Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân

Chương 27

Trước Tiếp

Chương 27

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

May mắn là, Tiết Sầm không gây ra tổn thương thực sự nào cho Đình Đình, nhưng hắn vẫn bị tạm giữ hình sự vì tình nghi cưỡng chế quấy rối và cố ý gây thương tích. Còn hành động tấn công Tiết Sầm của Ôn Tụng nhằm bảo vệ Tiểu Linh được coi là tự vệ chính đáng, không phải chịu trách nhiệm hình sự.

Cuộc thẩm vấn kết thúc, trời đã về khuya.

Chu Yến Chi bảo thầy Hoàng đưa mấy cô gái nhỏ về trại trẻ mồ côi trước, còn anh và Ôn Tụng ở lại sở cảnh sát xử lý các vấn đề tiếp theo.

Tình cờ, sở cảnh sát nằm gần bệnh viện, dưới sự yêu cầu hết lần này đến lần khác của Chu Yến Chi, Ôn Tụng vẫn phải đến bệnh viện làm một loạt kiểm tra.

Các chỉ số trong phiếu xét nghiệm đều bình thường, Chu Yến Chi vừa hỏi xong bác sĩ cấp cứu, ngẩng đầu lên lại thấy Ôn Tụng như người mất hồn, hai tay rũ xuống bên đùi, im lặng bước ra ngoài.

“Tiểu Tụng.” Chu Yến Chi nắm lấy cánh tay cậu.

Ôn Tụng giật mình, cố gắng thoát khỏi sự kiềm chế của Chu Yến Chi, nhưng thấy không thể thoát được, cậu mới khẽ nói: “Hôm nay cảm ơn Tiên sinh, nếu như ngài không đến, em thật sự không biết phải kết thúc thế nào, cảm ơn Tiên sinh.”

Chu Yến Chi trầm giọng nói: “Không cần cảm ơn.”

Cậu cúi đầu xuống: “May mắn là em bé không sao, em xin lỗi, lần sau em sẽ không hành động bốc đồng như vậy nữa.”

“Không cần xin lỗi, tôi hiểu sự bốc đồng của em.”

Có lẽ là giọng điệu của Chu Yến Chi quá đỗi dịu dàng, Ôn Tụng có chút xúc động, ngẩng đầu nhìn Chu Yến Chi, lông mi chợt rung động, quầng mắt cũng đỏ hoe, như thể giây tiếp theo sẽ bật khóc.

Vẻ mặt này khuấy động tâm tư Chu Yến Chi nhất, anh vừa định hỏi thăm, Ôn Tụng đã giấu nước mắt đi.

“Tiên sinh, người em thật sự rất bẩn, ngài cẩn thận đừng chạm vào.” Nói rồi cậu định rút cánh tay về.

Chu Yến Chi vẫn không buông cậu ra, nhẹ nhàng hỏi: “Rốt cuộc là tại sao? Có phải vẫn đang lo lắng cho các em ấy không?”

Ôn Tụng lắc đầu.

Chu Yến Chi nói: “Chuyện sau này cứ để tôi xử lý, em yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không để Tiết Sầm quay lại trại trẻ mồ côi nữa, còn về nguy cơ an toàn trong trại trẻ mồ côi, tôi cũng sẽ tìm cách giải quyết.”

Lại là một câu “cứ để tôi xử lý”, về lý thuyết, Ôn Tụng nên cảm thấy nhẹ nhõm. Để Chu Yến Chi giải quyết là cách ổn thỏa nhất đối với các cô gái nhỏ, cùng một câu nói, cậu nói ra và Chu Yến Chi nói ra có trọng lượng hoàn toàn khác nhau, viện trưởng cũng sẽ quan tâm hơn… nhưng lòng Ôn Tụng vẫn nặng trĩu.

Cậu hỏi: “Tiên sinh định làm gì tiếp theo vậy ạ, có thể nói cho em biết được không? Chuyện liên quan đến Tiểu Linh, em muốn tham gia toàn bộ quá trình.”

“Được.” Nhưng anh vẫn không buông tay.

Ôn Tụng thoáng thấy một cửa hàng tiện lợi cách đó không xa, cậu nói với Chu Yến Chi “Tiên sinh đợi em một lát”, nhân lúc Chu Yến Chi không chú ý rút cánh tay ra, chạy về phía cửa hàng tiện lợi. Vài phút sau, cậu bước ra, trên tay cầm chai nước khoáng và khăn ướt khử trùng.

“Tiên sinh uống nước đi ạ.” Ôn Tụng đưa nước cho Chu Yến Chi.

Chu Yến Chi có chút ngây người, nhận lấy nhưng không động đậy.

Ôn Tụng lại xé một miếng khăn ướt khử trùng, rụt rè đưa tay về phía Chu Yến Chi, “Để em lau tay cho ngài nhé, em vừa lau rồi.”

