Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 02
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Sau khi đêm hôm đó kết thúc, Chu Yến Chi đã tạo một đánh dấu tạm thời trên gáy Ôn Tụng. Tháng trước Ôn Tụng đã vượt qua kỳ ph*t t*nh một cách an toàn, nhưng trên đời không có gì là vĩnh viễn, kỳ ph*t t*nh của tháng này vẫn chưa bắt đầu, nhưng dấu tạm thời đã hết hiệu lực, vì vậy Ôn Tụng buồn ngủ, bám người, cảm xúc suy sụp, những vấn đề cũ lại bắt đầu tái phát.
“Là chóng mặt hay buồn ngủ?” Chu Yến Chi lại hỏi.
Ôn Tụng nghe thấy từ “kỳ ph*t t*nh”, cứ như nghe thấy tội lỗi của mình, không dám nhìn nét mặt Chu Yến Chi, đột nhiên cúi đầu, áy náy nói: “Không phải ạ, tiên sinh không cần bận tâm đến em, chỉ là kỳ ph*t t*nh rất bình thường mà thôi, em đã chuẩn bị thuốc ức chế mạnh và thuốc giảm đau rồi, không sao đâu ạ.”
Chu Yến Chi cụp mắt xuống, im lặng.
Ôn Tụng sợ anh hiểu lầm, còn ngẩng đầu lên, nhấn mạnh một cách nghiêm túc: “Em tự mình giải quyết được!”
Ôn Tụng cảm thấy mình rất tự lập, không dựa dẫm, không gây phiền phức gì cho Chu Yến Chi, điều này khiến cậu vui lên một chút.
Không biết có thể vớt vát lại chút ấn tượng tốt nào hay không, cậu tràn đầy hy vọng nhìn về phía Chu Yến Chi, nhưng sắc mặt của Chu Yến Chi lại trầm hơn lúc nãy, bàn tay đang đỡ vai cậu từ từ rút về.
Lòng Ôn Tụng thắt lại, cậu suy nghĩ vội vàng trong vài giây, rồi bổ sung: “Bệnh này sẽ không di truyền đâu ạ, tiên sinh yên tâm.”
Sắc mặt Chu Yến Chi càng trầm hơn.
Trái tim Ôn Tụng như rơi xuống vực sâu, cậu lại nói sai điều gì rồi?
Bên ngoài cửa sổ, hoàng hôn buông xuống, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua cửa kính sát đất chiếu lên khuôn mặt Chu Yến Chi, khiến đôi lông mày và ánh mắt sâu thẳm của anh bớt đi vài phần sắc bén, thêm vài phần dịu dàng. Anh cúi đầu nhìn Ôn Tụng, sau một lúc lâu im lặng, anh đưa tay ra với Ôn Tụng.
“Ăn cơm trước đã, chuyện đó tính sau.”
Xem như là kết thúc chủ đề “kỳ ph*t t*nh”.
Ôn Tụng ngây người nắm lấy tay Chu Yến Chi, mượn lực đứng dậy, hai người đột nhiên kề sát nhau, tim Ôn Tụng ngừng đập, vội vàng tránh sang một bên, sau đó như một chú chó nhỏ cụp đuôi, ủ rũ đi theo sau Chu Yến Chi, bước đến bàn ăn.
“Gần đây ở trường có bận không?” Chu Yến Chi múc canh cho cậu.
“Không bận ạ, đã không còn nhiều lớp nữa, vài ngày nữa em sẽ đi thực tập ở một công ty.” Ôn Tụng nhận lấy bát canh, sau đó mới dám ngồi xuống.
“Thực tập bao lâu?”
“Hai tháng.”
“Sau khi thực tập xong em có dự định gì?”
“Em đã hỏi rồi, có vài công ty phần mềm ở Khu Công nghệ vẫn đang tuyển nhân viên phát triển ngắn hạn, sau khi kết thúc thực tập ở Kim Dục, em sẽ làm việc ở đó thêm một tháng nữa.”
