Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 30
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Trong cơn mơ mơ màng màng, Ôn Tụng đã được đưa đến ghế sau.
Ghế sau rộng rãi hơn ghế phụ lái nhiều.
Chiếc xe dừng lại ở góc khuất của gara ngầm, đèn xe đều tắt, tầm nhìn tối tăm, chỉ có hơi ấm liên tục phả ra.
Ôn Tụng cởi áo khoác, ngồi d*ng ch*n trên đùi Chu Yến Chi, hai tay nắm chặt vạt áo len của mình, hơi ngả ra phía sau, nhìn Chu Yến Chi nhẹ nhàng gỡ miếng dán ức chế trên rốn cậu.
Chu Yến Chi xé rất cẩn thận, không dám dùng sức, còn dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa quanh rốn cậu, sợ cậu đau.
Ôn Tụng mẫn cảm hơn bao giờ hết, cơ thể không ngừng run rẩy.
Trong nháy mắt, cậu thậm chí đã tha thứ cho bản thân mình đã mất lý trí bốn tháng trước. Tiên sinh có một loại ma lực, có thể dễ dàng tiêu diệt lý trí của cậu, cậu khó giữ được tỉnh táo, không thể kháng cự.
Có lẽ đêm đó không hoàn toàn là lỗi của cậu.
Một tiếng “soạt” vang lên, miếng dán ức chế phía sau gáy đã bị mồ hôi làm ướt cũng rời khỏi da Ôn Tụng, pheromone hương linh lan ngay lập tức tràn ngập trong xe.
Ôn Tụng cảm thấy cánh tay Chu Yến Chi siết chặt quanh eo mình, nửa thân trên của hai người gần như dán chặt vào nhau không một kẽ hở. Cậu vùi mặt vào vai Chu Yến Chi, hơi thở càng lúc càng dồn dập, cơ thể cũng nóng lên như sắp bốc cháy.
“Tiên sinh…”
Rõ ràng là cầu cứu, nhưng lại giống như một tiếng kêu yếu ớt của mèo con, rất nhanh, cậu đã cảm nhận được pheromone của tiên sinh.
Hương gỗ thông chậm rãi hòa quyện vào hương linh lan.
Nụ hôn của Chu Yến Chi lướt trên thái dương, bên tai Ôn Tụng, lúc gần lúc xa, khiến cơ thể Ôn Tụng lúc nóng lúc lạnh theo, càng thêm dày vò, cậu nghe Chu Yến Chi nói bên tai:
“Tiểu Tụng, đánh dấu tạm thời, được không em?”
Lý trí còn sót lại của cậu bắt được sự tỉnh táo trong giọng nói của Chu Yến Chi, mang theo ý trấn an dịu dàng, cậu hiểu: Tiên sinh sẽ không vô dụng như mình, dễ dàng chìm đắm trong biển d*c v*ng.
Cậu cố gắng lấy lại tinh thần, “Không, không tốt lắm đâu ạ.”
“Không tốt chỗ nào?” Môi Chu Yến Chi lưu luyến trên d** tai tròn đầy của Ôn Tụng, như dụ dỗ nói: “Còn hai mươi phút nữa là vào phòng thi rồi, Tiểu Tụng thật sự không cần tôi sao?”
Một chữ “không” thật khó để nói ra, Ôn Tụng đã bắt đầu phụ thuộc vào pheromone của Chu Yến Chi, thậm chí khi Chu Yến Chi buông tay đang ôm eo cậu ra, cậu không hề suy nghĩ mà nhào tới.
“Ôm.” Cầu xin một cách đáng thương.
Chu Yến Chi không ôm cậu ngay lập tức, mà khi cuống họng cậu phát ra tiếng khóc thút thít, anh lại xoay cậu sang một hướng, đối diện với cửa sổ xe. Ôn Tụng rất không muốn, hai tay nắm chặt cánh tay Chu Yến Chi, cứ cố gắng dán sát vào người anh, “Ôm một cái đi mà.”
“Đợi một chút.”
Chu Yến Chi kéo cổ áo len của Ôn Tụng xuống, nhìn thấy tuyến thể ửng đỏ do cố gắng gỡ miếng dán ức chế ra.
Ôn Tụng cảm thấy đau đớn và kh*** c*m ập đến cùng một lúc.
Cậu vùng vẫy, vặn vẹo mất kiểm soát, hai tay cố gắng đẩy cánh tay Chu Yến Chi ra, đầu gối chống vào mặt trong đùi Chu Yến Chi, cố gắng mở cửa xe, nhưng lại bị Chu Yến Chi ôm trở lại.
Pheromone đi vào mạch máu, chảy khắp cơ thể.
Khoảnh khắc chạm đến trái tim, Ôn Tụng đột nhiên im lặng, cơ thể mềm nhũn như nước, tựa vào ngực Chu Yến Chi.
Chu Yến Chi dùng chăn quấn lấy Ôn Tụng, ôm cậu vào lòng, Ôn Tụng không nhúc nhích, mặc anh sắp đặt. Một lúc sau, Ôn Tụng đột nhiên bắt đầu thút thít, vùi mặt vào hõm cổ Chu Yến Chi, giống như đêm hôm đó, vừa hoàn thành đánh dấu tạm thời là nước mắt rơi lã chã, như thể chịu đựng nỗi uất ức lớn. Chu Yến Chi kéo chăn lên, trùm kín cậu, cọ cọ trán cậu qua lớp chăn mềm mại.
“Giận rồi à?”
Vài phút sau Ôn Tụng mới lắc đầu.