Chu Yến Chi đưa tay qua, hai người đứng đối diện nhau trên khoảng đất trống trước cổng bệnh viện. Ôn Tụng nắm lấy ngón tay Chu Yến Chi, dùng khăn giấy lau từng chút một lòng bàn tay anh.

Đường phố phía trước thưa thớt người qua lại, thỉnh thoảng có một chiếc xe phóng nhanh qua. Gió lạnh buốt của đêm đông thổi qua làn da chưa kịp khô cồn, gây ra một cảm giác lạnh lẽo, nhưng Chu Yến Chi không thấy lạnh.

Ngược lại, Ôn Tụng lẩm bẩm một tiếng “Lạnh quá”.

Cậu nghĩ mình đã làm lạnh tay Chu Yến Chi, vội vàng xoa hai lòng bàn tay, úp lên lòng bàn tay anh, nhưng lại bị Chu Yến Chi nắm lấy. Ôn Tụng cứng đờ, lặng lẽ rút tay lại.

“Giờ thì sạch rồi.” Ôn Tụng nói khẽ.

“Cảm ơn Tiểu Tụng.”

Ôn Tụng nở một nụ cười gượng gạo với anh, rõ ràng vẫn còn ủ rũ. Chu Yến Chi không đợi thầy Hoàng quay lại nữa, gọi một chiếc taxi, đưa Ôn Tụng vào xe.

Ôn Tụng im lặng suốt chặng đường.

Chu Yến Chi cũng đang hồi tưởng lại những gì đã xảy ra tối nay, không thể nghĩ ra khâu nào đã sai, khiến Ôn Tụng lại buồn bã đến vậy.

Dù hiểm nguy chồng chất, nhưng kết quả không quá tệ, ít nhất là tốt hơn nhiều so với những gì Chu Yến Chi đã dự đoán trên đường đến.

Chu Yến Chi không biết phải an ủi từ đâu, hai người im lặng trở về nhà. Ôn Tụng giải thích sự việc cho Dì Tống đang lo lắng chờ đợi, sau đó lao thẳng vào phòng, đóng cửa lại, không có động tĩnh gì nữa.

Chu Yến Chi giơ tay định gõ cửa phòng ngủ của cậu mấy lần, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được.

Một mình trở về phòng, tìm cách liên hệ với viện trưởng trại trẻ mồ côi xã hội.

Ngày hôm sau, Ôn Tụng vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, ánh mắt vẫn uể oải. Chu Yến Chi nhắc đến cuộc thi cuối tháng trên bàn ăn, cũng không khơi dậy hứng thú của Ôn Tụng. Cậu nhóc cắn hai miếng bánh mì, nói: “Em đang chuẩn bị, cố gắng đạt kết quả tốt.”

Chu Yến Chi nhìn cậu đeo balo ra khỏi cửa.

Hôm nay Ôn Tụng mặc một chiếc áo khoác lông vũ màu xám nhạt, dài vừa đủ che mông, trông có vẻ là kiểu dáng trung bình dài của nhiều năm trước, mặc dần rồi nhỏ đi, thành kiểu ngắn.

Chu Yến Chi nhớ lại lời Tiểu Linh nói ở sở cảnh sát.

Muốn hiểu tại sao Ôn Tụng không vui, trước hết phải hiểu Ôn Tụng đã lớn lên như thế nào.

Anh nhìn chiếc Audi màu đen khuất bóng ở góc cua, không thấy đâu nữa, sau đó cầm điện thoại lên, hỏi Khâu Mẫn Tâm số điện thoại của Trại trẻ mồ côi Thái Dương.

Khâu Mẫn Tâm hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Chu Yến Chi đi thẳng vào vấn đề: “Mẹ, mẹ còn nhớ lúc đó con đã tài trợ bao nhiêu tiền không? Mỗi tháng Ôn Tụng nhận được bao nhiêu?”

“Chuyện của hơn mười năm trước rồi,” Khâu Mẫn Tâm hồi tưởng, “Ban đầu chắc là một nghìn mỗi tháng, lúc đó một nghìn cũng đáng giá lắm đó, sau này lên cấp hai cấp ba thì điều chỉnh thành hai nghìn rưỡi mỗi tháng, dù sao khi lớn lên nhu cầu mua sách, văn phòng phẩm, quần áo cũng nhiều hơn, chắc là con số đó. Lên đại học thì mẹ không rõ nữa, là con tự trả.”

“Chuyển vào tài khoản của ai?”

“Đương nhiên là trại trẻ mồ côi rồi,” Khâu Mẫn Tâm nhận ra điều không ổn, “Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?”

“Con nghi ngờ phần lớn tiền tài trợ không được đến tay Ôn Tụng.”

