Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân

Chương 1

Trước Tiếp

Chương 01

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Vợ của Chu Yến Chi vô cùng khó chiều.

Chuyện này, trong giới thượng lưu ở Thành phố Phỉ không ai không biết.

Ai mà không biết Chu Yến Chi, chủ tịch Tập đoàn Vân Đồ luôn hành động quyết đoán, sau khi kết hôn đã trở thành người chồng mẫu mực, từ chối một nửa các buổi xã giao, về nhà đúng giờ mỗi tối để tự tay xuống bếp nấu ăn.

Ngay cả khi đang họp mà nhận được điện thoại của vợ, anh cũng lập tức cho dừng cuộc họp, nhận điện thoại và hỏi han ân cần, thái độ kiên nhẫn và dịu dàng đó khiến các phó tổng bên cạnh cũng phải kinh ngạc.

Mặc dù như vậy, vợ anh vẫn không hài lòng.

Điều này không phải tin đồn vô căn cứ, mà có ba nguồn đáng tin cậy.

Thứ nhất là trợ lý của Chu Yến Chi, hắn nói rằng đã từng nghe Chu Tổng nói qua điện thoại: Em không muốn anh về nhà sao?

Giọng điệu vô cùng thất vọng.

Thứ hai là Lâm Luật Thăng, bạn thân của Chu Yến Chi, anh ta nói rằng đã từng nhìn thấy Chu Yến Chi ngồi một mình thẫn thờ trong sân vào đêm khuya. Và đó lại là sinh nhật của vợ anh.

Thứ ba là chính vợ của Chu Yến Chi, Ôn Tụng, cậu ấy đã nói với bạn cùng phòng của mình không chỉ một lần: Cậu không cần ngưỡng mộ tôi, tôi không được tính là gả vào nhà giàu, sớm muộn gì cũng ly hôn thôi.

Ôn Tụng, 22 tuổi, Omega cấp sáu, là một sinh viên năm cuối vô danh của Khoa Máy tính, Đại học Thành phố Phỉ, đã kết hôn với chủ tịch Tập đoàn Vân Đồ vào đầu tháng Giêng năm nay.

Trước khi kết hôn, mọi người đều nghĩ cậu ấy trèo cao.

Sau khi kết hôn, mọi người đều biết cậu ấy rất khó chiều, vô cùng không hài lòng với Chu Yến Chi, không hài lòng với cuộc hôn nhân này.

Tất nhiên, bản thân cậu ấy không biết điều đó.

Cậu tan học về nhà, đặt cặp sách vào phòng ngủ, thay quần áo ở nhà, rồi ngoan ngoãn ngồi trong phòng khách chờ Chu Yến Chi trở về.

Mặc dù đã kết hôn được gần hai tháng, Ôn Tụng vẫn rất hồi hộp trong nửa giờ chờ đợi Chu Yến Chi về nhà.

Cậu vuốt tóc, rồi nắn chỉnh cổ áo, bảo mẫu bật TV cho cậu, nhưng cậu cũng chẳng có hứng thú, cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân ngoài sân, cậu đột nhiên ngồi thẳng lưng, quay đầu nhìn về phía cửa.

Cửa mở ra, Chu Yến Chi bước vào.

Hôm nay anh được mời tham dự sự kiện thương mại, vì vậy ăn mặc rất chỉnh tề, bộ vest đen được là phẳng phiu, các nút áo cài ngay ngắn không một chút sơ suất, cặp kính gọng vàng mảnh trên sống mũi phản chiếu ánh sáng đèn trần tạo ra ánh lạnh, trông anh quý phái và thư sinh, anh nhìn về phía Ôn Tụng từ xa.

Ôn Tụng ngây người ra một lúc, còn chưa kịp đứng dậy, bảo mẫu đã bước tới trước, hỏi: “Chu Tổng, tối nay ăn gì?”

Lỡ mất thời cơ tốt nhất, Ôn Tụng đành ngồi lại, bối rối cấu vào đầu gối.