“Không cho em uống thuốc, không phải vì em bé, mà là vì sức khỏe của em.” Chu Yến Chi vỗ nhẹ eo Ôn Tụng như dỗ con nít, “Vốn dĩ đã bị rối loạn pheromone rồi, còn dùng thuốc để kìm hãm kỳ ph*t t*nh, chuyện như vậy sau này không được làm nữa.”
Ôn Tụng phát ra tiếng sột soạt trong chăn, Chu Yến Chi bật cười: “Được rồi, không lèm bèm nữa.”
Chỉ còn mười phút nữa là vào phòng thi.
Chu Yến Chi dán một miếng dán ức chế lên sau gáy và rốn Ôn Tụng, chỉnh lại áo len của cậu, bế cậu ra khỏi chăn. Ôn Tụng cụp mắt nói: “Trên người toàn là… mùi.”
Chu Yến Chi giúp cậu mặc áo khoác, kiểm tra lại cúc áo xong, hạ cửa kính xe xuống.
Không khí lạnh ào ạt tràn vào.
Ôn Tụng không nhúc nhích, cũng không dám ngẩng đầu.
Ngực tiên sinh chiếm trọn tầm nhìn của cậu.
“Đỡ hơn chưa?” Chu Yến Chi hỏi cậu.
Ôn Tụng chậm rãi gật đầu, tai đỏ bừng.
“Hy vọng Tiểu Tụng đạt kết quả tốt,” Chu Yến Chi ngừng lại một chút, “Nếu thực sự không chịu nổi, cũng đừng cố gắng quá sức.”
“Vâng.”
Còn ba phút cuối cùng, Ôn Tụng cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn Chu Yến Chi, Chu Yến Chi lặng lẽ nhìn cậu, ánh mắt giao nhau, cậu khẽ mỉm cười.
Ôn Tụng nói: “Cảm ơn tiên sinh.”
Chu Yến Chi vuốt nhẹ tóc mai trên trán cậu, “Đừng nói cảm ơn, đây là điều tôi nên làm.”
Ôn Tụng suy nghĩ một chút, “Vậy nên nói gì ạ?”
“Nói cảm nhận của em,” Chu Yến Chi kiên nhẫn hướng dẫn cậu, “Nói về những phản ứng của cơ thể sau khi đánh dấu tạm thời, cả những điều tốt và không tốt, đều có thể nói cho tôi biết. Hoặc nói về tâm trạng sắp thi đấu, ngoài việc cảm ơn, chúng ta còn rất nhiều chủ đề có thể trò chuyện.”
Ôn Tụng đặt tay lên ngực, “Tim không đập nhanh nữa, cổ cũng không còn cảm giác căng cứng khó chịu nữa.”
Chu Yến Chi dùng khăn giấy lau mồ hôi trên trán Ôn Tụng.
“Thi đấu… có hơi căng thẳng.”
Lời vừa dứt, Chu Yến Chi đột nhiên ôm lấy cậu, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cậu.
Ôn Tụng bất ngờ, lại tựa vào vai Chu Yến Chi, cậu nín thở một lát, lén lút áp má lên vai anh.
Chu Yến Chi nói bên tai cậu: “Tiểu Tụng, có lẽ em không biết, thực ra tôi luôn tự hào về em.”
Trước khi vào phòng thi, Ôn Tụng ngoảnh lại nhìn một cái.
Chu Yến Chi đứng cách đó không xa, dõi theo cậu.
Giống như điều thường xuất hiện trong giấc mơ của cậu thiếu niên, vào khoảnh khắc quan trọng trong đời cậu, chỉ cần quay đầu lại, Chu Yến Chi sẽ xuất hiện.
Giấc mơ đã thành hiện thực, hạnh phúc đến mức giống như một giấc mơ đẹp.
Ôn Tụng mỉm cười với anh, quay người bước vào.
Điện thoại Chu Yến Chi rung lên, là người phụ trách của Công nghệ Tân Hàng hỏi anh khi nào đến, anh trả lời tin nhắn, ngẩng đầu lên thì thấy Tạ Bách Vũ. Tạ Bách Vũ đang cho tai nghe vào túi, ánh mắt đối diện, anh ta sững sờ một chút, rồi lập tức phản ứng lại.
Anh ta nghiêm mặt, gật đầu với Chu Yến Chi.
Chu Yến Chi cũng gật đầu đáp lại anh ta.
**
Vòng sơ loại kéo dài ba giờ, tám câu hỏi, đều là thiết kế thuật toán. Chương trình sau khi hoàn thành sẽ được gửi đi chạy thử, đúng hay sai do hệ thống trực tiếp xác định, công bố kết quả và danh sách thăng cấp ngay tại chỗ.
Ôn Tụng thao tác không quá chậm, có lẽ vì vừa hoàn thành đánh dấu tạm thời nên cơ thể rất mệt mỏi, eo cũng đau nhức.
Ngón tay gõ bàn phím muốn tóe lửa.
Cố gắng chống đỡ suốt ba giờ, lúc nộp chương trình cậu thở phào nhẹ nhõm, vịn eo đứng dậy.
Sức khỏe là quan trọng nhất, cậu đau đớn tự nhủ, sau cuộc thi này, cho đến khi em bé chào đời, cậu sẽ không tham gia vào những việc khiến cậu mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần nữa.
Cậu ước chừng kết quả có lẽ sẽ không quá tốt, chưa kịp buồn bã, kết quả vừa được công bố trên màn hình lớn ngoài sân đấu cậu đã thấy thứ hạng của mình—Ôn Tụng, hạng ba nhóm ba.
Cậu sửng sốt.