Khâu Mẫn Tâm ngạc nhiên: “Gì cơ?”

“Chưa chắc chắn, con đi xác minh trước đã. Viện trưởng trại trẻ mồ côi vẫn là người năm đó chứ?”

“Đúng, họ Dương, tên là Dương Khải.”

Cúp điện thoại, Chu Yến Chi lập tức gọi đến Trại trẻ mồ côi Thái Dương, nói thẳng ý định, yêu cầu kiểm tra sổ sách kế toán những năm đó.

Viện trưởng Dương lúc đầu còn uể oải, nói: “Sổ sách mười năm trước? Làm sao có thể?”

Chu Yến Chi lặp lại danh tính của mình, viện trưởng Dương chợt phản ứng lại, giọng điệu lập tức tràn đầy nụ cười nịnh hót: “Tiểu Tổng Chu à, xin lỗi vừa rồi tôi không nghe rõ, dạo này ngài vẫn khỏe chứ? Mấy hôm trước tôi còn xem tin tức về công ty của ngài, làm ăn ngày càng phát đạt.”

“Gần đây tôi có chút vướng mắc, cần viện trưởng Dương giải đáp. Tôi muốn kiểm tra toàn bộ hồ sơ tài chính liên quan đến khoản tài trợ của tôi trong khoảng thời gian từ khi Ôn Tụng bảy tuổi đến mười tám tuổi.”

Viện trưởng Dương ngớ người, “Sao, sao đột nhiên lại kiểm tra chuyện này?”

“Theo quy định của Luật Từ thiện, tôi có quyền yêu cầu, ông có nghĩa vụ hợp tác.”

Viện trưởng Dương cười gượng hai tiếng, “Đương nhiên hợp tác, đương nhiên hợp tác. Nhưng mà… dù sao cũng đã hơn mười năm rồi, trước đây máy tính còn chưa phổ biến, bên tôi toàn là sổ sách viết tay, việc lưu trữ cũng không hoàn chỉnh, để tổng hợp lại từng khoản một cho hoàn chỉnh, quả thật có chút khó khăn.”

“Ba ngày,” Chu Yến Chi cắt ngang muôn vàn lời thoái thác của Viện trưởng Dương, “Sáng thứ Năm, mười giờ, tôi sẽ dẫn đội kiểm toán đến thăm và trò chuyện cũ với Viện trưởng Dương.”

Anh cúp máy không chút nể nang.

Chiếc điện thoại bị ném xuống bàn trà, phát ra tiếng động nặng nề.

Chu Yến Chi quả thật giận sôi máu, dù không cần điều tra kỹ lưỡng, giọng điệu của Viện trưởng Dương đã nói lên vấn đề.

Nếu quang minh chính đại, hà tất phải ấp úng?

Anh còn nhớ lần đầu tiên anh gặp Ôn Tụng mười năm trước, Dương Khải đưa Ôn Tụng đến trước mặt anh, cười nói: “Ôn Tụng, mau cảm ơn Chu tiên sinh đi, nhờ có ngài ấy, con mới có cuộc sống tốt đẹp như vậy.”

Cuộc sống tốt đẹp như vậy.

Anh chỉ việc ký tên vào tài liệu mẹ đã chuẩn bị, rồi lấy ra một chút tiền từ két nhỏ bố thí cho “một đứa trẻ đáng thương” mà mẹ anh nói, thế là anh đã lên báo địa phương, trở thành bằng chứng cho lòng nhiệt tình từ thiện suốt nhiều năm sau này. Nhưng đứa trẻ thực sự cần giúp đỡ, vẫn phải vật lộn, phải đi học, phải lo lắng cho miếng cơm manh áo, phải chăm sóc các em trai em gái tàn tật.

Không trách Ôn Tụng cứ nhất quyết đi làm thêm, vì một nghìn tám mà thức đêm liên tục. Trước đây Chu Yến Chi cứ nghĩ mãi không thông, rõ ràng anh đã sắp xếp công việc cho Ôn Tụng, tăng lương, nhưng Ôn Tụng vẫn phải đi làm thêm kiếm tiền. Bây giờ nghĩ lại, đây thực chất là bản năng sinh tồn đã khắc sâu vào xương tủy của Ôn Tụng.

Chu Yến Chi cảm thấy hối hận chưa từng có.

Người ngoài luôn đồn thổi Ôn Tụng vì tiền mà trèo lên giường của người tài trợ, nói một cách chắc nịch. Nhưng anh tính là người tài trợ gì chứ? Anh ước gì Ôn Tụng là vì tiền, vì tiền thì mọi chuyện đều dễ giải quyết rồi, anh sẽ cho Ôn Tụng cuộc sống tốt nhất.

Nhưng Ôn Tụng chỉ muốn một đứa con.

