Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân

Chương 25

Trước Tiếp

Chương 25

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Sau khi ăn xong, trước khi mỗi người về phòng của mình, Chu Yến Chi hỏi Ôn Tụng rằng liệu cậu có muốn về nhà ăn cơm vào thứ Bảy hay không.

Ôn Tụng khựng lại một chút, rồi gật đầu nói: “Em muốn ạ.”

Ánh mắt Chu Yến Chi nhìn cậu ánh lên ý cười.

Mặt Ôn Tụng vẫn còn hơi ửng hồng, hai tay rụt trong ống tay áo, cũng không dám nhìn thẳng vào Chu Yến Chi, chỉ lén ngước lên liếc nhìn một cái, khe khẽ nói: “Tiên sinh, em có một chuyện chưa nói với ngài.”

Trái tim Chu Yến Chi đột nhiên siết lại.

Đối với anh, Ôn Tụng giống như một câu hỏi vượt quá chương trình, rất dễ làm ảnh hưởng đến cảm xúc đã bình lặng suốt ba mươi năm của anh.

“Chuyện gì?”

“Em đã đăng ký dự thi Cup Vân Hàng, là cuộc thi do Vân Đồ và Tân Hàng đồng tổ chức, em đăng ký ở bảng sinh viên đại học.”

Nói xong, cậu lại thấy có vấn đề, vội vàng giải thích: “Em không có ý gì khác, không phải muốn đi cửa sau, cũng không phải muốn tiên sinh chú ý đến em, em… em chỉ là… Bốn năm đại học em không tham gia cuộc thi nào nhiều, em muốn thử sức, tiên sinh cứ coi như chưa nghe thấy đi ạ, dù sao em cũng sẽ cố gắng hết sức.”

Cậu nói xong mà không thấy Chu Yến Chi trả lời một lúc lâu, bẽn lẽn ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt đang cười của Chu Yến Chi.

“Tiên sinh cười gì thế ạ?”

Sự dễ thương là một loại thiên phú, Chu Yến Chi nghĩ.

Là bẩm sinh, luôn phát huy tác dụng đúng lúc.

Anh lấy lại tinh thần, “Không có, tôi đang nghĩ, cuộc thi cuối tháng có ảnh hưởng đến việc em viết luận văn tốt nghiệp không?”

“Không đâu ạ,” Ôn Tụng xua tay, “Bản nháp đầu tiên của em đã viết xong rồi, tạm thời không có việc gì quan trọng, tiên sinh cứ yên tâm.”

“Vậy chúc bạn nhỏ Tiểu Tụng đạt được thành tích tốt nhé.”

Khóe môi Ôn Tụng không nhịn được cong lên rất cao, gật đầu nói vâng, hai tay chắp sau lưng xoắn vào nhau như bện thừng.

“Em nhất định sẽ nỗ lực.”

Nỗ lực để lọt vào vòng chung kết, nỗ lực để được chụp ảnh cùng ngài.

**

Có mục tiêu, bây giờ Ôn Tụng đi làm mỗi ngày đều tràn đầy tinh thần, sảng khoái — ngoại trừ những lúc nôn nghén.

Ngay cả Tạ Bách Vũ cũng nhận ra sự thay đổi của cậu, dò hỏi: “Cậu sao thế? Vì sắp tốt nghiệp à?”

Ôn Tụng cười nói: “Không đâu, vì sắp có cuộc thi rồi.”

“Nghe nói có cả trăm người đăng ký đấy.”

Ôn Tụng không hề nản lòng, hít một hơi thật sâu, ghé sát màn hình quét mã: “Vậy thì em càng phải cố gắng hơn nữa!”

Tạ Bách Vũ nói với Dư Chính Phàm: “Đứa nhỏ này bị ngốc rồi.”

Tám trăm năm rồi anh chưa thấy người trưởng thành nào có nhiệt huyết như vậy.

Sự vui vẻ trong tinh thần mang lại sự cải thiện về trạng thái, cộng thêm lần chủ động phát biểu trong cuộc họp lần trước, những người ở bộ phận an toàn Dữ liệu cũng dần dần trở nên quen thuộc và thân thiện hơn với Ôn Tụng.

Chiều thứ Sáu, đồng nghiệp đến gõ cửa: “Tối nay liên hoan, ba người có rảnh tham gia không?”

Tạ Bách Vũ vừa hoàn thành công việc đang làm, đang rảnh rỗi nên lập tức đáp: “Không thành vấn đề.”

Dư Chính Phàm thì vẻ mặt áy náy: “Vợ tôi đi công tác rồi, tôi phải về chăm sóc con, xin lỗi nhé.”

“Không sao,” đồng nghiệp nhìn về phía Ôn Tụng, “Tiểu Ôn thì sao?”