Cậu cảm thấy mình thật ngốc, tại sao cứ thấy dì bảo mẫu nói chuyện là cậu lại lùi lại cơ chứ? Rõ ràng có thể cùng nhau đi ra đón, rõ ràng có thể chào Chu Yến Chi ngay lập tức. Đang tự trách, cậu lại nghe thấy giọng nói của Chu Yến Chi—

“Tiểu Tụng, tối nay em muốn ăn cái gì?”

Chu Yến Chi đứng ở lối vào, nhìn cậu từ xa.

Ôn Tụng như bị điểm danh, vội vàng đứng dậy, hai tay đan phía sau lưng, trả lời lạc đề: “Tiên sinh, ngài về rồi ạ.”

“Tối nay muốn ăn cái gì?”

Ôn Tụng ngẩn người, “Tiên sinh quyết định là được ạ.”

Chu Yến Chi cũng không bất ngờ, cuộc đối thoại này diễn ra hàng ngày, ngày nào anh cũng hỏi, ngày nào Ôn Tụng cũng lắc đầu, hai người đã đạt được một sự ăn ý tế nhị nào đó, cuộc trò chuyện dừng lại ở đây.

Anh mỉm cười với Ôn Tụng, quay người lấy thực đơn do chuyên gia dinh dưỡng cung cấp, chọn ba món.

Đậu phụ xào tôm nõn, mướp hương xào, canh cá nấu chua.

“Được không em?” Anh hỏi ý kiến của Ôn Tụng.

Ôn Tụng nghĩ đến hôm qua, khẽ nói: “Không cần thịnh soạn như vậy đâu tiên sinh, ăn không hết sẽ lãng phí.”

“Làm ít đi một chút là được, không sao đâu.”

Ôn Tụng nhìn Chu Yến Chi cởi áo vest, giao cho bảo mẫu, rồi sải bước chân dài đi chậm rãi vào bếp. Anh xắn tay áo sơ mi lên, rửa tay sạch sẽ, rồi xem món canh thịt bò củ cải trắng mà bảo mẫu đã hầm từ chiều, mở nắp nồi đất, một mùi thơm đậm đà lập tức lan tỏa khắp căn bếp.

Ôn Tụng không kìm được đưa mũi ngửi.

Chu Yến Chi rắc một chút muối vào nồi, liếc thấy cử chỉ nhỏ của Ôn Tụng, bèn hỏi: “Tiểu Tụng, em có muốn nếm thử không?”

Ôn Tụng sợ hãi lắc đầu.

“Không sao, nếm thử xem mặn nhạt thế nào.” Chu Yến Chi lại nói.

Giọng anh trầm thấp, không thể đoán được cảm xúc, nhưng ánh mắt dịu dàng, không tỏ vẻ lạnh nhạt. Ôn Tụng không dám từ chối nữa, nhanh chóng bước tới, dừng lại bên cạnh đảo bếp, không dám đứng quá gần anh.

Chu Yến Chi múc cho cậu một bát nhỏ, dùng thìa khuấy một chút, đợi hơi nóng tản bớt mới đưa cho cậu.

Ôn Tụng nhận lấy, chỉ uống một ngụm canh, còn chưa kịp cảm nhận vị, đã vội nói: “Ngon ạ, cảm ơn tiên sinh!”

“Là dì làm, tôi không thể nhận công.”

Ôn Tụng vừa ở gần Chu Yến Chi là đã say khướt, đại não ngừng hoạt động, nhìn Chu Yến Chi nói: “Cảm, cảm ơn dì ạ.”

Chu Yến Chi khẽ cười một tiếng.

Ôn Tụng chợt nhận ra, mặt đỏ bừng từ cổ đến tai, vội quay người lại, nói với bảo mẫu đang dọn dẹp: “Dì ơi, canh thịt bò ngon lắm ạ, ngài giỏi thật.”

Dì xua tay, “Thịt bò Chu Tổng mua chất lượng tốt, công thức cũng tốt, tôi cũng chỉ đổ vào nồi rồi bật lửa thôi.”