Bởi vì con cái là người thân duy nhất cậu thực sự sở hữu, sẽ không bao giờ mất đi, bởi vì cậu đã sở hữu quá ít.

Chu Yến Chi cảm thấy tim thắt lại một trận đau nhói, hối tiếc như sóng biển cuộn trào ập đến, suýt nuốt chửng anh.

**

Ôn Tụng tan làm xong lại đến trại trẻ mồ côi một chuyến.

Sau một đêm, những ảnh hưởng tiêu cực mà Tiết Sầm mang lại bắt đầu lan rộng khắp trại trẻ mồ côi. Các Omega trẻ tuổi đều kinh sợ, bàn tán xôn xao, viện trưởng cũng gấp rút sắp xếp nhân viên rà soát xem trong viện còn tình huống tương tự nào nữa không.

May mắn là các cô gái nhỏ như Đình Đình và Tiểu Linh rất dũng cảm. Khi Ôn Tụng gõ cửa, các em đang tụ tập ăn vặt.

Đình Đình còn đặc biệt cảm ơn Ôn Tụng.

Ôn Tụng dạy cô bé cách sử dụng miếng dán ức chế mới, và nói với cô bé cách tự bảo vệ mình. Đình Đình bị tật nhẹ ở chân, không nghiêm trọng lắm, qua Tết, cô bé chuẩn bị đi làm ở một nhà máy dệt.

“Bên ngoài trại trẻ mồ côi cũng có người xấu ạ?” Cô bé hỏi.

“Đương nhiên,” Ôn Tụng im lặng một lát, “Ở đâu cũng có người xấu, vì vậy phải biết tự bảo vệ mình.”

“Vâng.”

Ôn Tụng thấy điện thoại di động của cô bé vẫn là kiểu cũ từ bảy tám năm trước, màn hình đã vỡ, hỏi cô bé: “Cái này vẫn dùng tốt chứ?”

Đình Đình có chút ngượng ngùng: “Vẫn gọi điện được, nhưng hay tự tắt máy, nhưng em cũng không dùng thường xuyên, là một người họ hàng xa đến thăm em cách đây mấy năm tặng ạ.”

“Chờ anh một lát.” Ôn Tụng nói rồi đi ra ngoài, để lại mấy cô bé nhìn nhau khó hiểu.

Ôn Tụng bất chấp gió lạnh ra khỏi cổng, mua một chiếc điện thoại mới ở cửa hàng điện thoại gần đó, hai nghìn rưỡi, ông chủ còn tặng kèm một cặp tai nghe. Cậu mang về tặng cho Đình Đình.

Đình Đình giật mình, vội vàng từ chối: “Không được không được, em sao có thể nhận chứ?”

Ôn Tụng bắt chước giọng điệu của Chu Yến Chi, “Không sao đâu, cũng không đắt. Em là bạn của Tiểu Linh, tức là em gái của anh, nếu em thật sự cảm thấy nặng lòng, sau này đi làm có lương rồi, mời mọi người cùng đi ăn một bữa, được không?”

Đình Đình do dự rất lâu mới nhận lời, còn giơ tay cam đoan: “Em nhất định sẽ làm việc chăm chỉ.”

“Anh đã nhập số điện thoại của anh vào rồi, gặp bất cứ chuyện gì cũng có thể gọi cho anh, anh tên là Ôn Tụng.”

Đình Đình cười nói: “Em biết mà, chúng em đều rất ghen tị với Tiểu Linh vì có một Anh Tiểu Tụng.”

Tiểu Linh ở bên cạnh nói: “Đúng đó, em có người anh tốt nhất trên đời.”

Tâm trạng Ôn Tụng lại càng thêm nặng nề.

Vừa ra khỏi trại trẻ mồ côi, Kiều Phồn vừa hay gọi điện đến, hỏi thăm chuyện hôm qua. Ôn Tụng kể lại đầu đuôi câu chuyện, Kiều Phồn thở phào nhẹ nhõm: “Người không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.”

Ôn Tụng nghe giọng Kiều Phồn càng lúc càng yếu ớt, hỏi cậu ấy bị làm sao, Kiều Phồn nói: “Không sao, tớ vừa ra khỏi xưởng, bên này nhiệt độ cao.”

Ôn Tụng nhận thấy có điều không ổn, gặng hỏi, Kiều Phồn mới ấp úng nói: “Gần đây bận quá, cứ phải làm thêm giờ liên tục, chắc là cứ cúi lưng mãi, cảm thấy bị tổn thương cơ.”

“Cái gì?”

“Cậu đừng lo, không có gì nghiêm trọng đâu, cái lưng này của tớ cũng là bệnh cũ rồi, dán cao là…” Kiều Phồn nhận thấy tiếng gió vù vù trong ống nghe, giọng điệu thay đổi: “Cậu đừng có tới đây!”

