Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 21
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
“Vẫn chưa phải là… kỹ sư.”
Ôn Tụng nhỏ giọng đính chính, cậu chỉ là thực tập sinh.
“Sẽ sớm thôi.” Chu Yến Chi nói.
Ôn Tụng cảm thấy mình không nên tiếp tục gặp mặt hay nhìn thẳng vào mắt Chu Yến Chi nữa. Điều này quá thử thách sự kiên nhẫn và khả năng chịu đựng của trái tim cậu. Hơi nóng trên má cậu cứ mãi không tan.
Cậu đi theo Chu Yến Chi vào văn phòng, ấm trà nhài đang sôi sùng sục.
Cậu đã ngán nước mơ chua táo rồi, hôm qua uống không thấy có chút sức lực nào, nên hôm nay Chu Yến Chi đã đổi thành tuyết lê hầm sung và long nhãn.
Ôn Tụng đi đến bên cạnh ghế sofa, nhìn thấy trong ấm thủy tinh, những miếng lê trong suốt lấp lánh trôi nổi trong nước trà màu hổ phách, thịt quả sung và long nhãn ánh lên màu mật ong, trông vô cùng hấp dẫn. Chu Yến Chi rót ra nửa bát, thử nhiệt độ, rồi đưa cho Ôn Tụng: “Thử xem có ngọt không?”
Ôn Tụng nhấp một ngụm, khóe miệng nở nụ cười: “Vừa cặn!”
Ban đầu Chu Yến Chi còn lo lắng vì thấy sắc mặt cậu tái nhợt khi bước vào phòng họp, không biết là khó chịu ở đâu. Giờ nhìn lại, gò má cậu hồng hào, mắt sáng long lanh, hoàn toàn không còn vẻ yếu ớt của hai giờ trước nữa.
“Tiên sinh cũng nếm thử đi ạ.” Ôn Tụng vừa nói vừa múc một thìa đưa đến trước mặt Chu Yến Chi. Vừa ngước mắt lên bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của Chu Yến Chi, cậu sợ đến mức cổ tay run lên, nước nóng bắn vào mu bàn tay. Phản ứng đầu tiên của cậu là xin lỗi: “Xin lỗi.”
Cậu đã quá đắc ý rồi.
Sao lại có thể dùng chung thìa với tiên sinh, còn đưa thẳng đến miệng tiên sinh một cách vô tư như vậy được chứ? Thật là quá nông nổi!
Cậu đặt bát xuống, rút một tờ khăn giấy cúi đầu lau, vẫn không quên xin lỗi: “Xin lỗi tiên sinh.”
Chu Yến Chi không nói gì, đột nhiên đứng dậy rời đi.
Ôn Tụng vùi đầu thấp hơn nữa.
Cậu lại làm tiên sinh không vui rồi.
Sao trên đời lại có người mất hứng như cậu chứ? Không khí tốt đẹp cứ thế bị cắt ngang, cậu hối hận chết đi được.
Tiếng bước chân từ xa lại gần, Chu Yến Chi quay lại, ngồi xuống bên cạnh Ôn Tụng, không nói lời nào nắm lấy tay Ôn Tụng, úp chai nước soda vừa lấy từ tủ lạnh lên chỗ cậu bị bỏng.
“Lễ phép là tốt, nhưng đừng dễ dàng xin lỗi.”
Giọng nói trầm thấp vang bên tai, Ôn Tụng ngây người, từ từ ngẩng đầu lên. Khoảng cách giữa họ gần đến mức cậu có thể nhìn thấy bóng tối mà hàng mi dài của Chu Yến Chi đổ xuống dưới mắt.
Ánh mắt Chu Yến Chi dừng lại trên mu bàn tay Ôn Tụng một lát, rồi ngước lên, hỏi: “Em đã làm sai điều gì mà cần phải xin lỗi như vậy, em chỉ muốn chia sẻ món ăn với tôi thôi.”
Khóe mắt Ôn Tụng đỏ hoe.
“Luôn luôn sợ tôi như vậy,” Chu Yến Chi lấy chai soda ra, ngón tay thon dài nhẹ nhàng xoa cổ tay Ôn Tụng, “Tiểu Tụng, tôi nên làm gì để em bớt căng thẳng đây?”
