Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 29
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Chu Yến Chi đã liên hệ với luật sư nổi tiếng trong ngành.
Tố cáo, trình báo, khởi kiện, mọi thủ tục đều được tiến hành đầy đủ, anh quyết tâm bắt Dương Khải phải trả giá.
Chỉ là khi luật sư đề nghị anh công khai chuyện này với truyền thông, anh đã lựa chọn từ chối: “Tôi không muốn người yêu tôi phải chịu điều tiếng.”
Anh kể chuyện này cho cha mẹ, Chu Phùng Thanh và Khâu Mẫn Tâm đều rất kinh ngạc, Khâu Mẫn Tâm thậm chí đã rơi lệ rất lâu.
“Mẹ còn tưởng đứa bé đó…” Khâu Mẫn Tâm tự trách vô cùng, “Mẹ tưởng rằng nó là một đứa vô ơn, nên lúc nào cũng lạnh nhạt với nó.”
Bà nói với Chu Yến Chi: “Mẹ đi mua chút đồ, trưa nay con đưa Tiểu Tụng về nhà ăn cơm đi.”
“Không cần đâu, dạo này em ấy đang bận thi cử, không hề nhắc đến chuyện tài trợ, có lẽ là sợ con cảm thấy áy náy, mẹ đừng làm phiền em ấy, mỗi lần về nhà em ấy đều căng thẳng cả ngày.”
Khâu Mẫn Tâm càng không cầm được nước mắt.
Chu Phùng Thanh ở bên cạnh lên tiếng: “Chuyện tiền tài trợ, con phải xử lý cho tốt.”
“Con sẽ.”
“Mấy người bạn của Tiểu Tụng thì sao? Ba mẹ có thể giúp được không?”
“Đều là những đứa trẻ khuyết tật.” Chu Yến Chi kể rõ tình hình, thở dài nói: “Nếu có thể giúp, con đã giúp từ lâu rồi, mấy đứa trẻ này đều rất có khí phách, giống như Ôn Tụng, dùng một đồng tiền của con cũng đều ghi nhớ trong lòng. Đối với mấy đứa bé này, cho tiền không có tác dụng.”
“Vậy phải làm sao?” Khâu Mẫn Tâm hỏi.
“Con nghĩ, con nên xem họ như người thân.”
Quan tâm, để tâm, lưu tâm, chứ không phải thương hại và bố thí, họ đã tự mình trưởng thành, không cần sự thương xót.
Rời khỏi nhà cha mẹ, anh lái xe đến nhà máy nơi Kiều Phồn làm việc. Đúng lúc nghỉ trưa, từng tốp công nhân tụm năm tụm ba người lần lượt đi ra.
Chu Yến Chi chỉ là nhất thời nảy ra ý nghĩ, không ngờ lại thực sự gặp Kiều Phồn, cậu đi cà nhắc ra ngoài, tay xách hộp cơm. Chu Yến Chi tưởng cậu định ra ngoài ăn, nhưng rồi nhìn cậu đi thẳng đến quầy hàng nhỏ cách đó không xa, mua một bát chè đậu đỏ nóng hổi, sau đó tìm một chỗ trên lề đường ngồi xuống.
Một bát cơm thịt xào ớt, một bát chè đậu nóng.
Cậu vừa ăn vừa nhìn chằm chằm vào những chiếc xe qua lại, ống quần bên phải để lộ một đoạn chân giả bằng thép. Cách cậu ăn hơi giống Ôn Tụng, luôn nuốt nhanh vài miếng rồi đột nhiên bắt đầu ngẩn người.
Chu Yến Chi đợi cho đến khi cậu ăn xong mới bước đến.
Kiều Phồn đứng sững tại chỗ, có vẻ không nhận ra, còn nhìn ra phía sau Chu Yến Chi, muốn tìm kiếm bóng dáng Ôn Tụng.
“Chu Tổng, sao ngài lại ở đây?”
Chu Yến Chi đưa túi trái cây đã mua trước đó cho cậu: “Sao lại ăn ở ngoài?”
“Nhà ăn ồn quá, nhiều người hút thuốc.”
Công nhân trong nhà máy cứ đến giờ nghỉ là hoặc hút thuốc, hoặc tán gẫu, hoặc bật video ngắn ầm ĩ, Kiều Phồn không thể ở lại.
Cậu xua tay không nhận trái cây, cúi xuống sửa lại ống quần, rồi mới đứng thẳng người lên hỏi: “Ngài đến đây có việc gì vậy?”
“Tôi đi ngang qua, nhớ là Tiểu Tụng nói cậu bị đau lưng hai hôm trước.”
“Ôi, cậu ấy làm quá rồi, không bị thương gì đâu, chỉ là cúi người lâu nên hơi mệt thôi. Dạo này cậu ấy vẫn ổn chứ?”
