Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 05
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Tạ Bách Vũ đến nhanh như một cơn gió và cũng rời đi nhanh như một cơn gió, trước khi đi còn nghe điện thoại: “Tối nay ăn ở đâu đây? Lại là đồ nướng à, tôi sắp bị ướp vị thì là rồi…”
Ôn Tụng cứ nhìn chằm chằm vào bóng lưng anh ta biến mất ở góc cầu thang, mới hoàn hồn.
Công ty này, từ trên xuống dưới, đều rất kỳ lạ.
Cậu định bỏ ý định ký hợp đồng, quay người mở cửa cầu thang mới nhớ ra — cuộc gọi vẫn chưa kết thúc, cậu vội vàng đưa điện thoại lên tai, “Tiên sinh, xin lỗi, vừa nãy có người đến.”
Đầu dây bên kia không có tiếng động.
Ôn Tụng tưởng Chu Yến Chi đang bận việc khác, đợi một lúc, đang do dự có nên cúp máy không thì nghe thấy Chu Yến Chi nói: “Làm quen với đồng nghiệp mới nhanh đấy.”
Chu Yến Chi nói một câu trần thuật bình thản, nhưng Ôn Tụng cảm thấy giọng anh nghe không được vui vẻ cho lắm.
“Em vừa mới quen người đó thôi ạ.”
“Trong nhóm dự án chỉ có hai người các em thôi sao?”
“Em không biết, em…” Ôn Tụng ngập ngừng, “Tiên sinh, hay là em không đến Vân Đồ nữa.”
“Tại sao?”
“Sẽ ảnh hưởng đến ngài.”
“Việc tôi đã kết hôn là công khai.”
Ôn Tụng nghĩ thầm: Nhưng em thì không công khai.
Nếu để người khác biết, Chu Yến Chi kết hôn với một người không cha không mẹ, lớn lên từ trại trẻ mồ côi, người ta sẽ nhìn anh thế nào? Họ có cười nhạo anh sau lưng hay không?
Ôn Tụng càng nghĩ càng sợ hãi.
“Tiểu Tụng, tôi chỉ là một doanh nhân bình thường, không đến mức em phải tránh né khắp nơi đâu.”
Chu Yến Chi đã đọc được suy nghĩ của Ôn Tụng.
Anh thở dài một tiếng, Ôn Tụng nghe ra sự bất đắc dĩ.
Hai người im lặng rất lâu, Ôn Tụng đột nhiên đưa ra quyết định, lấy hết can đảm hỏi: “Tiên sinh, em đến chỗ ngài làm, ngài có cảm thấy không vui không ạ?”
Ngày nào cũng thấy em từ sáng đến tối, ngài có cảm thấy phiền không?
Lỡ mối quan hệ bị bại lộ, ngài có ghét em không?
“Không đâu, tôi rất hoan nghênh.”
Sáu chữ ngắn gọn, như một liều thuốc trợ tim, Ôn Tụng bỗng nhiên có thêm tự tin, cả người phơi phới.
Tiên sinh nói là, rất hoan nghênh.
Không tránh né, không ghét bỏ, mà là hoan nghênh.
Nếu mình không đến Vân Đồ, chẳng phải đã phụ lòng mong đợi của tiên sinh rồi sao!
Cậu thề thốt qua điện thoại: “Em sẽ làm việc chăm chỉ, Tiên sinh, em nhất định sẽ phối hợp với nhóm để hoàn thành tốt dự án!”
Cậu hừng hực khí thế, giọng nói cũng lớn hơn.
Chu Yến Chi khẽ bật cười ở đầu dây bên kia.
Gò má Ôn Tụng đỏ bừng, càng nghĩ càng phấn khích, “Vậy ngày mai em sẽ cùng đàn anh đi báo danh ở Vân Đồ!”
Đầu dây bên kia im lặng.
Đúng lúc Lưu Thấm đi ra tìm Ôn Tụng, Ôn Tụng vội vàng cúp điện thoại, quay lại phòng họp.
Cậu lật đi lật lại bản thỏa thuận xem hai lần, cuối cùng cẩn thận ký tên mình lên đó.
“Xong rồi, hợp tác vui vẻ nhé.” Lưu Thấm chìa tay ra với cậu.
Ôn Tụng ngây người đưa tay ra, “Cảm ơn.”