Ôn Tụng lập tức nói: “Không, không căng thẳng ạ.”
“Vậy tôi nếm thử,” Chu Yến Chi cầm chiếc bát nhỏ trên bàn lên, vẫn nhìn Ôn Tụng, còn nhẹ giọng hỏi ý kiến của cậu: “Dùng chung dụng cụ ăn uống với tôi, em có thấy phiền không?”
Ôn Tụng ngây ngốc lắc đầu.
Vấn đề này, không phải nên là cậu hỏi tiên sinh sao?
Sao cậu lại phiền được chứ? Mừng thầm còn không kịp.
Sau khi được sự cho phép ngầm, Chu Yến Chi mới đưa chiếc thìa sứ lên môi. Tư thế ăn uống của anh rất tao nhã, như đang thưởng thức. Một thìa lê vào miệng, lông mày anh khẽ nhếch lên, nói: “Rất thanh ngọt, ban đầu tôi còn sợ cho nhiều đường quá.”
Ôn Tụng đỏ mặt xoa xoa tay: “Vừa vặn mà.”
“Đây là lần đầu tiên tôi hầm đồ ngọt.”
Ôn Tụng nghe vậy, lập tức xán lại gần, như một bé nịnh hót: “Tiên sinh làm gì cũng giỏi.”
Nghe như lời tâng bốc, nhưng Ôn Tụng nói bằng cả tấm lòng.
Cậu quen tiên sinh mười năm rồi, dường như tiên sinh chưa bao giờ thất bại, cũng không có việc gì là không làm được. Trong mắt cậu, tiên sinh là đồng nghĩa với sự hoàn hảo. Trước đây cậu thấy tiên sinh như chi lan ngọc thụ, như tuyết trên núi cao không chút tì vết. Hôm nay nhìn bài phát biểu của tiên sinh trong cuộc họp, nghe tiên sinh kiểm soát toàn bộ cuộc họp, hùng hồn và còn quan tâm đến cảm xúc của mọi người, tiên sinh trong lòng cậu, không chỉ là hoàn hảo nữa.
Là mây xanh trên trời, là điều mà mặt trời mặt trăng không thể vượt qua.
Chu Yến Chi đặt bát xuống, lại múc thêm cho Ôn Tụng một chút nữa.
Khi Ôn Tụng cầm chiếc bát nhỏ bằng hai tay, tai cậu còn nóng hơn lòng bàn tay.
Đây coi như là gián tiếp hôn nhau rồi nhỉ.
Tiên sinh cũng coi như là ngầm đồng ý, đúng không?
Ý nghĩ này hoàn toàn chiếm lấy tâm trí cậu. Uống hết hơn nửa bát, cậu vẫn không cảm nhận được hương vị.
Chỉ biết là ngọt, cực kỳ cực kỳ ngọt.
“Hôm nay em thể hiện rất tốt.”
Ôn Tụng mất vài giây mới nhận ra Chu Yến Chi đang khen mình, cười xấu hổ, cúi đầu nói: “Vẫn còn thiếu kinh nghiệm ạ, chắc hẳn tiên sinh thấy em rất ngây ngô.”
“Không đâu, đề xuất của em ít nhất đã mang lại cho tôi cảm hứng từ hai khía cạnh, sao lại ngây ngô được?”
Ôn Tụng lại bắt đầu xoa đầu gối của mình.
Cậu quá vụng về, luôn không biết phải nói gì trong những dịp như thế này để điều chỉnh không khí, khiến tiên sinh mỉm cười.
Nghĩ mãi, không tìm ra cách.
Cậu là một tên ngốc có chỉ số EQ tình yêu bằng không.
Chu Yến Chi phá vỡ sự im lặng: “Cuối tuần này Tiểu Tụng có kế hoạch gì không?”
“Em?” Ôn Tụng lắc đầu, “Không có kế hoạch ạ.”
“Không phải đến bệnh viện thăm Bằng Bằng sao?”
Ôn Tụng suýt chút nữa đã quên: “Vâng, đúng rồi ạ.”