“Đang chuẩn bị thi.”
“Ồ, tôi có nghe cậu ấy nói, bảo là ba người đứng đầu có thể vào làm việc ở Vân Đồ ngay.”
“Em ấy muốn vào làm việc ở Vân Đồ?” Chu Yến Chi ngạc nhiên, anh chưa từng nghe Ôn Tụng nói về điều này.
“Chắc là muốn, cậu ấy hay nói công ty của Chu Tổng tốt thế này, tốt thế kia.”
Chu Yến Chi im lặng, rốt cuộc Ôn Tụng còn bao nhiêu suy nghĩ nhỏ mà anh không biết nữa.
Thực ra họ chỉ gặp nhau một lần trong phòng bệnh của Bằng Bằng, cả hai đều không quen thuộc với nhau. Với thân phận là chồng của bạn thân, Kiều Phồn cảm thấy vô cùng lúng túng, gãi gãi sau gáy, đang định mở lời thì nghe Chu Yến Chi hỏi: “Cậu có phiền không nếu tôi gọi cậu là Tiểu Phồn cùng với Tiểu Tụng?”
“Hả?” Kiều Phồn ngẩn ra, “Không, không phiền.”
Giọng của Chu Yến Chi thân mật như một người bạn, khẽ mỉm cười: “Tiểu Phồn, công việc ở đây khá vất vả, cậu có nghĩ đến việc đổi công việc không? Tôi có thể giúp cậu giới thiệu.”
“Đây là ý của Ôn Tụng sao?”
“Không, em ấy không biết tôi đến đây, đây chỉ là ý định cá nhân của tôi thôi. Xin lỗi, tôi không nên can thiệp vào cuộc sống của cậu, tôi chỉ nghĩ, nếu có cơ hội công việc tốt hơn, nhẹ nhàng hơn—”
“Không cần đâu, Chu Tổng.” Kiều Phồn khẽ cúi người xuống, kính cẩn nói: “Tôi xin ghi nhận ý tốt của ngài, tôi khá quen với công việc ở đây rồi. Tôi không có học thức, chưa học xong cấp hai, khó khăn lắm mới tìm được một nhà máy chịu nhận tôi, hai năm nay lương đã tăng khá nhiều, tôi rất hài lòng. Vất vả thì cũng chẳng là gì.”
Giọng điệu cậu nói những lời này y hệt Ôn Tụng.
Chỉ là cậu kiên quyết hơn Ôn Tụng một chút.
“Ôn Tụng thường nói ngài là người tốt bụng, quả thật không sai chút nào. Mấy thứ ngài tặng tôi lần trước đều là hàng cao cấp, dùng rất tốt, tôi còn chưa kịp cảm ơn ngài cho tử tế nữa.”
Chu Yến Chi bật cười: “Không cần cảm ơn.”
“Ba chúng tôi được hưởng ké ánh sáng của Ôn Tụng, chịu ơn ngài không ít. Tiểu Linh qua Tết sẽ được đi học trường chuyên biệt, tôi nghe tin mừng muốn phát điên, ngài thật sự đã giúp đỡ chúng tôi rất nhiều.”
Cậu đứng thẳng người, nghiêm túc nói: “Tôi biết, nhìn từ góc độ của ngài, chắc chắn sẽ thấy chúng tôi sống khá đáng thương. Thực ra cũng không đến nỗi tệ như vậy đâu, ngoài kia còn nhiều người đáng thương hơn chúng tôi nhiều, chúng tôi có cái ăn cái mặc, cuộc sống hoàn toàn không có vấn đề. Ngài là người làm việc lớn, không cần đặc biệt quan tâm đến chúng tôi, nếu có thời gian rảnh, hãy dành nhiều thời gian hơn cho Ôn Tụng, tâm trạng của cậu ấy có vẻ sa sút sau khi mang thai, động một chút là rơi nước mắt, trước đây cậu ấy không như vậy.”
Nói xong, cậu mỉm cười với Chu Yến Chi.
Chu Yến Chi nhìn qua cậu, thấy được bóng dáng của Ôn Tụng.
Quả nhiên là hai người lớn lên nương tựa vào nhau, tính cách giống nhau y đúc, luôn nghĩ cho người khác.
“Được, tôi biết rồi,” Chu Yến Chi lấy điện thoại ra, “Tiểu Phồn, có tiện không nếu chúng ta thêm thông tin liên lạc? Sau này có chuyện gì cậu cứ liên hệ với tôi.”
Kiều Phồn vừa mừng vừa lo, đổi hộp cơm sang tay trái, lau đi lau lại tay phải vào ống quần, rồi mới móc điện thoại ra, quét mã QR của Chu Yến Chi: “Cảm ơn Chu Tổng, ngài đã ăn cơm chưa?”