“Không, phải là chúng tôi cảm ơn cậu mới phải.”
“Hả?” Ôn Tụng không hiểu.
Lưu Thấm nói mơ hồ, chỉ nháy mắt với cậu, “Đi nào, tôi dẫn cậu đi gặp các thành viên trong nhóm.”
“Nhóm cử đi làm việc lần này có ba người, đây là Dư Chính Phàm, anh Dư.” Cô đi đến trước mặt một người đàn ông trung niên, người đàn ông đeo kính gọng đen, mặc áo khoác gió sọc xám trắng, trông hiền lành chất phác. Anh ta đặc biệt đứng dậy đưa tay về phía Ôn Tụng, cười nói: “Xin chào, cứ gọi tôi là Lão Dư là được.”
“Chào anh Dư, em là Ôn Tụng.”
“Anh Dư là tổ trưởng của nhóm cử đi làm việc lần này, đến lúc đó công việc cụ thể cứ nghe anh ấy sắp xếp.”
Ôn Tụng gật đầu.
“Còn một người nữa là… Tạ Bách Vũ đâu rồi?”
Dư Chính Phàm nói: “Không biết, có lẽ xuống lầu mua cafe rồi?”
Vừa dứt lời, Tạ Bách Vũ đã xách cafe quay lại, dùng khuỷu tay đẩy cửa kính, tự mình nói: “Nào nào nào, mai là đi Vân Đồ rồi, đây chắc là lần cuối cùng mua cafe cho chị Thấm yêu quý của em trước khi hè đến rồi. Matcha Latte, món yêu thích của chị Thấm; Americano đá, món yêu thích không thay đổi của anh Dư, và cả đồng nghiệp mới của chúng ta, đàn em Ôn!”
“Latte Hạnh Nhân, thế nào?”
Ôn Tụng ngại không dám nhận, nhưng Tạ Bách Vũ ép buộc nhét cafe vào tay cậu, “Đàn em, đừng khách sáo.”
Lưu Thấm cười nói: “Cậu ấy là vậy đó, hơi thân mật quá mức, làm việc cùng nhau một thời gian sẽ quen thôi, người tốt mà.”
Sau lời giới thiệu của Lưu Thấm, Ôn Tụng mới biết, anh Dư là người đã xin nghỉ việc từ công ty lớn cách đây vài năm vì sức khỏe không tốt, sau này lớn tuổi, tìm không được công việc phù hợp, nên đã vào Bồi Thắng làm việc ngoài, anh làm việc nghiêm túc có trách nhiệm, nhưng tính cách hơi trầm lặng, không thích nói chuyện với người khác.
Còn Tạ Bách Vũ có tính cách cởi mở thì đã làm việc ở Bồi Thắng ngay sau khi tốt nghiệp, vì anh ta là cháu của quản lý.
Mặc dù là công việc ngoài bị giới trong ngành xa lánh, nhưng trong công ty của cậu ruột, anh ta tự do thoải mái, không bị ai quản thúc.
Người ngoài lúc đầu e dè thân phận của anh ta, tránh xa, nhưng sau một thời gian tiếp xúc sẽ phát hiện ra, thiếu gia này… cũng khá đáng mến. Ăn nói ngọt ngào, tỉ mỉ, hiệu suất cao không than phiền, còn thường xuyên làm thần tài, mời ăn uống mua cafe.
Tính cách như vậy, ai mà không thích chứ?
“Các cậu sẽ trở thành bạn tốt thôi.” Lưu Thấm nói.
Tạ Bách Vũ nghe thấy, cười tiếp lời: “Đương nhiên rồi, Tiểu Ôn, cậu là Omega à?”
“Vâng.”
“Có ai nói cậu trông rất dễ thương chưa?”
Ôn Tụng đờ người, Lưu Thấm đẩy vai Tạ Bách Vũ một cái, nháy mắt: “Đừng trêu cậu ấy.”
Tạ Bách Vũ cười cười.
Ôn Tụng tìm một cơ hội, vào phòng pha trà uống viên kẽm, khi trở lại, anh Dư đã bắt đầu phân công công việc, cậu lập tức ngồi xuống, chăm chú lắng nghe, ghi chép cẩn thận.
Một ngày trôi qua rất nhanh.