Ôn Tụng có chút do dự.

Tạ Bách Vũ khuyên cậu: “Đi chơi đi, cho náo nhiệt.”

“Vâng, cảm ơn.” Ôn Tụng nở nụ cười.

Cậu gửi tin nhắn báo cáo cho Chu Yến Chi, Chu Yến Chi trả lời: [Được, chú ý an toàn, gần xong thì nhắn tin cho tôi, tôi sẽ đến đón em.]

Ôn Tụng: [Không cần đâu ạ, em tự về được, tiên sinh đừng vì em không có ở nhà mà không ăn tối.]

Ôn Tụng gửi đi rồi mới phát hiện mình đã dùng giọng điệu ra lệnh với Chu Yến Chi, đang định thu hồi, Chu Yến Chi đã trả lời tin nhắn: [Được, tối nay sẽ chụp ảnh làm bằng chứng, để Tiểu Tụng kiểm tra.]

Ôn Tụng cắn ngón tay cười ngốc nghếch, nhận thấy ánh mắt dò xét của Tạ Bách Vũ, lập tức thu lại vẻ mặt, cúi đầu làm việc.

Tổng cộng có mười hai người tham gia buổi liên hoan.

Bộ phận An toàn Dữ liệu năm kia tuyển một loạt nhân viên mới, tuổi còn khá trẻ, ngoại trừ hai người ngoài ba mươi tuổi, còn lại đều khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, quan hệ rất tốt, họ chọn một quán thịt nướng tự chọn, tan làm là cùng nhau đi tàu điện ngầm đến đó.

Vào quán, Ôn Tụng nhìn xung quanh, ngồi xuống bên cạnh Tạ Bách Vũ, đồng nghiệp hỏi cậu: “Tiểu Ôn có kiêng ăn gì không?”

Ôn Tụng lập tức lắc đầu, “Không, em không kén ăn đâu.”

“Thế thì tốt, muốn ăn gì thì tự lấy nhé.”

Sau một thời gian tiếp xúc, Ôn Tụng nhận ra các đồng nghiệp dễ gần hơn cậu tưởng, chỉ là cậu quá nhút nhát và bẽn lẽn.

“Đây là buổi liên hoan cuối năm trước Tết, mọi người năm nay…” Một beta lớn tuổi hơn, cũng là phó tổng trong số các đồng nghiệp, đứng dậy nói vài lời, sau đó tiệc nướng chính thức bắt đầu.

Sau khi chuyển đến nhà Chu Yến Chi, Ôn Tụng ngày nào cũng ăn các bữa ăn dinh dưỡng, thực đơn còn chuẩn hơn cả tiêu chuẩn quốc gia, đã lâu lắm rồi cậu không được ăn thỏa thích những món nhiều dầu, nhiều đường, nhiều chất béo như vậy.

Tạ Bách Vũ nướng thịt giúp cậu, cậu xua tay cảm ơn, chủ động nhận lấy kẹp, nướng một đĩa ba chỉ bò cho hai đồng nghiệp ở hai bên.

“Thấy bình thường cậu có vẻ ăn không ngon miệng cho lắm, tôi còn sợ cậu không ăn được thịt nướng chứ.” Tạ Bách Vũ ghé sát tai cậu nói.

Ôn Tụng chưa kịp trả lời, một đồng nghiệp bên cạnh đã cười và trêu chọc bọn họ: “Hai người cứ thì thầm mãi, ban ngày đi làm ngồi chung bàn nói chưa đủ, tan làm rồi còn nói nữa, rốt cuộc có bao nhiêu chuyện bí mật thế hả, nói cho chúng tôi nghe với.”

Lời vừa dứt, ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía Ôn Tụng, Ôn Tụng lập tức cảm thấy bồn chồn như ngồi trên đống lửa, vội vàng nói không có.

“Hai người là một cặp à?”

Tạ Bách Vũ nhướng mày, gảy gảy miếng gà rán trong đĩa, không lên tiếng, nghe thấy Ôn Tụng lớn tiếng phủ nhận: “Không phải ạ.”

Phó quản lý chỉ vào hai người họ, “Nhưng hai người trông hợp nhau đấy, tuổi tác cũng gần bằng nhau, Tiểu Ôn là omega hay beta vậy?”

“Có miếng dán ức chế trên gáy, không nhìn thấy hả?” Đồng nghiệp thúc khuỷu tay vào phó quản lý.

Một omega bên cạnh đột nhiên hỏi: “Tiểu Ôn, miếng dán ức chế của cậu là loại nào vậy, sao tôi chưa thấy bao giờ?”

Ôn Tụng giật mình, lắp bắp nói: “Là… là miếng dán ức chế loại mạnh, nhãn hiệu thì em không nhớ nữa.”

