Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân

Chương 3

Trước Tiếp

Chương 03

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

“Em…”

Bộ não của Ôn Tụng đã đứng hình, điện thoại của Kiều Phồn vừa lúc cúp máy, không ai có thể trả lời thay cậu.

“Cậu ta có thể giúp em giải quyết sao?”

Khi Chu Yến Chi không cười, ánh mắt anh trông sắc bén, cảm giác áp bức của Alpha ập đến, Ôn Tụng đột nhiên cảm thấy tuyến thể sau gáy hơi ngứa, khó chịu không tả được.

Kiều Phồn đương nhiên không thể giúp cậu giải quyết, thuốc ức chế mạnh và thuốc giảm đau cũng không được, chỉ có Chu Yến Chi mới có thể.

Nhưng Chu Yến Chi thì không thể.

Ôn Tụng bị ánh mắt đó đè nặng đến mức phải cúi đầu, lẩm bẩm: “Đó là bạn của em ở trại trẻ mồ côi, cậu ấy là Omega.”

Nghe thấy mấy từ “trại trẻ mồ côi”, lông mày đang cau chặt của Chu Yến Chi đột ngột giãn ra, “Xin lỗi, giọng tôi nặng lời quá rồi.”

“Không có ạ.” Ôn Tụng lắc đầu.

Chu Yến Chi đỡ chiếc xích đu đang đung đưa, sau một lúc im lặng hỏi: “Vậy em định thế nào?”

Ôn Tụng sợ bị vướng vào chuyện này, cậu sợ Chu Yến Chi nhớ lại sai lầm của đêm hôm đó. Vì đêm hôm đó, bây giờ cậu có mức độ rối loạn căng thẳng khác nhau với các từ như kỳ ph*t t*nh, miếng dán ức chế, pheromone… Thực sự quá khó chịu.

“Em thực sự có thể tự mình giải quyết, tiên sinh.”

“Không sợ bị bạn em bắt đi sao?”

Ôn Tụng nhất thời không phân biệt được Chu Yến Chi đang trêu chọc hay nghiêm túc, vội vàng giải thích: “Kiều Phồn nói đùa thôi ạ, tiên sinh đừng để tâm.”

“Kiều Phồn,” Chu Yến Chi có chút ấn tượng với cái tên này, “Cậu ta bằng tuổi em?”

“Nhỏ hơn em hai tháng.”

“Cậu ta học ở đâu?”

“Kiều Phồn không được đi học,” nhắc đến chuyện này Ôn Tụng không khỏi buồn bã, khẽ nói, “Cậu ấy bị tật ở chân phải, cần chống nạng mới đứng lên được, học xong cấp hai cậu ấy đã ra ngoài đi làm rồi.”

Chu Yến Chi ngạc nhiên, định nói rồi lại thôi.

“Kiều Phồn giỏi lắm, cậu ấy lắp ráp đồng hồ và đèn xe trong xưởng, động tác cực kỳ nhanh nhẹn, luôn đứng đầu xưởng, bây giờ mỗi tháng cậu ấy kiếm được năm ngàn rưỡi, lúc hiệu suất tốt có thể lên đến hơn sáu ngàn, nhà máy còn bao ăn ở nữa, mười mấy tuổi cậu ấy đã tự nuôi sống được bản thân rồi.”

Nhắc đến Kiều Phồn, Ôn Tụng nói thao thao bất tuyệt, khác hẳn với vẻ ít nói thường ngày.

“Thật sự rất giỏi.” Chu Yến Chi nói với giọng ôn hòa.

Khi Chu Yến Chi khen Ôn Tụng, Ôn Tụng luôn lắc đầu, nhưng khi nghe Chu Yến Chi khen Kiều Phồn, cậu lại không hề khiêm tốn chút nào, gật đầu liên tục, “Em cũng cảm thấy Kiều Phồn rất giỏi.”