Gần đến giờ tan làm, Tạ Bách Vũ hỏi cậu: “Đàn em, cậu ở đâu? Để tôi lái xe đưa cậu về nhé.”
Ôn Tụng đứng bên cửa sổ, liếc thấy chiếc xe đen đậu dưới lầu, là xe của thầy Hoàng, cậu nói với Tạ Bách Vũ: “Tôi ở không xa Đại lộ Trường Dung lắm, đi tàu điện ngầm về là được, cảm ơn ý tốt của đàn anh.”
Hai người cùng nhau đi vào thang máy.
Ánh mắt Tạ Bách Vũ luôn nán lại trên mặt Ôn Tụng, như thể đang suy ngẫm một vấn đề, xem đi xem lại. Ôn Tụng không quen với ánh mắt thẳng thắn như vậy, cúi đầu quay sang chỗ khác.
“Đàn em, hình như tôi đã gặp cậu ở đâu đó rồi.”
Tạ Bách Vũ rõ ràng là đi xuống tầng hầm, nhưng lại đi theo Ôn Tụng ra ngoài, “Cậu có tham gia hoạt động quyên góp không?”
Ôn Tụng rất ngạc nhiên: “Là năm nhất…”
“Có phải cậu đã ôm thùng quyên góp, đuổi theo tôi đến thư viện, rồi giảng đạo lý cho tôi không?”
Thời gian, địa điểm, nhân vật, khi các yếu tố khớp với nhau, ký ức bắt đầu tua ngược.
Quay lại bốn năm trước, mùa đông tuyết rơi.
Lúc đó Ôn Tụng mới vào Hội Tình nguyện của đại học thành phố Phỉ, hội đang quyên góp cho trẻ em ở trại trẻ mồ côi, chuyện này, Ôn Tụng từng được giúp đỡ đương nhiên xông lên đầu. Khi gió lạnh mùa đông thổi mạnh, cậu mặc áo khoác dày, ôm chiếc thùng quyên góp màu đỏ to lớn, len lỏi giữa đám đông tan học, cầu xin mọi người nhiệt tình làm từ thiện.
Lúc đó Tạ Bách Vũ ở trong số đó, tan học chuẩn bị cùng bạn cùng phòng đi thư viện, nhìn tờ rơi tuyên truyền quyên góp của Hội Tình nguyện, cười khẩy: “Ngày nào cũng làm mấy thứ này, rốt cuộc giúp được ai? Cũng không biết cuối cùng sẽ vào túi ai.”
Bạn cùng phòng bên cạnh cũng nói: “Đúng vậy, thời đại này rồi, đâu ra nhiều trẻ mồ côi thế?”
Ôn Tụng nghe thấy, xông đến trước mặt Tạ Bách Vũ: “Giúp được chứ! Thật sự giúp được mà!”
Tạ Bách Vũ giật mình.
“Tôi biết nhiều người không tin tổ chức từ thiện, nhưng xin các bạn tin rằng, trên thế giới này thực sự có những người đang cố gắng giúp đỡ người khác, thực sự có rất nhiều trẻ em cần được giúp đỡ.”
Bạn cùng phòng thấy cậu trai này thật kỳ lạ, vội vàng kéo Tạ Bách Vũ đi về phía thư viện.
Kết quả Ôn Tụng đuổi theo suốt: “Tôi không bắt các bạn quyên góp, tôi chỉ muốn nói, thời đại này rồi, trẻ mồ côi vẫn còn rất nhiều, chỉ là các bạn không tiếp xúc được thôi. Phần lớn các em đều bị khuyết tật bẩm sinh, có em mù lòa, có em bị bại não, toàn thân chỉ có chân là cử động được, các em bị cha mẹ bỏ rơi ngay từ khi mới sinh, không thể tự chăm sóc bản thân, không thể đi học—”
Bạn cùng phòng nháy mắt với Tạ Bách Vũ, thầm nghĩ: Thằng nhóc này cũng có bệnh à, đuổi theo chúng ta nói cái gì vậy?
Ôn Tụng ôm chiếc thùng quyên góp màu đỏ nặng trịch, đi theo sau Tạ Bách Vũ, giọng nói kiên định: “Tôi biết trên thế giới này có rất nhiều người xấu, cảnh giác và đề phòng là đúng, nhưng xin bạn tin rằng trên thế giới này vẫn còn sự chân thành và lòng tốt. Có người từng được sưởi ấm, có người sẽ mãi mãi biết ơn.”