“Lát nữa tôi về ăn, cậu ăn no chưa? Có muốn cùng đi đến nhà hàng đối diện—”
“Không cần, không cần, tôi ăn no rồi, một giờ tôi phải vào làm, cần vào phòng nghỉ nằm hai mươi phút. Điều kiện ở đây kém, không khí lại không tốt, tôi không giữ ngài ăn cơm nữa. Để hôm khác ngài có thời gian, tôi mời ngài và Ôn Tụng đi ăn nhé.”
Cậu bước vào xã hội sớm hơn Ôn Tụng, đã tiếp xúc với không ít người, nói chuyện khách sáo lễ phép, khí chất không hề tầm thường. Chu Yến Chi nghĩ: Cuộc đời của Kiều Phồn sẽ không chỉ dừng lại ở nhà máy chế tạo xe hơi.
Đứa trẻ từng trải qua tôi luyện, chắc chắn sẽ không tầm thường.
“Được, chăm sóc bản thân cho tốt nhé.” Chu Yến Chi nói.
Kiều Phồn nhìn anh rời đi, đột nhiên mở miệng hỏi: “Chu Tổng, chuyện đó… chắc hẳn là ngài không ghét Ôn Tụng đâu nhỉ?”
“Sao tôi lại ghét em ấy?”
“Tôi cũng nghĩ vậy. Tuy Ôn Tụng là người chậm chạp, nói chuyện cứ như muỗi kêu, lại còn là một cái bao tải đựng ấm ức, nhìn vào là thấy sốt ruột, nhưng cậu ấy rất tốt bụng. Sống chung lâu sẽ thấy, thực ra cậu ấy có rất nhiều điểm đáng yêu.”
Kiều Phồn có vẻ muốn hết lòng quảng cáo nhưng lại ngại, nên đành nói quanh co: “Tôi không biết ngài thích kiểu người như thế nào, nhưng ngài có thể nói cho cậu ấy biết. Cậu ấy học gì cũng nhanh, biết đâu… biết đâu một ngày nào đó ngài sẽ thích cậu ấy.”
“Em ấy không cần phải học.”
Chu Yến Chi nói: “Em ấy rất tốt, làm phiền cậu chuyển lời với em ấy, em ấy không cần thay đổi, em ấy đã rất đáng yêu rồi.”
**
Ôn Tụng kiểm tra lại miếng dán ức chế một lần nữa.
Thật không may, kỳ ph*t t*nh tháng này của cậu lại trùng với thời gian thi đấu, hai nỗi lo lắng ảnh hưởng lẫn nhau, khiến Ôn Tụng vô cùng khổ sở.
Cậu cảm thấy tim mình thắt lại.
Cảm giác khó chịu lan tỏa từ trong ra ngoài.
Cậu đứng trước gương do dự nửa ngày, quyết định dán hai lớp miếng dán ức chế lên rốn.
Bụng ở tuần thứ mười sáu đã khá rõ, hoàn toàn khác với việc ăn no, nhìn từ bên cạnh giống như một chiếc vung nồi dẹt.
Ôn Tụng sờ sờ, nghĩ thầm: May mắn là mùa đông, có quần áo dày che lại, nếu không đã bị phát hiện rồi.
Sinh viên năm cuối, mang thai, cậu cảm thấy mình sẽ trở thành chủ đề bàn tán sau giờ cơm của nhân viên Vân Đồ, chỉ nghĩ thôi đã thấy sợ.
May mà dự án của Vân Đồ chỉ còn chưa đầy một tháng nữa, cậu hẳn là có thể giấu kín, hoàn thành tốt công việc lần này.
Cậu thở ra một hơi, bỏ áo len xuống và rời khỏi phòng ngủ.
Đang định xuống lầu làm bữa sáng, cậu phát hiện Chu Yến Chi đang đứng ở cửa, dường như đang đợi cậu.
“Tiên sinh?”
Hôm nay Chu Yến Chi mặc một chiếc áo len cổ lọ màu xám đậm, trông đặc biệt ấm áp: “Dì nói hôm qua em lấy nhiệt kế đo tai đo nhiệt độ, không khỏe chỗ nào sao? Sao không nói cho tôi biết?”
Ôn Tụng xấu hổ: “36 độ 2, nhiệt độ bình thường, tiên sinh không cần lo lắng ạ.”
“Có phải kỳ ph*t t*nh sắp đến rồi không?”
Ôn Tụng không ngờ Chu Yến Chi đoán trúng ngay lần đầu tiên, vừa kinh ngạc vừa ngượng ngùng: “Có… có thể là vậy, nhưng em đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, em dán hai lớp miếng dán ức chế.”
Cậu không hề nghĩ ngợi, vén vạt áo lên cho Chu Yến Chi xem.