“Chủ nhật có thể dành ra một ngày không? Khách sạn trên đảo của Lâm Luật Thăng vừa sửa sang lại, cậu ấy mời chúng ta đến chơi. Vừa đúng là sinh nhật tôi vào thứ Hai tuần sau, ngày làm việc không tiện, cho nên tổ chức sớm. Nếu Tiểu Tụng muốn đi cùng—”
Nói nửa chừng, Ôn Tụng đã hỏi một cách rụt rè và khẩn thiết: “Em có thể đi cùng tiên sinh đón sinh nhật không ạ?”
Đôi mắt hạnh tròn xoe đầy vẻ cầu xin.
Chu Yến Chi nghĩ: Học từ đâu ra thế này? Cầu xin người khác như thế này, ngẩng đầu lên, lông mi rung động như cánh bướm, nhưng khóe mắt và khóe miệng lại tủi thân xụ xuống. Liệu có ai nhìn biểu cảm này mà có thể thốt ra từ “không” một cách lạnh lùng không?
Anh bật cười, sửa lại cách nói: “Bạn nhỏ, là tôi đang mời em.”
Ôn Tụng líu lưỡi.
Cậu ngượng ngùng gãi trán: “Đương nhiên là em đồng ý rồi.”
“Vậy còn Bằng Bằng thì sao?”
“Em sẽ đón Tiểu Linh đến vào thứ Bảy, ở cùng các em ấy một ngày. Chủ nhật có thể… dành trọn vẹn để đi cùng tiên sinh ạ.” Mấy chữ cuối cùng cậu nói lí nhí, chìm vào cổ họng.
Chu Yến Chi nói: “Vậy thì cảm ơn Tiểu Tụng nhé.”
**
Sinh nhật Chu Yến Chi là ngày 20 tháng 1.
Sau sinh nhật này, anh chính thức bước qua tuổi ba mươi. Trước đây Ôn Tụng nghĩ tuổi ba mươi còn xa lắm, như thể đến tuổi ba mươi là cuộc đời đã đi qua một nửa. Nhưng nhìn tiên sinh, cậu mới giật mình nhận ra tuổi ba mươi vẫn có thể trẻ trung đến thế.
Sinh nhật cậu là ngày 16 tháng 11, đúng vào đợt rét đầu mùa năm ngoái, ba ngày sau khi cậu và tiên sinh đăng ký kết hôn.
Lúc đó hai người vẫn chưa quen nhau lắm, gặp mặt vẫn cảm thấy ngại ngùng, ngồi cạnh nhau chỉ biết im lặng. Đặc biệt là Ôn Tụng. Sau khi chuyển vào nhà Chu Yến Chi, cậu ăn không ngon ngủ không yên, ngày nào cũng lo lắng bồn chồn, một tiếng động nhỏ cũng khiến tinh thần cậu căng thẳng… Trong kiểu quan hệ như vậy, Ôn Tụng đón sinh nhật tuổi hai mươi hai.
Chu Yến Chi vốn dĩ đã đặt khách sạn, trang trí phòng riêng và chuẩn bị quà cho cậu. Anh nói với Ôn Tụng, hy vọng Ôn Tụng mời bạn bè đến cùng mừng sinh nhật.
Nhưng Ôn Tụng đã từ chối.
Cậu trông có vẻ hiền lành nhưng thực ra rất bướng bỉnh. Mặc kệ Chu Yến Chi khuyên thế nào, cậu vẫn không đồng ý mời bạn bè. Cậu chỉ ở nhà, ăn cơm trưa ba món một canh với Chu Yến Chi, bày tỏ lời cảm ơn. Buổi chiều, cậu mang nửa chiếc bánh kem còn lại đến trại trẻ mồ côi, chia sẻ cho Bằng Bằng và Tiểu Linh.
Phải mất vài ngày sau, Ôn Tụng mới mơ hồ nhận ra: Trong góc nhìn của Chu Yến Chi, cậu đã từ chối mọi sự sắp xếp của anh, sau đó ôm bánh kem vui vẻ đi tìm bạn bè.
Cậu nhận ra muộn màng rằng mình đã làm mất hứng như thế nào.
Thực ra cậu chỉ không muốn tiên sinh lãng phí thời gian quý báu của mình cho cậu, cậu hoàn toàn không xứng đáng để tiên sinh đối xử chân thành.
