Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 20
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Thực ra không có nhiều người quan tâm đến cuộc họp buổi chiều.
Rốt cuộc, ai lại thích họp cơ chứ?
Điểm sáng duy nhất là Chu Yến Chi sẽ tham dự, điều này khơi gợi sự tò mò của một số Omega, nhưng cũng chỉ dừng lại ở sự tò mò mà thôi.
Toàn bộ bộ phận An toàn Dữ liệu, ngoài những người chuẩn bị cuộc họp, có lẽ chỉ có Ôn Tụng là thực sự mong đợi.
Sáng nay cậu hỏi Tạ Bách Vũ: “Đàn anh, buổi họp chiều nay anh đã chuẩn bị chưa?”
Tạ Bách Vũ vẻ mặt ngơ ngác: “Họp gì cơ?”
“…” Ôn Tụng cười gượng, lắc đầu.
Chưa chuẩn bị là tốt, tăng cơ hội cho cậu được thể hiện.
Cậu mở tài liệu ra, kiểm tra cẩn thận một lượt.
Vài phút sau, quản lý Tiêu gõ cửa bước vào: “Buổi họp chiều nay có ai muốn phát biểu không?”
Ôn Tụng mừng rỡ trong lòng, vội vàng giơ tay.
Quản lý Tiêu đánh giá cậu từ trên xuống dưới, nói: “Nếu có đề xuất gì, gửi cho tôi dưới dạng tài liệu, tôi sẽ tổng hợp lại.”
Ôn Tụng sững người.
“Cũng giỏi đấy chứ, mới năm thứ tư, thực tập chưa đầy một tháng mà đã có thể đưa ra đề xuất về vấn đề sản phẩm của Vân Đồ chúng tôi rồi.”
Vừa nghe câu này, Ôn Tụng lập tức rụt rè. Thấy cậu ấp úng, Quản lý Tiêu gay gắt nói: “Có hay không? Có thì gửi cho tôi.”
Tạ Bách Vũ định đứng dậy, bị Dư Chính Phàm giữ tay lại.
Ôn Tụng sợ đến mức rùng mình, cậu từ nhỏ đến giờ đã quen nhẫn nhịn, thiếu dũng khí phản kháng. Dưới giọng điệu gần như đe dọa của Quản lý Tiêu, cậu nhanh chóng thú nhận: “…Có ạ.”
“Gửi cho tôi.” Quản lý Tiêu bỏ lại một câu rồi rời đi.
Tạ Bách Vũ giận tím mặt: “Hắn bị bệnh à? Tại sao hắn lại nhắm vào cậu? Hai lần rồi, rõ ràng là hắn cố ý!”
Dư Chính Phàm bất lực nói: “Hắn là loại người bắt nạt kẻ yếu, nếu cậu đối đầu với hắn, hắn chỉ trút giận lên Tiểu Ôn thôi! Cậu đừng gây thêm rắc rối.”
Ôn Tụng cúi đầu.
Cậu là quả hồng mềm dễ bóp đến vậy sao?
Từ khi vào Vân Đồ, cậu luôn an phận làm người vô hình trong nhóm. Trước đây vì chuyện của Bằng Bằng mà trốn việc về sớm, cậu đã thừa nhận sai lầm và chấp nhận bị phạt trừ lương. Sau đó, mỗi lần gặp Quản lý Tiêu, cậu đều cung kính chào hỏi — tại sao quản lý Tiêu lại hung dữ với cậu một cách đặc biệt như vậy?
Chỉ vì cậu rụt rè, trông có vẻ dễ bị bắt nạt?
Dường như là vậy. Những ác ý cậu từng trải qua trong thời học sinh đều không ngoại lệ bắt nguồn từ sự nhút nhát và co mình của cậu.
Cậu nhớ lại khoảng thời gian u ám đó. Vì học giỏi, cậu luôn bị xếp ngồi ở góc lớp hỗn loạn và ồn ào nhất. Cậu có lẽ là Omega duy nhất bị bao quanh bởi Alpha, chỉ vì cấp độ pheromone của cậu không thấp, có tác dụng an ủi nhất định đối với Alpha cấp thấp. Nhưng sự sắp xếp này đã mang đến cho Ôn Tụng nỗi sợ hãi vô tận suốt tuổi thiếu niên, và những Alpha tồi tệ kia, vì sự nhút nhát của cậu, càng trở nên ngang ngược hơn, ném bài tập của cậu, xé đề thi của cậu, cố ý giật cổ áo sau của cậu.
Cô giáo chủ nhiệm chỉ an ủi sau khi cậu bị bắt nạt: “Em cứ yên tâm học, đừng chấp nhặt với những người đó.”
Nhưng chuyện cậu là trẻ mồ côi lại chính là do cô giáo chủ nhiệm vô tình nói ra trước lớp. Một lần thi giữa kỳ, sau khi Ôn Tụng đạt hạng nhất toàn khối, cô giáo chủ nhiệm đắc ý nói: “…Giống như Ôn Tụng, người ta lớn lên ở trại trẻ mồ côi, không có sự chăm sóc của cha mẹ, hoàn toàn dựa vào sự tự giác và sự nuôi dưỡng của thầy cô…”
Lời còn chưa dứt, đủ loại ánh mắt như sóng thần ập đến.
Suốt thời học sinh, ba từ “trẻ mồ côi” luôn lơ lửng trên đầu Ôn Tụng. Cậu nghĩ: Lớn lên có khá hơn không? Thật đáng tiếc là không. Cậu đã không trở thành một người lớn tài giỏi như mong muốn.