Mặc dù Ôn Tụng sau khi vào đại học, mùa hè đều làm hai công việc cùng một lúc, cũng được coi là từng trải qua gian khổ, nhưng cậu thì dạy kèm, thì viết phần mềm nhỏ cho người khác, bận rộn nhất cũng chỉ là cửa hàng trà sữa, so với xưởng ồn ào, nhiệt độ cao và đầy mùi xăng dầu, vẫn dễ dàng hơn rất nhiều.

“Khi nào cậu ta được nghỉ? Cuối tuần có thể mời cậu ta đến nhà chúng ta dùng bữa.” Chu Yến Chi nói.

Ôn Tụng lập tức xua tay, “Không cần đâu ạ.”

“Tại sao?”

Ôn Tụng nghĩ thầm: Bởi vì… Tiên sinh trong mắt cậu ấy là tra nam giả nhân giả nghĩa mà! Cậu ấy ghét ngài nhất đấy!

Cậu nói một cách tế nhị: “Kiều Phồn không thích đến nhà người khác chơi.”

Chu Yến Chi nhận thấy sự khó xử của Ôn Tụng, cũng không ép buộc.

Hai người im lặng.

Đèn trong sân bật sáng, giữa hai ngọn đèn vàng nhạt có một vầng trăng khuyết, chiếu sáng chiếc xích đu trông như một chiếc thuyền nhỏ.

Ôn Tụng mơ màng tưởng tượng có thể cùng Chu Yến Chi ngồi trên xích đu, ngắm sao thưởng trăng, tận hưởng đêm tĩnh mịch này.

Tuy nhiên, dì bảo mẫu đã phá vỡ bầu không khí đẹp đẽ này.

“Tiểu Tụng, uống thuốc.”

Nói là thuốc, thực ra là một số thực phẩm chức năng, vitamin B11, vitamin C, và vitamin B6 để ức chế thai nghén và ốm nghén. Ôn Tụng sau khi ăn no ngay cả uống nước cũng muốn nôn, cậu thấy vitamin B6 chẳng có tác dụng gì, nhưng trước mặt Chu Yến Chi, cậu vẫn phải uống hết một hơi, để tránh bị Chu Yến Chi phát hiện cậu bị ốm nghén nghiêm trọng.

Dì bảo mẫu đưa nước ấm cho cậu.

Ôn Tụng huy động toàn bộ sức lực, mới cố gắng kìm nén cảm giác buồn nôn, miễn cưỡng uống được nửa cốc nước.

“Gần đây có cảm thấy khó chịu không?”

Ôn Tụng ho khan hai tiếng, cười gượng lắc đầu: “Không ạ, tiên sinh, em đều ổn.”

Chu Yến Chi chắc là đã tin, không nói gì, chỉ gọi dì bảo mẫu sang một bên, dặn dò vài câu.

Ôn Tụng không nghe thấy, cúi đầu nhìn vỏ hộp vitamin B11.

Đến giờ về phòng, cậu cởi áo khoác ngoài, tắm nước nóng, vừa bước ra đã thấy tin nhắn của Kiều Phồn: [Trước khi cúp điện thoại, hình như tớ nghe thấy giọng của Chu Yến Chi.]

Ôn Tụng cười: [Cậu không nghe nhầm đâu.]

Kiều Phồn: [Anh ta nói gì?]

Ôn Tụng nằm trên giường trả lời tin nhắn: [Đều tại cậu đó, nói gì mà kỳ ph*t t*nh, Tiên sinh hiểu lầm rồi, anh ấy hỏi tớ kỳ ph*t t*nh sẽ qua với ai.]

Kiều Phồn: [??? Cái này là ý gì?]

Ôn Tụng suy nghĩ một chút: [Chắc là cảm thấy tớ rất tùy tiện nhỉ? Vốn dĩ trong lòng Tiên sinh, tớ là một người rất tùy tiện mà.]