Hai tháng sau đó, cậu luôn hối tiếc, day dứt. Nếu biết sớm rằng tiên sinh hoàn toàn không ngại bạn bè khuyết tật của cậu, cậu đã phóng thoáng thể hiện quá khứ của mình ra. Nhưng cậu quá rụt rè, quá xoắn xuýt, nghĩ quá nhiều, sợ làm nhiều sẽ sai nhiều, làm sâu sắc thêm ấn tượng tiêu cực của tiên sinh về cậu.
Cho đến tận bây giờ, cậu mới bắt đầu có một chút lung lay—
Cậu có một vị trí nhỏ bé trong lòng tiên sinh, dù cậu có bình thường, có tẻ nhạt đến đâu, cậu vẫn là người bạn đời mà tiên sinh sẵn lòng dành thời gian và tâm sức để chăm sóc, quan tâm.
Là người bạn đời cùng đón sinh nhật.
Nhận thức này khiến Ôn Tụng không thể nhịn được cười thành tiếng, bất kể ở đâu và lúc nào.
“Hôm nay anh đã cười cả ngày rồi.”
Tiểu Linh nằm sấp trên lan can giường bệnh của Bằng Bằng, quay đầu lại, tìm kiếm vị trí của Ôn Tụng theo tiếng cười, “Anh Tiểu Tụng, có chuyện gì vui thế ạ?”
Ôn Tụng đang cắt dứa, nghe vậy đỏ mặt. Cậu hiếm khi nói về mình và Chu Yến Chi trước mặt các em, nhất thời có chút ngượng: “Ngày mai anh và tiên sinh đi đón sinh nhật cùng nhau.”
“Mai là sinh nhật của Chu tiên sinh ạ?” Bằng Bằng và Tiểu Linh đồng thanh.
“Đúng… đúng rồi.” Ôn Tụng ngây ra.
“Ôi anh Tiểu Tụng, sao anh không nói trước cho em, em không kịp chuẩn bị quà cho Chu tiên sinh rồi.” Tiểu Linh hoảng hốt.
Bằng Bằng cũng nói: “Em… em cũng muốn chuẩn bị quà, nhưng em…” Biểu cảm cậu ấy có chút buồn bã.
Ôn Tụng an ủi các em: “Hai đứa mỗi người một câu chúc, anh mang đến cho tiên sinh là được rồi.”
“Không được đâu, như thế không đủ,” Tiểu Linh nghiêm mặt: “Chu tiên sinh đã giúp chúng ta rất nhiều. Hồi nhỏ tiền Chu tiên sinh tài trợ cho anh, anh toàn tiết kiệm lại để dùng cho chúng em. Lần này Chu tiên sinh đã giúp anh Bằng Bằng một việc lớn như vậy, lại còn mua rất nhiều quà cho mỗi người chúng ta, chúng ta không có cách nào báo đáp được.”
Cô bé kéo tay áo Ôn Tụng: “Anh Tiểu Tụng, anh đi cùng em về trại trẻ mồ côi một chuyến đi. Em gấp rất nhiều ngôi sao giấy, ban đầu định bán lấy tiền, nhưng bây giờ không kịp nữa rồi, em muốn tặng cho Chu tiên sinh.”
Ôn Tụng chỉ đồng ý ở bên giường Bằng Bằng, vừa ra cửa liền nắm tay Tiểu Linh, hỏi: “Sao lại gấp sao bán tiền? Tiền sinh hoạt không đủ à? Em muốn mua gì cứ nói với anh.”
Tiểu Linh lắc đầu: “Tiền sinh hoạt hàng tháng vẫn còn dư, em chỉ là muốn… muốn giết thời gian thôi.”
“Thật không?”
“Đương nhiên là thật rồi ạ.”
Ôn Tụng đưa cô bé về trại trẻ mồ côi, thấy cô bé mặc phong phanh, cậu dỗ dành: “Tuần sau anh đưa em đi mua quần áo nhé, được không?”
“Không cần đâu ạ, em không thường xuyên ra ngoài, quần áo đủ mặc rồi.”
Ôn Tụng sờ tay áo Tiểu Linh. Chiếc áo khoác lông vũ bị xẹp lông, không còn đủ giữ ấm nữa, cậu nhẹ nhàng dỗ dành: “Cứ coi như là anh nhất định muốn mua cho em, mua một cái thôi, được không?”