Tốt hơn nhiều so với dự đoán của cậu.
Cậu chớp mắt, xác nhận mình không nhìn nhầm.
Thật sự là hạng ba của nhóm.
“Giỏi quá.”
Ôn Tụng quay đầu lại thấy Tạ Bách Vũ, Tạ Bách Vũ hất cằm chỉ vào màn hình, “Giấu nghề ghê đấy, cậu em khóa dưới.”
Ôn Tụng ngượng ngùng gãi trán, nhìn lại màn hình, “Em tìm xem, nhóm một… hạng năm.”
Năm người đứng đầu mỗi nhóm, hai mươi người sẽ vào vòng chung kết.
“Anh cũng thăng cấp rồi!” Cậu phấn khích nói.
“Xin mời các thí sinh thăng cấp đến tầng hai đăng ký vòng chung kết. Các thí sinh có ý định tham gia vòng chung kết phải hoàn thành việc đăng ký, cuộc thi này không có suất dự bị.” Nhân viên làm việc lớn tiếng nhắc nhở.
Ôn Tụng đang định đi tới, thì thấy Tạ Bách Vũ đứng yên tại chỗ, cậu nghi hoặc hỏi: “Đàn anh, anh không lên lầu à?”
Tạ Bách Vũ vung túi lên vai, “Không đi nữa.”
“Tại sao?”
“Mệt rồi, không thi nữa,” Tạ Bách Vũ cười với cậu, “Cậu cố lên, chờ tin tốt từ cậu đó.”
“Hả?”
Ôn Tụng không hiểu, “Đàn anh, tham gia cũng có tiền thưởng mà.”
“Đợi cậu giành giải thưởng lớn, rồi mời tôi ăn cơm.” Tạ Bách Vũ quay người rời đi.
Ôn Tụng nhìn bóng lưng anh ta biến mất ở góc rẽ, mới ngơ ngác đi lên lầu.
Cậu không ngờ Chu Yến Chi lại ngồi ở tầng hai.
Khi bước vào phòng họp, cậu nhìn thấy Chu Yến Chi ngay lập tức và một người đàn ông trung niên đang trò chuyện vui vẻ ở cuối bàn dài. Chu Yến Chi không biết đã nói gì, đối phương liên tục khen ngợi.
Vì cuộc phỏng vấn với truyền thông, hôm nay Chu Yến Chi ăn mặc rất trang trọng, vest và giày da, khí chất phi thường, đặc biệt thu hút sự chú ý.
Ôn Tụng ngẩn ngơ, lưỡng lự ở cửa.
Vẫn là Chu Yến Chi phát hiện ra cậu trước, nhưng không chủ động chào hỏi, mà bảo nhân viên làm việc đến tiếp đón Ôn Tụng.
Cô lễ tân dẫn Ôn Tụng đến bàn đăng ký.
“Chúc mừng đã thăng cấp, ký tên ở đây là được. Đây là tiền thưởng và quà tặng thăng cấp.”
Ôn Tụng hoàn toàn bối rối, tiền thưởng thắng vòng sơ loại là mười nghìn, quà tặng là một chiếc máy tính bảng đời mới.
Cậu một tay ôm máy tính bảng, một tay cầm chi phiếu, dưới sự hướng dẫn của cô lễ tân, đi đến trước mặt Chu Yến Chi.
Chủ tịch hội đồng quản trị của Tân Hàng mở lời trước, “Chưa tốt nghiệp đã giành hạng ba nhóm, đúng là sóng sau xô sóng trước.”
Ông quay sang Chu Yến Chi nói: “Chu Tổng, còn không chiêu mộ về dưới trướng?”
Chu Yến Chi nhìn Ôn Tụng cười, ánh mắt mơ hồ, nhưng giọng điệu lại nghiêm chỉnh: “Vân Đồ thực chất chỉ là một ngôi đền nhỏ, bạn học nhỏ này có bầu trời rộng lớn hơn để tung hoành.”
Ôn Tụng cúi đầu nhìn mũi giày của mình, tai đã đỏ bừng, nói nhỏ: “Cảm, cảm ơn.”
Chu Yến Chi đứng dậy, nói với Chủ tịch của Tân Hàng: “Giang Tổng, vậy tôi xin phép về trước, những chuyện còn lại nhờ ngài bận tâm.”
“Ở lại ăn trưa đi.”
“Không được,” Chu Yến Chi từ chối khéo, “Tôi phải về với người yêu tôi, em ấy còn chưa ăn trưa.”
Mặt Ôn Tụng đỏ bừng lên.
Họ lần lượt ra khỏi tòa nhà Công nghệ Tân Hàng, thầy Hoàng đã lái xe đến trước, Chu Yến Chi lên xe trước, Ôn Tụng lề mề vài phút sau mới vào.
Chiếc Bentley màu đen chậm rãi lăn bánh, không ai để ý đến chiếc máy ảnh cách đó không xa, ống kính đang chĩa thẳng vào chiếc xe.
**
Thời gian thi chung kết được sắp xếp sau Tết.
Ôn Tụng cuối cùng cũng được rảnh rỗi.
Chỉ còn chưa đầy mười ngày nữa là đến Tết, cậu bắt đầu đi lại thường xuyên giữa công ty và bệnh viện.
Hôm nay Bằng Bằng cố gắng xuống giường, nhưng tiếc là thất bại.
Thắt lưng cậu ấy hoàn toàn không cử động được, nửa th*n d*** yếu ớt cũng không thể chống đỡ, loay hoay cả buổi, bàn chân chỉ chạm đất được một lần.