“Hiệu quả tốt không? Tôi muốn đổi sang loại khác dùng thử.”

Đầu óc Ôn Tụng xoay chuyển nhanh chóng, cười gượng gạo nói: “Không tốt lắm đâu, em không giới thiệu đâu ạ.”

“Thôi bỏ đi.”

“Tiểu Ôn, vậy cậu hiện tại có độc thân không?”

Ôn Tụng cũng không biết tại sao chủ đề đột nhiên lại tập trung vào mình, đối diện với những ánh mắt tò mò, cậu cảm thấy đứng ngồi không yên, chỉ muốn kết thúc chủ đề: “Không, em có đối tượng rồi ạ.”

“Bạn học đại học à?”

Ôn Tụng bị kẹt lại, có một khoảnh khắc cậu thậm chí muốn buông xuôi mà nói: Không, là sếp của các người đó, Chu Yến Chi.

Tiếc rằng cho cậu tám cái gan cậu cũng không dám nói.

Cậu chỉ dám cười cười, giả vờ ngây ngô.

Những người khác thấy cậu không muốn tiết lộ thêm, cũng không hỏi nữa, chủ đề chuyển sang Tạ Bách Vũ, Tạ Bách Vũ thì tỏ ra biết gì nói nấy, còn biết cách khuấy động không khí, vài câu nói đùa làm mọi người cười nghiêng ngả, không khí lập tức sôi nổi hẳn lên.

Ôn Tụng ở bên cạnh cười ngốc nghếch.

“À, mọi người đã nghe nói về scandal của Nhạc Tổng chưa?” Một beta trên bàn đột nhiên nói một cách bí ẩn.

Nhạc Tổng là Giám đốc Bộ phận Pháp lý của Vân Đồ.

“Scandal gì?”

“Ông ta có con riêng bên ngoài, bị vợ phát hiện, quan trọng là cô tiểu tam đó còn là một sinh viên đại học, vừa đi học vừa mang thai.”

“Mấy tháng rồi?”

“Cái này tôi không rõ, dù sao thì nói là bụng khá to rồi, không giấu được nữa, bị bà cả phát hiện.”

“Cái cô bé đó cũng gan thật đấy, chưa tốt nghiệp đã dám mang thai, cô ta không biết điều đó sẽ mang lại bao nhiêu điều tiếng sao?”

“Đúng vậy, ít nhất cũng là sinh viên đại học mà, học hành kiểu gì thế?”

“Người ta có khi nghĩ xa hơn cả anh đấy, còn trẻ tuổi mà cặp với một lãnh đạo cấp cao của công ty, cả đời không phải lo cơm ăn áo mặc rồi.”

Tạ Bách Vũ không hứng thú với những chuyện tầm phào này, liếc nhìn Ôn Tụng, mới phát hiện cậu đang cúi đầu, vẻ mặt thất thần.

“Đàn em?”

Ôn Tụng giật mình hoàn hồn, mỉm cười với Tạ Bách Vũ, “Ăn thịt mệt rồi, nghỉ một lát.”

Trong suốt một tiếng sau đó, Ôn Tụng ăn không ngon. Thực ra cậu không cần phải để tâm đến lời nói của các đồng nghiệp, hoàn cảnh mỗi người mỗi khác, một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ như cậu, lớn lên trong cô nhi viện, việc có một đứa con, một sinh mệnh máu mủ ruột thịt bên cạnh, là điều cậu chưa từng dám nghĩ tới trước đây.

Đương nhiên là cậu khác với cô sinh viên trong câu chuyện phiếm kia, và cũng khinh thường việc làm người thứ ba, nhưng những lời đánh giá như “học hành kiểu gì thế” lại mang tính xúc phạm một cách có phần trịch thượng.

Không phải ai sinh ra trên đời này cũng là để trải nghiệm cuộc sống, cảm nhận những điều tốt đẹp, và đi theo con đường đúng đắn.

Chủ đề đã chuyển sang một người nào đó mà không ai để ý, Ôn Tụng cũng không nghe nữa, thỉnh thoảng ngẩng đầu cười đáp lại.

Cậu đột nhiên có chút nhớ Chu Yến Chi.

Không biết tiên sinh đang làm gì ở nhà nhỉ?

Cậu chợt nhớ ra tiên sinh nói sẽ gửi ảnh cho mình, lập tức lấy điện thoại ra, mới phát hiện tiên sinh đã gửi tin nhắn cách đây nửa tiếng, một bức ảnh và một câu nói.

Chu Yến Chi: Tiểu Tụng ăn chưa? [Hình ảnh]

Ôn Tụng lập tức trả lời: [Ăn rồi ạ!]

Kèm theo một bức ảnh thịt nướng.