Ôn Tụng còn nhanh hơn cậu ấy, “Tớ đang trên đường rồi, cậu xin quản lý xưởng nghỉ một lát, tớ đưa cậu đi bệnh viện.”

“Cậu… aizz thôi được rồi.”

Ôn Tụng xuống xe, từ xa đã thấy Kiều Phồn đợi cậu ở cổng nhà máy, mặc chiếc áo khoác lông vũ màu đen vẫn lộ vẻ gầy gò. Cậu ấy giơ tay ra hiệu cho Ôn Tụng, rồi bước về phía Ôn Tụng.

Kiều Phồn khi ra ngoài sẽ đeo chân giả ống thép không gỉ kiểu cũ, giấu trong ống quần, khi đứng trông không khác gì người lành lặn, chỉ khi bước đi, vai một bên cao một bên thấp, mới lộ rõ khuyết tật.

Ôn Tụng bảo cậu ấy dừng lại, nói với tài xế taxi, nhờ tài xế lái xe đến tận trước mặt Kiều Phồn, rồi dìu Kiều Phồn lên xe.

Kiều Phồn rất bất lực: “Cậu làm quá lên rồi đấy.”

“Là cậu quá qua loa với bản thân.” Ôn Tụng nói khẽ, nhìn khuôn mặt trắng bệch của Kiều Phồn, lại cởi khăn quàng cổ của mình ra, quàng quanh cổ Kiều Phồn.

Kiều Phồn phản kháng, “Thơm phức, tớ không chịu nổi đâu.”

Ôn Tụng cũng không lên tiếng, chỉ lo giúp Kiều Phồn thắt chặt khăn quàng. Kiều Phồn im lặng một lúc, hỏi cậu: “Cậu làm sao thế?”

“Không sao.”

“Sức khỏe của cậu vẫn ổn chứ?”

“Rất tốt.”

“Kỳ ph*t t*nh lần trước… trải qua thế nào?”

“Không cảm thấy có kỳ ph*t t*nh, Tiên sinh đã kê cho tớ một loại miếng dán ức chế thai kỳ mới ở bệnh viện tư, rất hiệu quả, ban đầu tớ còn lo lắng chờ đợi kỳ ph*t t*nh, nhưng kết quả là một tháng trôi qua, không có cảm giác gì cả.”

Kiều Phồn nghe mà bối rối, “Mặc dù tớ không hiểu, nhưng không có cảm giác… hình như cũng không đúng lắm.”

“Tớ không biết, tớ cảm thấy không có kỳ ph*t t*nh cũng khá tốt.”

“Tại sao lại nói như vậy?”

“Đỡ bận tâm nhiều chuyện,” Cậu đưa tay ra bên hông Kiều Phồn, xoa xoa, “Vẫn đau chỗ này à?”

Chạm đúng vào chỗ cơ bắp đau nhức nhất, Kiều Phồn nhịn không được nhíu mày, cả người như bị điện giật.

“Có thể xin đổi xưởng khác không?” Ôn Tụng hỏi.

“Đã đổi một lần rồi, không thể mở lời được nữa. Hơn nữa, lắp ráp bảng đồng hồ đã là công việc có cường độ lao động rất thấp rồi, cậu chưa vào xưởng dập và xưởng hàn, đó mới thực sự vất vả, đặc biệt là xưởng dập, tiếng ồn lớn đến mức nhiều công nhân bị điếc nửa chừng…” Kiều Phồn vừa nói vừa liếc thấy đầu Ôn Tụng ngày càng cúi thấp, vội hỏi: “Rốt cuộc là hôm nay cậu bị làm sao thế hả?”

Ôn Tụng nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nghẹn ngào: “Tớ chỉ cảm thấy, cậu chịu quá nhiều khổ rồi.”

“Có gì đâu? Cậu gặp chuyện gì rồi đúng không?” Kiều Phồn căng thẳng.

Ôn Tụng lau nước mắt, quay đầu lại lắc đầu với cậu ấy, “Không có, tớ có thể có chuyện gì được chứ? Cuộc sống của tớ bây giờ tốt như vậy.”

“Thật không?” Kiều Phồn không tin.

“Có lẽ là hoóc môn thai kỳ gây ra, cứ luôn muốn khóc,” Ôn Tụng nhìn ra ngoài cửa sổ, chuyển chủ đề, “Đến bệnh viện rồi.”

Cậu đưa Kiều Phồn đến Bệnh viện số Một thành phố, làm một số xét nghiệm, bác sĩ chẩn đoán là đau cơ thắt lưng, kê một số thuốc hoạt huyết hóa ứ, còn dặn dò Kiều Phồn: “Phải nghỉ ngơi nhiều, tránh cúi người lâu, tốt nhất nên đi châm cứu vật lý trị liệu.”

“Vâng!”

