Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân

Chương 26

Trước Tiếp

Chương 26

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Cầu thang im lặng như hầm băng, gió bắc rít lên bên ngoài cửa sổ, ánh sáng mặt trời loãng lọt vào, không thể chiếu sáng đôi mắt Tạ Bách Vũ.

Ôn Tụng cười khan hai tiếng, cố gắng làm dịu bầu không khí, “Em biết rất khó chấp nhận, chắc chắn đàn anh cảm thấy em và anh ấy là người của hai thế giới khác nhau. Thật ra em cũng nghĩ vậy, lúc đăng ký kết hôn em cũng cảm thấy như mình trúng số độc đắc từ trên trời rơi xuống vậy.”

Tạ Bách Vũ vẫn chưa hoàn hồn, hỏi như thể đang tra hỏi, “Hai người kết hôn khi nào?”

“Tháng 11 năm ngoái.”

“Không phải, hai người quen nhau khi nào?”

“Nhiều năm trước, em là học sinh được anh ấy tài trợ.” Nói xong, cậu cảm thấy lời này nghe không ổn, lập tức giải thích: “Anh đừng nghĩ nhiều, trước tháng 11 năm ngoái, chúng em không có giao thiệp gì cả. Chỉ là một lần ngoài ý muốn, em… em mang thai, rồi chúng em kết hôn.”

Cậu nói rất bình thản, nhưng Tạ Bách Vũ lại như bị sét đánh.

“Mang thai?”

Ôn Tụng nhếch khóe miệng, giơ ba ngón tay lên, “Hơn ba tháng rồi.”

Tạ Bách Vũ loạng choạng lùi về phía sau.

Đêm qua anh chỉ là đầu óc trống rỗng, hôm nay những lời của Ôn Tụng trực tiếp biến bộ não anh thành một đống đổ nát.

Anh hoàn toàn quên mất cái ý nghĩ nhỏ bé lãng mạn của mình dành cho Ôn Tụng, trong đầu chỉ toàn là Ôn Tụng và Chu Yến Chi đã có con…

Rõ ràng hai người họ là hai đường thẳng song song.

Ôn Tụng vẫn còn là một đứa trẻ, làm sao đã có con rồi?

Ôn Tụng thấy Tạ Bách Vũ có vẻ mặt kinh hãi như bị sét đánh, áy náy nói: “Em xin lỗi đàn anh, đã giấu anh bấy lâu nay.”

Rất lâu sau, Tạ Bách Vũ mới bình tĩnh lại, xua tay, “Không sao, Ôn Tụng, cậu đúng là… Tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi.”

Nói rồi anh định quay người rời đi, Ôn Tụng ngăn anh lại, chắp hai tay lại cầu xin: “Đàn anh, chuyện này xin anh nhất định phải giữ bí mật giúp em, em không muốn bất kỳ ai biết, cầu xin anh.”

“Tại sao?”

“Em không muốn Tiên sinh trở thành đề tài bàn tán sau giờ làm việc.”

“Cậu… thích anh ta?”

Lần đầu tiên Ôn Tụng nói ra những lời như vậy với người ngoài, có chút ngượng ngùng, nhưng ánh mắt kiên định, “Rất thích, cả đời này ngoài Tiên sinh ra, em sẽ không thích ai khác nữa.”

Tạ Bách Vũ im lặng rất lâu.

Buổi trưa anh không nghỉ ở văn phòng, đến tận trước giờ làm buổi chiều mới đến muộn.

Khi vào cửa, Ôn Tụng chủ động mỉm cười với anh, Tạ Bách Vũ cũng đáp lại bằng một nụ cười.

Chuyện này dường như đã được bỏ qua.

Ôn Tụng thở phào nhẹ nhõm, về nhà thấy Chu Yến Chi cũng không còn buồn bực nữa, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.

“Giải thích rõ ràng với cậu ta rồi à?” Chu Yến Chi hỏi.

“Ai ạ?” Ôn Tụng ngẩn người.

Chu Yến Chi lật sách, thản nhiên nói: “Đàn anh của em.”

Ôn Tụng ngồi xuống chỗ cách Chu Yến Chi không xa, “Giải thích rõ rồi ạ, anh ấy còn hứa giữ bí mật giúp em.”

Chu Yến Chi không nói lời nào, lật sang một trang khác.

“Em đã nói sẽ rước về nhiều lời đàm tiếu mà, anh ấy còn nghi ngờ em là tiểu tam của Tiên sinh nữa, thật sự vừa bực vừa buồn cười.”

“Em giải thích thế nào?”

“Em nói chúng em đã kết hôn.”

“Cậu ta tin à?”

“Em lấy nhẫn cưới ra cho anh ấy xem.” Ôn Tụng thò tay vào cổ áo lấy ra sợi dây chuyền có nhẫn, cười nói: “Cũng có lúc dùng đến.”

Chu Yến Chi ngẩn người đưa tay ra, đầu ngón tay nâng vành nhẫn, “Em luôn đeo nó à?”