Chu Yến Chi hỏi cậu: [Ăn ở đâu vậy?]

Ôn Tụng ngoan ngoãn báo cáo.

Chu Yến Chi: [Được, chơi vui vẻ nhé, bên ngoài nổi gió rồi, lúc ra cửa nhớ quàng khăn cẩn thận.]

Trái tim Ôn Tụng ngay lập tức ấm áp.

Hạnh phúc đến mức không thể tin được.

Không biết nói đến chuyện gì, tiếng ồn ào đột nhiên lớn hơn, vài người vỗ tay cười lớn, phó tổng đứng dậy, đặt vài chai bia lên bàn, “Uống chút đi, mọi người uống chút.”

Anh ta rót bia cho từng người, khi đi đến sau lưng Ôn Tụng, Ôn Tụng lập tức cầu xin: “Anh Tề, em không biết uống rượu.”

“Bia thì tính là rượu gì? Mới có năm độ thôi mà, nhóc con.”

Ôn Tụng vẫn từ chối.

Phó tổng thuyết phục: “Mọi người đến Vân Đồ cũng gần hai tháng rồi nhỉ, qua Tết, tháng còn lại thoáng cái sẽ hết, biết đâu đây là bữa ăn cuối cùng của chúng ta, thật sự không uống với tôi một chút sao?”

Nói đến nước này, Ôn Tụng còn biết làm sao?

Đưa cốc ra, nhận về một cốc bia vàng sẫm đầy ắp, Ôn Tụng cố gắng nuốt một hơi, nhưng vẫn không kìm được cảm giác ghê tởm.

Buồn nôn, và cũng nhớ đến lần tình một đêm đó.

Phó tổng giám đốc đề nghị: “Nào nào nào, mọi người cạn ly, chúc mọi người năm mới vui vẻ trước nhé.”

Mọi người nói những lời chúc phúc, rồi lại rót thêm một cốc nữa.

Ôn Tụng bị ép uống hai cốc bia, độ cồn rất thấp, nhưng cậu có ác cảm với rượu, luôn sợ mình sẽ mất kiểm soát. Uống hết hai cốc, đầu óc đã hơi choáng váng, cầm đũa cứ chọc vào đĩa không.

“Cậu không sao chứ?” Tạ Bách Vũ ghé sát lại hỏi cậu.

Ôn Tụng vẫn cười ngây ngô, “Không sao, đàn anh, bia chắc sẽ không say đâu nhỉ?”

“Cậu… hình như chưa uống rượu bao giờ à?”

“Uống rồi, uống một lần, rồi… rồi xảy ra chuyện không hay.”

“Xảy ra chuyện gì?”

“Là—” Ôn Tụng vừa mở miệng, điện thoại đột nhiên reo, cậu lấy từ túi ra, Tạ Bách Vũ thấy màn hình hiển thị hai chữ “Tiên sinh”.

“Tiên sinh.” Giọng Ôn Tụng vừa ngoan vừa mềm.

Tay Tạ Bách Vũ đang đưa khăn giấy dừng lại giữa không trung.

“Chưa ạ.”

“Không có.”

“Vâng, chỉ uống một chút thôi, một chút xíu thôi ạ.”

Tạ Bách Vũ luôn không thể tưởng tượng được một đứa trẻ có vẻ ngoài với tuổi tâm lý chỉ khoảng năm tuổi như Ôn Tụng, khi yêu sẽ như thế nào. Hôm nay cuối cùng cũng được chứng kiến.

Ôn Tụng cúp điện thoại không lâu, nghiêng người qua hỏi Tạ Bách Vũ: “Đàn anh, khoảng mấy giờ thì kết thúc vậy ạ?”

“Sắp rồi.”

Ôn Tụng nói đã biết, tiếp tục cúi đầu xem điện thoại, mãi đến khi buổi tiệc kết thúc mới ngẩng đầu lên.

Khi đứng dậy cậu có chút lảo đảo, vịn vào lưng ghế nhìn xung quanh một cách ngây ngốc, vẻ mặt ngơ ngác. Các đồng nghiệp cười cậu như trẻ con, uống bia cũng say, còn vỗ vai Tạ Bách Vũ, dặn dò: “Chăm sóc Tiểu Ôn cẩn thận, nhớ đảm bảo cậu ấy về nhà an toàn đấy.”

Tạ Bách Vũ nói: “Yên tâm đi.”

Tạ Bách Vũ nắm lấy khuỷu tay Ôn Tụng bước ra ngoài, hỏi Ôn Tụng: “Cậu ở đâu?”

Ôn Tụng nghĩ một lát: “Phỉ, Phỉ Vịnh số một.”