Chu Yến Chi cau mày: “Tại sao lại vội vàng đi làm? Không nghĩ đến việc học thạc sĩ hay đi du học sao?”
Ôn Tụng không thể nói rằng cậu muốn ở lại bên cạnh Chu Yến Chi, vì vậy cậu đã nói dối: “Điểm trung bình của em không cao, không được bảo lưu để học thạc sĩ.”
Bàn tay Chu Yến Chi đang gắp thức ăn dừng lại ở mép bát, Ôn Tụng nghĩ anh đã tin, lại bổ sung: “Em chưa tốt nghiệp, hơn nữa bây giờ em đang mang thai… nên không thể ký hợp đồng chính thức, cứ thực tập một thời gian đã, đợi em bé ra đời rồi tính.”
Cậu lí nhí hỏi: “Tiên sinh có lời khuyên nào không ạ?”
“Không, em tự quyết định đi.”
Giọng Chu Yến Chi lạnh lùng, khoảng cách lại bị kéo ra.
Ôn Tụng có chút buồn bã, thực ra điểm trung bình của cậu rất cao, sơ yếu lý lịch coi như cũng được. Cậu không muốn nói dối, cậu vô cùng hy vọng Chu Yến Chi biết cậu học rất giỏi, là một đứa trẻ xứng đáng được tài trợ, nhưng cậu có quá nhiều khó khăn không thể nói.
“Công ty nào?” Chu Yến Chi hỏi lại.
Ôn Tụng gạt bỏ cảm xúc chán nản, vội vàng trả lời: “Công nghệ Kim Dục, tiên sinh có nghe nói không ạ?”
Chu Yến Chi không trả lời, lấy điện thoại ra, không biết đang nhắn tin cho ai.
Ôn Tụng sợ làm phiền anh, cũng không lên tiếng nữa.
Khi Chu Yến Chi ngẩng đầu lên lần nữa, vừa lúc nhìn thấy Ôn Tụng cầm thìa, đưa miếng đậu phụ non vàng óng vào miệng, giây tiếp theo cậu mở to mắt kinh ngạc, lẩm bẩm: “Ngon quá đi.”
“Ngon đến thế sao?”
Ôn Tụng ngượng ngùng gật gật đầu, sợ Chu Yến Chi nghĩ cậu quá tham ăn, không dám động đũa nữa, nhưng Chu Yến Chi lại múc một muỗng lớn đậu phụ tôm cho cậu, đặt vào bát. Ôn Tụng vừa bất ngờ vừa mừng rỡ, nói lời cảm ơn, rồi chợt nảy ra ý, gắp hai miếng mướp hương trang trí lên trên, sau đó cùng với cơm nhét vào miệng, cái má phồng lên, mắt cong cong, ăn uống vô cùng thỏa mãn.
“Tiên sinh thật giỏi.”
Giọng cậu mềm mại, khi khen người khác nghe rất chân thành.
Người ăn phải hài lòng đến mức này, người nấu mới cảm thấy công sức bỏ ra không hề uổng phí.
Chu Yến Chi nhìn khuôn mặt cậu, rất lâu không rời mắt, cho đến khi Ôn Tụng hỏi: “Sao tiên sinh không ăn ạ?”
Chu Yến Chi mới động đũa.
Khi bữa tối gần kết thúc, Chu Yến Chi đột nhiên lên tiếng nói: “Tốt nhất là đừng đến công ty Công nghệ Kim Dục nữa.”
“A?” Ôn Tụng sửng sốt, “Tại sao ạ?”
“Vướng vào kiện tụng, danh tiếng không tốt.”
“Bạn học em giới thiệu, em tưởng rằng… đáng lẽ em nên tìm hiểu kỹ hơn.” Ôn Tụng rất tự trách.
“Ký hợp đồng chưa?”
“Chưa ạ, thứ Hai tuần sau đến ký.”
“Nói với họ một tiếng, không đi nữa.”
Ôn Tụng ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ.”
Chu Yến Chi có vẻ như vô tình hỏi: “Không đi Kim Dục, dự định đổi sang công ty nào?”