Ôn Tụng vội vàng đi lấy dép, quay lại thì thấy Bằng Bằng khóc, ban đầu chỉ có hai dòng nước mắt chảy dài nơi khóe mắt, Ôn Tụng vừa đến gần, cậu ấy đã không kìm được nữa, khóc nức nở.
Ôn Tụng khựng lại, đặt dép xuống, bước tới ôm cậu ấy, “Càng ngày càng tốt hơn rồi, là nước mắt hạnh phúc, đúng không?”
“Anh Tiểu Tụng…”
Ôn Tụng bắt chước Chu Yến Chi nhẹ nhàng vỗ lưng Bằng Bằng, an ủi cậu ấy: “Giống như một cái máy, thay đổi linh kiện, bảo trì hệ thống một chút, rất nhanh sẽ hoạt động lại thôi.”
“Em muốn đi bộ.”
Đi bộ, đối với người bình thường là chuyện thường ngày đến mức không cần suy nghĩ, đối với Bằng Bằng lại là một ước muốn xa vời suốt nhiều năm.
Ôn Tụng buông cậu ấy ra, cúi xuống nắm lấy hai mắt cá chân Bằng Bằng, hơi dùng sức, để bàn chân cậu ấy lần lượt chạm đất, ngẩng đầu cười: “Đây chẳng phải là đang đi rồi sao?”
Bằng Bằng nín khóc bật cười, lại hỏi: “Anh Tiểu Tụng, đi bộ là gót chân chạm đất trước, hay là nửa bàn chân sau chạm đất trước?”
“Gót chân chạm đất trước, sau đó trọng tâm chuyển về phía trước, giống như thế này.” Ôn Tụng nắm chân cậu ấy, thực hiện lại động tác.
“Anh chợt nhận ra, Bằng Bằng vẫn là chân dài đấy, đến lúc đi được chắc chắn sẽ rất nhanh.”
Bằng Bằng nhe răng cười.
Vừa cười, nước mắt lại rơi xuống.
Ôn Tụng biết khoảnh khắc này có ý nghĩa to lớn với Bằng Bằng, không an ủi nhiều, đi vào phòng vệ sinh rửa tay, quay lại cắt một quả xoài cho Bằng Bằng, đổ xoài hạt lựu vào sữa chua.
“Anh Tiểu Tụng, Tết này anh đừng đến bệnh viện nữa nhé.”
Ôn Tụng sững người.
Bằng Bằng lau nước mắt, nói: “Anh phải ở bên Chu tiên sinh ăn Tết, hai người là vợ chồng mới kết hôn. Tóm lại anh đừng đến chỗ em, em với anh Tiểu Phồn và Tiểu Linh sẽ ăn Tết cùng nhau.”
“Sao nhanh vậy đã bỏ rơi anh rồi.”
“Em không có ý đó!”
Ôn Tụng cười xoa đầu Bằng Bằng, đưa sữa chua xoài cho cậu ấy, “Anh đã nói rồi, chúng ta sẽ không bao giờ chia xa.”
Nghĩ đến việc Bằng Bằng và hai đứa nhỏ kia ăn Tết trong căn phòng bệnh viện lạnh lẽo, cậu cảm thấy xót xa vô cùng. Hơn mười năm qua, bốn người họ chưa bao giờ tách rời.
Trước đây, trong căn phòng nhỏ ở trại trẻ mồ côi Thái Dương, họ sẽ quây quần bên nhau ăn bánh kem nhỏ và xúc xích mà Ôn Tụng dành dụm tiền mua. Sau này chuyển đến trại trẻ mồ côi xã hội, Ôn Tụng có học bổng, tiền có thể chi tiêu nhiều hơn, cách ăn Tết cũng phong phú hơn.
Họ sẽ cùng nhau ăn lẩu, cùng nhau chơi trò chơi nói chuyện, cùng nhau nghe chương trình ti vi đón giao thừa cho đến 0 giờ 0 phút, pháo hoa bắn lên trên bầu trời ngoài trại trẻ mồ côi, rồi cùng nhau ngủ say.
Cuộc sống của họ eo hẹp, tìm niềm vui trong sự khó khăn, nhưng nương tựa vào nhau cũng là một loại hạnh phúc.
Vì vậy, Ôn Tụng không thể bỏ rơi bạn bè.
Nhưng… cậu thực sự rất muốn ăn Tết cùng tiên sinh.
Thật khó xử.
Trước 1 giờ rưỡi chiều, cậu trở lại Vân Đồ.
Dự án di chuyển dữ liệu đã đến giai đoạn kết thúc, Ôn Tụng ước tính, có lẽ sẽ kết thúc trước Tết.
Ôn Tụng nhìn văn phòng, trong lòng tiếc nuối.
Tiên sinh nói cậu có bầu trời rộng lớn hơn, nhưng cậu cảm thấy Vân Đồ đã rất tốt rồi, nơi này có một khoảng sân trong có thể nhìn thấy bầu trời, trong tòa nhà văn phòng bằng thép cốt thép vẫn có thể hít thở không khí trong lành… Đối với một người làm công ăn lương thường xuyên chạy qua lại giữa các cửa hàng tiện lợi và quầy thu ngân siêu thị, Vân Đồ là lựa chọn tốt nhất đối với Ôn Tụng.
Nghĩ đến việc có cơ hội ở lại làm việc tại Vân Đồ trong tương lai, tâm trạng Ôn Tụng lại vui vẻ.