Ôn Tụng đành quay đầu lại, như một con quay nhỏ quay một vòng, ôm bát nhỏ, ánh mắt mong chờ nhìn về phía Chu Yến Chi, đợi đến khi Chu Yến Chi nhận ra ánh mắt của cậu, cậu lại cúi đầu tránh đi, im lặng uống hết bát canh thịt bò.

Lúc này cậu nên nói gì đây?

Cậu luôn làm không khí chùng xuống, không học được cách tự nhiên, thoải mái.

Chu Yến Chi nhận lấy bát nhỏ của cậu, dặn dò như một bậc trưởng bối: “Uống một bát nhỏ làm ấm dạ dày thôi, nhiều quá sẽ không ăn cơm được, em ra phòng khách nghỉ đi.”

“Em giúp ngài chuẩn bị đồ ăn.” Ôn Tụng không đi.

Chưa kịp để Chu Yến Chi từ chối, cậu đã xắn tay áo hoodie của mình lên, rửa tay, sẵn sàng.

Nhưng Chu Yến Chi chỉ đưa cho cậu một miếng đậu phụ bằng bàn tay và một con dao sứ không sắc bén cho lắm.

Ôn Tụng nhớ lại trước đây, khi cháu gái nhỏ của viện trưởng trại trẻ mồ côi khóc không ngừng, viện trưởng sẽ đưa cho cô bé một tờ giấy để chơi.

Miếng đậu phụ này cũng có mục đích tương tự.

Ôn Tụng có chút buồn rầu, chắc chắn Chu Yến Chi cảm thấy phiền vì cậu cứ muốn nhúng tay vào mọi thứ, lại chê cậu vụng về, nên mới tùy tiện kiếm chuyện đuổi cậu đi. Cậu bực bội thái xong đậu phụ, đặt vào đĩa, để bên cạnh tay Chu Yến Chi.

Chu Yến Chi nói: “Cảm ơn Tiểu Tụng.”

Ôn Tụng lầm bầm: “Không có gì ạ.”

Hoàn thành nhiệm vụ duy nhất được giao, cậu vẫn không chịu rời đi, chỗ này lau một chút, chỗ kia sắp xếp một chút, giả vờ bận rộn, chỉ để được ở bên cạnh Chu Yến Chi, cách một khoảng không quá xa không quá gần, nhìn bóng lưng anh nấu ăn.

Động tác của Chu Yến Chi luôn thuần thục, tỉ mỉ, thong thả, như thể dụng cụ nhà bếp và các ngành công nghiệp của Vân Đồ đều do anh toàn quyền chi phối và kiểm soát, không cho phép bất kỳ sự cố nào xảy ra.

Ánh mắt của Ôn Tụng từ bàn tay của Chu Yến Chi, từ từ dịch chuyển đến vai anh. Là một Alpha đỉnh cấp, Chu Yến Chi không chỉ sở hữu pheromone cấp độ hiếm gặp, mà ngay cả vóc dáng cũng vạm vỡ hơn nhiều so với Alpha thông thường. Lưng anh rộng, khi cầm cán chảo cánh tay dùng lực, có thể nhìn thấy rõ cơ lưng săn chắc ẩn hiện dưới lớp áo sơ mi.

Ôn Tụng cảm thấy mặt mình nóng bừng.

Suy nghĩ lại bắt đầu trôi dạt, nương theo hơi nước nóng bốc lên từ nồi hấp, trở về đêm hoang đường hai tháng trước.

Bước ngoặt trong mối quan hệ của cậu và Chu Yến Chi.

Ngày 18 tháng 1, cũng là ngày trước kỳ nghỉ đông, gió lạnh cắt da cắt thịt, sau khi kết thúc buổi học cuối cùng, Ôn Tụng đột nhiên cảm thấy mất sức, ngất xỉu trong ký túc xá, được bạn cùng phòng đưa đến bệnh viện cấp cứu, sau đó được chẩn đoán mắc hội chứng rối loạn pheromone rất hiếm gặp.