Tiểu Linh không còn cách nào khác, đành phải đồng ý, rồi hỏi: “Anh Tiểu Tụng, anh tự mua quần áo mới chưa ạ?”
Ôn Tụng sờ chiếc áo khoác lông vũ cũ kỹ không biết đã mặc mấy năm, lừa cô bé: “Có chứ, cái anh đang mặc đây là mới mua mấy hôm trước, hàng hiệu đắt tiền lắm đấy.”
Tiểu Linh cười: “Thế thì tốt rồi.”
Đến trại trẻ mồ côi, Tiểu Linh sờ dọc theo tường tìm tủ quần áo, mở ra, đưa cho Ôn Tụng một lọ ngôi sao giấy giấu bên trong, còn không yên tâm hỏi: “Anh xem giúp em, có phải là ba màu không? Em cứ sợ mình gấp sai.”
Thực sự có vài ngôi sao trắng gấp sai, nhưng Ôn Tụng nói dối đầy thiện ý: “Không đâu, đẹp lắm, chắc chắn tiên sinh sẽ rất thích.”
Tiểu Linh ngượng ngùng nói: “Chắc chắn là món quà kém giá trị nhất mà Chu tiên sinh nhận được rồi. Anh Tiểu Tụng, em có làm anh mất mặt không ạ?”
“Sao em lại nghĩ như vậy? Quà tặng sao có thể dùng giá tiền để đánh giá, quà của em là vô giá, chắc chắn tiên sinh sẽ rất cảm động,” Ôn Tụng véo mũi Tiểu Linh, giả vờ giận dỗi: “Nói những lời này là anh sẽ giận đấy.”
Tiểu Linh cười nói: “Anh đừng giận, giận không tốt cho em bé.”
Ôn Tụng ngẩn người, suýt chút nữa không phản ứng kịp.
Cậu cúi đầu sờ bụng.
Đang nói chuyện, có người đẩy cửa bước vào, bóng dáng cao gầy đổ nghiêng trên sàn nhà, là Tiết Sầm, người trị liệu phục hồi chức năng của trại trẻ mồ côi. Hắn lớn hơn Ôn Tụng hai tuổi, là Beta, đã làm việc ở trại trẻ mồ côi hơn hai năm rồi. Hắn không ngờ Ôn Tụng cũng có mặt ở đây, có một thoáng ngạc nhiên, vô thức muốn đóng cửa lùi ra.
“Bác sĩ Tiết.” Ôn Tụng chủ động chào hỏi.
Tiết Sầm cười với cậu: “Tiểu Ôn, sao hôm nay lại đến đây?”
“Đến thăm Tiểu Linh.”
Tiểu Linh lùi về sau lưng Ôn Tụng, không nói tiếng nào.
Hàn huyên vài câu, Tiết Sầm rời đi. Tiểu Linh cúi đầu đứng bất động tại chỗ, như thể bị rút hết sức lực. Mãi một lúc sau mới được Ôn Tụng gọi tỉnh: “Tiểu Linh?”
Tiểu Linh nhếch khóe môi, lại nở nụ cười tươi tắn như ban đầu, nắm tay Ôn Tụng đẩy cậu ra ngoài: “Anh Tiểu Tụng, anh mau về nhà đi, ngày mai còn có buổi hẹn hò riêng tư nữa!”
“Ê Tiểu Linh em—”
“Trời tối rồi, mau về nhà đi thôi.” Tiểu Linh nói.
Ôn Tụng đành phải rời đi, trước khi đóng cửa còn dặn dò: “Tuần sau anh qua đưa em đi mua quần áo, đừng quên đấy nhé.”
Tiểu Linh cười gật đầu: “Vâng, cảm ơn anh.”
Khi Ôn Tụng xuống lầu, liếc thấy một bóng người cao gầy đi qua hành lang, trong lòng cậu đột nhiên dâng lên một cảm giác bất an khó hiểu.
Cậu bước nhanh đến, thấy Tiết Sầm đang dìu một ông lão chống nạng đi ra, hai người vừa đi vừa nói cười.
Ôn Tụng an tâm, quay người rời đi.