Chu Yến Chi vừa nhìn xuống đã thấy cái bụng nhỏ trắng nõn và tròn trịa của cậu, có chút sừng người.
Gần như giống một chiếc mochi cỡ lớn.
Hai miếng dán ức chế dán chéo nhau trên rốn.
Chu Yến Chi bất lực: “Không được làm như vậy, đây không phải là băng dính, nó là thuốc, sẽ ảnh hưởng đến cơ thể.”
“Ồ.” Thái độ nhận lỗi của Ôn Tụng rất tốt, không hề tranh cãi một lời, ngoan ngoãn xé đi một miếng.
Chu Yến Chi đề phòng trước: “Tuyệt đối không được uống thuốc ức chế liều mạnh và thuốc giảm đau, biết chưa?”
Ôn Tụng gật đầu.
Chu Yến Chi còn muốn nói: Một khi cảm thấy không khỏe, hãy lập tức tìm tôi.
Nhưng câu nói này, anh sợ Ôn Tụng không thích nghe.
“Biết đâu lại giống tháng trước, hoàn toàn không đến.” Ôn Tụng lạc quan nói.
“Bạn nhỏ, kỳ ph*t t*nh không đến không phải là chuyện tốt đâu.”
Chu Yến Chi nhẹ nhàng nhéo má mềm mại của Ôn Tụng, giả vờ giận dữ. Ôn Tụng lập tức giơ tay thề: “Em đảm bảo không uống thuốc lung tung, tiên sinh đừng giận.”
Chu Yến Chi nắm lấy tay cậu, đặt cánh tay cậu xuống, rồi cúi người giúp cậu chỉnh lại vạt áo, đầu ngón tay vô tình hay cố ý lướt qua bụng và thắt lưng phía sau cậu. Yết hầu của Ôn Tụng không kìm được mà nuốt hai cái, nín thở nhìn về phía khác.
“Xuống ăn sáng đi.” Chu Yến Chi vỗ nhẹ mông cậu.
“Hả?”
Ôn Tụng xuống lầu mới phát hiện, Chu Yến Chi đã dậy sớm làm bữa sáng rồi.
Tiên sinh không chỉ nhanh hơn, mà còn cố tình làm bữa sáng thịnh soạn hơn bữa sáng hôm qua cậu làm, Ôn Tụng hậm hực nhìn anh.
Chu Yến Chi không hề có vẻ hối lỗi, dùng nĩa xiên một miếng táo đưa đến miệng Ôn Tụng: “Ăn thử đi, ngon hơn táo bình thường.”
Ôn Tụng mở miệng ăn, đúng là rất ngọt và giòn, cậu nuốt hai miếng, nói lắp bắp: “Tiên sinh, ngày mai vẫn để em nấu ăn nhé.”
“Không được.”
Ôn Tụng ngạc nhiên: “Tại sao?”
“Không có tại sao cả,” Chu Yến Chi ngồi đối diện cậu, nhún vai, “Em không thể tước đoạt quyền được nấu ăn của tôi.”
“Em—” Ôn Tụng giờ đây không còn gì để nói.
Cậu chưa bao giờ thắng tiên sinh trong lời nói, dĩ nhiên, chủ quan cậu cũng không muốn thắng.
“Được rồi.”
“Mấy ngày này hãy tập trung vào cuộc thi, đừng nghĩ linh tinh về những chuyện khác.” Chu Yến Chi nói.
Ôn Tụng cắn thìa, từ từ gật đầu.
Cậu vừa ăn vừa lén nhìn Chu Yến Chi.
Cậu hiểu rõ trong lòng, thời gian này cảm xúc của cậu lên xuống thất thường, tiên sinh cũng lo lắng theo. Điều này khiến cậu vừa cảm động vừa áy náy. Chẳng trách người ta nói “môn đăng hộ đối”, đổi lại là bất kỳ một omega nào như Phương tiên sinh, tiên sinh cũng sẽ không phải cẩn thận, tốn tâm tư như vậy.
Không giúp được gì trong sự nghiệp thì thôi đi, lại còn kéo chân tiên sinh. Trước Tết tiên sinh vốn đã bận tối mặt tối mũi, còn phải phân tâm chăm sóc cậu, nghĩ đến đây, Ôn Tụng càng ghét bản thân hơn.
Cơ thể lại còn không chịu hợp tác.
Món cháo tôm rau củ mà tiên sinh nấu vừa tươi vừa thanh mát, nhưng vào dạ dày cậu vẫn sôi lên sùng sục. Sắc mặt cậu thay đổi, cố nhịn uống thêm vài muỗng, cuối cùng thật sự khó chịu, nói một tiếng “Xin lỗi tiên sinh” rồi chạy thẳng vào phòng vệ sinh, khóa cửa lại.