Bác sĩ nói với cậu: Mắc căn bệnh này, một mặt, thuốc ức chế thông thường sẽ không đủ để giúp cậu vượt qua kỳ ph*t t*nh, mặt khác, chỉ cần sơ suất, pheromone sẽ tràn ra ngoài, dẫn dụ Alpha ph*t t*nh, gây nguy hiểm cho bản thân cậu.

Cậu vội hỏi: “Vậy phải xử lý sao ạ?”

“Đánh dấu hoàn toàn, hoặc cắt bỏ tuyến thể.”

Giọng bác sĩ bình tĩnh và nhẹ nhàng, nhưng đối với Ôn Tụng lại như sét đánh ngang tai, chồng giấy xét nghiệm dày cộp kêu sột soạt trong tay cậu, cậu nghĩ mãi cũng không thể hiểu nổi: Cha mẹ mất sớm, tuổi thơ cô độc đã đành, tại sao đến cả một cơ thể khỏe mạnh cũng không thể có được? Kiếp trước cậu đã gây ra tội lỗi tày trời gì sao? Thật thảm quá đi.

Cậu cố kìm nước mắt bước ra khỏi bệnh viện, khi đi ngang qua một cửa hàng tiện lợi, nhìn thấy những chai rượu trên kệ, có tiếng Anh, tiếng Nga, cậu không hiểu, chỉ thấy chai rượu màu nâu trông đậm đặc, mang theo một chút cảm giác phóng túng xa lạ. Cậu đưa tay lấy chai rẻ nhất trong số đó, trả tiền, lần đầu tiên trong đời mua rượu giải sầu, uống đến mức hai má đỏ bừng, bước chân chệnh choạng, vừa lúc gặp được Chu Yến Chi đang lái xe đi qua.

Chu Yến Chi là người tài trợ cho cậu, sự tài trợ bắt đầu từ năm cậu bảy tuổi, kéo dài mười một năm, cho đến hết cấp ba, trong suốt thời gian đó họ rất ít khi gặp nhau.

Cửa sổ xe từ từ hạ xuống, ánh đèn đường chiếu vào khuôn mặt hoàn hảo không chút tì vết của Chu Yến Chi.

Cậu ngơ ngác gọi một tiếng “Tiên sinh”, lời còn chưa dứt, cậu đã loạng choạng lùi lại phía sau.

Có lẽ vì sợ cậu say rượu gặp nguy hiểm, Chu Yến Chi đã tốt bụng đưa cậu về nhà, tuy nhiên, pheromone Ôn Tụng tràn ra điên cuồng, đã làm mọi thứ trở nên hỗn loạn.

Khi đêm xuống, Ôn Tụng say khướt quỳ trên ghế sofa, quần áo xộc xệch, toàn thân đỏ ửng, khóc nức nở cầu xin Chu Yến Chi đừng đi. Cậu ôm lấy bàn tay Chu Yến Chi đang đẩy cậu ra, nhào tới xé toạc miếng dán ức chế sau gáy Chu Yến Chi—trong khoảnh khắc đó, pheromone hỗn loạn hòa quyện xâm chiếm mọi giác quan, cả hai đồng thời mất đi lý trí.

Cậu bị Chu Yến Chi bế vào phòng, khi sắp xảy ra chuyện, Chu Yến Chi lấy lại được chút tỉnh táo, vừa định rời đi, lại bị cậu ôm chặt lấy vai, như người sắp chết đuối túm được khúc gỗ nổi, sống chết quấn lấy. Quá trình sau đó, Ôn Tụng đã quên hết, tỉnh dậy thì đầu đau như búa bổ, chỉ mơ hồ nhớ rằng Chu Yến Chi đã tháo kính, nắm lấy cẳng chân cậu, và nói một tiếng “xin lỗi” trước khi tiến vào.

Giọng nói của Chu Yến Chi luôn trầm lắng, kiềm chế, ngay cả lời xin lỗi nghe cũng giống như một lời dụ dỗ.

Thực ra, những hình ảnh cụ thể, Ôn Tụng đã không còn nhớ rõ, chỉ cần vài khung hình mờ ảo trong ký ức, mặt cậu đã bắt đầu nóng lên.