“Không được, tôi phải đi làm.”

Giọng Ôn Tụng và Kiều Phồn vang lên cùng lúc, bác sĩ ngẩn ngơ. Trong lúc giằng co, cuối cùng Kiều Phồn giành nói trước, cậu ấy khó xử nói: “Bác sĩ, tôi thật sự không có thời gian châm cứu.”

“Vậy thì chườm khăn nóng thường xuyên.”

Kiều Phồn nói: “Vâng, cảm ơn bác sĩ.”

Ôn Tụng nhìn cậu ấy, dùng ánh mắt trách móc trong im lặng, Kiều Phồn cười cười, kéo cậu ra khỏi phòng khám.

Bệnh viện vào ngày thường vẫn tấp nập người ra vào, Ôn Tụng dìu Kiều Phồn đi ra, bắt taxi về nhà máy. Vốn đã mệt mỏi lắm rồi, cậu còn bất chấp sự ngăn cản của Kiều Phồn, kiên quyết đi thăm ký túc xá của cậu ấy một chuyến.

Ký túc xá công nhân do nhà máy cấp, Kiều Phồn ở tầng hai, sáu người một phòng, chưa đến hai mươi mét vuông, trước đây Ôn Tụng thường xuyên đến.

Đây là lần đầu tiên sau khi kết hôn.

Vừa bước vào cửa, Ôn Tụng đã ngửi thấy một mùi hôi thối nồng nặc.

Mùi đó xộc vào mũi, đánh thẳng vào đỉnh đầu cậu, Ôn Tụng suýt chút nữa nôn ọe. Kiều Phồn lập tức kéo cậu ra sau, “Cậu đừng vào, phòng ký túc xá của bọn tớ có một người không thích sạch sẽ lắm, mấy hôm trước đã cảnh cáo hắn đừng vứt rác lung tung, hôm nay hắn lại lười biếng rồi.”

Ôn Tụng nói: “Tớ vào dọn dẹp.”

Kiều Phồn kéo cậu lại, “Không cần.”

“Tớ dọn dẹp sơ qua một chút, nếu không cậu nghỉ ngơi làm sao được? Cậu nằm lên giường đi, tớ đi ngâm khăn nóng cho cậu.”

Kiều Phồn nhất quyết không cho cậu vào, hai người giằng co một lúc lâu, Kiều Phồn hết cách, dựa vào khung cửa lớn tiếng nói: “Cậu còn như vậy nữa, tớ sẽ gọi điện cho Chu Yến Chi đấy!”

Lời này cũng không dọa được Ôn Tụng.

Lần này cậu rất cứng đầu, cố kéo Kiều Phồn vào, không nói hai lời liền mở cửa sổ thông gió, bắt tay vào dọn dẹp vệ sinh.

Cậu làm rất nhanh, chỉ vài phút đã dọn dẹp gần xong, rác được đóng gói đặt ở cửa, chổi đặt sang một bên, cậu rửa tay, lấy chậu của Kiều Phồn đi ngâm khăn nóng. Kiều Phồn nằm sấp trên giường, nhìn cậu đi tới đi lui, lầm bầm: “Nếu Chu Tổng mà biết cậu ở đây làm bảo mẫu cho tớ, anh ta chắc chắn sẽ rất tức giận.”

“Không đâu.” Ôn Tụng đặt khăn lên lưng Kiều Phồn.

“Chắc chắn là có, anh ta coi cậu như bảo bối vậy mà.”

“Tớ có gì mà là bảo bối chứ?” Ôn Tụng lấy ra một quả quýt trong túi bên cạnh giường Kiều Phồn, bóc vỏ, đưa đến miệng Kiều Phồn, “Tiên sinh đối xử với ai cũng tốt như vậy thôi, là tớ quá may mắn.”

“Ai nói? Tớ không tin anh ta đối xử với ai cũng tốt như vậy đâu, thử đổi người khác xem?”

Lời này làm Ôn Tụng đột nhiên khựng lại, cúi mắt một lúc mới mở lời: “Nói thật, tớ thật sự hy vọng đổi người khác, đổi thành người mà Tiên sinh thích, nếu… người đó cũng thích Tiên sinh, thì quá hoàn hảo rồi.”

“Ý gì?”

Ôn Tụng kể hết đầu đuôi câu chuyện, Kiều Phồn vừa bàng hoàng vừa khó hiểu: “Lớn lên cùng nhau từ nhỏ, người đó lại không hề thích Chu Yến Chi chút nào? Nghe cậu nói, cái người tên Lâm gì đó, điều kiện cũng không ưu việt hơn Chu Yến Chi. Tình cảm đúng là một thứ kỳ lạ.”

“Kỳ lạ thật nhỉ.”

Khăn đã lạnh, Ôn Tụng lại ngâm nước nóng lại.