Nôn ra sạch sẽ, trong khoang miệng toàn là nước chua, mật xanh cũng sắp trào ra rồi.
Rõ ràng trong dạ dày không còn gì nữa, nhưng vẫn muốn nôn, cứ như nội tạng đang bị đẩy lên, đầu óc ù đi.
Cậu tựa vào tường, xoa bụng từng vòng từng vòng, phải mất một lúc lâu mới hoàn hồn lại, súc miệng rồi rửa mặt. Khi bước ra, toàn thân cậu rã rời, bước chân vẫn còn lảo đảo.
Chu Yến Chi đang đợi cậu ở cửa.
Ôn Tụng muốn cười với anh, nhưng nụ cười gượng gạo thật khó coi, cậu cứng người một chút, rồi chậm rãi thu lại khóe miệng.
“Xin lỗi, tiên sinh, có phải em đã phá hỏng—”
Chưa nói hết câu, cậu đã bị Chu Yến Chi ôm vào lòng. Cậu cảm nhận được bàn tay rộng lớn và ấm áp của Chu Yến Chi đang nhẹ nhàng xoa xoa lưng mình, điều này giúp nhịp tim đang tăng nhanh do nôn mửa dữ dội của cậu được xoa dịu. Cậu để mặc bản thân tựa nhẹ vào vai Chu Yến Chi, đầu óc trống rỗng, tìm lại nhịp thở ổn định.
“Tôi đã nói rồi, đừng dễ dàng xin lỗi,” Tay Chu Yến Chi đặt lên thắt lưng Ôn Tụng, xoa bóp, “Mang thai rất vất vả, mấy chữ xin lỗi phải do tôi nói mới đúng.”
Ôn Tụng không hiểu, lẩm bẩm hỏi: “Tại sao Tiên sinh phải nói xin lỗi?”
“Tôi làm chưa đủ tốt.”
Ôn Tụng nghe vậy liền muốn phản bác, vừa giãy giụa đã bị Chu Yến Chi ôm lại: “Tiểu Tụng, mang thai không phải là chuyện của riêng mình em, có thể cho tôi một cơ hội, để tôi tham gia vào quá trình này không.”
Ôn Tụng nói nhỏ: “Không phải không cho tiên sinh tham gia, chỉ là tham gia cũng không có tác dụng. Trên mạng nói ốm nghén sẽ biến mất sau tuần thứ mười bảy, chỉ cần kiên trì thêm vài ngày nữa là ổn rồi, tiên sinh đừng lo lắng ạ.”
“Tại sao Tiểu Tụng luôn hy vọng tôi mặc kệ em, không hỏi han gì?”
Chu Yến Chi buông tay ra, ngón tay vén những sợi tóc ướt dính trên trán Ôn Tụng, nhìn vào đôi mắt ướt át của cậu.
“Điều đó đi ngược lại ý muốn của tôi, tôi không thể làm được.”
Miệng Ôn Tụng hé mở, nhưng không nói được lời nào.
“Nếu Tiểu Tụng cứ nhất quyết đối nghịch với tôi, cũng không sao. Hôm nào tôi bị bệnh, Tiểu Tụng cũng không được quan tâm tôi, chúng ta cứ làm người lạ ở trong cùng một căn nhà đi.”
Điều này chạm vào điểm yếu của Ôn Tụng, mắt cậu lập tức trở nên long lanh, ngước nhìn Chu Yến Chi: “Đừng…”
“Có hiểu tâm trạng của tôi chưa?”
Ôn Tụng ngẩn người một lát, cuối cùng cũng hiểu ra, tiên sinh đang dạy cậu cách đặt mình vào vị trí của người khác.
“Hiểu rồi ạ.” Cậu thấy tủi thân thay tiên sinh.
“Vậy bây giờ nên làm gì?”
Ôn Tụng suy nghĩ một chút, thành thật nói với Chu Yến Chi: “Bụng khó chịu, ăn không vô, muốn nghỉ ngơi một chút, nhưng sắp trễ giờ làm rồi.”
“Vậy thì xin nghỉ phép.”
Ôn Tụng do dự: “Xin nghỉ không tốt.”
“Nếu tôi can thiệp, Tiểu Tụng có khó chịu không?”
Tất nhiên Ôn Tụng sẽ không khó chịu, chỉ cảm thấy bất an.
“Đề nghị của tôi là xin nghỉ nửa ngày, ăn trưa xong rồi đến, chuyện xin nghỉ để tôi lo. Nếu Tiểu Tụng không muốn, tôi không ép buộc, tôi chỉ muốn biết ý kiến của em.”
Giọng Chu Yến Chi ôn hòa, từ từ khuyên nhủ.