“Ở đây nóng lắm sao?”

Ôn Tụng một lúc sau mới hoàn hồn, ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt của Chu Yến Chi.

Cậu lúng túng mở miệng nhưng không nói được lời nào.

Chu Yến Chi đã quen với việc cậu đột nhiên đứng hình, cũng không truy hỏi đến cùng, chỉ nói: “Ra phòng khách đợi một lát.”

Ôn Tụng gật đầu, trước khi đi nói: “Tiên sinh, tay áo ạ.”

Giọng c** nh*, Chu Yến Chi không nghe rõ, đang định lại gần hơn, Ôn Tụng đột nhiên đưa tay về phía anh, Chu Yến Chi dừng lại.

Bàn tay của Ôn Tụng không giống khuôn mặt cậu, tuy thon dài, nhưng làn da mu bàn tay thô ráp, lòng bàn tay có một lớp chai, như một đôi tay lao động quanh năm. Mặc dù thô ráp, nhưng cậu cắt móng tay sạch sẽ và tròn trịa, các khớp ngón tay hơi cong, mang theo một chút e dè, đưa đến bên cánh tay Chu Yến Chi.

Từng chút một gấp lại cổ tay áo sơ mi đang tuột xuống trên cánh tay trái của anh.

Đầu ngón tay suýt chạm vào làn da của Chu Yến Chi, Ôn Tụng vội vàng rụt lại nhét vào túi, vội vã ra phòng khách.

Cậu co mình vào góc sofa mà Chu Yến Chi không nhìn thấy được, ôm gối tựa, trong lòng vô cùng hối hận, bắt đầu tự phê bình lần thứ một trăm linh tám: Ôn Tụng, Ôn Tụng, dừng ngay mọi sự tưởng tượng lại!

Mày vốn đã không có ấn tượng tốt gì với Tiên sinh rồi, còn dám mơ mộng chuyện đó ngay trước mặt ngài ấy, nếu để Tiên sinh biết, ngài ấy nhất định sẽ đuổi mày ra khỏi nhà!

Đúng là mơ tưởng hão huyền, không chịu sửa đổi!

Ôn Tụng tự trách ôm chặt gối tựa, tự lên án bản thân trong lòng, nhưng môi trường xung quanh quá đỗi yên tĩnh và dễ chịu, kèm theo tiếng xào nấu trong bếp, suy nghĩ của cậu lại bắt đầu lơ đãng.

Một lúc lâu sau, cậu mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng nói chuyện.

“Chu Tổng, để tôi gọi cậu Tiểu Tụng dậy nhé?”

Là giọng của dì bảo mẫu.

“Không cần.”

Ôn Tụng còn chưa kịp phản ứng giọng trầm thấp đó phát ra từ đâu, đã nhận thấy pheromone Alpha quen thuộc, như làn gió mát mùa hè, hay ánh nắng ấm áp mùa đông, vừa phải, từ từ thấm vào da thịt và huyết dịch, cậu cảm thấy thoải mái đến khó tả thành lời.

Những khó chịu khi mang thai đều được xoa dịu từng chút một.

Cậu nghiêng đầu, muốn đòi hỏi thêm, nhưng lại đổ thẳng sang một bên, may mắn có người giữ lấy vai cậu.

Ôn Tụng chậm rãi mở mắt ra, nhìn thấy Chu Yến Chi.

Cậu ngỡ như vẫn còn đang trong mơ.

Không biết từ lúc nào Chu Yến Chi đã cởi cà vạt, tháo một chiếc nút ở cổ áo sơ mi.

Ôn Tụng lại đứng hình, ngây ngốc nhìn anh.

“Không thoải mái?” Chu Yến Chi hỏi.

Ôn Tụng vừa định nói, đã nghe Chu Yến Chi nói: “Kỳ ph*t t*nh sắp đến rồi, phải không?”

**

Chan: Cháu nó mới 22 tuổi, các dì nhẹ tay :v

Hết chương 01

Trước Tiếp