Tuổi còn nhỏ, uống say leo lên giường, cưỡng ép rồi không chịu phá thai, mơ tưởng gả vào nhà giàu… Trước đây, khi xem những tin tức xã hội kiểu này, Ôn Tụng đều khịt mũi khinh thường, hoàn toàn không ngờ một ngày nào đó lại xảy ra với chính mình.

Mặc dù mọi bước đi đều không phải ý muốn ban đầu của cậu, nhưng kết quả này tình cờ vừa lòng cậu, vì vậy Ôn Tụng chấp nhận trong sự hổ thẹn, sống như một tên trộm, giấu đầu lòi đuôi.

Kiều Phồn: [Theo cậu nói, anh ta cũng rất tùy tiện, đối mặt với một Omega say rượu lại đang trong kỳ ph*t t*nh, anh ta chẳng phải cũng không kiềm chế được sao?]

Ôn Tụng bào chữa cho Chu Yến Chi: [Là tớ đã xé miếng dán ức chế của ngài ấy, sao có thể trách ngài ấy được?]

Sự hấp dẫn sinh lý giữa Alpha và Omega là điều lý trí khó lòng cưỡng lại, huống chi đối mặt với một Omega đang trong kỳ ph*t t*nh.

Kiều Phồn và Ôn Tụng đều chưa từng yêu đương, đối với sức mạnh của pheromone chỉ nghe nói chứ chưa thực sự trải nghiệm, nên rất khinh thường: [Dù sao anh ta cũng chẳng phải người tốt gì, chỉ là kiểu người giàu có thích làm bộ làm tịch thôi. Nói muốn kết hôn thì đi đăng ký, không tổ chức đám cưới, nói muốn chăm sóc cậu và đứa bé, kết quả đến cái đánh dấu hoàn toàn cũng không chịu bố thí cho cậu, tớ ghét anh ta chết đi được, đừng để tớ gặp anh ta!]

Ôn Tụng: [Gặp rồi cậu muốn làm gì?]

Kiều Phồn: [Tôi lấy nạng chọc anh ta.]

Ôn Tụng bật cười thành tiếng, gõ chữ lách cách: [Không được đâu, tớ sẽ đau lòng đấy. Vài ngày nữa tớ phải đi thực tập ở Khu Công nghệ, không xa nhà máy của cậu đâu, đợi tớ qua tìm cậu.]

Kiều Phồn: [Đã mang thai rồi, sao còn phải đi làm? Chu Yến Chi cũng đồng ý cho cậu đi làm à?]

Ôn Tụng: [Đồng ý chứ, tớ không thể như một người vô dụng ở nhà, sao có thể không làm việc không kiếm tiền được? Bằng Bằng và các cậu ấy sau khi đến Bắc Thành sống không tốt, tớ muốn mang ít đồ cho họ, rồi nhét thêm phong bì cho các hộ lý.]

Những đứa trẻ khuyết tật ở trại trẻ mồ côi sau khi trưởng thành, nếu vẫn không có khả năng tự chăm sóc bản thân, sẽ được chuyển đến trại trẻ mồ côi xã hội. Trại trẻ mồ côi xã hội ở Thành phố Phỉ nằm ở vùng hẻo lánh, điều kiện sơ sài, bảy tám người dùng chung một phòng. Bạn bè của Ôn Tụng sau khi được chuyển đến đó, sống còn tệ hơn ở Trại trẻ mồ côi Triều Dương.

Không đủ ăn, bị loét da là chuyện thường tình.

Ôn Tụng đến thăm họ mỗi tháng.

Kiều Phồn: [Tiền phong bì tớ đã đưa rồi, cậu không cần đưa nữa, tớ mới đi tuần trước, còn mua cả sữa và hoa quả nữa.]

Ôn Tụng: [Được, tớ muốn mua cho Bằng Bằng một cái máy mát xa, cơ bắp cậu ấy ngày càng teo lại rồi, còn mua cho Tiểu Du một cái máy đọc sách, tớ đã hứa với họ dịp Tết rồi. À này, Tiểu Phồn, cậu có muốn lắp chân giả sinh học không? Hôm qua tớ xem tin tức thấy một mẫu chân giả sinh học silicon mới nhất, trọng lượng chỉ bằng một nửa chân giả thông thường.]