Ánh mắt Tạ Bách Vũ nhìn cậu đã thay đổi.
Ôn Tụng thở hổn hển dừng lại, “Tôi thật sự không bắt các bạn quyên góp, thật đấy, tôi chỉ… muốn giải thích.”
“Xin lỗi, làm phiền các bạn rồi.” Ôn Tụng cảm thấy mình hơi kích động, mặt cậu đỏ bừng, ngại ngùng gãi đầu, rồi quay người đi về.
Tạ Bách Vũ gọi cậu lại, “Đàn em, tôi không có tiền mặt, quét mã được không?”
Ôn Tụng sững người.
Tạ Bách Vũ quét mã QR ở bên hông thùng quyên góp, quyên góp hai trăm tệ, rồi cùng bạn cùng phòng đi vào thư viện.
“Sau đó…”
Tạ Bách Vũ nhìn mặt Ôn Tụng, nói: “Tôi đã quyên tiền cho Hội Từ thiện mỗi tháng, là vì cậu đó.”
Ôn Tụng ngây người.
Ôn Tụng năm nhất và năm tư không thay đổi nhiều, vẫn vẻ ngoài ngây thơ đó, chỉ là sắc mặt hồng hào hơn.
“Không ngờ lại gặp nhau.”
Ôn Tụng từ sáng sớm đã có chút sợ Tạ Bách Vũ, cho đến lúc này mới hoàn toàn chấp nhận anh ta, cười lắc đầu: “Không phải vì em đâu, đàn anh, anh vốn dĩ là người tốt.”
Chữ “người tốt” nghe có vẻ qua loa, nhưng thốt ra từ miệng Ôn Tụng lại vô cùng chân thành, Tạ Bách Vũ vui vẻ đón nhận.
“Tôi đưa cậu đến ga tàu điện ngầm nhé?”
Ôn Tụng liếc nhìn chiếc xe của thầy Hoàng, vội vàng lắc đầu, “Không cần đâu, tôi đi bộ qua là được.”
“Vậy thôi nhé.” Tạ Bách Vũ hơi cúi người lại gần Ôn Tụng, khi anh ta cười, đuôi mắt cong lên, như một chiếc móc câu nhỏ.
“Đàn em, mai gặp.”
Ôn Tụng mím môi cười: “Đàn anh, mai gặp.”
Cậu đợi Tạ Bách Vũ đi vào thang máy, mới thở phào nhẹ nhõm, chạy về phía chiếc xe đen đã đợi sẵn.
“Xin lỗi thầy Hoàng, cháu—”
Nửa câu sau mắc kẹt trong cổ họng, cơ thể cậu cũng đứng hình.
Cậu nhìn thấy Chu Yến Chi đang ngồi ở ghế sau.
“Tiên sinh?”
Chu Yến Chi mặc vest đen, ngồi thẳng ở ghế sau, gần như hòa làm một với thành xe màu đen, tự nhiên Ôn Tụng cảm thấy có chút sợ hãi, lo lắng thăm dò bước lên xe, ngồi sát vào cửa xe.
Cậu hơi quay mặt đi, lén nhìn Chu Yến Chi.
Chu Yến Chi đang cầm một tập tài liệu, từ từ lật một trang, hoàn toàn không phản ứng gì với sự xuất hiện của cậu.
Ôn Tụng đặt balo xuống, để trên đùi, một lúc lâu mới dám mở lời: “Tiên sinh, sao ngài lại đến đây?”
Chu Yến Chi gập tài liệu lại, “Tiện đường.”
Giọng anh không lạnh không nóng, Ôn Tụng cảm thấy buồn, rõ ràng buổi sáng còn nói hoan nghênh, buổi chiều đã chỉ là tiện đường rồi.
Giữa hai người cách nhau một vực thẳm.
Ôn Tụng nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Thầy Hoàng nhìn khung cảnh phía sau qua gương chiếu hậu, không nhịn được hòa giải: “Cậu Tiểu Ôn, ngày đầu đi làm cảm thấy thế nào? Văn phòng có rộng không?”
Ôn Tụng ngồi thẳng lưng trả lời: “Rất tốt ạ, nhưng cháu không làm việc ở đây, cháu sẽ được cử đi làm việc ngoài ba tháng.”