**
Sáng Chủ nhật, Ôn Tụng dậy rất sớm.
Khi Chu Yến Chi xuống lầu, cậu đang giúp dì Tống trong bếp.
Hôm nay cậu mặc một chiếc áo len cổ lọ màu trắng mà Chu Yến Chi chưa từng nhìn thấy. Lớp len bông xù quấn quanh chiếc cổ thon thả của cậu, như một đám mây mềm mại.
Cậu đang chuyên tâm xử lý củ cà rốt trong tay, một tay cầm dao gọt, một tay nắm củ cà rốt, dùng sức đến mức đôi lông mày nhỏ nhíu lại. Chu Yến Chi đứng cách đó không xa, nhìn cậu như một chú thỏ tích trữ thức ăn, xếp những miếng cà rốt đã thái gọn gàng, rồi như khoe khoang cho dì Tống xem. Tay áo len trượt xuống đến khuỷu tay, lộ ra hai đoạn cánh tay trắng đến chói mắt.
Dì Tống nói: “Tiểu Ôn, hôm nay cháu không đi chơi với Chu Tổng à? Đừng bận rộn nữa, mau đi sửa soạn đi.”
“Cháu đã sửa soạn xong rồi ạ.” Ôn Tụng cười nói.
Thực ra cũng chẳng có gì để sửa soạn. Cậu không biết ăn diện. Lục tung tủ quần áo tìm ra chiếc áo len trắng này, kết hợp với quần jean lót nỉ. Tất cả đều là đồ gần như mới, ít mặc. Đây đã là bộ đồ tốt nhất trong tủ quần áo của cậu rồi.
Cậu khẽ hỏi dì Tống: “Cháu… hôm nay thế nào ạ?”
Dì Tống giơ ngón cái lên: “Đẹp lắm!”
Ôn Tụng đỏ mặt, vừa quay người lại thấy Chu Yến Chi, suýt chút nữa loạng choạng, may mà bám vào mép bàn đảo mới đứng vững.
“Tiên sinh, ngài dậy rồi ạ.”
“Tiểu Tụng hôm nay…”
Cả người Ôn Tụng căng thẳng, khoảng dừng ngắn ngủi chưa đầy hai giây kéo dài như hàng ngàn hàng vạn năm trong lòng cậu.
“Rất dễ thương.” Chu Yến Chi cười khẽ.
Mặt Ôn Tụng càng đỏ hơn.
“Tiểu Tụng rất hợp mặc đồ màu sáng.” Chu Yến Chi vừa nói vừa xắn tay áo, nhận lấy con dao từ tay Ôn Tụng, hỏi: “Em đã mua quần áo Tết chưa?”
Ôn Tụng ấp úng: “Tuần sau, tuần sau mua ạ.”
“Tôi đi cùng em.”
Ôn Tụng cứ hễ lại gần Chu Yến Chi là đầu óc lại đoản mạch, không hề suy nghĩ buột miệng nói: “Em phải đưa Tiểu Linh đi…”
Nói được nửa câu đột nhiên cảm thấy hối hận.
Tuần sau có nhiều thời gian như vậy, đâu phải lúc nào cũng phải ở bên Tiểu Linh. Cái miệng hư hỏng này của cậu rốt cuộc đang nói linh tinh gì vậy?
“Em…”
“Lịch trình của Tiểu Tụng kín quá đi.” Chu Yến Chi cười khẽ, giọng điệu có vài phần hờn dỗi nửa thật nửa giả.
Ôn Tụng nhỏ giọng chữa lời: “Vẫn có thể đi cùng tiên sinh ạ.”
“Thế thì tốt, dù sao tôi cũng có rất nhiều thời gian, khi nào đến lượt tôi, Tiểu Tụng cứ báo cho tôi biết là được.”
Ôn Tụng cảm thấy trái tim mình như được lấp đầy bằng món chè lê tuyết long nhãn.
Ngọt lịm, ấm áp.
Đây là buổi sáng hạnh phúc nhất mà cậu trải qua kể từ tuổi hai mươi hai.
Ngoài cửa sổ nắng đẹp, trời quang mây tạnh.
Ăn sáng xong, Chu Yến Chi giám sát Ôn Tụng uống thuốc, dán miếng dán ức chế, rồi đưa cậu đi đến khách sạn trên đảo.