Kiều Phồn: [Không muốn, có lắp cũng không cần cậu mua cho tớ, cậu tự lo cho bản thân đi, gả vào nhà giàu rồi, tiền trong túi còn không bằng tớ nữa.]

Ôn Tụng gãi gãi mặt mình, cười đáp lại: [Tớ sẽ đi tìm hiểu giúp cậu trước nhé.]

Kiều Phồn lại hỏi: [Công việc của cậu có bận không? Máy tính có bức xạ không? Ngồi lâu có hại cho sức khỏe không?]

Ôn Tụng: [Không bận, không sao đâu.]

Kiều Phồn: [Ngoài tớ ra, còn ai lo lắng cho cậu nữa hả?]

Ôn Tụng gõ đi gõ lại mấy lần, cuối cùng chỉ trả lời một câu: [Có cậu lo lắng cho tớ là đủ rồi.]

Có Kiều Phồn ở bên, tuổi thơ của Ôn Tụng mới không quá cô đơn, Ôn Tụng là một người dễ dàng cảm thấy thỏa mãn, chỉ cần nhìn thấy câu này, cậu đã cảm thấy ấm áp trong lòng. Giống như trong đêm đông lạnh giá, ôm một bát canh nóng vào lòng, hơi nóng phả vào mặt.

Một đêm ngủ ngon.

Ngày hôm sau, cậu rút khỏi việc thực tập ở Kim Dục, rồi liên hệ với HR của công ty phần mềm, hỏi họ còn tuyển người không.

Đối phương ái ngại nói: “Tạm thời không tuyển nữa.”

Ôn Tụng có chút thất vọng, nhưng cũng không bất ngờ. Bây giờ công việc khó kiếm, ít cháo nhiều sư, một vị trí có bao nhiêu người nhòm ngó. Cậu là sinh viên chưa tốt nghiệp, mọi thứ chưa chắc chắn, dù điểm trung bình có cao đến mấy, từng tham gia dự án lớn đến mấy, trong mắt phòng nhân sự công ty, cũng chỉ là một học sinh mới ra lò.

Cúp điện thoại, cậu tiếp tục tìm kiếm thông tin tuyển dụng.

Không ngờ một giờ sau, HR vừa rồi lại gọi điện cho cậu, hỏi cậu có chấp nhận dự án ngắn hạn ba tháng hay không.

Ôn Tụng suy nghĩ: Đây không phải là làm ngoài sao?

Nhưng đối phương lại đưa ra mức lương 17k.

Ôn Tụng có chút líu lưỡi, đây là mức lương cao nhất cậu từng tiếp xúc, tại sao lại có công ty trả lương cao như vậy cho sinh viên chưa có nhiều kinh nghiệm.

Cậu hỏi HR: “Thực nhận bao nhiêu?”

“Thực nhận khoảng 15k.”

Ôn Tụng khó tin: “Ba tháng 15k?”

“Sao lại thế? Đương nhiên là một tháng.”

Ôn Tụng trước đây cũng nghe bạn bè nói lập trình viên làm ngoài là chuyện thường, không chỉ bị coi thường trong công ty cử đi, bị bóc lột như trâu như ngựa, làm đến cuối cùng, nhận được một phần ba số tiền thanh toán đã là may mắn lắm rồi. Cậu nghĩ thầm: Chắc chắn là lừa đảo rồi.

Kết quả, HR đối phương như nghe được suy nghĩ trong bụng cậu, nói: “Không lừa cậu đâu, trên hợp đồng sẽ ghi rõ ràng bằng giấy trắng mực đen, sẽ không thiếu của cậu một xu nào.”

Ôn Tụng do dự: “Để tôi suy nghĩ thêm.”