Tuổi hai mươi hai, cậu vẫn nhút nhát.
Cứ như thể trở lại khoảng thời gian u ám vô cùng đó.
Vai cậu trở nên nặng trĩu.
Chuyện cậu đã mong đợi suốt cả đêm cũng trở nên vô vị.
Cậu gửi tài liệu cho Quản lý Tiêu, rồi đóng hộp thoại WeChat lại.
Chu Yến Chi họp xong, trở về văn phòng. Vừa bước vào, anh đã thấy Lâm Luật Thăng dựa phè phỡn trên ghế sofa, áo khoác ngoài vứt sang một bên, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất.
“Cậu đến đây làm gì?”
Lâm Luật Thăng quay đầu lại, ánh mắt vẫn không đặt lên Chu Yến Chi, thất thần nói: “Hôm qua Phương Tư Kính đi xem mắt rồi.”
Chu Yến Chi ngạc nhiên: “Với ai?”
“Dược phẩm Diên Thắng cậu có nghe nói không? Có loại thuốc dạ dày rất nổi tiếng.”
“Có nghe qua.”
“Nhị thiếu gia của Dược phẩm Diên Thắng, năm nay ba mươi tuổi, vừa từ nước ngoài trở về. Thiết bị y tế kết hợp với dược phẩm, đúng là… môn đăng hộ đối.”
Chu Yến Chi cười khẽ, đặt tài liệu lên bàn: “Cậu có thời gian ở đây hờn dỗi, chi bằng chạy sang đối diện hỏi cho rõ đi.”
Đối diện cửa sổ sát đất chính là tòa nhà của Phương Tư Kính.
“Cậu ấy sẽ không thèm để ý đến tôi đâu.”
“Ngàn vạn lần không nên, cậu đã không nên trêu chọc cậu ấy ngay từ đầu. Đã trêu chọc rồi, lại không có dũng khí chịu trách nhiệm.”
“Về mặt chịu trách nhiệm, tôi không thể bằng cậu được,” Lâm Luật Thăng cười cười, rồi lại thở dài, “Ngày xưa mẹ tôi đưa tôi về nhà họ Lâm, tôi là con riêng, Lâm Luật Kiệt luôn nhắm vào tôi ở khắp mọi nơi, ông già cũng không ưa tôi.”
Lâm Luật Thăng càng nghĩ càng bực bội: “Nhưng tôi thật sự không phải vì Lâm Luật Kiệt và Tư Kính có hôn ước mới tiếp cận Tư Kính, cũng không phải vì ông già và cha của Tư Kính lúc đó có dự án hợp tác. Tôi chỉ đơn thuần là… thấy cậu ấy đẹp…”
“Cho nên cậu ngày nào cũng đi trêu chọc, quyến rũ cậu ấy.”
“Tôi cũng không ngờ lại bị ông già phát hiện. Ông ta nói tôi là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga. Tôi cũng tức giận, tiện miệng đáp lại: Đúng, tôi cố ý đấy, tôi muốn phá hỏng việc kinh doanh của ông nên mới tiếp cận Phương Tư Kính—”
“Tư Kính đã nghe thấy.”
Lâm Luật Thăng không dám nhớ lại, xoa xoa mi tâm: “Thật sự là lời nói vội vã thốt ra, làm sao tôi biết cậu ấy đứng ngay ngoài cửa, làm sao biết… cậu ấy giận một cái là giận nhiều năm như vậy.”
“Hai người cần ngồi lại, giải thích rõ ràng.”
“Giải thích rồi, cậu ấy không chịu nghe, tôi chưa từng thấy ai cứng đầu hơn cậu ấy.” Lâm Luật Thăng ngẩng đầu nhìn Chu Yến Chi: “Hôm nay tôi đến là muốn nhờ cậu giúp một việc, cuối tuần này là sinh nhật cậu còn gì?”
Chu Yến Chi suýt nữa quên mất: “Đúng vậy, sao thế?”
“Đến chỗ tôi đi, bên phía Hòa Tân vừa mới sửa sang lại. Tôi đóng cửa một ngày để tổ chức sinh nhật cho cậu, thế nào?”
Lâm Luật Thăng có một khu nghỉ dưỡng trên đảo ở ngoại ô Thành phố Phỉ.
Chu Yến Chi nghe ra ý đồ của cậu ta, cười khẽ một tiếng.
“Dù sao cậu cũng sẽ đón sinh nhật cùng vợ. Tôi sẽ chuẩn bị chu đáo cho cậu, hoa hồng, rượu vang, pháo hoa biểu diễn đầy đủ… Chỉ cần cậu mời Phương Tư Kính đến, thế nào?”
Biểu diễn pháo hoa, có lẽ Ôn Tụng sẽ thích.
Nhưng Phương Tư Kính chưa chắc đã chịu đi.
Lâm Luật Thăng thấy Chu Yến Chi chần chừ, lập tức khuyến khích: “Cậu xem, cậu chưa tổ chức đám cưới, cũng chưa đi nghỉ tuần trăng mật, kết hôn hơn hai tháng rồi, còn chưa có không gian riêng tư với Tiểu Ôn đâu đúng không? Tôi đảm bảo, sẽ sắp xếp đâu vào đấy cho cậu, được không?”
Chu Yến Chi suy nghĩ một lát, vẫn thuận theo ý đối phương.
“Được rồi.”
Lâm Luật Thăng thở phào nhẹ nhõm, khi đứng dậy hỏi: “Chiều nay đi sân bóng không?”