Nhìn ngón tay thon dài của Tiên sinh gần mình như vậy, mặt Ôn Tụng nóng lên, lầm bầm nhỏ giọng: “Vâng, Tiên sinh cũng luôn đeo, em nghĩ em cũng nên đeo.”

“Có cọ vào da không?”

“Cũng ổn,” Ôn Tụng nghĩ một lát rồi sửa lời, “Không đâu, hoàn toàn không cọ vào da.”

Lời này càng nói càng lộ rõ.

Chu Yến Chi nói: “Kéo cổ áo xuống.”

Ôn Tụng ngây người.

“Dạ?”

“Kéo cổ áo len xuống.”

Rõ ràng là một lời nói rất lưu manh, nhưng khi thốt ra từ miệng Chu Yến Chi lại có vẻ ngay thẳng vô cùng. Tay Ôn Tụng theo bản năng nắm lấy cổ áo, vừa định kéo xuống lại dừng lại, mặt đỏ bừng.

“Thật sự không cọ mà.”

Chu Yến Chi cũng dịu giọng: “Để tôi xem, tôi không yên tâm.”

Ôn Tụng đành phải làm theo.

Cậu quay đầu nhìn dì Tống đang dọn dẹp trong bếp, rồi nhìn ra con đường vắng vẻ ngoài cửa sổ sát đất. Vẫn còn ngại ngùng, cậu nhích người về phía Chu Yến Chi, đầu gối tựa vào bên hông Chu Yến Chi. Động tác lén lút như thể đang nói: Em chỉ lén cho ngài nhìn một chút thôi nhé.

Cậu từ từ kéo cổ áo xuống, quả nhiên, Chu Yến Chi nhìn thấy ở giữa xương quai xanh có một vết hằn đỏ rõ rệt.

Ánh mắt Chu Yến Chi trầm xuống.

“Da em trắng, bình thường bị véo một cái cũng để lại vết đỏ, thật sự không sao đâu ạ.” Ôn Tụng chột dạ nói.

“Đừng đeo nữa.” Chu Yến Chi thấy ánh mắt Ôn Tụng nhanh chóng trở nên buồn bã, lại nói: “Ngày mai tôi sẽ cho người làm lại một chiếc không đính kim cương.”

Ôn Tụng không hiểu.

“Vành nhẫn trơn không đính kim cương sẽ không gây chú ý, như vậy em có thể đeo ra ngoài bất cứ lúc nào, được không?”

Mắt Ôn Tụng lập tức sáng lên, gật đầu mạnh hai cái, lọn tóc dựng lên khẽ rung theo động tác.

Chu Yến Chi xưa nay không thể chống đỡ nổi vẻ ngoài này của cậu, hơn nữa anh cũng đã dần dần phát hiện ra, Ôn Tụng không phải là khúc gỗ nhỏ.

Ôn Tụng sẽ làm nũng, trong giấc ngủ, khi say, trong môi trường thoải mái, nhẹ nhàng khiến cậu cảm thấy an toàn, cậu sẽ thể hiện một trạng thái hoàn toàn khác biệt so với bình thường.

Chu Yến Chi hy vọng trạng thái này sẽ xuất hiện nhiều hơn.

“Em có ý tưởng gì về nhẫn cưới, cứ nói cho tôi biết.”

Giọng điệu Chu Yến Chi dịu dàng, như thể Ôn Tụng là một báu vật rất đáng được trân trọng, cần được nâng niu cẩn thận.

Ôn Tụng đã trải qua cảm giác được sủng ái mà lo sợ này ở chỗ Chu Yến Chi nhiều lần, nên không còn phản ứng thái quá nữa, nhưng trong lòng vẫn không kìm được tuôn ra dòng nước ngọt ngào. Cậu nghiêng đầu, cơ thể vô thức tựa vào Chu Yến Chi, cười tươi nói: “Tiên sinh, sao ngài lại tốt thế này ạ?”

Đến cả âm cuối cũng vui vẻ ngân lên.

Đây là lần đầu tiên cậu làm nũng với Chu Yến Chi trong trạng thái tỉnh táo, vừa dứt lời, cả hai người đều ngẩn ngơ.

Ôn Tụng phản ứng trước, lập tức đỏ mặt muốn chạy trốn, nhưng chưa kịp đứng dậy đã bị Chu Yến Chi ôm trở lại.

“Chạy cái gì?”

Ôn Tụng cảm thấy Tiên sinh tối nay có chút kỳ lạ, Tiên sinh xưa nay luôn khiêm tốn lễ độ, chưa bao giờ dùng giọng điệu ra lệnh nói chuyện với cậu, nhưng tối nay lại liên tục đưa ra hai mệnh lệnh kỳ quặc. Nhưng cậu không dám phản bác, co rúm lại thành một cục, cuộn tròn trong vòng tay Chu Yến Chi, để mặc Chu Yến Chi thỉnh thoảng nhéo vào phần thịt mềm bên trong cánh tay cậu, giống như đang đùa nghịch một món đồ chơi.