Bốn lần qua lại, Kiều Phồn cảm thấy dễ chịu hơn một chút, thở dài một hơi thật dài, Ôn Tụng mới bôi thuốc cho cậu ấy.

Kiều Phồn nhận lấy tăm bông, vứt vào thùng rác bên giường, thúc giục: “Thôi được rồi, cậu về đi.”

Ôn Tụng vẫn còn do dự, Kiều Phồn đành nói: “Mau về đi, tớ phải ngủ đây, khó khăn lắm mới xin nghỉ phép được!”

Ôn Tụng nhìn xung quanh một lượt, quả thật cũng không còn gì để làm, lại dặn dò lải nhải một lượt mới rời đi.

Vừa ra khỏi cửa, cậu đã nghe thấy tiếng máy móc gầm rú.

Nếu chưa từng làm việc ở Tòa nhà Vân Đồ, Ôn Tụng sẽ không cảm thấy nhà máy của Kiều Phồn tối tăm đến mức nào. Trước đây cậu còn thấy Kiều Phồn kiếm được sáu bảy nghìn một tháng là một điều rất đáng nể.

Nhưng khi đặt hai nơi vào so sánh, sự khác biệt mới hiện rõ. Nơi đây không có màu xanh của cây cỏ, xung quanh là những dãy nhà xưởng san sát, mùi dầu mỡ và rỉ sét bao trùm không khí. Các công nhân lướt qua cậu với ánh mắt trống rỗng, vô cảm ứng phó với mỗi ca làm việc dài như con rối mắc dây — ngay cả công việc như thế này, cũng là Kiều Phồn khó khăn lắm mới xin được.

Mặc dù ông chủ tuyển dụng cậu ấy là vì việc tuyển dụng người khuyết tật có thể được hưởng một số chính sách miễn giảm thuế.

Ôn Tụng cảm thấy vô cùng chán nản.

**

Chu Yến Chi bận rộn xong việc về nhà, mới phát hiện Ôn Tụng không có nhà. Anh hỏi Dì Tống: “Tiểu Tụng chưa về à?”

“Về rồi, gần sáu giờ thì bảo với tôi là ra ngoài đi dạo một chút, mặt mày ủ rũ, tôi cũng không tiện hỏi.”

Chu Yến Chi lập tức ra khỏi nhà.

Anh gọi điện cho Ôn Tụng, nhưng ngay trước khi bấm số lại dừng lại. Ôn Tụng đang có tâm sự, anh không thể dễ dàng làm phiền, anh chỉ có thể tìm kiếm trong khu biệt thự rộng lớn.

May mắn thay, không lâu sau, anh tìm thấy bóng dáng Ôn Tụng trong một khu vườn nhỏ. Bóng lưng nhỏ bé đó ẩn mình trong lùm cây, Chu Yến Chi suýt chút nữa đã bỏ sót.

Có lẽ Ôn Tụng không biết đó là khu vườn riêng của nhà người khác, còn tưởng là khu vực công cộng của khu biệt thự.

Chu Yến Chi chậm rãi bước tới, thấy Ôn Tụng ngồi trên một tảng đá, ngơ ngẩn nhìn về phía hòn non bộ phía xa xa. Thỉnh thoảng gió thổi cây lay, cũng khiến cậu giật mình ngẩng đầu lên, rồi lại từ từ cúi xuống.

Tay cậu cầm một cành cây nhỏ, đang vẽ gì đó trên đất.

Anh lại tiến thêm vài bước, nghe rõ tiếng Ôn Tụng lầm bầm: “Tiên sinh 260.000, chân giả thông minh cần 53.000, Tiểu Linh và Bằng Bằng chi phí sinh hoạt một năm cũng cần 30.000…”

Chu Yến Chi đứng sững tại chỗ.

Bên tai vang lên lời Tiểu Linh nói: Tâm trí anh ấy đều đặt hết vào mấy đứa chúng em, rõ ràng đã đỗ vào trường đại học tốt, nhưng vẫn cứ xoay quanh chúng em.

Hóa ra không hề phóng đại chút nào.

Tuổi nhỏ, gánh nặng lớn.

Làm sao em ấy có thể vui vẻ được?

“Tiểu Tụng.”

Ôn Tụng giật mình quay đầu lại, thấy Chu Yến Chi ở ngay gần mình, sợ hãi đứng bật dậy, “Tiên, tiên sinh…”

“Mặc ít đồ như vậy, có lạnh không em?”

Nhìn Chu Yến Chi bước đến, Ôn Tụng ngây người đứng tại chỗ, “Sao Tiên sinh lại ở đây ạ?”

“Đến tìm em.”

Ôn Tụng còn tưởng mình làm sai chuyện gì, lật điện thoại ra, cũng không thấy tin nhắn hay cuộc gọi nhỡ nào từ Chu Yến Chi.