“Có phải là đến Vân Đồ không?”
Ôn Tụng ngạc nhiên, “Sao thầy Hoàng biết ạ?”
“Chu Tổng dặn rồi, sau này tôi sẽ đón Cậu Tiểu Ôn đi làm vào lúc tám giờ rưỡi mỗi ngày tại cổng nhà.”
“Không cần—”
Ôn Tụng chưa kịp từ chối, thầy Hoàng đã tự mình nói tiếp: “Từ Hoa Đình Biệt Viện đến Vân Đồ chưa đầy 4km, dù có tắc đường cũng chỉ mất hai mươi phút thôi, Cậu Tiểu Ôn sau này mỗi sáng có thể ngủ thoải mái đến tám giờ.”
Ôn Tụng xua tay, “Thật sự không cần.”
“Sao lại không cần?” Thầy Hoàng liếc nhìn gương chiếu hậu, nghĩ nghĩ một lát, rồi nói, “Là Chu Tổng đặc biệt dặn dò đấy.”
Ôn Tụng liền nhìn về phía Chu Yến Chi.
Chu Yến Chi vẫn vẻ mặt không lạnh không nóng đó, như một bức tượng đá đẹp trai tuyệt trần, Ôn Tụng không dám nhìn thẳng, suy nghĩ một chút vẫn từ chối: “Thầy Hoàng, cháu vẫn—”
“Để Thầy Hoàng đưa em đi.”
Chu Yến Chi dùng một câu nói kết thúc cuộc giằng co qua lại giữa Ôn Tụng và Thầy Hoàng, mệnh lệnh của anh không thể nghi ngờ.
Ôn Tụng lập tức im bặt.
Không khí lại lạnh xuống.
Thầy Hoàng thấy vậy lại tiếp tục hòa giải: “Cậu Tiểu Ôn, cậu bé đứng nói chuyện với cậu dưới lầu vừa rồi là ai vậy?”
“Là đồng nghiệp, anh ấy cũng được cử đến Vân Đồ.”
“Trông tuổi không lớn lắm.”
“Hơn cháu hai tuổi, là đàn anh cùng trường.”
Thầy Hoàng nhìn Chu Yến Chi qua gương chiếu hậu, vẻ mặt của anh bình tĩnh, đang xem tài liệu, dường như hoàn toàn không quan tâm.
Đúng là vua không vội, thái giám đã sốt ruột, Thầy Hoàng cắn răng, lại hỏi Ôn Tụng: “Thì ra là cùng trường à, tôi thấy cậu… hai người nói chuyện với nhau khá vui vẻ.”
Ôn Tụng ngượng ngùng trả lời: “Cháu cũng vừa mới biết cháu và đàn anh đã gặp nhau bốn năm trước, cũng khá có duyên.”
“Có duyên đến thế sao…” Thầy Hoàng kéo dài giọng, rồi hỏi: “Vậy cậu ấy có biết cậu đã kết hôn chưa?”
Ôn Tụng vội vàng lắc đầu, “Cháu không nói.”
Chuyện kết hôn sao có thể tùy tiện nói với người khác? Hơn nữa cậu kết hôn trước khi tốt nghiệp, người khác sẽ nói ra nói vào.
Thầy Hoàng càng lo lắng hơn, “Cậu ấy không nhận ra sao? Cậu Tiểu Ôn, cậu không đeo nhẫn cưới à?”
“Không có,” Ôn Tụng sờ ngón tay mình, cười hỏi: “Ai lại đeo nhẫn cưới mỗi ngày chứ? Có chút kỳ lạ.”
Vừa dứt lời, cậu liếc thấy một tia sáng trắng.
Cậu quay đầu lại, nhìn thấy chiếc nhẫn cưới bạch kim đính kim cương đơn trên ngón áp út tay trái của Chu Yến Chi, nó nổi bật một cách lạ thường trong khoang xe tối.
“…”
Hóa ra cậu không để ý, Chu Yến Chi đã đeo nhẫn cưới từ ngày đăng ký kết hôn, hiếm khi tháo ra.
**
Chan: Thằng nhỏ tự ti sợ ảnh hưởng đến anh nhà nên công khai, anh nhà thì nghĩ thằng nhỏ ko yêu mình :v
Hết chương 05