Cúp điện thoại, cậu lập tức tra cứu tư cách của công ty này trên nền tảng tín dụng, thấy không có vấn đề gì, không có kiện tụng lao động. Cậu lại lên mạng tìm kiếm “Phần mềm Bồi Thắng”, các bài đăng phàn nàn cũng rất ít ỏi, không giống công ty lừa đảo.

“Lạ thật…”

Ôn Tụng cảm thấy mơ hồ khó hiểu.

Trời có rơi bánh xuống không?

Đúng lúc Chu Yến Chi chuẩn bị ra ngoài thì đi ngang qua phòng cậu, thấy cậu ngồi trước bàn gãi đầu, anh dừng lại ở cửa, hỏi: “Sao vậy?”

Ôn Tụng đầu tiên lắc đầu, sau đó lại nghĩ: Tập đoàn Vân Đồ của Tiên sinh chẳng phải cũng là công ty Internet sao? Ngài ấy có hiểu biết về những cái bẫy tuyển dụng lập trình viên này không, có thể giúp mình quyết định không?

Nhưng cậu lại ngại nhờ Chu Yến Chi giúp đỡ.

Kim Dục đã dẫm phải bẫy rồi, nếu công ty này cũng lừa đảo, Chu Yến Chi nhất định sẽ chê cậu không có khả năng phân biệt.

Chu Yến Chi dường như hiểu được ý muốn nói mà không nói của cậu, cởi nút áo vest bước tới, chỉnh lại gọng kính, cúi người chống tay lên bàn Ôn Tụng, hỏi: “Công ty đó nói sao?”

Ôn Tụng còn chưa kịp phản ứng, đã bị mùi nước hoa thoang thoảng trên người Chu Yến Chi áp vào mặt, cà vạt của Chu Yến Chi rủ xuống, chỉ cách mặt cậu hai centimet, cậu ngước mắt lên là có thể nhìn thấy yết hầu của Chu Yến Chi, và cả đường cằm hoàn hảo của anh.

Ôn Tụng quay đầu lại một cách chậm chạp, ngây ngốc nhìn vào màn hình máy tính, nhưng trước mắt lại mờ ảo.

Tim đập thình thịch, cậu sợ Chu Yến Chi nghe thấy.

“Hửm?”

Ôn Tụng hoàn hồn, lắp bắp nói: “Cô, cô ấy nói có, có dự án ngắn hạn, ba tháng, thực nhận 15.000 một tháng, nhưng em không chắc có phải lừa đảo không, vì em chưa tốt nghiệp, cũng không có kinh nghiệm, thường thì không nhận được cao như vậy.”

Chu Yến Chi nói: “Tôi giúp em hỏi thử.”

Ôn Tụng ngây người gật đầu, quên cả nói lời cảm ơn, ngẩng đầu lên, ánh mắt mong chờ nhìn Chu Yến Chi.

Chu Yến Chi lấy điện thoại ra nhắn tin, một lát sau, đã có câu trả lời, anh nói với Ôn Tụng: “Công ty không có vấn đề gì, có lẽ thời gian dự án hơi gấp, nên họ cần tuyển người gấp.”

“Vâng.”

Chu Yến Chi nói gì, Ôn Tụng đều tin tưởng tuyệt đối.

Tin nhắn của HR kịp thời gửi đến: [Quên không nói với cậu, dự án này cần cử đi làm việc tại công ty khác, cậu chấp nhận được không? Không ra khỏi thành phố, ngay bên Đại lộ Trường Dung đó, cách nhà cậu bao xa?]

Ôn Tụng chỉ vào màn hình, quay sang nói với Chu Yến Chi: “Cử đi làm việc tại Đại lộ Trường Dung, rất gần Tiên sinh.”

Chu Yến Chi cúi đầu nhìn cậu, cười như không cười nói: “Đúng vậy nhỉ, cũng không biết là công ty nào.”

**

Chan: Chậc, để vợ về cty nhà mình làm mà đi đường vòng kinh khủng :v

Hết chương 03

Trước Tiếp