“Không,” Chu Yến Chi gõ nhẹ hai cái lên bàn phím, từ chối: “Chiều nay có buổi hội thảo với bộ phận An toàn Dữ liệu.”
“Cuộc họp cấp này mà cũng cần cậu đích thân tham dự à?”
Chu Yến Chi thong thả đẩy gọng kính vàng, giọng điệu nghe có vẻ tự hào một cách kín đáo—
“Ôn Tụng sẽ phát biểu.”
Lâm Luật Thăng cứng đờ mặt bỏ đi.
**
Một giờ bốn mươi lăm phút, Tạ Bách Vũ bước vào, gõ nhẹ vào góc bàn của Ôn Tụng: “Đi thôi, đi sớm chiếm chỗ.”
Ôn Tụng lưu lại chương trình, lập tức đứng dậy.
Các kỹ sư của bộ phận An toàn Dữ liệu cũng lần lượt đứng lên. Ôn Tụng ôm laptop, theo sau Tạ Bách Vũ, cố gắng tránh dòng người. Tạ Bách Vũ đột nhiên quay đầu hỏi cậu: “Tối nay đi ăn cùng nhau đi, gọi cả người yêu cậu đi nữa?”
Ôn Tụng ngây người: “Người yêu nào cơ?”
“Cậu nói cậu có người yêu rồi mà? Đi ăn đi, tôi nghe nói ở phố Tân Kiều có một quán lẩu bò ngon lắm.”
Ôn Tụng lập tức lắc đầu: “Không cần đâu.”
Tạ Bách Vũ nhếch miệng cười: “Bí mật quá đi, bạn học Tiểu Ôn, bảo vệ kỹ quá, đến gặp mặt cũng không được.”
Ôn Tụng chỉ biết cười gượng che giấu.
Cậu thầm nghĩ: Nếu gặp thật, sợ anh giật mình thôi.
“Thật sự không ăn à? Tôi mời.” Tạ Bách Vũ vẫn kiên trì.
Ôn Tụng lắc đầu: “Không đâu, dạo này trời tuyết lạnh quá, để lần sau em mời đàn anh ăn nhé.”
“Được rồi, tôi chờ lần sau.” Tạ Bách Vũ nhìn cậu thật sâu, giọng điệu phức tạp nói: “Nhưng ba tháng trôi qua nhanh lắm đấy.”
Ôn Tụng ngẩn người, nhận thấy một chút bất thường trong ánh mắt của Tạ Bách Vũ. Khóe mắt vốn sắc sảo của Tạ Bách Vũ giờ cụp xuống, lộ ra vẻ tiếc nuối muốn nói mà không nói được.
Ôn Tụng cảm thấy khó hiểu.
Những mảnh ký ức vụn vặt lướt qua trong đầu cậu, một ý nghĩ dần hình thành, không thể nào…
Không đâu, đừng tự mình đa tình.
Sao lại có người thích mình cơ chứ?
Nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng sau khi bước vào thang máy, cậu vẫn vô thức đứng sang một bên, áp vào thành thang máy, cách Tạ Bách Vũ một khoảng. Cửa thang máy từ từ đóng lại.
“Khoan đã!” Có tiếng gọi và tiếng bước chân gấp gáp truyền đến, Ôn Tụng lập tức nhấn nút mở cửa.
Hai lập trình viên bước vào, thở phào nhẹ nhõm, mừng rỡ nói: “May mà kịp.”
Một trong hai người trông khoảng ba mươi tuổi, tóc cắt ngang tai. Cô quay đầu thấy Ôn Tụng đứng cạnh bảng nút bấm, cười nói: “Cảm ơn cậu nhé.”
Ôn Tụng ngượng ngùng lắc đầu.
“Sao tôi thấy cậu quen quen nhỉ?” Cô lập trình viên nhìn chằm chằm vào mặt Ôn Tụng, “Hình như đã gặp ở đâu rồi.”
“Có phải gặp ở Đại học Phỉ không?” Tạ Bách Vũ chen vào: “Bạn cũng tốt nghiệp Đại học Phỉ à?”
“Không, ở chỗ khác cơ.” Cô lập trình viên đáp.
Cổ họng Ôn Tụng thắt lại, có chút luống cuống.
“Hình như là mấy năm trước—”
Cô lập trình viên nói nửa chừng, sắc mặt Ôn Tụng đột nhiên thay đổi.
May mà cô lập trình viên không nói ra từ ngữ rõ ràng nào, chỉ lẩm bẩm nhỏ. Một lát sau, cửa thang máy mở ra, cô lập trình viên bước ra trước, Ôn Tụng loáng thoáng nghe thấy cô nói với người đi cùng: “Có một hoạt động ở trại trẻ mồ côi, công ty cũ của tôi…”
Cơ thể Ôn Tụng chao đảo không kiểm soát được.
Trại trẻ mồ côi.
Đám mây đen đó lại kéo về.
Cậu yếu đuối hơn mình nghĩ, cậu vẫn thấy xấu hổ khi nhắc đến, vẫn vô thức muốn phủ nhận.
Mặc dù cậu đã tự nhủ với bản thân bao nhiêu lần, không sao cả, xuất thân là sự thật đã rồi, đâu phải bàn chuyện kết hôn hỏi kén chọn điều kiện, ai mà quan tâm cậu là trẻ mồ côi lớn lên ở trại trẻ mồ côi.
Nhưng nghe người khác nói ra ba từ đó.
Vẫn như kim châm sau lưng.