Ôn Tụng từ nhỏ đến lớn hiếm khi dùng những từ như “tôi nghĩ”, “tôi không muốn” để mở đầu, điều này khiến cậu có chút khó xử. Nhưng Chu Yến Chi không thúc giục, đưa cậu ngồi xuống ghế sofa, đưa một cốc trà gừng trần bì, lặng lẽ chờ đợi câu trả lời của cậu.
“Em… em không muốn xin nghỉ, em vẫn có thể cố gắng.” Cậu lấy hết can đảm nói.
“Được, không sao.” Chu Yến Chi dịu dàng nói.
“Nếu thực sự không khỏe, em sẽ không cố gắng chịu đựng.” Ôn Tụng hứa với Chu Yến Chi. Cậu uống trà gừng, dạ dày dễ chịu hơn một chút, nhưng vẫn không thể ăn uống. Dì Tống hấp cho cậu hai cái bánh bí đỏ khoai mật, bỏ vào hộp giữ nhiệt, bảo cậu mang đến công ty.
Lúc ra khỏi cửa, cậu chợt dừng lại, không nói gì, chỉ chớp mắt nhìn Chu Yến Chi một cách ngây ngô.
Thực ra cậu cũng không biết mình muốn nói gì.
Cậu chỉ đơn thuần muốn nhìn tiên sinh thêm vài lần.
Chu Yến Chi bước đến, không nói một lời mà ôm lấy cậu đang được bọc tròn vo vào lòng.
Cả hai đều im lặng.
Ánh nắng ấm áp mùa đông chiếu xiên qua, phủ lên những sợi tóc mềm mại của Ôn Tụng một lớp bụi vàng.
Cái ôm tĩnh lặng kéo dài chưa đầy năm giây, Ôn Tụng khẽ động đậy, Chu Yến Chi liền buông tay.
Nửa khuôn mặt Ôn Tụng giấu trong khăn quàng đã đỏ bừng, cậu nói khẽ: “Tiên sinh, tạm biệt.”
“Hẹn gặp buổi tối.”
**
Sau đó Ôn Tụng dần dần nhận ra, Chu Yến Chi đang chậm rãi thay đổi cách ở chung với cậu.
Cậu được tiên sinh hướng dẫn để “mở miệng”.
Chỉ còn hai ngày nữa là đến cuộc thi, mức độ căng thẳng của cậu không kém gì kỳ thi đại học, một mặt kỳ vọng vào giải thưởng, mặt khác muốn nhận được sự công nhận của tiên sinh. Chính vì thế, sự căng thẳng trở nên thái quá.
Căng thẳng quá mức khiến cảm xúc của cậu cực kỳ bất ổn.
Nhưng tiên sinh vẫn kiên nhẫn.
Trước đây tiên sinh thường thở dài bất lực khi đối diện với cậu, còn bây giờ lại luôn nói: “Tiểu Tụng, tôi muốn nghe ý kiến của em.”
“Như vậy cũng không tệ.”
“Tôi rất vui vì Tiểu Tụng có thể bày tỏ suy nghĩ của mình.”
Ôn Tụng cũng dần dần từ việc nói lắp bắp, chuyển thành chậm rãi nói ra những lời từ tận đáy lòng.
Sự thay đổi này, đối với người ngoài có vẻ không đáng kể, nhưng đối với Ôn Tụng, đó thực sự là một cơn sóng thần kinh hoàng.
Cậu dường như… đã có thêm dũng khí để bày tỏ.
Ví dụ như chiều hôm đó, Ôn Tụng nhìn màn hình mỏi mắt, trốn vào phòng trà lén lút tập thể dục mắt. Tống Dương bước vào, thấy vẻ ngây ngô và vụng về của cậu, khịt mũi cười lạnh một tiếng.
Ôn Tụng ngẩng đầu lên, hắn lập tức đổi lại vẻ mặt tươi cười.
“Ngày mai thi rồi à?” Hắn hỏi.
Ôn Tụng theo bản năng từ chối tiếp xúc với hắn, cười gật đầu rồi chuẩn bị rời đi, nhưng Tống Dương lại nói: “Trước Tết Chu Tổng thực sự rất bận, ông chủ của bất kỳ công ty nào cũng bận rộn nhất vào thời điểm này. Tôi có một gợi ý nhỏ, không nhằm vào cậu, tôi chỉ cảm thấy… cậu nên để anh ấy yên tâm làm việc thì tốt hơn, đừng để anh ấy bị phân tâm quá nhiều, tôi thấy Chu Tổng dạo này mệt mỏi đi nhiều.”
Nếu là trước đây, những lời này đối với Ôn Tụng quả là gánh nặng không thể chịu đựng nổi của cuộc đời. Cậu nhất định sẽ lo lắng, tự dằn vặt, đau khổ hối hận, trằn trọc không ngủ được suốt đêm…
Nhưng bây giờ cậu đã hơi khác một chút.