Ôn Tụng trầm tư suy nghĩ.
“Khu Công nghệ quá xa, có thể tìm gần hơn, trên Đại lộ Trường Dung có không ít công ty công nghệ, công ty tôi cũng—”
Ôn Tụng không chú ý đến câu nói chưa hoàn thành của Chu Yến Chi, vội vàng lên tiếng: “Vậy em sẽ đến công ty phần mềm, có một bên HR cứ hỏi em có thể đi làm sớm không, bây giờ vừa đúng lúc có thời gian.”
Chu Yến Chi nhìn cậu một cái, không nói gì, chỉ hỏi: “Tên là gì?”
“Phần mềm Bồi Thắng.”
Chu Yến Chi trầm ngâm một lát, “Được, tôi sẽ cho tài xế đưa đón em đi làm mỗi ngày.”
Ôn Tụng vội vàng xua tay: “Không cần đâu tiên sinh, em đi tàu điện ngầm là được rồi ạ, em đã tra rồi, từ đây đến Khu Công nghệ chỉ cần đi mười một trạm thôi.”
“Giờ cao điểm rất đông người.”
“Em có thể đi làm sớm hơn, hoặc tan làm muộn hơn, thực sự không cần làm phiền tài xế đâu ạ.”
Ôn Tụng trông có vẻ không có chính kiến, nhưng thực ra hầu hết thời gian, Chu Yến Chi đều không thể làm trái ý cậu được, hai người lại rơi vào thế giằng co. Cuối cùng Chu Yến Chi vẫn nhượng bộ: “Trên đường đi phải chú ý an toàn, nếu mệt hoặc cảm thấy không khỏe, lập tức gọi điện cho tôi.”
Ôn Tụng “vâng” một tiếng, giả vờ gãi trán, dùng cánh tay che đi phần cổ và tai đang đỏ ửng.
Được Chu Yến Chi quan tâm luôn khiến cậu cảm thấy lúng túng.
Ăn cơm xong, cậu muốn giúp dọn bát đĩa, bị dì bảo mẫu ngăn lại, muốn giúp Chu Yến Chi ủi bộ vest ngày mai anh sẽ mặc, lại bị Chu Yến Chi ngăn lại, tùy tiện bảo: “Ra sân đi dạo một lát, tiêu hóa thức ăn.”
Ôn Tụng tỏ vẻ oán giận về điều này, nghĩ thầm: Hè năm ngoái mình còn làm hai công việc một ngày, bận rộn không ngừng, không đến nỗi mang thai hai tháng đã trở thành một bình hoa dễ vỡ chứ.
Chu Yến Chi hỏi: “Sao vậy?”
Ôn Tụng lắc đầu, quay người xuống lầu.
Dù là bị đuổi khéo, Ôn Tụng cũng phải tuân theo, cậu đi ra sân, nhìn chằm chằm vào tia nắng xiên cuối cùng trên bầu trời mà thẫn thờ.
Kỳ ph*t t*nh thực sự sắp đến rồi.
Giống như thủy triều bị mặt trăng kéo, cơ thể cậu cũng bị pheromone của Chu Yến Chi kéo theo, Chu Yến Chi lúc gần lúc xa, cậu lúc ổn lúc không, cả người cứ mơ mơ màng màng.
Đánh dấu còn mạnh mẽ hơn cậu tưởng, hoặc cũng có thể là pheromone của Tiên sinh quá mạnh.
Nếu không phải Kiều Phồn gọi điện đến, Ôn Tụng ngồi trên chiếc ghế xích đu trong sân lại sắp ngủ quên mất, cậu chậm chạp lấy điện thoại ra, đặt bên tai một lúc lâu mới nhớ bấm nút nhận.
“Ôn Tụng, lại qua một tuần nữa rồi!”
Giọng nói trong trẻo xuyên qua ống nghe xộc vào vành tai Ôn Tụng, khiến cậu giật mình tỉnh táo ngay lập tức, “Tiểu Phồn?”