“Tiên sinh có chuyện gì không ạ?” Cậu ngập ngừng hỏi.

“Sợ em đi lạc, đưa em về nhà.”

Ôn Tụng giật mình.

Chu Yến Chi chìa tay về phía cậu, cười nói: “Hôm nay tôi học được một món ăn, gọi là tôm viên sốt cà chua, định về làm cho Tiểu Tụng ăn. Giờ này rồi, Tiểu Tụng không đói hả?”

Giọng điệu anh giống hệt một người cha đón con về nhà.

Ôn Tụng bất động nhìn anh, một lúc lâu sau, quầng mắt đột nhiên đỏ lên.

Cậu cố gắng cúi đầu che giấu, nhưng nỗi buồn không thể che đậy.

Cảm xúc bị kìm nén bấy lâu chồng chất lên nhau, không thể kiểm soát được nữa, trong chốc lát, nước mắt tuôn rơi.

Chu Yến Chi lập tức bước đến ôm cậu vào lòng.

“Em xin lỗi…” Ôn Tụng khóc nức nở.

“Xin lỗi vì điều gì?”

Ôn Tụng nghẹn ngào không nói được câu hoàn chỉnh: “Mỗi lần đều rất mất hứng, mỗi lần đều mang đến cho Tiên sinh… mang đến cho Tiên sinh nhiều cảm xúc tiêu cực. Em cũng muốn vui vẻ… chọc Tiên sinh cười, nhưng em quá ngốc, em luôn nói sai.”

Chu Yến Chi không nói gì, anh chỉ nhẹ nhàng xoa lưng Ôn Tụng. Rất lâu sau, anh mới hỏi bên tai Ôn Tụng: “Còn điều gì muốn nói không?”

Ôn Tụng như được cho phép, mở miệng, vừa nức nở vừa thổ lộ: “Tiên sinh, em không làm tốt vai trò của người làm anh…”

“Sao lại không?”

Ôn Tụng khóc không ngừng lại được: “Các em ấy đều không được đi học, chỉ mình em đi học, các em ấy sống rất khổ sở, còn em lại ở trong biệt thự sang trọng của Tiên sinh hưởng thụ sung sướng.

Hôm nay em đến trại trẻ mồ côi, cuộc sống của Tiểu Linh và Đình Đình thật đơn điệu, các em ấy không biết thế giới bên ngoài như thế nào, các em ấy khao khát như vậy… Em lại gặp Kiều Phồn, lưng cậu ấy vì cúi người lâu để lắp ráp phụ tùng ô tô mà bị đau cơ nghiêm trọng, không thể thẳng lưng lên được. Trước đây em không thấy mọi người khổ sở đến vậy, bây giờ lại không dám nhìn nữa.

Tiên sinh, sao em có thể nảy ra ý nghĩ ‘Tại sao Kiều Phồn phải vất vả như vậy’, rõ ràng em biết Kiều Phồn tìm được công việc này khó khăn đến nhường nào. Em chỉ mới sống tốt được vài tháng đã bắt đầu quên gốc gác rồi, em lấy tư cách gì để phán xét cuộc sống của họ hứ? Em lấy tư cách gì để thấy không khí trong nhà máy không tốt chứ?

Em lấy tư cách gì…

Lấy tư cách gì đi học, lấy tư cách gì nhận được sự tài trợ của Tiên sinh? Lấy tư cách gì ngồi làm việc trong văn phòng đẹp đẽ? Chỉ vì em là một người khỏe mạnh thôi sao?”

Ôn Tụng khóc không thành tiếng: “Em cảm thấy thật hổ thẹn, Tiên sinh, em không nên hưởng thụ, em không có tư cách để hưởng thụ.”

Chu Yến Chi bị một loạt câu hỏi của Ôn Tụng làm cho lòng nặng trĩu, vấn đề nghiêm trọng hơn anh tưởng rất nhiều.

Ôn Tụng không chỉ đơn thuần là tự ti về bản thân.

“Nhưng Tiểu Tụng đã cố gắng hết sức rồi,” Chu Yến Chi nâng khuôn mặt đẫm nước mắt của Ôn Tụng lên khỏi ngực mình, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi hơi ẩm dưới mắt cậu, “Cậu ấy còn chưa đủ vất vả sao?”

Ôn Tụng ngây người ngẩng đầu lên.

“Cậu ấy mới hai mươi hai tuổi, đây đã là tất cả những gì cậu ấy có thể cho các em trai em gái của mình rồi.”

**

Chan: Ừm, không phải là “ngươi” mà là “hắn”.

“Tiểu Tụng” là một cậu bé 22 tuổi đã dành hết tất cả những gì mình có thể cho người thân của mình rồi. Ôi chao.

Hết chương 27

Trước Tiếp