Tạ Bách Vũ ngạc nhiên, Phỉ Vịnh số một là khu biệt thự đắt đỏ nhất ở Thành phố Phỉ, khu tấc đất tấc vàng, một mét vuông có sáu chữ số, không ngờ Ôn Tụng ăn mặc bình thường lại là một phú nhị đại.

“Vậy tôi gọi xe nhé.”

“Không cần đâu, cảm ơn đàn anh, em tự đi tàu điện ngầm về là được ạ.” Ôn Tụng vừa nói vừa muốn đẩy anh ra.

Tạ Bách Vũ gật đầu chào tạm biệt đồng nghiệp, mặc kệ sự giãy giụa của Ôn Tụng, nắm chặt cổ tay cậu, “Cẩn thận kẻo ngã, cậu thế này sao tôi yên tâm để cậu đi tàu điện ngầm một mình?”

“Em không say mà,” Ôn Tụng lắc đầu, “Em ra cái bệ đá kia đứng hóng gió lạnh một chút là được.”

“Cậu đừng chạy lung tung.”

Bên ngoài quả nhiên đã nổi gió, gió lạnh thổi qua, đầu óc Ôn Tụng tỉnh táo hơn một chút, cậu nhìn thấy bàn tay của Tạ Bách Vũ đang giữ chặt cổ tay mình, theo bản năng giãy giụa, “Đàn anh, đừng kéo em!”

Hai người giằng co bên vệ đường một lúc lâu, Ôn Tụng giống như một con thỏ bị kinh hãi cố gắng giãy dụa, cả người ngả về phía sau, hai chân cố đạp đất, chỉ thiếu nước cắn vào cánh tay Tạ Bách Vũ. Người đi đường liếc nhìn một cách nghi ngờ, Tạ Bách Vũ đành chịu thua, hai tay giữ chặt cổ tay Ôn Tụng, vừa định ôm cậu vào lòng, thì thấy Ôn Tụng đột nhiên dừng lại, ánh mắt vượt qua vai mình, nhìn vào một chỗ nào đó.

Đèn neon nhấp nháy trên đường phố chìm trong màn đêm, làm cho đôi mắt Ôn Tụng ướt át, miệng cũng dần dần mếu máo, trông đáng thương vô cùng.

Tạ Bách Vũ nhìn theo ánh mắt cậu ra phía sau.

Thấy Chu Yến Chi.

Chu Yến Chi đứng giữa vỉa hè, dáng người cao ráo, chiếc áo khoác dạ cashmere màu đen bị gió thổi tung vạt, vẻ mặt lạnh lùng.

Tạ Bách Vũ thoạt nhìn còn tưởng mình nhìn nhầm, vài giây sau mới đột ngột quay lại, kinh ngạc nói: “Chu Tổng, sao ngài lại ở đây?”

Anh vội vàng nắm chặt Ôn Tụng, kéo cậu về phía ngực mình, an ủi: “Đừng nhúc nhích, đừng nhúc nhích.”

Rồi quay sang nhìn Chu Yến Chi, cười nói: “Mấy người trong bộ phận chúng tôi liên hoan ở quán thịt nướng này, vừa mới tan, Chu Tổng cũng đến đây ăn tối hả?”

Chu Yến Chi không đáp lời, đi thẳng đến, nắm lấy cổ tay Ôn Tụng, Tạ Bách Vũ sững người, vừa định ngăn cản, thì thấy Ôn Tụng bước một bước, băng qua trước mặt Chu Yến Chi, cố gắng đứng thẳng người, đôi mắt long lanh, khẽ nói: “Tiên sinh, sao ngài lại đến đây? Em đang định về nhà đây này!”

Chu Yến Chi đưa tay chỉnh lại mái tóc bị gió thổi rối của Ôn Tụng, động tác tự nhiên và thuần thục.

Tạ Bách Vũ mơ hồ cảm thấy bất an.

“Tiểu Tạ, phải không,” Chu Yến Chi mặt mày bình thản, nhưng giọng điệu lại mang theo sự áp đặt không thể nghi ngờ, “Cảm ơn cậu đã chăm sóc Ôn Tụng, nhưng tôi nghĩ đối với một đồng nghiệp omega say rượu, giữ khoảng cách thích hợp, tránh tiếp xúc cơ thể, là một lẽ thường tình.”

Tạ Bách Vũ còn chưa kịp phản ứng, Chu Yến Chi đã bế Ôn Tụng lên, xoay người rời đi.

Ôn Tụng cũng không phản kháng, như chim non đã về tổ, ngoan ngoãn vòng tay qua cổ Chu Yến Chi, vùi mặt vào hõm cổ anh.

Tạ Bách Vũ đứng đơ tại chỗ, đầu óc trống rỗng.

Tình huống gì vậy?