Cậu nghĩ một cách không đúng lúc: Hình như mình mập lên rồi, trước đây cánh tay mình gầy gò, không có chút thịt thừa nào.

“Nói lại lần nữa.” Giọng Chu Yến Chi chứa đựng ý cười, chấn động từ lồng ngực truyền qua lớp quần áo.

“Tiên sinh… tốt.”

“Nói hết câu.”

Ôn Tụng càng thêm bối rối, “Sao Tiên sinh lại tốt thế này.”

“Còn thiếu một chữ.”

Mặt Ôn Tụng đã đỏ như quả cà chua, cậu cảm thấy Tiên sinh đang trêu chọc mình, cũng không muốn nghe theo nữa, hiếm khi nổi loạn một chút, lớn tiếng nói: “ạ!” bổ sung thêm chữ đó.

Chu Yến Chi bật cười thành tiếng.

Ôn Tụng cắm đầu chạy về phòng mình, cậu nghe thấy Chu Yến Chi nói ở phía sau: “Chậm thôi, coi chừng ngã.”

**

Tuy đã giải thích rõ ràng, Ôn Tụng vẫn cảm nhận được Tạ Bách Vũ xa cách cậu hơn rất nhiều. Trước đây ngày nào anh cũng cho cậu đồ ăn vặt và đồ ngọt, giờ không biết có phải vì lo lắng cậu đang mang thai hay không, anh đi cách cậu đến ba mét, sợ hãi không dám lại gần.

Đây chính là cái hại của việc mối quan hệ bị bại lộ, Ôn Tụng nghĩ: May mắn là Tạ Bách Vũ giữ được bí mật, nếu bị người khác biết, có lẽ tối đó cậu phải cuốn gói chạy khỏi Vân Đồ.

Có vài lần cậu muốn hòa hoãn quan hệ với Tạ Bách Vũ, đã mua trà sữa và bánh mì chia cho Tạ Bách Vũ và Dư Chính Phàm. Tạ Bách Vũ nhận lấy, nói lời cảm ơn rồi tiếp tục cúi đầu làm việc.

Ôn Tụng vốn không giỏi duy trì quan hệ bạn bè, do dự tại chỗ vài giây rồi cũng đành thôi.

Gần đến cuộc thi, cậu cũng không có thời gian nghĩ nhiều.

Thứ Bảy, cậu tranh thủ thời gian đến bệnh viện thăm Bằng Bằng. Tình trạng hồi phục của Bằng Bằng tốt hơn dự kiến, đã có thể nâng tay nâng chân. Bác sĩ đều khen cậu ấy: Chàng trai này có ý chí rất mạnh mẽ.

Ôn Tụng ngồi trò chuyện với cậu ấy một lúc, rồi xắn tay áo lên giúp Dì Tạ Lan làm việc. Dì Tạ đang giặt quần áo, hai tay dính đầy bọt xà phòng, dùng khuỷu tay đẩy cậu ra, “Cậu Tiểu Ôn, thời kỳ mang thai quan trọng này của cậu, không được làm việc!”

“Làm gì mà yếu ớt thế ạ?” Ôn Tụng cười, “Cháu quen chịu khổ rồi, dì đừng thấy cháu nhỏ con mà nghĩ cháu yếu, cháu khỏe lắm đấy ạ.”

Thời đại học, để kiếm tiền sinh hoạt, cậu còn từng giúp Omega ở ký túc xá khác vác bình nước uống lớn.

“Chu tiên sinh trả thêm cho tôi ba nghìn mỗi tháng, đặc biệt dặn dò, mỗi lần cậu đến, tôi không được để cậu làm bất cứ việc gì.”

Ôn Tụng sững người.

“Chu tiên sinh đối xử rất tốt với cậu, gần đây ngài ấy đến ít hơn, nói là bận công việc, nhưng mỗi tuần đều nhắn tin hỏi tôi tình hình hồi phục của Bằng Bằng. Ban đầu tôi còn tưởng ngài ấy là người lớn trong gia đình của Bằng Bằng, sau này mới biết quan hệ của hai người.”

Ôn Tụng trầm ngâm rất lâu.

Tiên sinh đã quá tận tâm với cậu rồi.

Đây không phải là điều có thể giải thích bằng câu “trời sinh bản tính lương thiện”, mà là sự hy sinh thực tế, là sự quan tâm không thể mua được bằng tiền bạc.

Cậu không biết phải báo đáp thế nào.

Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu cậu: Bảy tháng sau, nếu mình dẫn bé con rời khỏi Thành phố Phỉ, cắt đứt hoàn toàn với Tiên sinh, thì hành động này đối với Tiên sinh, có thực sự là tốt cho ngài ấy không?

Rời khỏi bệnh viện, cậu lại đến thăm trại trẻ mồ côi.

Gần Tết, trại trẻ mồ côi vốn lạnh lẽo cũng giăng đèn kết hoa, dán câu đối, thêm chút không khí náo nhiệt.

Ôn Tụng mua sữa và đồ ăn vặt trong siêu thị, mang đến cho Tiểu Linh và hai cô bé ở phòng bên cạnh Tiểu Linh.