Điều khiến cậu vui hơn là tin cậu thăng cấp vào vòng chung kết đã lan truyền trong bộ phận an toàn dữ liệu của công ty, các đồng nghiệp trước đây vốn làm ngơ cậu đột nhiên chủ động chào hỏi cậu, thỉnh thoảng còn có người chia sẻ đồ ăn vặt cho cậu. Cậu dường như không còn là người vô hình trong nhóm nữa.
Sự thay đổi này khiến cậu có chút tự đắc.
Kéo theo đó, khi gặp Chu Yến Chi, cậu cũng không nhịn được khoe khoang.
“Tiên sinh, hình như mọi người đều biết em thăng cấp rồi.”
Sau khi tan làm, cậu lẻn lên văn phòng tầng trên cùng để cùng Chu Yến Chi tăng ca, cuộn mình trên ghế sofa vừa ăn bánh mì nhỏ vừa nói.
Chu Yến Chi đặt tài liệu xuống, nhướng mày: “Thật sao?”
Ôn Tụng khẽ đỏ mặt, “Trước đây có một đồng nghiệp, mỗi lần thấy em là anh ấy đều nhìn thẳng, hoàn toàn coi em không tồn tại, nhưng hôm qua ở phòng trà nước, anh ấy đã chủ động hỏi em về nội dung thi đấu, trò chuyện được mấy phút lận.”
“Một người thô lỗ như vậy, em còn chịu nói chuyện với hắn?”
Ôn Tụng nghĩ một lúc, “Tuy không biết trước đây tại sao anh ấy lại có thành kiến với em, em nghĩ cũng có thể là do em, em luôn cúi đầu, cũng không chủ động chào hỏi người khác.”
“Trước đây em chào hỏi hắn, hắn có trả lời em không?”
“…Không mấy khi trả lời.”
“Vậy thì không phải là vấn đề của em.”
Giọng Chu Yến Chi bình tĩnh nhưng đầy uy lực, Ôn Tụng lặp lại trong lòng — vậy thì không phải là vấn đề của mình.
Cậu nheo mắt cười với Chu Yến Chi, “Tiên sinh thật tốt.”
Chu Yến Chi hoàn thành công việc đang làm, đứng dậy cầm áo khoác, Ôn Tụng thấy vậy, lập tức đứng dậy theo.
“Khăn quàng cổ.” Chu Yến Chi bước đến, kéo khóa áo khoác của Ôn Tụng lên đến trên cùng, khăn quàng cổ cũng quấn chặt.
Anh nghiêm khắc nhất trong khoản này, Ôn Tụng hoàn toàn không thể can thiệp.
“Quần áo Tết đã mua chưa?” Chu Yến Chi hỏi.
Ôn Tụng lắc đầu, “Không phải chỉ có trẻ con mới mua quần áo Tết hàng năm thôi ạ? Em đủ quần áo mặc rồi.”
“Em không phải là trẻ con à?” Chu Yến Chi dùng một tay nhéo má Ôn Tụng.
Ôn Tụng bị ép phải chu môi, nói lắp bắp: “Không phải.”
“Phải.” Chu Yến Chi phủ nhận bằng một từ.
Ôn Tụng dần dần phát hiện ra, tiên sinh có một chút h*m m**n kiểm soát, trước đây khi hai người chưa thân thiết như vậy, tiên sinh rất ít khi đưa ra yêu cầu với cậu, bây giờ hai người thân thiết lên trông thấy, tiên sinh cũng bắt đầu “ép buộc” cậu làm một số việc.
Tất nhiên, đó là những việc tốt cho cậu.
Ăn xong cơm, cậu bị Chu Yến Chi kéo đến trung tâm thương mại.
Ôn Tụng nhìn những cửa hàng thương hiệu xa hoa như sàn diễn thời trang trong phim truyền hình, kinh ngạc không thôi, lén lút kéo tay áo Chu Yến Chi. Nhưng Chu Yến Chi quay lại hỏi, cậu lại không dám nói.
Cậu sợ Chu Yến Chi không vui.
Cậu băn khoăn đến mức tim bắt đầu khó chịu.
Tiên sinh mua đồ tốt, đồ đắt tiền cho cậu, cậu đương nhiên hiểu, đó là gu thẩm mỹ trong cuộc sống của tiên sinh. Nhưng cậu thực sự không quen, cũng không dám mặc ra ngoài. Hơn nữa, cậu đã nhận trợ cấp sinh viên nghèo bốn năm, lỡ ngày nào về trường, trên tay đeo chiếc đồng hồ 30.000, trên người mặc chiếc áo khoác 50.000, chẳng phải sẽ bị người khác chụp ảnh tố cáo lên mạng hay sao?
Nhân viên bán hàng đã ra đón Chu Yến Chi, Ôn Tụng chỉ vào bộ vest trong tủ kính, “Tiên sinh, bộ đó rất hợp với ngài!”
Chu Yến Chi nhìn cậu một cái, cười mà không nói gì.
Bước vào cửa hàng, mỗi thẻ giá đều khiến cậu trợn tròn mắt, cậu nuốt nước miếng, trước khi Chu Yến Chi kịp chọn cho cậu, cậu chỉ vào một chiếc áo sơ mi nói: “Chiếc này cũng hợp với tiên sinh.”
Trên mặt cậu lộ ra vẻ lấy lòng nhưng lại hoảng sợ.
Chu Yến Chi dừng lại, cười đầy bất lực bật, đưa cậu ra ngoài cửa hàng, tìm một khu vực nghỉ ngơi ngồi xuống, “Tiểu Tụng, tôi đang ép em làm điều em không thích, tại sao không từ chối?”
Ôn Tụng càng sợ hãi hơn, vội vàng nói: “Không có không thích.”