Tại sao Chu Yến Chi lại bế Ôn Tụng đi?

Không, sao lại là Chu Yến Chi?

Anh trơ mắt nhìn chiếc xe Bentley của Chu Yến Chi phóng nhanh vào màn đêm, mãi lâu sau mới hoàn hồn lại được.

**

Ôn Tụng cuộn tròn ở ghế sau, nhanh chóng ngủ thiếp đi.

Về đến nhà cũng không tỉnh, vẫn là Chu Yến Chi bế cậu ra.

Gió lạnh rít qua cổ áo, Ôn Tụng theo bản năng rụt người vào lòng Chu Yến Chi, má cọ vào chiếc áo khoác dạ cashmere có chất liệu mềm mịn, khiến cậu thoải mái nheo mắt lại, trong cổ họng phát ra tiếng r*n r* nhỏ như mèo con, bước chân của Chu Yến Chi khựng lại.

Anh cúi đầu nhìn, người trong lòng đang vô thức dụi mũi vào ngực anh, hàng mi cong vểnh khẽ rung theo nhịp thở.

Chu Yến Chi siết chặt cánh tay đang vòng quanh eo Ôn Tụng, đi thẳng một mạch, đặt cậu lên giường.

Dì Tống theo lên, “Sao lại say rượu thế này? Tôi đi nấu chút nước chanh nhé.”

“Em ấy không thích uống nước chanh, đổi thành nước mật ong hoặc nước ép cà chua.”

“Được.”

Ôn Tụng cảm thấy dạ dày cuộn trào.

Có lẽ vì đường ruột của cậu đã quen với chế độ ăn sạch sẽ, vệ sinh, nên khi đột ngột ăn thịt nướng cay và nhiều dầu mỡ, mặc dù thỏa mãn cơn thèm, nhưng cơ thể lại phản ứng xấu sau đó.

Trong khi đó Chu Yến Chi còn đang cởi áo khoác ngoài cho cậu, làm cậu trằn trọc qua lại, càng k*ch th*ch sự khó chịu trong dạ dày.

“Ưm…” Cậu thoát khỏi tay Chu Yến Chi, chui vào chăn, Chu Yến Chi một tay giữ eo cậu, ấn cậu lại.

“c** q**n ra một chút.”

Áo khoác ngoài dính đầy khói dầu của quán thịt nướng, rõ ràng đã chạm đến giới hạn sạch sẽ của Chu Yến Chi — áo khoác ngoài không được vào chăn.

Ngay cả Ôn Tụng cũng không ngoại lệ.

Ôn Tụng mở ra đôi mắt ngấn lệ, đối diện với quầng sáng khổng lồ của chiếc đèn trần, thấy bóng dáng mờ ảo của Chu Yến Chi.

Khung cảnh này, giống hệt đêm hôm đó.

Bóng dáng Chu Yến Chi cũng trùng lặp với đêm hôm đó.

Một chút lý trí còn sót lại mách bảo cậu: Không thể phạm sai lầm nữa, phải chạy trốn, thoát ra, càng cách xa tiên sinh càng tốt.

Chu Yến Chi đặt áo khoác của Ôn Tụng sang một bên, tay vừa đặt lên cạp quần của cậu, Ôn Tụng giật bắn người, vẻ mặt hoảng sợ, nức nở nói “Không, không”, đẩy tay Chu Yến Chi ra, lăn mình bò sang góc giường bên kia, vùi mặt vào chăn, chỉ để lại một cái mông nhô cao hướng về phía Chu Yến Chi.

“…” Chu Yến Chi cứng người tại chỗ.

Anh muốn đi vòng qua cuối giường để đến gần Ôn Tụng, Ôn Tụng phản ứng mạnh hơn, trực tiếp bám vào chiếc đèn nhỏ trên tủ đầu giường.

Chu Yến Chi sợ cậu bị ngã, lớn tiếng ngăn cản: “Tiểu Tụng ngoan ngoãn một chút.”

May mắn là Ôn Tụng vẫn nhận ra giọng nói của anh, quay đầu lại nhìn anh một cách đáng thương, hai tay từ từ buông xuống, khẽ cầu xin: “Không được làm chuyện đó.”

“…” Chu Yến Chi nhất thời không nói nên lời.

Trong lúc bất lực tột độ lại không khỏi cảm thấy bận tâm: Là vì đứa bé còn nhỏ nên không muốn làm chuyện đó.

Hay là… đơn giản là không muốn làm chuyện đó với mình?

Anh dừng lại ở cuối giường, nhẹ giọng nói: “Tôi không qua đó, em tự c** q**n ra, đắp chăn lại, được không?”

Ôn Tụng gật đầu, co ro ở đầu giường, hai tay nắm lấy cạp quần của mình, dùng sức một cái, chiếc quần bò bị tuột xuống đất.