Vừa chuẩn bị lên lầu, cậu va phải Tiết Sầm, bác sĩ trị liệu phục hồi chức năng của trại trẻ mồ côi. Ôn Tụng cười chào hỏi, nhưng đối phương lại làm ngơ, cổ áo xộc xệch, mặt mày u ám, sải ba hai bước đi xuống lầu.

“Ơ —”

Ôn Tụng nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng cảm thấy khó hiểu.

Bác sĩ trị liệu này, có vẻ hơi kỳ lạ.

Nghĩ đến Tiểu Linh, cậu nhanh chóng lên lầu, đi qua hành lang dài hẹp ánh hoàng hôn xuyên qua, dừng lại trước cửa phòng Tiểu Linh.

Gõ cửa, “Là anh đây, anh Tiểu Tụng.”

Nửa phút sau Tiểu Linh mới mở cửa, vịn vào khung cửa cười với Ôn Tụng: “Anh Tiểu Tụng, sao anh lại đến đây ạ?”

“Trông có vẻ không hoan nghênh anh rồi.” Ôn Tụng trêu chọc cô bé, đẩy cửa bước vào, thấy chiếc ghế bên bàn đổ lăn ra đất, sắc mặt Ôn Tụng đột nhiên thay đổi, vội hỏi: “Vừa rồi bị ngã sao? Có bị thương chỗ nào không? Mau nói cho anh biết!”

Tiểu Linh lắc đầu, “Không, chỉ là vô tình làm đổ thôi.”

Cô bé khoác tay Ôn Tụng, dẫn cậu đến bên giường, rồi một mình vòng qua cuối giường, mò mẫm dựng chiếc ghế lên.

“Anh ơi, em đã mười tám tuổi rồi, không phải trẻ con nữa, anh không cần lo lắng cho em mọi lúc mọi nơi.”

“Thật sự không sao?”

Tiểu Linh cười với cậu, “Thật mà!”

Ôn Tụng lấy đồ ăn vặt mang đến ra, “Hai túi này em chia cho hai người bạn bên cạnh, lần trước em nói họ thích ăn khoai tây chiên, nên anh mua một hộp quà lớn đủ loại hương vị, còn có sữa chua và bánh quy socola.”

“Cảm ơn anh.”

“Trong đó có một cô bé tên Đình Đình là Omega, đúng không? Anh mua cho em ấy hai hộp miếng dán ức chế.”

Tiểu Linh là Beta, không hiểu lắm về thuốc ức chế, nghĩ một lát rồi nói: “Trại trẻ mồ côi chắc chắn có phát rồi.”

“Trại trẻ mồ côi vì tiết kiệm tiền, phát toàn loại rẻ tiền từ mấy năm trước, hơi ra mồ hôi một chút thôi là dễ bong lắm,” Ôn Tụng nhét thuốc ức chế vào một trong những túi, “Không sao, dùng hay không tùy em ấy, dùng hết anh lại mua.”

“Chắc là đắt lắm ạ?”

“Không đắt, đồ dùng sinh hoạt thì đáng bao nhiêu tiền.”

Sắp xếp xong xuôi bên Tiểu Linh, Ôn Tụng mới yên tâm ra về. Trời đã tối hẳn, nhưng khoảng sân trước tòa nhà ký túc xá của trại trẻ mồ côi lại không có đèn, Ôn Tụng chỉ có thể mượn ánh sáng từ các tầng trên, đi về phía cổng lớn.

Vô tình quay đầu nhìn lại, thấy một bóng người cao gầy đang đi về phía tòa nhà ký túc xá.

Ôn Tụng dừng lại, vừa định nheo mắt nhìn kỹ, đã nghe thấy bảo vệ lớn tiếng gọi cậu: “Ôn Tụng, sáu rưỡi rồi, không ra là đóng cổng đấy!”

“Cháu đến ngay đây!” Ôn Tụng không kịp nghĩ nhiều, đi thẳng ra ngoài.

Về đến nhà, Chu Yến Chi có tiệc xã giao nên chưa về, cậu ăn tối cùng Dì Tống, rồi lên lầu làm công việc làm thêm.

Dì Tống lên dọn dẹp vệ sinh, thấy ngón tay cậu lướt như bay trên bàn phím, vừa lau cột hành lang vừa khuyên cậu: “Ôi chao, tan làm rồi mà còn bận rộn thế, bây giờ cậu cần phải nghỉ ngơi cho tốt.”

“Không sao đâu ạ,” Ôn Tụng cười, “Ở trường cháu cũng ở thư viện, cháu cũng không biết buổi tối nên làm gì.”

“Xem TV đi, chẳng phải người trẻ các cậu thích chơi game sao?”

Ôn Tụng cười, “Cháu không thích chơi game lắm, hồi trước ở trại trẻ mồ côi cháu có một đứa em gái, mắt nó không nhìn thấy được. Trong phòng học lớn của trại trẻ mồ côi có một cái TV, buổi tối mọi người đều đi xem phim hoạt hình, nó không xem được, nên cháu cũng không xem nữa, ở trong phòng đọc sách cho nó nghe. Vì vậy, cháu đã không dùng mấy đồ dùng điện tử trong một thời gian dài, mãi đến khi vào đại học mới bắt đầu dùng.”