Hơn nữa, đây là Vân Đồ. Cậu không thể để bất kỳ ai biết mối quan hệ chồng chồng của cậu và Chu Yến Chi.
Cậu không dám tưởng tượng sẽ dẫn đến những lời đàm tiếu như thế nào.
Hình ảnh cô giáo chủ nhiệm lỡ lời trên bục giảng chợt ùa vào tâm trí, không ngừng lặp lại, không ngừng phóng đại. Ôn Tụng đột nhiên cảm thấy dạ dày cuộn trào.
Cậu đưa một tay lên che miệng, nhét laptop vào lòng Tạ Bách Vũ, đè giọng nói: “Đàn anh, xin lỗi, em đi vệ sinh một lát, phiền anh giữ chỗ giúp em.”
“Sao vậy?” Tạ Bách Vũ lo lắng.
Ôn Tụng không còn để ý đến anh ta, vội vàng tìm nhà vệ sinh Omega, lao vào buồng, rồi cúi gập người.
Mấy ngày nay cậu ăn ít, cũng không nôn ra được gì, chỉ có chút nước chua. Rõ ràng là đã móc ruột móc gan làm sạch, nhưng trong lòng vẫn có thứ gì đó nặng trĩu đè nén, khó chịu vô cùng.
Bên tai cậu vẫn còn văng vẳng những giọng nói năm xưa.
“Ôn Tụng, cha mẹ cậu chết rồi à?”
“Ôn Tụng, cậu gầy thế, ở trại trẻ mồ côi không có cơm ăn à?”
“Ôn Tụng, sổ hộ khẩu nhà cậu chỉ có một trang tên cậu thôi à.”
Cậu lại cúi gập người xuống.
Vịn vào tường, hồi lâu mới dịu lại. Thấy sắp đến hai giờ, cậu đành phải ra ngoài, vốc nước súc miệng, rồi rửa mặt qua loa. Nước lạnh k*ch th*ch da, khiến cậu tỉnh táo hơn một chút.
Mãi mới tìm được phòng họp theo số bảng tên, cậu mới thấy mọi người đã đến gần hết, cuộc họp sắp bắt đầu.
Cậu bước vào, mặc dù đã cố gắng rón rén hết mức, nhưng cánh cửa khi đóng lại vẫn phát ra tiếng “cạch”. Mọi người đang nói chuyện nhỏ đồng loạt quay đầu lại, hàng chục ánh mắt như đèn pha chiếu thẳng vào người cậu. Ôn Tụng cứng đờ ngay tại chỗ, ngón tay vô thức nắm chặt góc áo.
Thật tệ là cậu lại không nhìn thấy bàn tay Tạ Bách Vũ đang giơ cao, lúng túng đứng yên vài giây.
“Chỗ này.” Tạ Bách Vũ lớn tiếng nói.
Ôn Tụng như được đại xá, cúi đầu, nhanh chóng chạy đến, hoàn toàn quên nhìn Chu Yến Chi đang ngồi ở cuối bàn dài.
Ánh mắt Chu Yến Chi luôn dõi theo cậu.
Sắc mặt cậu nhóc có vẻ không tốt lắm.
Chu Yến Chi nhìn đồng hồ, nghiêng người nói nhỏ với Tống Dương: “Nói với Trình Tổng chú ý kiểm soát thời gian họp, cố gắng kết thúc sớm một chút.”
“Vâng.” Điều này cũng hợp ý Tống Dương, hắn giơ tay ra hiệu cho Quản lý Tiêu đưa tài liệu lên.
Tiêu Kỳ Trạch niềm nở nói: “Chu Tổng, đây là những đề xuất chúng tôi đã thu thập trước, chúng tôi đã làm một bài thuyết trình tổng hợp.”
Hắn nhấn điều khiển từ xa, máy chiếu bật sáng, đủ loại chữ và biểu tượng phủ kín màn hình.
Có tổng cộng mười đề xuất, được Quản lý Tiêu phân chia thành ba phần. Chu Yến Chi cúi đầu lật vài trang tài liệu, rồi đột nhiên ngước lên: “Người đề xuất lần lượt là ai?”
Quản lý Tiêu trả lời: “Là tổng hợp của phòng ban.”
“Tại sao không ghi rõ?”
Sắc mặt Quản lý Tiêu hơi cứng lại, nhất thời nghẹn lời.
Chu Yến Chi gấp tài liệu lại, các khớp ngón tay gõ nhẹ hai cái trên mặt bàn, âm thanh không lớn không nhỏ, nhưng khiến cả phòng họp lập tức im lặng: “Tôi muốn nghe không phải là tổng hợp.”
Ánh mắt anh lướt qua cả phòng, giọng điệu bình tĩnh nhưng không thể nghi ngờ: “Không ai muốn lên chia sẻ gì à?”
Anh đưa mắt nhìn Ôn Tụng thoáng qua.
Ôn Tụng ngồi ở góc, cúi đầu. Nếu không phải quen thuộc với cái đầu tròn trịa đó, Chu Yến Chi đã không thấy sự hiện diện của cậu. Chỉ thấy Tạ Bách Vũ suốt buổi quay đầu lại, ánh mắt dõi theo Ôn Tụng, hình như đang hỏi thăm.
Ôn Tụng mãi không ngẩng đầu lên.
Quản lý Tiêu nói: “Chu Tổng, chúng tôi đã xin ý kiến đồng nghiệp rồi. Vì đa số ý tưởng còn chưa chín muồi, thời gian chuẩn bị cũng khá ngắn, mọi người ngại không dám báo cáo cho Chu Tổng nghe.”
