình tròn trịa, cười lên mặt đầy nếp nhăn, ông nói: “Cậu Tiểu Ôn, tối nay tôi sẽ đến đây đón cậu nhé.”

Ôn Tụng luống cuống: “Không cần, không cần đâu ạ.”

“Không sao, nên làm mà.”

Ôn Tụng liên tục từ chối: “Thực sự không cần đâu ạ, thầy Hoàng cứ đi đón Tiên sinh đi ạ, đón Tiên sinh mới quan trọng.”

Thầy Hoàng nhớ lại tin nhắn của Chu Yến Chi, sắc mặt khẽ thay đổi, giả vờ thúc giục: “Sắp trễ rồi kìa, mau vào trong đi.”

Ôn Tụng giật mình, vội chạy vào tòa nhà văn phòng.

HR là một cô gái trẻ, tên là Lưu Thấm, cô niềm nở tiếp đón Ôn Tụng, đặt hợp đồng trước mặt cậu, nói: “Cậu xem qua nội dung hợp đồng trước, các điều khoản cử đi làm việc sau này cũng phải xác nhận kỹ, mang theo thẻ căn cước chưa?”

Ôn Tụng đưa thẻ căn cước cho cô.

“Tôi mang đi photo một chút, à này Tiểu Ôn, gửi lại số điện thoại cho tôi nhé, tôi cần gửi thông tin của cậu cho nhân sự công ty cử đi làm, bên đó cần để làm thẻ ra vào.”

Ôn Tụng ngây người, “Vâng.”

Lưu Thấm làm việc nhanh nhẹn, rất nhanh đã quay lại với bản sao, “Trường các cậu chắc có một giấy chứng nhận thực tập nhỉ, đưa tôi, tôi mang qua chỗ quản lý giúp cậu đóng dấu.”

“Hả?” Ôn Tụng vẻ mặt mờ mịt.

Sao lại khác hẳn với những gì bạn cùng phòng cậu miêu tả về công ty? Tại sao lại có thái độ tốt như vậy với cậu, một sinh viên chưa tốt nghiệp?

Không lâu sau, HR đã mang giấy chứng nhận thực tập đã được đóng dấu và điền lời nhận xét tốt quay lại, đưa cho Ôn Tụng.

Ôn Tụng nhìn dòng chữ dài dòng “Hiệu suất làm việc tốt, tuân thủ quản lý, giỏi tư duy, ứng dụng linh hoạt, năng lực chuyên môn mạnh”, rơi vào trầm tư.

Sao vừa đến có mười phút đã cho nhận xét tốt rồi?

Cậu không phải là đến để làm trâu làm ngựa sao?

Cậu tỏ vẻ khó xử, “Cái này…”

Lưu Thấm ra vẻ hiểu rõ, cười nói: “Là mẫu thôi, đừng để ý.”

Ôn Tụng càng thêm mơ hồ.

Lưu Thấm lại đi in tài liệu, Ôn Tụng chỉ thấy đầu óc quay cuồng, đúng lúc này Chu Yến Chi gọi điện đến, hỏi cậu: “Công ty thế nào rồi?”

Ôn Tụng liếc nhìn ra cửa, bịt ống nghe, nói nhỏ: “Tiên sinh, em thấy có chút kỳ lạ.”

“Kỳ lạ ở đâu?”

“Là… họ đối xử với em rất tốt, tốt đến mức có chút kỳ lạ, em vừa đến đây, chị nhân sự đã giúp em đóng dấu chứng nhận thực tập rồi, quản lý còn viết một đống lời khen ngợi, chị nhân sự cũng đặc biệt nhiệt tình, em từng làm nhiều công việc rồi, chưa bao giờ gặp công ty nào có thái độ tốt như vậy.”

“Làm nhiều công việc?” Giọng Chu Yến Chi trầm xuống một chút.

Ôn Tụng lén lút nhìn ra cửa, không để ý đến phản ứng của Chu Yến Chi, lẩm bẩm: “Vâng ạ, có nhiều ông chủ nham hiểm lắm.”

Chu Yến Chi ở đầu dây bên kia im lặng.

“Không biết công ty được cử đến làm việc sẽ thế nào, nhưng Tiên sinh yên tâm, em đều có thể thích nghi được.”

Ôn Tụng còn muốn nói gì đó, Lưu Thấm đã bước vào, cậu vội vàng nói vào ống nghe: “Tiên sinh, có người đến rồi, em cúp máy trước nhé.”

Sau đó ngẩng đầu mỉm cười với Lưu Thấm.

Lưu Thấm hỏi: “Đã đọc xong hợp đồng chưa? Có chỗ nào không yên tâm hay không hiểu không? Tôi giải thích cho cậu nhé.”

Ôn Tụng không dám ký tên, thận trọng hỏi: “Về việc cử đi làm việc, tôi không rõ lắm.”