“Cô bé đó còn ở trại trẻ mồ côi không?”

“Vâng, đã mười tám tuổi rồi, nhưng Tiên sinh đã liên hệ trường chuyên biệt cho em ấy, qua Tết là có thể đi học.”

“Vậy thì tốt rồi, cô bé mười tám tuổi, mắt lại không nhìn thấy, dì sợ ở trại trẻ mồ côi bị bắt nạt.”

Một câu nói vô tình của Dì Tống khuấy động trong lòng Ôn Tụng.

Cậu đột nhiên nhớ đến Tiết Sầm.

Không đúng, hai lần Tiết Sầm xuất hiện, phản ứng của Tiểu Linh đều không ổn.

Tim cậu đập mạnh một cái.

Cậu cầm điện thoại gọi cho Tiểu Linh, vừa kết nối đã bị Tiểu Linh cúp máy, một phút sau Tiểu Linh gọi lại, nói: “Xin lỗi anh Tiểu Tụng, em lỡ chạm vào.”

“Có chuyện gì không? Tiết Sầm có vấn đề gì phải không?”

Hơi thở của Tiểu Linh ở đầu dây bên kia rõ ràng trở nên dồn dập.

“Bất kể xảy ra chuyện gì, nói cho anh biết!”

Một lúc lâu sau, Tiểu Linh mới mở miệng: “Anh ơi, anh ta muốn trả thù —” Nhưng cô bé chưa nói hết câu đã thét lên một tiếng.

Ôn Tụng gần như lao ra khỏi cửa, dì Tống sợ hãi đuổi theo sau: “Không được chạy, không được chạy, cẩn thận!”

**

Chu Yến Chi đang trên đường về nhà thì nhận được điện thoại của Dì Tống.

“… Tôi cũng không biết chuyện gì, cậu ấy đột nhiên xông ra ngoài, bây giờ gọi điện thoại cậu ấy cũng không nghe máy.”

“Chuyện xảy ra lúc nào?”

“Đã gần một tiếng rồi, tôi đã gọi cho ngài lúc tám rưỡi, nhưng ngài không nghe.”

Chu Yến Chi bấm số của Ôn Tụng, nói với thầy Hoàng ở ghế lái: “Đi đến trại trẻ mồ côi Thành phố Phỉ.”

Anh đến trại trẻ mồ côi cùng lúc với xe cảnh sát.

Từ xa, đã nghe thấy tiếng la hét.

Trong phòng bảo vệ đã không còn người, cổng trượt mở hé, Chu Yến Chi cùng cảnh sát nhanh chóng bước vào. Rất nhanh, anh thấy Phó viện trưởng hớt hải chạy ra, chào hỏi cảnh sát: “Xin lỗi, đồng chí cảnh sát, làm phiền các anh giờ này.”

Phó viện trưởng thấy Chu Yến Chi, thấy quen nhưng không nhận ra, “Ngài là…”

Chu Yến Chi đáp: “Tôi là người yêu của Ôn Tụng.”

Phó viện trưởng ngạc nhiên một lát, rồi thúc giục: “Mời ngài vào nhanh đi, Ôn Tụng đang đánh nhau với bác sĩ của chúng tôi.”

Chu Yến Chi lập tức bước vào.

Từ xa đã nghe thấy tiếng Ôn Tụng giận dữ hét lên: “Sao anh dám đánh nó sao? Anh có còn là con người không? Tôi nói cho anh biết tôi sẽ không tha cho anh đâu!”

Ôn Tụng vốn luôn ngoan ngoãn nhút nhát, nói chuyện trước mặt anh còn lí nhí như tiếng muỗi kêu. Chu Yến Chi chưa từng nghe Ôn Tụng phát ra âm thanh như vậy, bước chân khựng lại một chút, rồi nhanh chóng bước lên.

Trong hành lang tầng hai, Ôn Tụng bị hai người giữ lại, tóc tai rối bời, cổ áo khoác cũng xộc xệch, vẫn chưa hả giận muốn xông lên: “Trích xuất camera giám sát đi, tôi muốn xem cái tên súc vật nhà anh đã làm gì hai cô bé đó dưới danh nghĩa tập phục hồi chức năng!”

Tiết Sầm đối diện quần áo xộc xệch, mặt mày dữ tợn: “Tôi không biết cậu đang nói gì hết.”

“Anh đã đánh Tiểu Linh!”

“Tôi không có, nó đang nói dối.”

Ôn Tụng có ý định đá hắn, Tiết Sầm dự đoán trước, chộp lấy thùng rác bên cạnh định ném vào người cậu. Động tác của Chu Yến Chi đã rất nhanh, nhưng vẫn không kịp, anh tận mắt thấy vai Ôn Tụng bị chiếc thùng nhựa đập mạnh một cái, còn bị rác đổ lên khắp người.