“Không sao.”
Ánh mắt Chu Yến Chi lướt qua khắp phòng. Anh đang chờ đợi, đang trì hoãn. Anh biết Ôn Tụng đã chuẩn bị.
Nếu anh không hiểu lầm, Ôn Tụng muốn phát biểu.
Sáng nay còn tủi thân hỏi “Em có thể tham gia được không?”, bây giờ lại câm như hến. Chu Yến Chi thực sự không hiểu nổi, cậu nhóc này đang nghĩ gì, rốt cuộc muốn gì.
Anh nói lại lần nữa: “Tôi hy vọng mọi người chủ động đứng lên, chia sẻ quan điểm của mình. Đúng hay sai, tốt hay dở, đều không quan trọng. Cuộc họp hôm nay tập trung vào chia sẻ.”
Quản lý Tiêu đứng sau lưng anh, ánh mắt sâu thẳm quét qua cả phòng. Phòng họp yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.
Vẫn không có ai giơ tay.
Ánh mắt Chu Yến Chi dần dần chìm xuống.
Thời gian đã trôi qua khá lâu, anh đành phải bỏ cuộc. Vừa định nói với Cố Tổng, thì nghe thấy một giọng nói rụt rè:
“Tôi có thể không?”
Là Ôn Tụng, cậu giơ tay lên.
Ánh mắt cả phòng họp đều đổ dồn về phía cậu. Trong nháy mắt, Ôn Tụng sợ đến mức rụt tay lại, nhưng đã nói ra rồi thì không thể rút lại, cậu chỉ còn cách cứng rắn đứng dậy.
Cậu nghe thấy nhiều tiếng thì thầm, mọi người đang hỏi nhau: Cậu ta là ai thế, sao chưa gặp bao giờ? Kỹ sư mới à?
Hình như là thành viên của đội ngũ gia công phần mềm.
Chúng Lữ à? Không phải, là của một công ty vô danh.
Ôn Tụng cảm thấy mình thật mong manh yếu ớt.
Chưa nói đến khoảng cách môn đăng hộ đối giữa cậu và Chu Yến Chi, chỉ cần nhắc đến chuyện đội ngũ gia công phần mềm thôi, cũng đủ khiến cậu xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu rồi.
Cậu luôn cúi thấp mắt, sợ rằng mình không kiềm chế được, vừa nhìn thấy tiên sinh lại vô thức lộ ra ánh mắt cầu cứu.
Cậu cúi đầu, hít sâu hai lần, lấy hết dũng khí nói: “Chào mọi người, tôi tên là Ôn Tụng, là nhân viên của công ty phần mềm Bội Thắng được cử đến Vân Đồ. Tôi có một vài ý tưởng chưa chín muồi về việc nâng cao độ chính xác của dữ liệu hồ sơ người dùng.”
Mặc dù tiếng nói chuyện riêng vẫn vang lên, Ôn Tụng vẫn âm thầm ưỡn thẳng lưng, khuôn mặt tái nhợt ửng lên một sắc đỏ bẽn lẽn.
Chu Yến Chi cong môi mỉm cười.
Quản lý Tiêu thấy vậy, cảm thấy mất mặt, trao đổi ánh mắt với Tống Dương, chỉ đành gọi Ôn Tụng lên.
Ôn Tụng ôm laptop của mình, đi qua giữa hai hàng ghế, tiến lại gần phía Chu Yến Chi.
Cậu vẫn không dám nhìn.
Cậu biết Chu Yến Chi ngồi ở đầu bàn dài, biết Chu Yến Chi mặc vest thẳng thớm, vô cùng cuốn hút, nhưng cậu không thể nhìn.
Chỉ cần nhìn thôi là sẽ yếu đuối, sẽ nảy sinh sự dựa dẫm.
Quản lý Tiêu dẫn cậu đến bên cạnh màn hình.
Cậu đứng đó, một tay đỡ laptop, vừa định mở lời, thì nghe thấy Chu Yến Chi nói: “Ngồi xuống nói đi.”
Ôn Tụng ngẩng phắt đầu lên.
Chu Yến Chi không biết từ lúc nào đã cho người kê thêm một chiếc ghế bên cạnh mình, bàn tay có khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng đẩy micro hội nghị về phía cậu.
Hôm nay anh mặc một bộ vest mùa đông ba mảnh màu xám, chất liệu cắt may tinh xảo tôn lên bờ vai ưu việt, nút thắt cà vạt gọn gàng nằm dưới yết hầu, cà vạt chìm vào chiếc áo gile ôm sát, làm nổi bật khí chất cao quý và tao nhã.
“Đừng căng thẳng.” Chu Yến Chi khẽ nghiêng đầu, ngón tay thon dài gõ nhẹ hai cái trên mặt bàn, nhịp điệu giống như nhịp tim.
Tai Ôn Tụng cũng bắt đầu nóng lên.
Cậu mở máy tính, đầu ngón tay lạnh buốt nhưng lòng bàn tay lại nóng ran và tê dại. File mất vài giây để tải, cậu vô thức nhìn về phía Chu Yến Chi.
Chu Yến Chi nhẹ giọng nói: “Cứ chậm rãi nói.”