“Nói thật.”
Ôn Tụng do dự rất lâu, mới rầu rĩ nói: “Em không muốn mặc đồ đắt tiền như vậy, em… em không quen.”
“Em không thích, em không quen, em không muốn, đó đều là lý do, có thể nói thẳng với tôi.”
Ôn Tụng muốn nói rồi lại thôi.
Chu Yến Chi cũng không thúc giục cậu.
Im lặng được mấy phút, cuối cùng Ôn Tụng cũng mở lời: “Em không muốn làm tiên sinh thất vọng, tiên sinh dành thời gian ở bên em, em rất cảm động. Thật ra em cũng muốn làm tiên sinh vui, nhưng em có quá ít, tiên sinh không thiếu gì cả, em lại chẳng có gì đáng giá để đưa ra…”
Cậu vừa nói vừa chậm rãi cúi đầu.
“Thực ra em biết làm thế nào để tôi vui.”
Ôn Tụng lập tức ngẩng đầu lên.
“Tôi đã nói rồi, em vui thì tôi sẽ vui.”
Ôn Tụng nín thở, trong cơ thể như có hai người tí hon đang đánh nhau.
Người tí hon bên trái nói: Tiên sinh đã nói thế rồi, cậu còn làm màu mè, uốn éo cái gì nữa?
Người tí hon bên phải nói: Chính vì tiên sinh quá chu đáo như vậy, cậu càng không thể gây thêm rắc rối cho ngài ấy, dạo này tiên sinh gần như xoay quanh cậu rồi, hay là cậu mua một bộ ở đây, rồi trả tiền quần áo cùng với tiền phẫu thuật cho Bằng Bằng cho tiên sinh luôn đi.
Người tí hon bên trái: Làm vậy tiên sinh sẽ còn giận hơn!
Người tí hon bên phải: Nhưng cậu cũng không biết phải làm sao, chưa từng có ai đối xử tốt với cậu như vậy, cậu không biết đáp lại…
Người tí hon bên trái: Tiên sinh đã cho cậu câu trả lời rồi, nói thẳng với ngài ấy!
Ôn Tụng đột nhiên đứng dậy, hai tay nắm chặt trước người một cách dè dặt, ngập ngừng mời Chu Yến Chi: “…Tiên sinh, ngài có thể đi cùng em đến một nơi không ạ? Em muốn mua quần áo ở đó.”
Chu Yến Chi mỉm cười, “Được.”
Ôn Tụng dẫn Chu Yến Chi đến một trung tâm thương mại nhỏ gần trường, trước khi vào còn phải đi qua một con hẻm ngoằn ngoèo. Vốn đã chật hẹp, lại còn có cửa hàng giày bày hàng ra ngoài, hai người đi song song cũng không lọt.
Ôn Tụng có chút ngượng ngùng, đi trước Chu Yến Chi, thỉnh thoảng quay đầu lại, sợ quần áo đắt tiền của Chu Yến Chi cọ vào những bức tường cũ hai bên. Có xe máy điện đi từ phía sau tới, cậu lập tức kéo tay áo Chu Yến Chi, vẻ mặt căng thẳng.
Chu Yến Chi nhân tiện nắm lấy tay cậu, bật cười: “Nhìn đường đi, đừng nhìn tôi.”
Ôn Tụng đỏ mặt, trước khi vào giới thiệu: “Chỗ này gọi là chợ hàng hóa nhỏ, nhưng bên trong hầu như chỉ bán quần áo, tầng một siêu rẻ, tầng hai đắt hơn một chút, nghe nói là hàng nhái của các thương hiệu lớn, em cũng không hiểu, em thường mua ở tầng một.”
Cậu chọc vào áo khoác của mình, rồi chỉ vào cửa hàng chéo đối diện, “Áo khoác này của em mua ở cửa hàng đó, mặc mấy năm rồi mà không hề hỏng.”
Cậu đi nhanh qua, chào hỏi chủ cửa hàng, chủ cửa hàng vừa thấy cậu đã nói: “Nửa năm rồi không đến phải không?”
Ôn Tụng cười: “Vâng, đến mua quần áo Tết ạ.”
Chủ cửa hàng cầm cây sào lên, chỉ vào một hàng áo khoác lông vũ treo trên tường: “Xem đi, hàng mới về, chiếc màu trắng này hợp với cậu đó.”
Ôn Tụng quay lại nhìn Chu Yến Chi, dùng ánh mắt xin ý kiến, Chu Yến Chi nói: “Thử đi.”
Ôn Tụng lập tức nhe răng cười.
Cậu cởi áo khoác, đang định đặt lên kệ, Chu Yến Chi đã nhận lấy.
Chủ cửa hàng liếc cậu một cái, “Ôi chao, cái bụng này của cậu—”
Ôn Tụng ngượng không dám trả lời, đỏ bừng mặt, xoay người đi, mặc áo khoác lông vũ vào.
Kích cỡ vừa vặn, chỉ là quá phồng, dạo này Ôn Tụng lại tăng cân, không có eo, mặc vào càng tròn quay.
Ôn Tụng quay người đối diện Chu Yến Chi, kéo căng cánh tay, ngượng ngùng mỉm cười: “…Có phải hơi béo quá không?”
Chu Yến Chi cảm thấy thật đáng yêu, anh nhớ đến con robot nhỏ mà Ôn Tụng tặng anh, gần như y hệt.
Anh còn chưa kịp khen, Ôn Tụng đã đưa ra quyết định: “Vẫn nên đổi cái khác đi, em không thích cái này lắm.”