Nhân viên chăm sóc lớn tiếng nói: “Bác sĩ Tiết, đủ rồi!”

Ôn Tụng lại không hề sợ hãi, làm ra vẻ muốn lao lên vật lộn với Tiết Sầm, cậu dùng sức giằng khỏi tay nhân viên chăm sóc và bảo vệ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi không cho phép bất kỳ ai làm tổn thương Tiểu Linh, tôi nhất định sẽ bắt anh phải trả giá!”

Tiết Sầm biết cậu là một Omega đang mang thai, chế nhạo: “Trèo lên giường của người tài trợ rồi cưới chạy bầu, mày ở đây giả vờ làm người tốt gì chứ?”

Tiết Sầm vừa nói vừa lại chộp lấy thùng rác, vừa định ném vào người Ôn Tụng, thì cảm thấy một bóng đen cao lớn đang tiến lại gần mình. Giây tiếp theo, hắn bị người ta quật mạnh vào tường, đầu suýt chút nữa đập vào hộp chữa cháy.

“Á…” Hắn rít lên một tiếng đau đớn.

“Chu tiên sinh!” Cảnh sát chạy đến ổn định tình hình.

Ôn Tụng ngây người nhìn Chu Yến Chi đột nhiên xuất hiện, như không nhận ra. Chu Yến Chi muốn đến gần, cậu đột nhiên lùi lại, cúi đầu giấu tay ra sau lưng, “Người em bẩn quá.”

Cậu chủ động trình bày tình hình với cảnh sát.

Một giờ sau, trên băng ghế dài ở đồn cảnh sát.

Ôn Tụng và Tiểu Linh ngồi cạnh nhau.

Tiểu Linh mở lời trước: “Anh ơi, em xin lỗi, em nên nói với anh sớm hơn.”

“Em phát hiện ra từ khi nào?”

“Hai tháng trước, Đình Đình nói với em là mỗi lần bác sĩ Tiết làm vật lý trị liệu cho bạn ấy đều ở trong phòng rất lâu, em bắt đầu để ý. Vì anh ta thích đi giày da, dùng mũi giày gõ xuống sàn, nên em vừa nghe đã biết anh ta đến… Mỗi lần anh ta ở trong phòng Đình Đình quá hai mươi phút, em lại dẫn Tiệu Mập qua, anh ta ghi hận em, cách vài hôm lại đến gây chuyện với em.”

Tiểu Linh cũng có chút sợ hãi, giọng nói run run, tiếp tục: “Hôm qua nửa đêm anh ta lén vào phòng Đình Đình, em lập tức chạy ra hành lang la hét om sòm, làm anh ta sợ chạy mất… nên hôm nay anh ta đến trả thù em.”

Trên tay cô bé có một miếng băng cá nhân, trên cổ Ôn Tụng cũng có một miếng, đều là do Tiết Sầm đánh, may mà không nghiêm trọng.

Tiểu Linh nắm chặt tay Ôn Tụng, nức nở nói: “Vì có anh bảo vệ, Tiết Sầm không dám dễ dàng làm hại em, nên em cũng muốn bảo vệ người khác như anh…”

“Anh tính là bảo vệ gì chứ?” Ôn Tụng lau nước mắt, “Sao anh lại vô dụng thế này? Để em một mình ở đây chịu khổ.”

“Đâu có chịu khổ, đã là cuộc sống rất tốt rồi, anh trong lòng em là người giỏi nhất.”

Ôn Tụng càng thêm chán nản.

Tiếng bước chân của Chu Yến Chi truyền đến bên tai, cậu đứng dậy, trước khi Chu Yến Chi đến gần đã trốn sang phía bên kia của băng ghế dài.

Tay Chu Yến Chi đưa ra bị hụt.

Ôn Tụng cúi đầu, lẩm bẩm: “Tiên sinh, em… người em bẩn quá.”

Hôm nay cậu quá thảm hại, mặt mày dữ tợn, người lại còn bẩn thỉu, cậu không muốn Chu Yến Chi nhìn thấy bộ dạng này của mình.

“Có chỗ nào không thoải mái không?” Chu Yến Chi hỏi cậu.

“Không có,” Cảm thấy ánh mắt Chu Yến Chi luôn đặt trên người mình, Ôn Tụng chỉ thấy như có gai đâm sau lưng, nhỏ giọng nói: “Tiên sinh, em muốn ra ngoài một mình một lát.”

Chu Yến Chi nhìn cậu, “Được.”

Cảnh sát đã trích xuất camera giám sát, trong camera hiển thị rất rõ ràng, tối qua, sau tiếng la hét của Tiểu Linh, rõ ràng có bóng dáng một người đàn ông cao gầy lén lút chạy trốn khỏi phòng Đình Đình trong bóng tối. Cảnh sát đang thẩm vấn Tiết Sầm vì chuyện này.

“Em rất dũng cảm, cũng rất lương thiện.”