“Phần chuẩn bị của tôi không được toàn diện, vì tôi chưa có thời gian tìm hiểu sâu về sản phẩm của Vân Đồ, nên nếu có điều gì không phù hợp, xin các đồng nghiệp và lãnh đạo bỏ qua. Mẫu nghiên cứu chính của tôi là thẻ tài chính All-in-One* do Vân Đồ và Ngân hàng Tín Phong cùng ra mắt năm ngoái. Trong quá trình sử dụng thực tế đã xảy ra năm trường hợp bị đánh cắp điển hình, trường hợp thứ nhất—”
(*Thẻ tài chính All-in-One (đa năng) tích hợp nhiều chức năng như ghi nợ, tín dụng, trả góp, thẻ thành viên, hoặc thẻ chi phí doanh nghiệp vào một thẻ vật lý/điện tử duy nhất. Giải pháp này giúp quản lý chi tiêu dễ dàng, kiểm soát tài khoản theo thời gian thực và tối ưu hóa các giao dịch tài chính thông qua ví điện tử như Apple Pay/Google Pay.)
Quản lý Tiêu đột nhiên ngắt lời cậu: “Đây không phải là buổi bảo vệ luận văn, nói ngắn gọn thôi, đi thẳng vào vấn đề, đừng lãng phí thời gian của Chu Tổng và Cố Tổng.”
Ôn Tụng giật mình, bàn tay đặt trên bàn phím co lại vào trong ống tay áo, giọng nói yếu đi hẳn.
Đúng lúc này, chiếc ghế da bên cạnh đột nhiên phát ra tiếng ma sát nhẹ. Chu Yến Chi quay người nhìn về phía quản lý Tiêu, ánh sáng lạnh phản chiếu từ cặp kính như mũi tên găm thẳng vào mặt Quản lý Tiêu: “Tôi đã dặn cậu ấy nói từ từ, quản lý Tiêu gấp gáp cái gì?”
Vừa dứt lời, nhiệt độ trong phòng họp giảm xuống không phanh.
Quản lý Tiêu chưa từng thấy Chu Yến Chi lịch sự, nhã nhặn lại công khai làm mất mặt ai bao giờ, trên trán hắn rịn ra mồ hôi lạnh, há miệng nhưng không phát ra được âm thanh.
Chu Yến Chi thu lại ánh mắt, nói với Ôn Tụng: “Tiếp tục đi.”
Ôn Tụng hít một hơi thật sâu, tiếp tục nói: “Trường hợp thứ nhất là vào tháng Hai năm ngoái… Sau khi phân tích cấu hình sản phẩm cùng loại của các công ty khác, và với tiền đề là tiết kiệm chi phí, tôi cho rằng có thể đưa vào nguồn dữ liệu bên thứ ba, hợp tác với các tổ chức dữ liệu đã khá trưởng thành, và mở giao diện dịch vụ. Tôi đã tra cứu một số công ty dữ liệu trên thị trường…”
Không hiểu sao, trước khi lên sân khấu, cậu cảm thấy mình đã chuẩn bị khá đầy đủ, ít nhất là có lý có cứ. Nhưng không biết là vì Chu Yến Chi ngồi bên cạnh, hay vì các vị lãnh đạo và đồng nghiệp phía trước không hề lộ ra vẻ ngạc nhiên hay đồng tình, cậu càng nói càng mất tự tin, giọng càng lúc càng nhỏ. Cuối cùng cậu chỉ kết thúc vội vàng bằng một câu: “Đó là ý tưởng chưa chín muồi của tôi, đã làm mất thời gian của mọi người, xin cảm ơn.”
Nói xong cậu chuẩn bị rời đi, nhưng Chu Yến Chi đã giơ tay vỗ tay.
Tiếng vỗ tay vang lên từ vị trí chủ tọa, cả phòng im lặng một thoáng, rồi ngày càng nhiều tiếng vỗ tay tham gia vào.
Ôn Tụng ngây người nhìn Chu Yến Chi.
Chu Yến Chi mỉm cười, dáng vẻ công nhận và mãn nguyện.
Khoảnh khắc này, trong lòng Ôn Tụng không hề có niềm vui, chỉ thấy sống mũi cay cay, nước mắt suýt chút nữa đã trào ra.
Tuy nhiên, chưa kịp để Ôn Tụng trở về chỗ ngồi, Cố Hải Tiếu của bộ phận Dữ liệu đã đưa ra ý kiến: “Ý tưởng không tồi, nhưng cậu có biết, Chu Tổng luôn coi an toàn dữ liệu là trọng tâm hàng đầu trong công việc của Vân Đồ không? Tôi hỏi cậu, khi đưa vào cơ quan dữ liệu bên thứ ba, làm thế nào để đảm bảo không xảy ra lỗ hổng bảo mật trong quá trình trao đổi dữ liệu?”
Ôn Tụng sững người.
Cậu chỉ nghĩ đến việc báo cáo ý tưởng, chưa suy nghĩ sâu xa Thêm vào đó là sự chất vấn đột ngột của tổng thanh tra, cậu nhất thời hoảng loạn, không thể sắp xếp được ngôn từ: “Có thể… có thể mã hóa hai chiều, hoặc triển khai…”
“Cậu có biết chi phí để triển khai một hệ thống phòng chống xâm nhập là bao nhiêu không?”
Ôn Tụng sợ đến mức cổ họng thắt lại, không dám trả lời.
“Và còn nữa, hợp tác với bên thứ ba, cậu có biết chuỗi quản lý sẽ trở nên phức tạp đến mức nào? Khi đó, quyền hạn sử dụng dữ liệu, trách nhiệm an toàn sẽ được phân định ra sao?”
Đây hoàn toàn là vùng kiến thức mù mờ của Ôn Tụng. Cậu lộ vẻ bối rối, im lặng không nói nên lời.