Lâm Luật Thăng cũng gửi tin nhắn nói mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa.
Ban đầu Ôn Tụng mặc chiếc áo khoác bông màu xanh nhạt. Khi bước ra khỏi phòng ngủ, thấy Chu Yến Chi mặc áo khoác dài màu nâu sẫm, cậu liền quay lại, thay bằng chiếc áo khoác bông nhung tăm màu cafe.
Chu Yến Chi thoáng sửng sốt: “Không sợ lạnh sao?”
Ôn Tụng lắc đầu.
Chu Yến Chi như một phụ huynh chuẩn bị đồ cho con đi dã ngoại, cùng dì Tống cho vào túi các loại thực phẩm bổ sung cho thai phụ, kẹo bạc hà, nước rửa tay khô, khẩu trang, đồ ăn vặt… Ôn Tụng đứng bên cạnh nhìn mà nhíu mày liên tục. Cậu ra ngoài mỗi ngày mà, đâu phải quốc bảo, sao phải cẩn thận đến thế?
Mãi mới thu xếp xong để khởi hành.
Ôn Tụng cuối cùng cũng bắt đầu phấn khích.
Hôm nay đích thân Chu Yến Chi lái xe. Anh vừa ngồi vào ghế lái đã nghe thấy tiếng sột soạt từ ghế phụ. Ôn Tụng chìm hẳn vào ghế, cơ thể nhỏ bé được bao bọc trong chiếc áo khoác bông mềm mại không ngừng cựa quậy.
“Chắc lâu rồi không đi chơi nên vui thế à?”
Ôn Tụng gãi đầu: “Thực ra em chưa đi chơi nhiều bao giờ.”
Động tác của Chu Yến Chi khựng lại.
Ôn Tụng nói câu này hoàn toàn không có ý giả vờ đáng thương, cậu chỉ hơi ngại, vô thức nắm chặt vải trên đầu gối, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Ánh nắng mùa đông xuyên qua cửa kính, chiếu rõ những sợi lông tơ nhỏ sau tai cậu. Chu Yến Chi muộn màng nhớ đến những bộ quần áo đã bạc màu của Ôn Tụng, công việc làm thêm vào đêm khuya, và những người bạn khuyết tật của cậu.
Bàn tay nắm chặt vô lăng đột nhiên siết lại, Chu Yến Chi cố gắng giữ giọng điệu bình thường: “Dự án làm thêm đó thế nào rồi?”
Ôn Tụng trả lời: “Họ đã gửi tài khoản công ty cho em rồi, bên em cũng gần xong, chắc còn hai ngày nữa thôi.”
“Bao nhiêu tiền?”
“Một nghìn tám.”
“Kết nối WeChat còn có chức năng thanh toán, một nghìn tám,” Chu Yến Chi liếc nhìn Ôn Tụng, bất lực nói: “Giá thị trường không dưới năm nghìn, nhóc con, em bị lừa rồi.”
“Em… em cũng không còn cách nào khác.”
“Em làm vậy có phải là để trả tiền cho tôi không?”
Ôn Tụng nghẹn lời, một lúc sau lại phủ nhận: “Không phải, em luôn có thói quen tiết kiệm tiền, không phải vì tiên sinh.”
“Tiểu Tụng, tôi biết em là một đứa trẻ hiểu chuyện và độc lập, có lòng tự trọng cao, không muốn chấp nhận sự giúp đỡ của tôi. Nhưng chúng ta đã kết hôn rồi, hôn nhân có nghĩa là chia sẻ trách nhiệm, chia sẻ tài sản. Bạn bè của em cũng là bạn bè của tôi. Tôi chỉ giúp đỡ bạn bè trong khả năng của mình. Tôi không hiểu tại sao điều đó lại mang đến cho em gánh nặng tâm lý lớn đến vậy?”
Ôn Tụng quay đầu lại, nhìn Chu Yến Chi bối rối: “Không phải…”
“Em muốn kiếm tiền, em có kế hoạch của riêng em. Tôi không có quyền can thiệp vào những điều này. Nhưng tôi không muốn em coi việc trả nợ cho tôi là mục tiêu sống hiện tại, em có biết không?”