Như tiên sinh đã nói, việc anh chăm sóc cậu không phải là gánh vác nghĩa vụ, mà là đang thực thi quyền lợi. Không phải cậu chiếm dụng thời gian của tiên sinh, mà là tiên sinh tự nguyện tham gia vào quá trình mang thai của cậu.
Cậu quả thật rất phiền phức, nhưng cậu không có lỗi.
Không có lỗi, thì không thể dễ dàng xin lỗi.
Một chuỗi logic như vậy chợt lóe lên trong đầu, cậu đã thông suốt, trong lòng cũng có chỗ dựa. Cậu từ từ đứng thẳng dậy, nói với Tống Dương: “Trợ lý Tống, tôi không hề không muốn tiên sinh yên tâm làm việc, tôi đã luôn khuyên tiên sinh đừng bận tâm đến tôi, nhưng tiên sinh không nghe.”
Tống Dương sững người.
Ánh mắt hắn đánh giá Ôn Tụng từ trên xuống dưới trước, rồi dừng lại trên khuôn mặt cậu rất lâu, mở miệng: “Cậu… tính khí thay đổi khá nhiều sau khi mang thai đấy nhỉ.”
Lời này nghe không thoải mái chút nào, Ôn Tụng nhíu mày, cố gắng chịu đựng sự khó chịu, nói thẳng: “Có một chút.”
“Tôi chỉ nhắc nhở thân thiện thôi, không có ý gì khác.” Sắc mặt Tống Dương lạnh xuống, nói một cách mỉa mai: “Chu Tổng dành tâm trí cho gia đình, tôi là người trực tiếp chịu thiệt đây.”
Ôn Tụng cúi đầu, không nói gì.
Thấy Tống Dương chuẩn bị rời đi, cậu mới nhỏ giọng nói một câu: “Trợ lý Tống, anh vất vả rồi.”
Tống Dương không thèm để ý đến cậu, đi thẳng ra ngoài.
Rõ ràng là đã làm một việc không được lịch sự cho lắm, nhưng tâm trạng của Ôn Tụng lại vô cùng sảng khoái một cách khó hiểu.
Cậu đã không chịu đựng ấm ức, cậu đã nói ra lời trong lòng.
Bốn năm rồi, cuối cùng cậu cũng thoát khỏi cái bóng bao trùm tâm trí cậu suốt gần bốn năm qua — mỗi lần gặp trợ lý Tống, cậu lại buồn bã không vui nửa tháng.
Lần này cuối cùng cậu đã có thể mỉm cười rời khỏi phòng trà.
Cảm giác sảng khoái không tả được, luồng khí đục trong lồng ngực được quét sạch, ngay cả ánh mặt trời ngoài cửa sổ cũng trở nên rạng rỡ hơn nhiều.
Cậu không kìm được cong khóe môi, ngây ngô cười nhìn máy pha cafe, khiến hai đồng nghiệp bước vào sau đó giật mình.
Cậu vội vàng lúng túng bỏ chạy.
Không nghe thấy lời bàn tán của đồng nghiệp sau khi cậu rời đi—
“Lần trước không phải tôi đã nói thấy cậu ta quen quen sao? Tối qua trước khi ngủ tôi đột nhiên có linh cảm, nhớ ra rồi, đúng là từng gặp cậu ta ở trại trẻ mồ côi, hình như cậu ta… là trẻ mồ côi.”
“Trẻ mồ côi?”
“Đúng vậy, đáng thương lắm, từng lên báo nữa cơ.”
**
Căng thẳng rất lâu, nhưng đến ngày thi đấu thực sự, tâm trạng của Ôn Tụng lại bình tĩnh.
Địa điểm thi đấu do Công ty Công nghệ Tân Hàng cung cấp, tổng cộng hơn hai trăm thí sinh, chia thành bốn nhóm, vòng sơ loại kéo dài ba giờ.
Ôn Tụng được xếp vào nhóm thứ ba.
Chín giờ sáng vào phòng thi.
Ôn Tụng đã ăn sáng xong lúc bảy giờ rưỡi, ngồi trên ghế sofa đợi thầy Hoàng, nhưng đợi rất lâu thầy Hoàng vẫn chưa xuất hiện, lại thấy Chu Yến Chi vừa đeo đồng hồ vừa bước xuống.
“Tiên sinh?”
“Tôi đưa em đi.” Chu Yến Chi biết Ôn Tụng muốn nói gì, giải thích: “Tôi cũng phải đến đó, hôm nay có phóng viên phỏng vấn.”
“Vậy thì làm phiền tiên sinh rồi ạ.” Ôn Tụng đứng dậy.