“Là được cử đến công ty khách hàng để hoàn thành dự án, bắt đầu từ ngày mai, kéo dài ba tháng, cậu sẽ là thực tập sinh, đi theo nhóm dự án của chúng tôi đến công ty khách hàng, tuân thủ quy định quản lý của công ty đó, chín giờ sáng đến năm giờ chiều, làm việc cùng giờ với công ty khách hàng. Chỗ ngồi và máy tính bên đó đều đã chuẩn bị xong rồi. Dự án không phức tạp, chuyển đổi cơ sở dữ liệu, nhưng thời gian gấp và nhiệm vụ nặng, tôi thấy cậu có kinh nghiệm thực tập năm hai, chắc cũng hiểu chút ít.”

Ôn Tụng lúc này mới hiểu được một chút.

“Vậy tôi sẽ được cử đến đâu?”

“Cậu không biết à?” Lưu Thấm rất ngạc nhiên.

Lần đầu tiên Ôn Tụng nghi ngờ khả năng hiểu của mình, “Tôi… sao tôi lại biết được?”

Hai người đang nhìn nhau chằm chằm, thì có người xông vào phòng họp, mở miệng hỏi ngay: “Điên rồi sao? Sao công ty chúng ta có thể nhận dự án của Vân Đồ? Không phải bị lừa đấy chứ!”

Ôn Tụng bật dậy, “Vân Đồ?”

Người kia liếc nhìn Ôn Tụng, ánh mắt dừng lại trên mặt cậu, nhưng cũng không dừng lại quá lâu, liền chuyển sang Lưu Thấm.

Hai người gần như đồng thanh: “Thật sự là Vân Đồ?”

Ôn Tụng không dám tin xác nhận: “Vân trong mây, Đồ trong con đường?”

Lưu Thấm xòe tay nhún vai: “Đúng vậy, chính là Vân Đồ nổi tiếng nhất Thành phố Phỉ đó.”

Cô nhìn Ôn Tụng: “Cậu thật sự không biết à?”

Ôn Tụng há hốc mồm kinh ngạc.

Rốt cuộc là tình huống gì đây?

Sao loanh quanh luẩn quẩn lại vào công ty của Tiên sinh?

Tiên sinh có biết không? Người khác có nghĩ cậu có quan hệ với Tiên sinh không, có gây ảnh hưởng tiêu cực đến Tiên sinh không?

Cậu hoàn toàn mụ mị, nghe Lưu Thấm nói về sắp xếp của nhóm cử đi làm việc trong trạng thái mơ hồ, tai này vào tai kia ra, không hiểu được nửa câu. Lưu Thấm vừa đi, cậu liền chạy ra cầu thang gọi điện cho Chu Yến Chi.

“Tiên sinh, rốt, rốt cuộc là chuyện gì vậy, em lại bị cử đến Vân Đồ.”

“Vậy sao? Thế thì thật trùng hợp quá.” Giọng Chu Yến Chi ẩn chứa một ý cười khó nhận ra, ngạc nhiên nhưng dường như lại không quá ngạc nhiên.

Ôn Tụng không nghe ra sự khác thường trong giọng Chu Yến Chi, gấp đến mức sắp khóc: “Bây giờ phải làm sao đây? Tiên sinh, em cảm thấy năng lực của em vẫn chưa đủ, em cũng không nên xuất hiện ở Vân Đồ, hay là em đi nói với HR ngay bây giờ nhé.”

Chu Yến Chi chưa kịp mở lời, có người đẩy cửa thoát hiểm ra, một tay khoác lên vai Ôn Tụng, an ủi: “Vân Đồ có gì mà đáng sợ? Đừng lo, có tôi che chở cho cậu.”

Ôn Tụng đứng như trời trồng.

“Chúng ta học cùng trường, tôi lớn hơn cậu hai khóa, tôi tên là Tạ Bách Vũ, ngày mai chúng ta cùng đi Vân Đồ.”

Nam sinh có ngũ quan đẹp trai, giọng nói trong trẻo.

Điện thoại của Ôn Tụng vẫn đang trong trạng thái kết nối, thời lượng cuộc gọi tăng lên từng giây một, nhưng Chu Yến Chi không nói gì.

Trong không khí lảng vảng một thứ khí tức khiến Ôn Tụng cảm thấy bất an, rõ ràng cách nhau qua màn hình điện thoại, nhưng Ôn Tụng lại cảm nhận một cách vô cớ pheromone Alpha đang áp sát tới.

“Cậu đang gọi điện cho ba mẹ à? Bảo họ đừng lo lắng,” Tạ Bách Vũ vỗ vỗ vai Ôn Tụng, nháy mắt với cậu: “Đàn em cứ yên tâm, tôi có kinh nghiệm làm ngoài phong phú, Vân Đồ có đáng sợ đến mấy, có tôi bảo vệ cậu.”

**

Chan: Anh zai, thằng nhỏ có chồng nó bảo vệ rồi :v

Hết chương 04

Trước Tiếp