Đầu dây bên kia truyền đến câu hỏi đầy áp lực của Kiều Phồn: “Một tuần nữa trôi qua rồi, cậu đã được đánh dấu hoàn toàn chưa?”
Ôn Tụng nhìn vào nhà, im lặng.
“Anh ta vẫn chưa đánh dấu hoàn toàn cho cậu?”
“Có đánh dấu tạm thời rồi, Tiểu Phồn đừng lo lắng, pheromone của Tiên sinh cấp độ rất cao, bây giờ tình trạng sức khỏe của tớ rất tốt, không hề khó chịu, còn ăn rất ngon miệng—”
Kiều Phồn ngắt lời Ôn Tụng: “Tiểu Khả nói, cậu ta nhìn thấy cậu mua thuốc ức chế mạnh và thuốc giảm đau ở hiệu thuốc gần Khu Đại học.”
“Tớ—”
Giọng Kiều Phồn thẳng thừng đến mức có chút tàn nhẫn: “Kết hôn gần hai tháng rồi, anh ta vẫn không muốn đánh dấu hoàn toàn cho cậu?”
Ôn Tụng cúi đầu, nắm chặt góc áo, sống mũi cay cay nhưng vẫn không nhịn được nói đỡ cho Chu Yến Chi: “Điều này cũng rất bình thường mà, Tiên sinh không thích tớ, đánh dấu hoàn toàn là kéo dài cả đời, không có tình yêu thì làm sao làm được? Không phải lỗi của ngài ấy.”
“Vậy tại sao anh ta phải đi đăng ký kết hôn với cậu?”
“Vì em bé đó.” Ôn Tụng nói một cách hiển nhiên.
“Em bé cái đầu nhà cậu!” Kiều Phồn giận đến mức không thể kiềm chế nổi: “Ôn Tụng! Cậu có nhớ mình bị hội chứng rối loạn pheromone không? Bác sĩ có nói rằng bệnh này hoặc là phải cắt bỏ tuyến thể, hoặc là phải đánh dấu hoàn toàn, nếu không thì chỉ có đường chết không? Bác sĩ có dặn đi dặn lại là sau khi mang thai nhất định phải đánh dấu hoàn toàn càng sớm càng tốt không?”
“Nếu không, phản ứng xấu trong thai kỳ của cậu sẽ mạnh gấp mười, gấp trăm lần so với thai phụ bình thường, sẽ hành hạ cậu đến chết!”
“Cậu có phải bị những lời đường mật của Chu Yến Chi làm choáng váng đầu óc, quên hết rồi không hả?” Kiều Phồn giận đến th* d*c.
Ôn Tụng nghĩ: Tiên sinh không có lời đường mật, nhưng mình cũng sắp mất hết lý trí rồi.
“Tiểu Phồn, tớ đều nhớ hết mà, nhưng Tiên sinh không thích tớ, tớ không muốn ép buộc người khác. Khi ở gần ngài ấy, tớ có thể cảm nhận được pheromone, sẽ thoải mái hơn rất nhiều, hiện tại tớ vẫn ổn.”
“Cậu—”
Ôn Tụng nhẹ giọng nói: “Cậu biết mà, tớ thích ngài ấy không phải một hai năm, tớ rất trân trọng hiện tại.”
Kiều Phồn bực bội nói: “Tớ không biết!”
Những đứa trẻ lớn lên trong trại trẻ mồ côi từ nhỏ đã có quá ít, vì vậy ngay cả khi nhận được chút lòng tốt lẻ tẻ, cũng phải cẩn thận trân trọng từng li từng tí.
Ngẩng đầu lên, màn đêm đã buông xuống.
Trên bầu trời phía Nam lốm đốm vài ngôi sao, Ôn Tụng chợt nhớ lại nhiều năm về trước, từ sân chơi của trại trẻ mồ côi ngước nhìn lên, cũng có thể thấy bầu trời đêm xa xăm, đầy sao như thế này.
Sống trong nhà Chu Yến Chi quá thoải mái, cậu suýt nữa quên mất những ngày ở trại trẻ mồ côi.