Chu Yến Chi ngồi xuống bên cạnh Tiểu Linh, đặt một cốc sữa nóng vào giữa hai tay cô bé.

“Chu tiên sinh, em có thể gọi ngài như vậy không ạ?”

“Đương nhiên,” Chu Yến Chi cười khẽ, “Nếu không chê tôi lớn tuổi, gọi anh trai cũng được.”

“Nghe giọng nói của ngài là biết ngài là một chàng trai trẻ đẹp trai.”

Tính cách của Tiểu Linh khác với hai người bạn khác của Ôn Tụng, dù đã trải qua chuyện tối nay, trên mặt cô bé vẫn nở nụ cười, còn chủ động nói đùa với Chu Yến Chi. Chu Yến Chi không nhịn được cười, “Cảm ơn lời khen của em, em cũng là một cô bé rất xinh đẹp.”

“Anh Tiểu Tụng có bị thương không ạ?”

“Cổ bị thương một chút, còn lại thì ổn, đừng lo lắng.”

“Là em không tốt, em nên nói với anh ấy sớm hơn, nhưng em không có cách nào khác. Mắt em không nhìn thấy, năng lực lại có hạn, em vừa muốn giữ lại bằng chứng, lại vừa muốn bảo vệ Đình Đình, chỉ có thể làm như vậy…”

“Em đã rất dũng cảm rồi, đừng tự trách mình.”

Tiểu Linh sờ sờ chỗ dán băng cá nhân trên mu bàn tay, Chu Yến Chi chú ý tới, hỏi cô bé: “Có đau lắm không?”

“Không ạ.” Tiểu Linh lắc đầu, có vẻ khá tự hào: “Vết thương nhỏ này chẳng là gì cả, hồi nhỏ em bị té ngã nhiều lắm, trên người không có chỗ nào lành lặn, toàn là vết bầm tím.”

Tiểu Linh dừng một chút, nói tiếp: “Sau khi anh Tiểu Tụng đến, vết thương trên người em ít hơn nhiều, bởi vì anh ấy sẽ rất kiên nhẫn nắm tay em đi, tránh qua tất cả chướng ngại vật.”

“Lúc đó em ấy cũng còn nhỏ nhỉ.”

“Rất nhỏ, sáu, bảy tuổi. Anh Tiểu Tụng là đứa trẻ khỏe mạnh duy nhất trong lứa chúng em, nên anh ấy gánh vác rất nhiều. Anh ấy phải giúp Anh Bằng Bằng đổ bô, giúp anh Bằng Bằng trở mình, tắm rửa, thay ga trải giường, còn phải dẫn em đi nhà ăn, đọc sách cho em nghe. Vì vậy, trong một thời gian dài anh ấy hầu như không dùng thiết bị điện tử, mãi đến khi vào đại học mới bắt đầu dùng.”

“Dì chăm sóc ở trại trẻ mồ côi Thái Dương trước đây rất hung dữ, chúng em lại là một đám trẻ tàn tật, tự lo liệu cuộc sống không được, đôi khi dì ấy mệt mỏi bận rộn, sẽ trút hết giận lên anh Tiểu Tụng, dùng chổi lông gà đánh anh ấy, đánh tay anh ấy sưng đỏ lên, đến cả đũa cũng không cầm được. Dù vậy, anh Tiểu Tụng vẫn phải tiếp tục chăm sóc chúng em, cả ngày chỉ có mấy tiếng ngủ là được nghỉ ngơi.”

“Khi lớn hơn cũng vậy, anh Tiểu Tụng đi học rồi vẫn phải chăm sóc chúng em. Lưng anh Bằng Bằng hay bị lở loét, anh Tiểu Tụng tan học phải vội vàng chạy về, không kịp ăn tối, ngồi hai mươi mấy bến xe buýt, để giúp anh ấy trở mình, tắm rửa, cắt tóc, thay ga trải giường mới.”

“Anh Tiểu Tụng không nỡ ăn không nỡ mặc, tiền đều dùng để mua đồ cho chúng em. Chúng em bảo không cần, nhưng mỗi lần về anh ấy vẫn mang theo một đống đồ lớn, sợ chúng em cảm thấy mất mát.”

“Tiền… không đủ dùng sao?” Chu Yến Chi khó hiểu.

Trong ấn tượng của anh, số tiền tài trợ của anh không hề ít, đủ để chi trả chi phí sinh hoạt cho hai ba đứa trẻ.

“Anh Tiểu Tụng nói là đủ, nhưng Bằng Bằng nói áo khoác lông vũ của anh ấy đã mặc sáu năm rồi, em còn biết mỗi kỳ nghỉ đông và nghỉ hè anh ấy đều đi làm thêm, là những công việc làm thêm rất vất vả.

Tâm trí anh ấy đều đặt hết vào mấy đứa chúng em, rõ ràng đã đỗ vào trường đại học tốt, nhưng vẫn cứ xoay quanh chúng em. Bao nhiêu năm rồi, em chưa từng thấy anh ấy kết giao với người bạn nào khác.”

Chu Yến Chi như đang nghe câu chuyện của người ngoài.