“Miếng dán ức chế, cốc nước, kẹo bạc hà đã mang theo chưa?” Chu Yến Chi bước đến kiểm tra chiếc túi nhỏ của Ôn Tụng.
“Mang rồi ạ.” Ôn Tụng ngoan ngoãn mở túi ra.
“Đi thôi.” Chu Yến Chi nhận lấy túi của cậu, tiện thể nắm lấy tay cậu, cùng nhau đi xuống gara lấy xe.
Ôn Tụng vẫy tay với dì Tống, dì Tống làm động tác cổ vũ cậu, nói lớn: “Thi xong dì hầm sườn cho cậu!”
“Cảm ơn dì!”
Ôn Tụng ngồi vào xe, lần lượt nhận được tin nhắn từ Kiều Phồn, Bằng Bằng, Tiểu Linh và Đình Đình, đều là những lời như “cố lên, cố lên, anh giỏi nhất”, ngoại trừ Kiều Phồn khá lạnh lùng, cậu ấy chỉ gửi một tin: [Có phải thi đại học đâu, gõ bàn phím bừa thôi là được.]
Ôn Tụng cười tủm tỉm đưa cho Chu Yến Chi xem, Chu Yến Chi cong khóe môi, nhận xét: “Khẩu xà tâm phật.”
“Đúng vậy, Tiểu Phồn là như thế đó.”
Chu Yến Chi liếc thấy Ôn Tụng chụp màn hình từng lời chúc của bạn bè, lưu vào một album.
Chu Yến Chi đột nhiên nghĩ: Đến bao giờ, trong album đó sẽ xuất hiện hình ảnh của mình?
Anh nhìn Ôn Tụng một cái, Ôn Tụng không biết đã lật đến cái gì, mặt đỏ bừng, che điện thoại lại cười ngây ngô với anh.
“Sao vậy?”
Ôn Tụng lắc đầu, đôi mắt sáng như sao.
Vẻ mặt tươi cười ngây ngô và không hề phòng bị của cậu là điều khiến Chu Yến Chi không thể chống đỡ, yết hầu từ từ nuốt xuống, ánh mắt hướng về phía trước.
Đến Công ty Công nghệ Tân Hàng mới tám giờ hai mươi.
Ôn Tụng ngồi trong xe chờ đợi.
Tâm trạng vừa mới bình tĩnh lại, cơ thể lại không chịu hợp tác.
Một cơn đau nhói truyền đến từ sau gáy, cả người cậu run lên, rõ ràng là dấu hiệu kỳ ph*t t*nh đang ào ạt kéo đến.
Cậu theo bản năng ấn vào sau gáy.
“Không thoải mái à?” Chu Yến Chi quan tâm hỏi.
Ôn Tụng nhanh chóng lắc đầu.
“Có phải kỳ ph*t t*nh—”
“Không phải!” Ôn Tụng lớn tiếng phủ nhận.
Ánh mắt Chu Yến Chi thâm trầm nhìn cậu, Ôn Tụng chỉ có thể né tránh, trong lòng không tránh khỏi than trời than đất.
Cái kỳ ph*t t*nh đáng chết này, tháng trước thấp thỏm đợi nửa tháng cũng không thấy, lại cứ phải đến đúng vào ngày quan trọng này!
Cậu có thể kiên trì thi đấu đủ ba giờ không?
Cậu dùng ánh mắt liếc nhìn đường phố ngoài xe, cố gắng tìm kiếm tiệm thuốc, muốn lén ra ngoài mua thuốc ức chế loại mạnh và thuốc giảm đau.
Hình như có một tiệm thuốc ở phía Tây Nam.
Nhưng Chu Yến Chi đã nhận ra ý định của cậu.
“Không được mua thuốc.”
Giọng Chu Yến Chi trở nên đặc biệt lạnh lùng trong xe, Ôn Tụng sợ đến mức run rẩy, tay cứng đờ ở mép cửa xe, rất lâu sau mới quay người lại, từng chút một co rúm vào khe hở giữa ghế xe và cửa xe.
“Em… em có chút khó chịu, tiên sinh.”
Cậu có chút tủi thân.
Cậu cũng không biết phải làm thế nào, cậu đã chuẩn bị cho cuộc thi rất lâu, không muốn bỏ cuộc như vậy.
“Tiểu Tụng.”
Ôn Tụng ngẩng đầu lên, bất ngờ đối diện với ánh mắt của Chu Yến Chi.
Chu Yến Chi cởi dây an toàn, nghiêng người tới gần: “Hiện tại giải pháp an toàn nhất, nhanh nhất và hiệu quả nhất, chính là tôi.”
**
Chan: May quá, ảnh được cắn vợ rồi, 30 chương rồi mà không được cắn vợ chắc ảnh xử tác giả luôn quá :v
Hết chương 29