“Cậu có thể đưa ra ý tưởng, điều đó rất tốt, đáng được khuyến khích. Nhưng điều này không mới, Chu Tổng đã đề xuất hai năm trước—”
Ôn Tụng cảm thấy máu trong người lạnh toát.
Tiên sinh đã xem xét từ lâu rồi sao?
Ý tưởng tốt mà cậu khổ sở suy nghĩ, tự cho là bất chợt lóe lên, lại là một đề xuất đã bị tiên sinh bác bỏ từ sớm sao?
Vậy nụ cười mãn nguyện trong mắt tiên sinh, không phải là sự đánh giá cao, mà chỉ là lời động viên hữu nghị thôi sao?
“Không, ý tưởng của Tiểu Ôn có giá trị thực tiễn hơn ý tưởng của tôi hai năm trước.” Giọng Chu Yến Chi như một liều thuốc trấn an, tiêm vào cơ thể Ôn Tụng.
“Lỗ hổng bảo mật trong trao đổi dữ liệu là điều không thể tránh khỏi với công nghệ hiện tại, nếu không chúng ta đã không ngồi đây thảo luận vấn đề này. Tăng cường hệ thống bảo vệ trên cơ sở hợp tác với bên thứ ba, dù là mã hóa hai chiều hay triển khai hệ thống, đều là những phương pháp rất tốt. Rõ ràng Tiểu Ôn đã nghĩ đến điều đó. Còn về chi phí, đó là vấn đề tôi nên suy nghĩ, không phải cậu ấy cần suy nghĩ.”
Anh nhìn về phía Cố Hải Tiếu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: “Ngoài ra, vấn đề quản lý sau khi hợp tác, Cố Tổng nêu rất hay. Tôi cho rằng đây là một vấn đề rất đáng để thảo luận. Thỏa thuận hợp tác dữ liệu nên bao gồm những nội dung gì, mỗi khâu cần phân định trách nhiệm rõ ràng ra sao, có thể báo cáo cho bộ phận Pháp chế nghiên cứu. Hơn nữa, tôi chợt nghĩ, hiện tại trong ngành chưa có quy chuẩn thống nhất nào về quản lý vòng đời dữ liệu toàn diện. Nếu Vân Đồ đi đầu thực hiện, đây không phải là một cơ hội hiếm có để dẫn dắt tiêu chuẩn ngành sao.”
Những lời này vừa khen ngợi Ôn Tụng, vừa giữ thể diện cho Cố Hải Tiếu. Bầu không khí nhanh chóng tan băng, có vài tiếng thảo luận vang lên từ chỗ ngồi.
Chu Yến Chi quay đầu lại, mỉm cười với Ôn Tụng. Ánh mắt lạnh lùng bỗng nhiên trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.
Anh nói: “Rất cảm ơn bài phát biểu của Tiểu Ôn, tôi sẽ suy nghĩ kỹ về ý kiến của cậu.”
Ôn Tụng cứ như vừa trải qua một giấc mơ.
Run rẩy lên sân khấu, rồi lại lâng lâng về chỗ ngồi.
Cậu không nhớ mình đã nói gì, đề xuất gì, chỉ nhớ nụ cười của Chu Yến Chi.
Và đôi tay có khớp xương rõ ràng kia, nhẹ nhàng khép mở, vỗ tay cho cậu.
Ngón áp út thon dài còn đeo chiếc nhẫn cưới xinh đẹp.
Tiên sinh là của tôi.
Xét theo một nghĩa nào đó, tiên sinh thực sự thuộc về cậu.
Nhận thức này khiến Ôn Tụng rúng động. Cậu nhìn Chu Yến Chi ở cuối bàn dài, cách hai hàng ghế, hơi thở trở nên khó khăn.
Sau đó, lần lượt có một số nhân viên chủ động lên phát biểu, chia sẻ ý tưởng của mình. Trong đó có vài kỹ sư kỳ cựu, rõ ràng là quen thuộc hơn với công việc, những lời họ nói vô cùng chính xác, khiến Ôn Tụng ngẩn người, mới biết thế nào là kinh nghiệm làm việc.
Chu Yến Chi không tiếc lời khen ngợi, nhận xét về bài phát biểu của mỗi người. Khi kết thúc, anh còn sắp xếp Tống Dương phát quà cho mỗi nhân viên đã lên phát biểu ngày hôm nay.
Phòng họp lập tức vang lên tiếng hò reo.
Chu Yến Chi cười khẽ, nói mình còn có cuộc họp khác, xin phép rời đi trước. Anh vừa rời đi, không khí nhanh chóng trở nên sôi nổi. Có người lớn tiếng hỏi Tống Dương: “Trợ lý Tống, quà là gì vậy?”
“Để tôi nghĩ xem nào, có ai còn muốn gói quà Tết Dương lịch không? Có máy massage, đồng hồ thông minh và bàn chải điện.”
Ôn Tụng mở to mắt, vô cùng rung động.
Nào ngờ người khác lại nói: “Phát một lần rồi, không muốn nữa, còn cái khác không?”
Ôn Tụng há hốc miệng, thầm nghĩ: Tôi muốn mà…
“Thẻ mua sắm trên sàn thương mại điện tử trực tuyến thì sao?” Tống Dương lại nói.
“Hay là phát tiền mặt luôn đi!”
Mọi người cười ồ lên.
Tống Dương nháy mắt với họ: “Được rồi, tôi sẽ xin ý kiến Chu Tổng, sau đó sẽ bàn bạc tiếp.”
Ôn Tụng là một kẻ nghèo khó chưa từng thấy sự đời.