Cha mẹ cậu qua đời vì tai nạn xe hơi khi cậu mới lên ba, họ hàng thân thích không nhiều, cũng không ai muốn nhận nuôi, cậu đành phải xách hành lý chuyển hết nhà người thân này đến nhà người thân khác, hoặc là bị bạc đãi, hoặc là bị trả về.
Lần nghiêm trọng nhất, bức ảnh cậu bị bỏ rơi bên đường còn lên cả tin tức địa phương, gây xôn xao dư luận, cuối cùng đồn cảnh sát và ủy ban khu phố không còn cách nào khác, đành đưa Ôn Tụng sáu tuổi đến Trại trẻ mồ côi Triều Dương.
Ở đó, cậu đã quen với Kiều Phồn, người bị cha mẹ bỏ rơi vì tật chân phải, hai người trở thành bạn tốt, nhưng cuộc sống ở trại trẻ mồ côi không hề dễ dàng, cô đơn và vô vọng luôn đồng hành.
90% trẻ em ở trại trẻ mồ côi đều là người khuyết tật, không thể tự chăm sóc bản thân, bị cả thế giới lãng quên. Giáo viên quản lý cuộc sống có tính khí thất thường thường xuyên trừng phạt thể xác bọn họ, Ôn Tụng bảy tuổi vì giúp Kiều Phồn thay bô mà làm phiền giấc ngủ của giáo viên, giáo viên cầm chổi lông gà đánh vào mông cậu, còn mắng bọn họ không ngoan ngoãn.
Ôn Tụng vô cớ bị đánh một trận, ban ngày thì đỡ, ban đêm đau đến không ngủ được, cậu lén chạy ra sân chơi, chắp tay, cầu xin thần may mắn sớm giáng lâm, để cuộc sống của cậu tốt hơn.
Không ngờ trên đời thực sự có phép màu.
Một tháng sau, vị thần may mắn của cậu đã đến.
Năm đó Chu Yến Chi mười lăm tuổi, mẹ anh lấy danh nghĩa của anh làm từ thiện, ký kết chương trình tài trợ “một đối một” với Hội Từ thiện Thành phố Phỉ, Trại trẻ mồ côi Triều Dương đã gấp rút chọn lựa nửa ngày, cuối cùng chọn ra Ôn Tụng có khuôn mặt ưa nhìn.
Chu Yến Chi biết chuyện cũng không phản đối, từ ngày đó, anh bắt đầu tài trợ cho Ôn Tụng, mỗi tháng ba ngàn, bao gồm học phí và sinh hoạt phí của Ôn Tụng, còn chi 200.000 để cải thiện môi trường sống của trại trẻ mồ côi, tất cả đều chuyển vào tài khoản của trại trẻ mồ côi.
Ôn Tụng dưới sự tài trợ của Chu Yến Chi đã thuận lợi nhập học, lên lớp một, cậu ngồi trong lớp học sáng sủa sạch sẽ, dùng sách giáo khoa mới, mặc đồng phục mới, giống như một đứa trẻ bình thường.
Mặc dù cậu không biết phần lớn số tiền Chu Yến Chi đưa cho cậu đã bị trại trẻ mồ côi biển thủ, đóng học phí và phí ăn ở, tiền tiêu vặt đến tay cậu mỗi tháng chỉ có tám mươi tệ, nhưng cậu không bao giờ dùng đến, tích cóp dần dần được vài trăm, tất cả đều dùng để mua sách và đồ ăn vặt cho Kiều Phồn và những người bạn khác.
Khoảng thời gian đó, Ôn Tụng sống rất sung túc.
Cậu không biết “Chu tiên sinh” trong lời viện trưởng trông như thế nào, nhưng mỗi lần ngước nhìn bầu trời sao, cậu đều thầm cầu nguyện trong lòng: Chúc Chu tiên sinh hạnh phúc thuận lợi, sống lâu trăm tuổi.