Chiếc quần jean rơi xuống sàn.

Cậu nhanh chóng cuộn tròn lại thành một cục nhỏ xíu, chui vào khe hở giữa tủ đầu giường và gối, chiếc áo len màu vàng sữa rộng thùng thình trùm lên người, bên dưới là chiếc quần thu đông màu xám, nhận thấy ánh mắt của Chu Yến Chi, cậu lập tức ôm lấy đầu gối.

Hoàn toàn ở tư thế phòng bị.

Chu Yến Chi không ngờ Ôn Tụng lại phản ứng mạnh đến vậy, may mắn dì Tống kịp thời đến, phá vỡ sự bế tắc.

“Chuyện gì thế này? Ôi chao, cái dáng vẻ đáng thương này,” Dì Tống đi đến mép giường, đưa nước mật ong qua, “Cậu Tiểu Ôn, lại đây uống chút nước mật ong đi, uống rượu hại dạ dày lắm đó.”

Ôn Tụng lại rất nghe lời Dì Tống, lập tức bò tới, ôm lấy cốc ừng ực uống hết hơn nửa.

Dì Tống nhìn cậu với ánh mắt trìu mến, than phiền: “Mấy người đồng nghiệp đó cũng thật là, rót rượu cho trẻ con làm gì chứ.”

Dì xoa đầu Ôn Tụng.

Ôn Tụng không uống được nữa, trả cốc cho dì Tống, rồi rón rén chui vào chăn, kéo chăn lên, tự che kín mít, chỉ để lộ đôi mắt tròn xoe.

Dì Tống nói: “Ngủ đi.”

Cậu liền nhắm mắt lại.

“Khác gì trẻ con đâu chứ?” Dì Tống cười tủm tỉm nhìn về phía Chu Yến Chi, Chu Yến Chi cười bất lực.

Ôn Tụng nhanh chóng ngủ say.

Chu Yến Chi không tắt đèn, ngược lại còn lợi dụng lúc cậu ngủ say, đi đến bên cạnh, dùng khăn ướt lau người cho cậu, đang lau, mu bàn tay vô tình chạm vào bụng Ôn Tụng, anh cảm nhận được một sự nhô lên nho nhỏ, không còn phẳng lì và săn chắc như ba tháng trước.

Tay anh nắm lấy gấu áo len của Ôn Tụng, yết hầu trượt lên xuống, hồi lâu, vẫn không lật áo lên, chỉ giúp Ôn Tụng đắp chăn cẩn thận.

Ngoài cửa sổ lấp lánh ánh sao, một đêm an lành.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, Ôn Tụng mới biết trời long đất lở.

“Cái gì? Đàn anh biết rồi ạ?”

Mặt cậu tái mét, nhìn về phía Chu Yến Chi đang ung dung uống cafe đối diện, ôm một tia hy vọng: “Có lẽ anh ấy không nhận ra đâu nhỉ, tiên sinh, ngài có nói gì không ạ?”

“Có nói.” Chu Yến Chi mặt không đổi sắc.

Ôn Tụng suýt chút nữa thì đã ngất xỉu.

Chu Yến Chi đặt cốc cafe xuống, dùng giọng điệu dịu dàng, giáng một đòn mạnh vào Ôn Tụng: “Tôi đã bế em đi.”

Ôn Tụng muốn chết ngay tại chỗ.

Làm sao cậu có thể đối diện với đàn anh đây…

Đàn anh có nói cho người khác biết không…

Cả công ty mà biết thì làm sao đây…

Hỏng bét rồi!

Cậu lo lắng đến mức suýt chút nữa vò tóc thành tổ quạ, bị dì Tống cưỡng chế cắt ngang, “Ôi chao, Cậu Tiểu Ôn, tóc tai đẹp thế này mà làm cái gì vậy hả? Mau uống sữa đi.”

Ôn Tụng u uất liếc Chu Yến Chi một cái, Chu Yến Chi không hề có chút áy náy nào, còn cười dịu dàng với cậu.

Ôn Tụng muốn khóc không ra nước mắt.

Thế nhưng đối diện với Chu Yến Chi, cậu không thể nói một lời trách móc nào, chỉ có thể tự mình bực bội.

Đoạn đường hai mươi phút đến Vân Đồ, ngày thường cậu luôn thấy chậm, hôm nay thì nhanh như phóng tên lửa. Cậu còn chưa nghĩ ra lời lẽ, thầy Hoàng đã dừng xe.

Cậu nắm lấy tay nắm cửa hồi lâu không nhúc nhíhc, thầy Hoàng hỏi cậu: “Cậu Tiểu Ôn, sao vậy?”