Ngay cả khi chỉ phát một cái máy massage, cậu cũng thấy mình siêu may mắn rồi. Nhận được là cậu sẽ tặng ngay cho Kiều Phồn.
Công ty của tiên sinh đãi ngộ thật tốt!
Làm việc từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều không tăng ca, thỉnh thoảng tăng ca còn có lương.
Có nhà ăn nhân viên, đồ ăn rất ngon, còn được giảm giá.
Nghỉ lễ theo luật định không thiếu một ngày nào, Omega sức khỏe không tốt còn có thể xin nghỉ đặc biệt.
Chủ động phát biểu trong cuộc họp, còn có quà mang về.
Tuyệt vời quá!
Điều này càng củng cố ý định của Ôn Tụng là sẽ vào Vân Đồ sau khi tốt nghiệp. Cậu vừa đi vừa nắm chặt tay.
Tạ Bách Vũ hỏi cậu: “Lẩm bẩm cái gì thế?”
Ôn Tụng cuối cùng cũng nở nụ cười rạng rỡ đầu tiên trong ngày, buột miệng nói: “Đang nghĩ tiên — ngưỡng mộ người làm việc ở Vân Đồ, đãi ngộ tốt, không khí cũng tốt.”
“Tốt cái gì mà tốt? Cậu không thấy Tiêu Kỳ Trạch cố ý nhắm vào cậu à?”
Ôn Tụng cũng không hiểu nổi: “Em thấy rồi, có lẽ anh ấy thực sự ghét người không có tính kỷ luật?”
“Người đi làm muộn về sớm không ít, có thấy hắn tỏ thái độ đó với ai khác đâu.”
Dư Chính Phàm nãy giờ im lặng, đột nhiên lên tiếng: “Hôm nay cậu đã lộ mặt trước Chu Tổng rồi, chắc Tiêu Kỳ Trạch không dám nhắm vào cậu nữa đâu.”
Ôn Tụng không nhịn được bật cười.
Mặc dù không phát ra một tiếng nào, chỉ là nhếch miệng cười, đôi mắt cong cong, nhưng đó là nụ cười sảng khoái nhất mà Tạ Bách Vũ từng thấy trên gương mặt cậu.
Cậu hai tay ôm laptop, đầu lắc lư, bước chân trở nên nhẹ nhàng.
Chỉ vì được khen khi phát biểu thôi sao?
Không đúng, hình như không chỉ vì lời khen.
Là mình nghĩ quá nhiều rồi sao? Vài lần cảm xúc của Ôn Tụng dao động dường như đều có liên quan đến Chu Yến Chi.
Mấy ngày trước Chu Yến Chi đột nhiên xuất hiện ở bộ phận An toàn Dữ liệu, đi tới bắt tay với Ôn Tụng một cái, Ôn Tụng liền mất tự chủ, lúc thì cười ngây ngô lúc thì đỏ mặt, cả ngày đều mơ mơ màng màng.
Chu Yến Chi đối với Ôn Tụng cũng đặc biệt dịu dàng.
Nhưng hai người họ có thể có quan hệ gì được chứ?
Tạ Bách Vũ vừa định hỏi Ôn Tụng, thì thấy cậu vội vàng lấy điện thoại ra khỏi túi, mở một tin nhắn chưa đọc.
Sau đó sắc mặt thay đổi, quay đầu nói với cậu ta: “Đàn anh, cái đó… Trợ lý Tống bảo em lên lầu một chuyến.”
“Tầng nào?”
Ôn Tụng nói mơ hồ: “Chắc là đến chỗ anh ấy!”
“Ồ.”
Tạ Bách Vũ nhìn cậu nhanh chóng chạy đi, nói chuyện với Dư Chính Phàm một lát. Vừa định đi thang máy lên lầu, quay đầu lại đã thấy Tống Dương đang đứng ở cửa thang máy, nói chuyện rất sôi nổi với Cố Hải Tiếu của bộ phận An toàn Dữ liệu.
Ôn Tụng đã đi đâu?
Tạ Bách Vũ đột nhiên nhận ra, thực ra mình hoàn toàn không hiểu gì về Ôn Tụng hết.
Tất cả mọi thứ, đều không hiểu.
Cũng giống như nửa phút trước còn thấy bóng lưng cậu, giờ đây khi tìm kiếm dấu vết của cậu, cậu đã biến mất.
**
Ôn Tụng vẫn theo thói quen đi thang máy đến tầng hai mươi, rồi leo một mạch lên tầng hai mươi lăm.
Lần này Chu Yến Chi không xuất hiện ở góc cầu thang, Ôn Tụng không khỏi có chút thất vọng.
Nhưng cậu chợt nghĩ mình thật quá đáng.
Rõ ràng là cậu không đủ can đảm đi thang máy lên tầng cao nhất, sợ người khác đàm tiếu, lại còn bắt tiên sinh phải phối hợp với cậu, làm những trò che đậy nhàm chán này.
Thật là được voi đòi tiên.
Mấy bậc cầu thang cuối cùng, cậu thở hồng hộc, bám vào tay vịn từng bước leo lên. Mũi giày vừa chạm vào bậc thang cuối cùng, cánh cửa cầu thang đột nhiên bị ai đó đẩy ra.
Két một tiếng.
Chu Yến Chi đẩy cửa bước ra.
Thấy Ôn Tụng th* d*c đến đỏ cả mặt, anh nhếch lông mày, cười khẽ: “Kỹ sư nhỏ, đến nhanh thật đó.”
Hết chương 20