Giọng nói trầm thấp của Chu Yến Chi nhẹ nhàng lan tỏa trong khoang xe kín mít, như dây đàn trầm nhất của đàn cello được gảy nhẹ, âm vang kéo dài mãi bên tai Ôn Tụng.
Cậu lại bắt đầu thút tha thút thít.
Đôi mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt không đáng tiền rơi lã chã, bị cậu vội vàng lau đi.
Làm sao đây, cậu thích tiên sinh đến mức sắp phát điên rồi.
Kiếp sau cũng phải tiếp tục thích tiên sinh.
Xe dừng lại trước đèn đỏ, Chu Yến Chi cách tay áo nắm lấy tay Ôn Tụng, dỗ dành: “Là tôi không tốt, vốn dĩ đang rất vui, lại bị tôi chọc cho khóc mất rồi.”
“Không có.” Ôn Tụng lén lút xoay cổ tay qua lớp tay áo, như thể đang nắm tay nhau.
Cậu ngẩng đầu lên, nước mắt lưng tròng nhìn Chu Yến Chi cười: “Em vui quá, là cảm động mà khóc thôi ạ.”
Chu Yến Chi mỉm cười.
Mãi một lúc sau Ôn Tụng mới hoàn toàn bình tĩnh lại, nghe nhạc, ngắm cảnh ngoài cửa sổ xe. Sau khi liên tiếp nhìn thấy những tòa nhà văn phòng cao chọc trời, cậu mới nhận ra có gì đó không đúng, quay sang hỏi Chu Yến Chi: “Tiên sinh, chúng ta không đi biển ạ? Sao càng ngày càng gần trung tâm thành phố thế ạ?”
“Đi đón một người.”
Ôn Tụng ngây ra: “Ai vậy ạ?”
“Phương Tư Kính.” Chu Yến Chi không nhận thấy sự thay đổi đột ngột trên khuôn mặt Ôn Tụng, nhún vai nói: “Không còn cách nào khác, đó là khách sạn của Lâm Luật Thăng mà? Hai người họ cũng lâu rồi không có cơ hội ở riêng.”
Mãi một lúc sau Ôn Tụng mới hiểu ra.
Hôm nay không phải là thế giới riêng của cậu và tiên sinh.
Phương tiên sinh cũng sẽ tham gia.
Chu Yến Chi dừng xe bên đường ngoài một tòa nhà lớn, gọi điện cho Phương Tư Kính: “Tôi đến rồi.”
Từ đầu dây bên kia loáng thoáng nghe thấy giọng Phương Tư Kính: “Nhanh thế? Xin lỗi, đợi tôi mười phút, tôi có chút việc.”
“Được.” Chu Yến Chi đặt điện thoại xuống.
Anh lấy chai nước và đồ ăn vặt từ chiếc túi đã chuẩn bị sẵn ra, đưa đến trước mặt Ôn Tụng, dịu dàng nói: “Cậu ấy đang bận, chúng ta phải đợi một lát. Em có muốn ăn gì không?”
Ôn Tụng muốn rút lại lời mình nói mấy phút trước.
Cậu không muốn thích tiên sinh đến mức sắp phát điên nữa.
Thật đáng ghét.
Ý tiên sinh là gì? Rõ ràng biết mối quan hệ của Lâm Luật Thăng và Phương Tư Kính, lại còn đưa Phương Tư Kính đi cùng.
Đây không phải là tự hành hạ mình sao?
Chẳng lẽ… tiên sinh cũng chơi trò “Nếu em hạnh phúc, anh sẽ khóc trước em” này sao? Đó là hành động ngu ngốc mà chỉ những người thầm yêu đáng thương và tự ti như cậu mới làm thôi!
Tiên sinh, người trong lòng cậu như ánh trăng sáng, sao có thể làm một việc như vậy chứ? Ôn Tụng nhất thời khó chấp nhận, ngay cả chiếc bánh quy socola Chu Yến Chi đưa tới cậu cũng không muốn ăn.
Cậu tức giận đến mức lồng ngực phập phồng dữ dội.
Khử mị lực, cậu phải trừ khử mị lực của tiên sinh!
**
Chan: Cháu nó ghen cũng đáng yêu nữa :v
Hết chương 21