Sau này, để tuyên truyền, viện trưởng đã đặc biệt mời Chu Yến Chi và Ôn Tụng gặp mặt một lần. Mùa thu năm đó, Ôn Tụng chưa trưởng thành, gầy gò nhỏ bé, mặc áo phông vàng và quần đồng phục xanh lam, rụt rè đứng trong văn phòng. Ngẩng đầu lên, nhìn thấy viện trưởng và lãnh đạo đang vây quanh một người đàn ông trẻ tuổi bước vào.
Chi lan ngọc thụ, kinh vi thiên nhân*.
(*Khí chất hơn người, đẹp đến mức kinh ngạc.)
Ôn Tụng mười hai tuổi đã hiểu rõ ý nghĩa cụ thể của hai thành ngữ này, và cũng ngay lập tức hiểu được thế nào là “tự ti mặc cảm”.
Chu Yến Chi hai mươi tuổi đưa tay ra với Ôn Tụng, mỉm cười chào: “Bạn học Ôn Tụng, chào em.”
Ôn Tụng run rẩy nắm lấy bàn tay xương xẩu rõ ràng đó, lòng bàn tay truyền đến hơi ấm khô ráo.
Từ ngày đó, Chu Yến Chi đã ngự trị trong tim cậu.
Sau khi lên cấp ba, cậu được phép gọi điện thoại cho Chu Yến Chi vào lúc 5 giờ 30 chiều thứ Sáu hàng tuần. Hai người cách nhau tám tuổi, thân phận khác biệt một trời một vực, không hiểu rõ về nhau, cũng không có gì để nói, Chu Yến Chi sẽ nói những lời hỏi thăm và động viên khách sáo, Ôn Tụng đáp “vâng”.
Đáng lẽ mối quan hệ của họ nên dừng lại ở đó.
Ai ngờ, vào năm Ôn Tụng hai mươi hai tuổi, số phận lại có một cú ngoặt gấp.
Ôn Tụng bị bất ngờ, đến nay vẫn mê muội.
Kiều Phồn vẫn còn đang la hét ở đầu dây bên kia: “… Nếu anh ta thực sự có trách nhiệm, thì nên đánh dấu hoàn toàn cho cậu! Cậu đừng đắm chìm trong hạnh phúc tự mình ảo tưởng nữa, tỉnh táo lại đi!”
Cậu ta mắng Ôn Tụng uống thuốc độc giải khát, Ôn Tụng cam tâm tình nguyện.
“Nhưng tớ rất thích ngài ấy, cả đời này tớ sẽ không thích ai khác nữa.” Lời này không hề khoa trương, cũng không phải bốc đồng.
Đầu dây bên kia im lặng.
“Tiểu Phồn, gần đây cậu có khỏe không?”
“Đang nuôi con của cậu đây, không cần cậu lo lắng!” Kiều Phồn đang nổi giận giữa chừng, đột nhiên hít một hơi lạnh, có lẽ là va phải chỗ nào đó, Ôn Tụng lập tức đứng dậy, lo lắng hỏi: “Tiểu Phồn, cậu sao vậy? Cậu có bị ngã không?”
“Không có,” Kiều Phồn vịn vào góc bàn đứng dậy, thân hình loạng choạng, vẫn không quên hét lớn vào ống nghe, “Ôn Tụng, cậu là đồ siêu cấp vô địch nhát gan!”
Tai Ôn Tụng suýt chút nữa thì bị điếc, vội vàng giơ điện thoại lên cao, vừa lúc giơ đến trước mặt Chu Yến Chi.
“Tiên sinh?”
Kiều Phồn vẫn chưa hả giận, lại hét lên lần nữa: “Ôn Tụng, đồ siêu cấp nhát gan nhà cậu, nếu kỳ ph*t t*nh mà cậu dám trải qua một mình, tớ sẽ bắt cóc cậu từ nhà họ Chu về!”
Ôn Tụng ngây người.
Chu Yến Chi nhìn thoáng qua màn hình, rồi nhìn về phía Ôn Tụng, bình tĩnh hỏi: “Kỳ ph*t t*nh của em muốn trải qua với ai?”
Hết chương 02