Mỗi câu Tiểu Linh nói, lại thắt thêm một sợi dây mảnh trên trái tim anh, siết chặt từng chút một, đến cả hơi thở cũng kéo theo cơn đau âm ỉ. Anh không thể liên kết Ôn Tụng mà anh biết với những gì Tiểu Linh đang kể.

Anh biết Ôn Tụng đã chịu khổ, nhưng không ngờ lại là nỗi khổ như thế này. Nếu cuộc sống của Ôn Tụng không hề được cải thiện, vậy sự tài trợ của anh rốt cuộc có tác dụng gì?

“Chu tiên sinh, em rất cảm ơn ngài, ngài là một người tốt bụng. Em luôn cầu nguyện anh Tiểu Tụng có thể gặp được một người tốt. Đối xử tốt với anh ấy, chọc anh ấy cười, nói chuyện cùng với anh ấy, xây dựng gia đình với anh ấy, để từ nay về sau anh ấy không phải chịu khổ nữa.”

Chu Yến Chi nghĩ: Tôi không phải là người tốt.

Nếu sự tài trợ chỉ có tiếng mà không có miếng đã được coi là “tốt”, vậy sự hy sinh của Ôn Tụng cho bạn bè suốt những năm qua, phải nói là gì?

“Em sẽ tiếp tục cầu nguyện, cầu nguyện cho em bé của ngài và anh Tiểu Tụng được bình an chào đời, và nhất định sẽ là một em bé khỏe mạnh, đáng yêu.” Tiểu Linh cười với Chu Yến Chi.

Cổ họng Chu Yến Chi nghẹn lại, phải mất một lúc mới thốt ra được âm thanh: “Cảm ơn Tiểu Linh, tối nay về nhà anh Tiểu Tụng ngủ được không?”

Tiểu Linh xua tay, “Không cần đâu ạ, lát nữa em sẽ về cùng Phó viện trưởng, em không muốn làm phiền cuộc sống của hai người.”

Cô bé nghiêng người về phía Chu Yến Chi, che miệng, nói nhỏ: “Chu tiên sinh, em biết ngài rất giàu có và tài giỏi, nhưng ngài đừng giống anh Tiểu Tụng, cứ luôn luôn bận tâm chuyện của chúng em, ngài chỉ cần đối xử tốt với anh Tiểu Tụng là đủ rồi ạ. Chúng em là những con gián không thể bị đánh bại, kiểu gì cũng sống sót được. Anh Tiểu Tụng tốt, chúng em cũng sẽ tốt, anh Tiểu Tụng vui vẻ, chúng em sẽ vui vẻ.”

Chu Yến Chi nhìn đôi mắt đục ngầu của Tiểu Linh.

Cô bé mới mười tám tuổi, chưa từng đi học, chưa từng tiếp xúc với xã hội, từ trại trẻ mồ côi trẻ em chuyển sang trại trẻ mồ côi xã hội là toàn bộ quỹ đạo cuộc đời cô bé. Ấy vậy mà lại là một đứa trẻ như thế này, lạc quan, lương thiện, dũng cảm, hiểu chuyện, không thể chê trách được.

Ông trời thật quá bất công.

“Nhưng nếu các em không ổn, anh Tiểu Tụng cũng sẽ không ổn.” Chu Yến Chi tiến lại gần Tiểu Linh, bắt chước giọng điệu trẻ con của cô bé: “Vả lại, anh thực sự rất giàu, không phải kiểu giàu bình thường đâu, chăm sóc mười đứa trẻ như Bằng Bằng cũng không thành vấn đề, nên đừng có gánh nặng tâm lý.”

Vẻ mặt Tiểu Linh tràn đầy sự ngạc nhiên.

“Em cứ sống bình thường thôi, anh đến đây là để thêm hoa trên gấm.” Chu Yến Chi nhẹ giọng nói.

Cảnh sát đến thông báo tiến độ công việc với Chu Yến Chi, đảm bảo sẽ nghiêm trị kẻ phạm tội. Chu Yến Chi bước ra khỏi sở cảnh sát, thấy Ôn Tụng đang ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế đá trong sân.

Bóng người nhỏ bé, quay lưng về phía Chu Yến Chi.

Chu Yến Chi nghĩ đến Ôn Tụng mười hai tuổi, rồi liên tưởng đến cậu bé còn nhỏ hơn.

Bảy tuổi, đứa trẻ bảy tuổi không nên được tận hưởng tuổi thơ trong vòng tay cha mẹ sao?

Tại sao em lại phải chịu khổ?

Khi hai bàn tay nhỏ bị người chăm sóc đánh đỏ tấy, còn phải nén đau chăm sóc các em trai em gái, khi học cấp ba phải xoay sở liên tục giữa trường học và trại trẻ mồ côi, không kịp ăn uống, còn phải nói “Tiên sinh em rất tốt” trong cuộc điện thoại với anh vào mỗi thứ Sáu hàng tuần…

Tại sao tôi không ở bên cạnh em?

Hết chương 26

Trước Tiếp