“Không có gì ạ.” Ôn Tụng cứng rắn bước xuống xe.

Thật không may, cậu lại đụng mặt Tạ Bách Vũ ở cửa thang máy.

Tạ Bách Vũ dựa vào tường đứng ở cuối đám đông, vừa hay ngẩng đầu lên, khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, lần đầu tiên Ôn Tụng cảm nhận được cảm giác “tê dại cả da đầu”.

Hai người không ai chủ động nói chuyện, lần lượt vào thang máy, rồi lại lần lượt vào văn phòng.

Vẫn là Dư Chính Phàm nhận ra điều gì đó, “Cãi nhau à?”

“Không, không có ạ.” Ôn Tụng lúng túng lắc đầu.

Mãi đến khi ăn trưa xong, bước ra khỏi nhà ăn nhân viên, Tạ Bách Vũ mới nói câu đầu tiên với Ôn Tụng trong ngày hôm nay:

“Tôi thực sự không thể chấp nhận được.”

Ôn Tụng gãi trán, nghĩ thầm: Thực ra tôi cũng thấy rất khó chấp nhận.

“Cậu—” Tạ Bách Vũ ngập ngừng.

Ôn Tụng khó hiểu.

Tạ Bách Vũ thở dài nặng nề, “Sao cậu có thể—”

Nhìn vẻ mặt cau mày của anh ta, Ôn Tụng có chút không vui, nghĩ thầm: Tôi biết tôi và tiên sinh có sự chênh lệch lớn, nhưng anh cũng không cần phản ứng dữ dội đến thế chứ, thật không tôn trọng người khác.

Cậu vừa định bước đi, đã bị Tạ Bách Vũ nắm lấy cổ tay, kéo vào lối thoát hiểm.

“Đàn anh!”

Tạ Bách Vũ luồn tay vuốt loạn mái tóc trước mặt cậu, cuối cùng vẫn hỏi ra: “Cậu không biết Chu Yến Chi đã có vợ rồi à?”

“Hả?” Ôn Tụng ngây người.

“Rõ ràng cậu biết anh ta đã kết hôn rồi mà, sao cậu có thể làm ra chuyện này?”

Ôn Tụng phản ứng lại, trợn tròn mắt.

Sao lại đi lạc sang con đường này rồi?

“Cậu vốn không phải người như vậy, phẩm chất của cậu tốt như thế, có phải Chu Yến Chi dụ dỗ cậu không?”

“Không phải.”

“Nhưng anh ta đã kết hôn rồi! Anh ta là một alpha đã có gia đình, cậu mới hai mươi hai tuổi, cậu còn chưa tốt nghiệp!”

Tạ Bách Vũ quay lưng lại với Ôn Tụng, nắm lấy lan can th* d*c, “Hôm qua bọn họ nói Nhạc Tổng ngoại tình với sinh viên đại học, tôi không để tâm, bây giờ nghĩ lại, quả nhiên những người này đều là một lũ như nhau!”

“Đàn anh, thật ra—”

“Là lần họp đó à? Thảo nào lần đó tôi đã cảm thấy anh ta rất kỳ lạ, trong hội trường đông người như vậy, anh ta cứ nhìn về phía cậu, là sau cuộc họp đó anh ta liên lạc với cậu à? Không đúng, hôm đó anh ta đột nhiên vào văn phòng chúng ta, đi đến bàn cậu bắt tay cậu, cũng rất kỳ lạ. Nhiều điểm bất thường như vậy, sao bây giờ tôi mới nhận ra chứ?” Tạ Bách Vũ hối hận không thôi.

“Đàn anh, anh đừng kích động mà.”

“Sao tôi có thể không kích động được? Cậu mau chấm dứt với anh ta đi, Ôn Tụng, cậu không thể lún sâu vào được, anh ta có thể mang lại cho cậu cuộc sống như thiên đường nhất thời, nhưng đó không phải là con đường chính đạo, chẳng lẽ cậu muốn bị người ta bàn tán sau lưng—”

“Đàn anh!” Ôn Tụng ngắt lời anh ta, kéo ra một sợi dây chuyền bạc mảnh từ cổ áo len, cuối sợi dây chuyền có treo một chiếc nhẫn kim cương, “Thật ra, em và tiên sinh — không phải, em và Chu Tổng đã kết hôn rồi, em không phải người thứ ba.”

Lần này đến lượt Tạ Bách Vũ cứng người.

Ôn Tụng cười ngượng ngùng với anh ta một tiếng.

**

Chan: Có thể nói lời này hơi muộn, nhưng Bách Vũ là người tốt, sẽ không gây ra hiểu lầm hay kiểu đập chậu cướp hoa gì cả. Là người đàn ông yêu được bỏ được.

Hết chương 25

Trước Tiếp