Cậu lại lấy một chiếc áo khoác lông vũ màu xanh nhạt.
Kiểu dáng ống đứng, mũ làm bằng chất liệu dệt kim, viền có một vòng lông trắng, khiến vẻ ngoài học sinh của Ôn Tụng càng thêm nổi bật.
Cậu lại đến gần Chu Yến Chi, đỏ mặt ngượng ngùng hỏi: “Tiên sinh, chiếc này được không ạ?”
Chu Yến Chi thành thật trả lời: “Đáng yêu quá.”
Ôn Tụng ngơ ra một chút, mặt càng đỏ hơn, cậu tự soi gương, cũng thấy khá hài lòng, dưới sự nhiệt tình chào hàng của chủ cửa hàng, cậu lại mua thêm áo len và quần jean lót nỉ.
Cửa hàng nhỏ không có phòng thử đồ, chỉ có một tấm vải chắn lên, Ôn Tụng chui vào thay nguyên bộ, rất nhanh đã bước ra, Chu Yến Chi tiến lại gần, giúp cậu chỉnh lại mái tóc rối bù.
Cậu hỏi nhỏ: “Tiên sinh, ngài có cảm thấy nó quá rẻ tiền không ạ?”
“Không, ở tuổi của em, mặc gì cũng đẹp.”
Ôn Tụng biết Chu Yến Chi nói rất tế nhị, nhưng cậu quả thực chỉ có khả năng kinh tế đến thế, không còn cách nào khác.
Cậu ghé sát tai Chu Yến Chi, thần thần bí bí nói: “Tiên sinh, ngài đoán xem cả bộ này tổng cộng bao nhiêu tiền?”
Chu Yến Chi nghĩ thấp xuống, “Sáu trăm.”
Ôn Tụng chớp mắt với anh, dùng khẩu hình nói: “Xem em này.”
Cậu quay sang chủ cửa hàng: “Tổng cộng bao nhiêu tiền ạ?”
Chủ cửa hàng lấy máy tính ra bấm bấm, “Áo lông vũ 280, áo len 120, quần 99, sắp Tết rồi giảm cho cậu 10%, tổng cộng 450.”
Chu Yến Chi vừa định lấy điện thoại ra, thì nghe thấy Ôn Tụng dứt khoát nói: “200.”
Chu Yến Chi ngây ngẩn cả người.
“Cái thằng nhóc này, lần nào cũng trả giá ghê vậy hả,” Chủ cửa hàng xua tay, “Không được, không được, giá nhập vào còn hơn 200.”
“Chỉ còn vài ngày nữa là đến Tết rồi, các cửa hàng khác đã bày bán hàng xuân, chú không bán cho cháu thì cũng khó bán được nữa, với cả chú xem cái đường chỉ này, giặt hai lần là bung ngay, nhiều nhất cũng chỉ mấy chục thôi.” Ôn Tụng lại sờ áo lông vũ từ trên xuống dưới, nói nhỏ: “Chiếc áo lông vũ này chắc chắn sẽ bị bung lông, sờ vào đã thấy không chắc chắn rồi.”
“Đừng có mà nói bừa, 90% là lông ngỗng đấy.”
“Cháu từng làm ở xưởng may, cái này sờ vào không phải lông ngỗng,” Giọng Ôn Tụng yếu ớt, nhưng thái độ lại rất kiên quyết: “200 đi, cháu cũng là giúp chú dọn kho, cháu thanh toán đây.”
Chủ cửa hàng ngăn cậu lại: “Thôi được rồi, 260.”
Ôn Tụng mím môi, đảo mắt một vòng, kéo khóa kéo định cởi ra, “Thôi vậy.”
Chủ cửa hàng cau mày do dự một lúc lâu, vỗ đùi nói: “Được rồi, được rồi, 200 thì 200, qua Tết nhớ quay lại mua đồ xuân đấy nhé.”
Ôn Tụng cuối cùng cũng nở nụ cười, lúc thanh toán còn không quên nói: “Cảm ơn ông chủ, chúc ông chủ năm mới vui vẻ ạ.”
Ôn Tụng vào thay lại quần áo, chủ cửa hàng vốn dĩ vẫn lén nhìn Chu Yến Chi, dù sao ở cái chợ hàng hóa nhỏ này, một người có vóc dáng, ngoại hình và khí chất như vậy là hiếm thấy, đặc biệt là chiếc áo khoác đen trên người, chỉ cần nhìn chất liệu đã biết không phải hàng rẻ tiền.
Ông ta tiến lại gần, “Áo khoác này cậu mua ở đâu thế? Nhái giống thật đấy, có phải cửa hàng phía Đông tầng hai không?”
Vừa nói ông ta vừa định đưa tay sờ, bị Ôn Tụng thấy, cậu chạy bổ tới, chen vào giữa hai người.
“Ông chủ, gói lại giúp cháu với.”
Chủ cửa hàng “Ồ” một tiếng, quay người đi lấy túi, đi chưa được hai bước lại quay đầu lại, muốn nhìn rõ chi tiết chiếc áo khoác của Chu Yến Chi.
Ôn Tụng lập tức dang tay ra, bảo vệ Chu Yến Chi như gà mẹ che con.
Chu Yến Chi cười khẽ, ôm cậu từ phía sau.
Xách hai chiếc túi, Ôn Tụng vui vẻ bước ra khỏi khu chợ nhỏ, gió thổi ngoài trời, cậu bình tĩnh lại ngay lập tức, xấu hổ nói: “Tiên sinh chắc lần đầu thấy cảnh này nhỉ?”
Chu Yến Chi mỉm cười nhìn cậu.
“Chỉ là… trước đây phải mua quần áo cho Bằng Bằng, Tiểu Linh, thường mua đồ cho cả một mùa, chắc chắn phải trả giá, trả giá nhiều mới phát hiện ra, thực ra lợi nhuận lớn lắm, quần áo một trăm tệ trả xuống năm mươi, ông chủ vẫn có lời.”
Thấy Chu Yến Chi không nói gì, Ôn Tụng càng thêm ngượng ngùng, thậm chí có chút hối hận, cậu dường như đã bộc lộ một mặt rất thực dụng của mình, thực ra cậu chỉ muốn thể hiện khả năng sinh tồn của mình cho Chu Yến Chi thấy.
Cậu biết vẻ ngoài nhút nhát và dè dặt của cậu ở công ty rất khó coi, cậu cũng không muốn thế, có lẽ là quá muốn thể hiện tốt và quá sợ người khác phát hiện ra mối quan hệ của cậu với tiên sinh, làm nhiều hay làm ít đều dường như là sai. Nhưng cậu, trong chuyện nuôi sống bản thân và bạn bè, vẫn có những điểm đáng khen ngợi.
Cậu quả thực sống eo hẹp và nghèo khó, nhưng cậu có cách sinh tồn của riêng mình, bao nhiêu năm qua cũng không để bản thân đói rét.
Nhưng hành vi này không được đẹp mặt cho lắm.
Hôm nay lại hồ đồ rồi, cậu cúi đầu, nói khẽ: “Em… em làm tiên sinh mất mặt rồi.”
Ngón tay đan vào nhau, hối hận vô cùng.
Nhưng Chu Yến Chi ôm lấy cậu, dùng giọng điệu ngạc nhiên và yêu thích nói: “Sao em lại giỏi như vậy chứ hả?”
Ôn Tụng ngây người, ngơ ngác nhìn Chu Yến Chi.
“Hả?”
Chu Yến Chi cười nói: “Tiểu Tụng còn có một mặt giỏi giang như vậy, thật khiến tôi phải nhìn em bằng con mắt khác.”
Anh hơi cúi người, chạm trán với Ôn Tụng, “Em không biết tôi tự hào đến mức nào đâu, sao có thể mất mặt được chứ?”
Ôn Tụng cảm thấy trái tim nhỏ bé của mình bị tiên sinh đùa bỡn trong lòng bàn tay, lúc thì thấp thỏm vô lực, lúc thì đập thình thịch.
Cậu ngượng ngùng nói: “Ở giai đoạn này em cảm thấy quần áo mặc được là tốt rồi, tiên sinh yên tâm, đợi em kiếm được nhiều tiền hơn, sẽ mua quần áo chất lượng cao hơn cho mình, sẽ không làm tiên sinh mất mặt—”
Cậu cảm thấy mình nói sai, nghĩ lại rồi sửa: “—sẽ làm tiên sinh tự hào hơn về em.”
Đôi mắt hạnh tròn xoe của cậu nhìn Chu Yến Chi được ánh đèn đường chiếu sáng rực rỡ, như dải ngân hà li ti, chứa đựng hình bóng Chu Yến Chi phản chiếu.
Chu Yến Chi nhận ra, anh không cần phải tốn công sức để sửa chữa Ôn Tụng, Ôn Tụng không có lỗi, sự lịch sự và lấy lòng quá mức không phải là khuyết điểm của Ôn Tụng, mà chỉ là cách cậu tự bảo vệ bản thân.
Trong quá trình trưởng thành của Ôn Tụng, có lẽ không có nhiều người cho cậu những lời khen ngợi và khẳng định rõ ràng, nên cậu mới luôn thận trọng.
Anh nắm tay Ôn Tụng, hai người sánh bước đi trong con hẻm lờ mờ ánh đèn vàng, Ôn Tụng chợt nghĩ: “Tiên sinh còn chưa mua đồ Tết!”
Cậu nhăn mặt: “Ôi, đáng lẽ phải mua đồ Tết cho tiên sinh trước, rồi mới đến đây chứ.” Cậu chỉ lo cho bản thân mình thôi.
Cậu kéo tay Chu Yến Chi đi nhanh về phía trước, “Em… chúng ta đi ngay bây giờ, em mua cho tiên sinh.”
“Mua cái gì?”
“Chính là cửa hàng lúc nãy chúng ta đi qua, em không biết nhãn hiệu, nhưng bộ vest trong tủ kính rất hợp với tiên sinh.”
“Em mua cho tôi?”
Ôn Tụng gật đầu không chút do dự, “Em có 10.000 tiền thưởng.”
Chu Yến Chi cười hỏi cậu: “Dùng hết để mua quần áo cho tôi sao?”
Ôn Tụng vẫn không chút do dự, “Em biết hơi ít, nhưng em có tiền mà, nếu không mua được vest, em có thể mua cho tiên sinh một chiếc cà vạt, hoặc áo sơ mi, em—”
Chưa kịp nói hết, Chu Yến Chi khẽ dùng sức, kéo cậu vào lòng.
Ôn Tụng ngây người.
Đêm đông tĩnh lặng, nhờ ánh đèn đường mờ ảo, cậu ngây người nhìn khuôn mặt nghiêng tuấn tú của Chu Yến Chi, nghe anh nói: “Tiểu Tụng, những gì em không nỡ dành cho mình, cũng đừng dành cho người khác.”
**
Chan: Khỏi mua gì, đưa gáy cho ảnh cắn là ảnh vui cả tháng rồi :v chiều anh già tí đi elm.
Hết chương 30